Ngọc bội màu đen
Nhưng trước mắt họ vẫn có thể đối phó với các vong hồn này, không đến mức hoàn toàn không phản kháng được.
Dù gì con người là sống, dĩ nhiên người sống sở hữu ưu thế khác.
Dần dần, các vong hồn lần lượt biến thành hư vô!
Diệp Thiên Dật tiếp tục ngưng tụ sức mạnh không gian tại đó.
Hắn quay đầu lại nhìn.
Ba vị Thái Cổ Thần Vương Cảnh ác chiến với vong hồn kia, chắc sắp không trụ được rồi.
Phụt...
Một vị lão giả của Cửu Chi Đường trực tiếp xuyên thủng cơ thể nó!
Chẳng qua, thương thế như vậy hình như có thể nói là không có, không cách nào tạo nên sự tổn hại về mặt ý nghĩa chân chính.
"Cũng sắp rồi."
Cuối cùng Diệp Thiên Dật ngưng tụ sức mạnh không gian lần nữa, sau đó phóng thích kết hợp thuộc tính Ám và thuộc tính Quang, tiến vào trạng thái ẩn thân, tiếp cận chiến trường.
Chiến trường hỗn loạn thế này, Diệp Thiên Dật cố gắng hết sức để che giấu khí tức của mình, người yên lặng sẽ không thu hút sự chú ý quá lớn.
"Sáu vị tôn giản, ngươi lấy Cửu Thiên Chiến Phủ thay lão phu gánh tên này một chiêu, lão phu chém đầu của hắn ta."
"Được."
Đàm Văn mỉm cười đứng cách đó không xa nhìn thấy màn này.
Miếng ngọc bội này, hắn ta cảm giác đây là thứ lợi hại, hắn ta phải có mới được.
Trong Cổ chiến trường, Cửu Chi Đường đặc biệt cử một số vị cường giả đi theo hắn ta, mục đích cuối cùng là để hắn ta diễn ra một lần bay vọt về chất tại Cổ chiến trường này. Mà chất biến có thể đến từ những nhân tố ngoại giới này.
Hai vị cường giả Cửu Chi Đường kia phối hợp cũng rất tốt, sau đó vị cường giả thứ hai chém đầu của vong hồn kia, cũng tuyên bố vong hồn vãn lạc triệt để.
Trong hư không, thanh kiếm trong tay vong hồn kia bất lực mà rơi xuống đất, mà bóng dáng của hắn ta dần dần biến thành hư vô.
Căn cứ theo kinh nghiệm trước đây của mọi người, nếu giết chết đám vong hồn này, thân xác của họ sẽ hoá thành hư vô, nhưng thứ gọi là linh khí mang theo trên người họ rơi xuống vốn không hoá thành hư không chung với họ.
"Ngọc bội!"
Đàm Văn ngẩng đầu kích động nhìn tên vong hồn kia biến mất, miếng ngọc bội màu đen từ trên trời rơi xuống.
Vù...
Sau đó, Đàm Văn nhảy lên và bay thẳng tới trước, chuẩn bị đón lấy ngọc bội.
Mấy vị cường giả của Cửu Chi Đường, họ thấy Đàm Văn ra tay, dĩ nhiên cũng không nhúc nhích.
Tuy nhiên, điều này đối với Diệp Thiên Dật mà nói lại là một cơ hội cực kỳ tốt.
Nếu là một vị Thái Cổ Thần Vương Cảnh đón ngọc bội, cơ bản đã tuyên bố hành động của Diệp Thiên Dật đã thất bại.
Nhưng trùng hợp là tên Đàm Văn này đích thân đi đón, đối với Diệp Thiên Dật mà nói, đây chính là cơ hội, đây chính là cơ hội mà hắn luôn chờ đợi.
Vù...
Đàm Văn có nhanh đi nữa cũng không nhanh bằng Diệp Thiên Dật.
Khi hắn ta lập tức đón lấy, bóng dáng của Diệp Thiên Dật xuất hiện trước mặt hắn ta, trực tiếp cầm lấy ngọc bội trong tay.
Khoé miệng của Diệp Thiên Dật khẽ giương nụ cười.
Tay hắn giữ ngọc bội màu đen.
Còn chưa rõ miếng ngọc bội này có dáng vẻ thế nào, nhưng quả thật có thể cảm nhận được cỗ khí tức tản ra từ miếng ngọc bội này.
"Là ngươi!"
Tên Đàm Văn kia nhìn Diệp Thiên Dật, đôi mắt nghiêm nghị, lộ vẻ mặt phẫn nộ.
Vậy mà hắn chưa chết?
Vậy đúng lúc!
Hoàng kim ngọc thiêm cũng là của hắn rồi.
Khoan đã
Mẹ nó.
Vậy mà người này còn dám xuất hiện?
Ôi trời!
Hắn còn dám ra ngoài?
Không phải, hắn còn dám chủ động qua đây? Hắn còn dám cướp đồ của Cửu Chi Đường hắn ta?
Khó tránh hắn không coi Cửu Chi Đường hắn ta ra gì rồi.
"Đồ khốn kiếp! Ngươi tưởng ngươi là cái thá gì chứ, vậy mà dám ba lần bốn lượt tới cướp đồ của Cửu Chi Đường ta, muốn chết à!"
Đàm Văn gầm thét một tiếng.
Đây đúng là tức chết đi được.
Giống như một con kiến đang liên tục khiêu khích họ, rõ ràng hắn là con kiến, ngược lại còn để hắn thành công.
Đúng là đáng phẫn nộ mà!
Tuy nhiên, hắn thành công một lần, không chạy thoát mà ngược lại còn tới đây?
Một con kiến thật sự không coi họ ra gì ư?
Diệp Thiên Dật mỉm cười, nói: "Không phải các hạ đã nói rồi sao? Mọi thứ ở đây đều là vật vô chủ, ai có thể lấy được thì phải xem bản lĩnh của người đó, có vấn đề gì ư?"
"Được! Được! Được!"
Đàm Văn nghiến răng nghiến lợi.
"Giết hắn cho ta!"
Bản thân hắn ta không định ra tay.
Nguyên nhân rất đơn giản, lúc trước người này đã chạy thoát khỏi tay của đám người bọn họ.
Hắn ta không nắm chắc có thể cầm chân người này ở đây, cho nên cần cường giả của Cửu Chi Đường ra tay.
Tuy nhiên, Diệp Thiên Dật có chuẩn bị ổn thỏa, hắn trực tiếp lao về vị trí phía trước.
"Ngươi cũng thông minh lắm, không sử dụng không gian nữa à?"
Đàm Văn cười mỉa.
Có ích sao?
Bây giờ cho dù hắn dùng không gian cũng chạy không thoát, hắn còn mơ tưởng so tốc độ với Thái Cổ Thần Vương Cảnh ư?
Tuy nhiên, Diệp Thiên Dật không cần so tốc độ với họ hắn chỉ cần nhờ tốc độ bùng phát tức thời của mình và sức mạnh của thuộc tính Phong, và tốc độ cực nhanh lao về nơi hắn cần tới là được.
Tuy Thái Cổ Thần Vương Cảnh quả thật đáng sợ, nhưng chỉ cần họ không có thuộc tính không gian, nói cách khác là họ không dùng sức mạnh rất cường đại có thể kiểm soát được Diệp Thiên Dật, vậy thì ít ra hắn có thể bảo đảm bản thân sẽ không bị đuổi kịp ngay tức khắc.
Mà chỉ cần hắn không bị đuổi kịp, vậy thì hắn có thể chạy thoát.