Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 3174: CHƯƠNG 3173: NGƯƠI MỚI LÀ ÁM SÁT GIẢ PHẢI KHÔNG?

Ngươi mới là Ám sát giả phải không?

Diệp Thiên Dật và Bạch Thiên Hạo chạy tới quảng trường.

Đã có người phát hiện thuộc tính không gian rồi sao?

Vậy quả thật đáng theo dõi một chút.

Vì bây giờ họ cơ bản có được manh mối đích xác, Ám sát giả quả thật có thuộc tính không gian.

Manh mối này tương đối quan trọng hơn.

Anh Vũ Nặc cũng đi qua bên này.

"Ôi trời, người anh em, ngươi..."

Một người đàn ông nhìn Bạch Thiên Hạo, vẻ mặt dần dần trở nên kỳ lạ.

"Gì vậy?" Bạch Thiên Hạo hỏi.

Ánh mắt hắn ta nhìn sang Bạch Thiên Hạo, rồi lại nhìn sang Diệp Thiên Dật.

Diệp Thiên Dật nhìn hắn ta.

Người này hình như từng bị mình vỗ mông.

Mà người này lúc trước đi chung với Bạch Thiên Hạo.

"Bạch huynh, ngươi đây... thì ra là vậy à."

Hắn ta nhìn Bạch Thiên Hạo ôm lấy vai của Diệp Thiên Dật.

"Hả?"

Bạch Thiên Hạo ngơ ngác.

"Ta hiểu, ta hiểu, chẳng qua bạn gái ngươi có biết không?"

"Cái trò gì vậy?"

Bạch Thiên Hạo gãi đầu.

Hắn ta đi tới nói thầm vào tai của Bạch Thiên Hạo: "Người anh em bên cạnh ngươi là gay, lúc trước còn vỗ mông của ta, còn đòi qua lại với ta. Ngươi ở gần hắn như thế, ta nghi ngờ ngươi là..."

Bạch Thiên Hạo: "..."

"Ôi trời! Không phải, không phải, ngươi đừng hiểu lầm, đây là anh em tốt của ta."

Bạch Thiên Hạo vội nói.

"Anh em tốt đơn thuần ư?"

"Đúng! Đừng hiểu lầm nha."

"Được được được."

Người kia cũng không nói gì mà bỏ đi.

"Ôi trời!"

Sau đó, Bạch Thiên Hạo nhìn Diệp Thiên Dật.

"Ngươi đổi khẩu vị từ khi nào thế? Em gái có biết không?"

Khoé miệng của Diệp Thiên Dật giật một cái.

"Anh vợ, chuyện này à, hiểu lầm, đều là hiểu lầm."

"Ta nghĩ chắc chắn cũng là hiểu lầm, con người của ngươi thế nào ta còn không biết ư? Bất kỳ ai cũng có thể, sao ngươi có thể như vậy?"

"Đúng vậy, đúng vậy." Diệp Thiên Dật gật đầu lia lịa.

"Trước tiên phải xem tình hình thế nào đã."

Ánh mắt của Bạch Thiên Hạo nhìn qua.

"Các vị, hắn ta là thuộc tính không gian!"

Một người đàn ông phẫn nộ chỉ vào Vương Thế Ngọc lúc trước bị Diệp Thiên Dật vỗ mông.

Người chung quanh tập trung tới cũng ngày một đông hơn.

"Chuyện này là sao? Tìm được Ám sát giả rồi hả?"

Chu Khắc Ninh vội chạy qua.

Tuy hắn ta có chiêu trò của riêng mình, hắn ta cũng đang giết người, số lượng người ít đi, nhưng đương nhiên hắn ta cũng có thể hiểu rõ cách nghĩ này, cũng có thể biết chỉ định thành công rồi giết Ám sát giả thì mới có thể sống sót.

Cho nên, nếu có manh mối, hắn ta vẫn sẽ bình tĩnh lại.

Mấu chốt ở chỗ, bây giờ thời gian đã qua một nửa.

"Chính là hắn ta!"

Người đó chỉ vào Vương Thế Ngọc.

"Chu thiếu, lúc nãy ta thấy hắn ta rút con dao găm trước ngực nạn nhân và cầm đi, khi đó ta cảm thấy có gì đó không đúng, thế là mấy người bọn ta cùng nhau đuổi theo. Khi đuổi theo được gần một tiếng đồng hồ, ngừi này thật sự có thể chạy, trong lúc đuổi theo thì mất dấu và lần, lúc nãy cuối cùng bọn ta cũng phát hiện hắn ta, hắn ta không còn chỗ trốn, các ngươi đoán xem sao? Hắn ta phóng thích thuộc tính không gian bỏ trốn!"

"Mẹ nó!"

Chu Khắc Ninh tức giận mắng chửi.

Ánh mắt của hắn ta nhìn sang Chu Khắc Ninh, hắn ta lên tiếng: "Khi đó ta cảm thấy ngươi có gì đó không đúng, lúc đó mọi người đều ở quảng trường, chỉ có mình ngươi ở trên lầu, chắc mọi người cũng đều nhìn thấy. Lúc đó ta còn nói, ai mà lén lén lút lút, thì ra ngươi chính là Ám sát giả!"

"Mẹ kiếp! Chính là hắn ta! Mẹ nó! Cuối cùng tìm thấy rồi!"

"Nhưng đúng là làm tốn hao tâm huyết của bọn ta."

"Đáng ghét! Giết chết hắn ta!"

"..."

Đôi mắt của Chu Khắc Ninh tỏ ra nghiêm nghị, sau đó hắn ta quát lên: "Các vị, không cần trốn nữa, qua đây đi, đã tìm thấy Ám sát giả rồi."

Diệp Thiên Dật chau mày.

Hắn là Ám sát giả?

Không!

Hắn ta không phải!

Hắn từng vỗ mông hắn ta! Hắn ta không phải Ám sát giả.

Mà Diệp Thiên Dật tranh thủ rất đông người có mặt tại đây, hắn âm thầm phóng thích Thương Sinh Chi Đồng, điều tra thuộc tính của đám người này!

Nhưng quả thật có một số người, Diệp Thiên Dật tra không ra, vì cảnh giới của họ cao hơn hắn quá nhiều.

"Giết hắn ta!"

Đột nhiên Chu Khắc Ninh tức giận quát lên.

"Ta không phải."

Vương Thế Ngọc kia lên tiếng.

"Ngươi không phải? Ha ha ha ha, quả thật không ai thừa nhận mình là Ám sát giả cả."

"Lên!"

Tiếp theo, một nhóm người muốn xông về phía Vương Thế Ngọc.

"Khoan đã!"

Lúc này Diệp Thiên Dật đứng ra hét lên.

Đám đông nhìn sang hắn.

Sau đó, Diệp Thiên Dật giơ mảnh giấy trong tay lên: "Các vị, đây là manh mối ta tìm được, căn cứ manh mối này, vị huynh đài đây không phải Ám sát giả."

"Cái gì?"

Hắn vừa nói ra thì thu hút sự nghi ngờ của đám đông.

"Các vị nhìn xem, trên manh mối nói rất rõ ràng. Vỏ bọc chính nghĩa bên ngoài che giấu sự tà ác không thể dung thứ của con người bên trong. Dưới vẻ ngoài bình thường ẩn chứa năng lực kiểm soát không gian. Hắn ta quả thật có thuộc tính không gian, nhưng ta nghĩ, không thể vì có thuộc tính không gian thì có thể nghĩ là Ám sát giả phải không? Mọi người nhìn diện mạo của hắn ta, ta nghĩ mọi người nhìn thấy hắn ta lần đầu tiên thì chắc cũng sẽ không cảm thấy vẻ ngoài của hắn ta bình thường đúng chứ? Chắc hắn ta cũng tính là đẹp trai phải không? Hơn nữa, phải nói là rất đẹp trai thì có."

Hắn nói.

"Chuyện này..."

Đám đông nhất thời thấy khó xử.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!