Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 3171: CHƯƠNG 3170: GIẢI CÂU ĐỐ

Giải câu đố

Chu Khắc Ninh chỉ vào nàng ta, nói: "Nàng ta không phải con gái ngươi sao? Bọn ta đều là chia nhóm đi tìm manh mối, chắc ngươi cũng đi chung với nàng ta phải không? Con gái ngươi chết nhưng ngươi lại không biết? Có khả năng nào ngươi chính là Ám sát giả không? Vì ngươi có cơ hội tốt nhất."

"Đồ súc sinh nhà ngươi! Đồ súc sinh nhà ngươi!"

Người phụ nữ khóc lóc và mắng chửi Chu Khắc Ninh.

"Nàng ta là con gái ta, là con gái ruột của ta đó. Cho dù ta chết đi, ta cũng không thể giết con gái của chính mình chứ, đồ súc sinh nhà ngươi!"

Đôi mắt của Chu Khắc Ninh nghiêm nghị, thanh đao ngưng tụ gió lại.

"Được rồi!"

Có một vị lão giả cũng không chịu được mà đứng ra ngăn Chu Khắc Ninh lại.

"Ngươi giết những người khác thì thôi đi, nàng ta là mẹ của nạn nhân, sao có thể giết con của mình cơ chứ? Nếu nàng ta là Ám sát giả, rõ ràng nàng ta có thể đi giết người khác, hà tất phải chọn con gái của mình? Chỉ vì tiện tay ư?"

Đôi mắt của Chu Khắc Ninh tỏ ra nghiêm nghị, cũng không nói nên lời.

"Vậy rốt cuộc Ám sát giả là ai?"

Chu Khắc Ninh mắng một tiếng.

Nói thật thì bây giờ đối với hắn ta và mọi người mà nói, ngược lại có được báu vật mới là quan trọng.

Họ phải sống tiếp.

Nếu thời gian hai tiếng đồng hồ không tìm thấy Ámsát giả, thậm chí họ phải chết tại đây à.

Một người đàn ông nhìn thấy người mẹ của nạn nhân thì hỏi: "Tại sao ngươi và con gái ngươi chia nhau ra? Bây giờ chúng ta cần phải tìm manh mối, có ai từng tiếp cận con gái ngươi, hy vọng ngươi đem mọi chuyện kể lại cho bọn ta nghe."

"Con gái của ta đi tới một gian phòng nhỏ trong phòng ngủ tìm manh mối, ta tìm trong phòng khách. Nhưng đột nhiên ta cảm nhận được một cỗ linh lực truyền đến từ chỗ của con gái ta, ta đi qua thì lại phát hiện con gái ta đã mất tích."

Đám đông chau mày.

Mà một người đàn ông cũng đứng ra.

"Ngược lại ta thấy điểm này có thể làm bằng chứng. Khi đó ta ở trong phòng kia, con gái nàng ta đi vào phòng ngủ, ta quả thật cũng tận mắt nhìn thấy. Lúc đó ta cũng cảm nhận được linh lực truyền ra từ bên đó, bèn cảm thấy rất kỳ lạ. Thế là ta và nàng ta cùng nhau đi qua kiểm tra thì phát hiện nơi đó đã không còn bóng dáng của con gái nàng ta."

"Tiếp sau đó thì chúng ta đã thấy cái xác tại quảng trường này."

Đôi mắt của Chu Khắc Ninh tỏ ra nghiêm nghị: "Thuộc tính không gian, là thuộc tính không gian, có người lợi dụng thuộc tính không gian đưa cái xác tới đây. Cho nên cũng không cần lo có người vô tình phát hiện các nơi xung quanh."

"Cũng có nghĩa là, căn phòng ngủ mà nàng ta đi vào vốn dĩ che giấu một võ giả thuộc tính không gian? Hắn ta giết người, sau đó dùng thuộc tính không gian đưa người tới quảng trường?"

"Cũng chưa chắc là vậy, cũng có thể là trận pháp không gian. Có người phóng thích trận pháp không gian trong phòng ngủ kia trước, sau khi nạn nhân đi vào trong thì nàng ta đã thông qua trận pháp không gian tới bên cạnh của Ám sát giả. Ám sát giả giết nàng ta ngay rồi đưa tới quảng trường này."

"Như vậy thì làm sao mà tìm? Ở đây ai có thuộc tính không gian? Nếu tìm ra người có thuộc tính không gian thì có thể tìm ra hắn ta rồi!"

"..."

Tuy nhiên, không một ai lên tiếng.

Vậy cho dù có người là thuộc tính không gian, họ cũng không muốn thừa nhận vào lúc này.

Chu Khắc Ninh sát phát quyết đoán như thế, cho dù chỉ là nghi ngờ thì chắc cũng sẽ ra tay.

"Không ai nói đúng không?"

Chu Khắc Ninh liếc nhìn chung quanh.

"Vậy thì, vậy thì giết thôi!"

Khí thế trên người của Chu Khắc Ninh dâng trào.

Con ngươi của tất cả mọi người xung quanh đều co rút.

"Cách đơn giản nhất là giết sạch các ngươi. Ai có nhiều thời gian rảnh rỗi ở đây phá án tìm người chứ? Giết hết các ngươi, mọi chuyện sẽ được giải quyết. Chính thế giới này đã là thế giới của cá lớn nuốt cá bé, chính các ngươi không xứng để sống."

"Ngươi nói không sai, bản thân đám cảnh giới thấp này là đáng chết!"

"Vậy thì... vậy thì giết đi!" Khí thế trên người của một người phụ nữ cũng dâng trào.

"Giết cho ta!"

"Giết!"

"..."

"Chạy mau!"

"Chạy đi!"

Nhất thời số đông bọn họ nháo nhào chạy tứ tán.

"A..."

Diệp Thiên Dật chau mày.

Không được.

Quá hỗn loạn!

Tên Chu Khắc Ninh này đúng là tên ngu ngốc.

"Đi!"

Diệp Thiên Dật nói một câu.

Họ cũng chẳng chần chừ mà rời khỏi nơi này.

Nếu không thì ắt sẽ bị công kích.

"Nè, anh vợ."

Diệp Thiên Dật gọi.

"Ta tới nơi khác tìm manh mối, làm thế nào thì cũng có người làm chuyện chính phải không? Chút nữa chúng ta gặp." Bạch Thiên Hạo nói.

"Được."

Sau đó, Diệp Thiên Dật và Anh Vũ Nặc chạy tới một toà nhà trong trang viên và trốn trong một căn phòng.

Cuộc chiến bên ngoài diễn ra vô cùng ác liệt.

Nhưng trang viên này khá lợi hại, vậy mà sức mạnh cường đại cũng không cách nào làm hỏng những tòa kiến trúc này.

Anh Vũ Nặc men theo cửa sổ mà nhìn ra ngoài.

"Lần này thì phiền phức rồi. Bây giờ cơ bản không cách nào yên tĩnh mà từ từ tìm manh mối, đi tìm ra ai là Ám sát giả thật sự. Nếu như vậy thì e là chúng ta đều phải xảy ra chuyện, chỉ có hai tiếng đồng hồ, thời gian này cơ bản là không đủ."

Diệp Thiên Dật thở dài: "Thật ra suy nghĩ kỹ lại, cũng quả thật không tránh khỏi."

"Hả?"

Anh Vũ Nặc nhìn sang Diệp Thiên Dật.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!