Sinh tử độ
Diệp Thiên Dật không nhìn thấy bóng dáng kia, hắn chỉ có thể nghe giọng nói.
"Trong mắt bổn tôn, ngươi là người có biểu hiện tốt nhất trong tất cả những người ở đây. Cho nên, dĩ nhiên bổn tôn phải hứa tặng Huyền Thiên Thánh Khí này cho ngươi."
Diệp Thiên Dật chắp tay với hư không Hắc ám phía trước: "Cảm ơn tiền bối rộng rãi trao thưởng."
"Cũng không phải bổn tôn rộng rãi. Bổn tôn là vong hồn, nếu Huyền Thiên Thánh Khí này theo bổn tôn ở mãi nơi này, đó cũng là phung phí của trời."
Sau đó, một vật từ từ bay tới trước mắt của Diệp Thiên Dật.
Giọng của vị cường giả đó truyền đến: "Vật này là Sinh tử độ, nó có thể kiểm soát sống và chết."
Diệp Thiên Dật vươn tay nhận lấy.
Vật này giống một viên đá cổ hơn, tạo hình chính là một hòn đá hình bầu dục của Thiên Địa Phù Triện khó hiểu, lại có vẻ vuông vức.
"Sống và chết? Lẽ nào..."
Diệp Thiên Dật ngẩng đầu nhìn vị cường giả kia, hỏi: "Chẳng lẽ lúc nãy trong trò chơi, tiền bối dùng vật này để kiểm soát sống chết của bọn ta?"
"Không sai!"
Giọng nói đó lại vang lên.
"Cho nên, Sinh tử độ này có thể làm người chết sống lại?"
"Ha ha ha ha..."
Vị cường giả kia cười to tiếng, nói: "Ngươi cảm thấy có thể ư?"
"Cũng phải."
Diệp Thiên Dật gật đầu.
Người đã chết, sao có thể dựa vào một Huyền Thiên Thánh Khí thì có thể khiến người chết hồi sinh được chứ?
"Sinh tử độ, kiểm soát sống chết, nhưng chỉ có mạng sống bị chết trong Sinh tử độ, hoặc làm sống lại kẻ chết với sức mạnh của Sinh tử độ."
Diệp Thiên Dật chợt tỉnh ngộ: "Ta hiểu rồi. Đơn giản mà nói, chỉ có người chết trong Sinh tử độ thì có thể dùng nó để hồi sinh."
"Không sai. Bình thường mà nói, lợi ích lớn nhất của Sinh tử độ là trực tiếp dùng để giết người, đoạt lấy sinh mạng khác. Thật ra đơn giản mà nói, người chết trong Sinh tử độ, tư cách sống chết của hắn ta ở mãi trong Sinh tử độ. Có thể định nghĩ là chết, nhưng cũng không tính là chết về mặt ý nghĩa thật sự."
"Ta đã hiểu."
Diệp Thiên Dật gật đầu.
Thật ar cũng có thể định nghĩa là tử vong.
"Nhưng..."
Đột nhiên Diệp Thiên Dật nghĩ ra gì đó, hỏi: "Tiền bối, vãn bối biết có một Huyền Thiên Thánh Khí nổi tiếng về Luân hồi độ. Giữa Sinh tử độ này và Luân hồi độ có liên quan gì nhau không?"
Luân hồi độ này ở trong tay của Diệp Thiên Dật.
Hắn cơ bản chưa từng sử dụng.
Hiệu quả của việc dùng Luân hồi độ tối thiểu là có thể kiểm soát tuổi thọ của một người.
Một người sắp đến tuổi thọ, Diệp Thiên Dật có thể dùng Luân hồi độ kéo dài tuổi thọ cho hắn ta, hoặc hắn có thể tước đi tuổi thọ của một người và lưu trữ trong Luân hồi độ.
Theo như hắn biết, một tầng sức mạnh của Luân hồi độ này là luân hồi.
Nhưng đây hình như là thuộc về truyền thuyết.
Sinh tử độ, Luân hồi độ, hai cái tên này tương tự nhau, mà bề ngoài cũng tương tự, khiến Diệp Thiên Dật khó tránh khỏi liên tưởng lẫn nhau.
"Luân hồi độ..."
Vị cường giả kia trầm ngâm một tiếng, nói: "Ừm, có liên quan."
Diệp Thiên Dật cau mày.
"Quả nhiên!"
Sau đó, hắn ta nói tiếp: "Đương nhiên, chỉ là nghe đồn, tin đồn Luân hồi độ kiểm soát luân hồi, Sinh tử độ kiẻm soát sống chết. Hai thứ này đều sở hữu tầng sức mạnh sâu hơn, nhưng sức mạnh có sâu hơn nữa rốt cuộc là có hay không, có lẽ là thật hay giả, ta không biết, vì cơ bản theo bổn tôn biết, hình như quả thật không ai thật sự khai thác được sức mạnh của hai thứ này."
Diệp Thiên Dật gật đầu.
"Nhưng mà, quả thật có một lời đồn."
Vị cường giả kia lại nói một câu.
"Là gì?"
Diệp Thiên Dật tò mò hỏi.
"Nghe đồn, Luân hồi độ và Sinh tử độ sử dụng cùng lúc, quả thật có thể làm được hiệu quả khiến người chết sống lại về mặt ý nghĩa."
Diệp Thiên Dật: "..."
"Tin đồn này quả thật tồn tại, có một số cường giả, họ vì người mình yêu hoặc người thân của mình, dành cả đời vì tin đồn này đi tìm Luân hồi độ và Sinh tử độ, nhưng không ai có được hai loại Huyền Thiên Thành Khí này."
Diệp Thiên Dật: "..."
Tuy nhiên, bây giờ đều có trong tay hắn.
"Tiền bối cảm thấy tin đồn này là thật hay giả?"
Diệp Thiên Dật hỏi.
Vị cường giả kia chần chừ một lúc.
"Là thật hay giả, quả thật không dễ nói, nhưng..."
"Nghe nói, Sinh tử độ và Luân hồi độ này quả thật không phải xuất phát từ Thần Vực bọn ta, có thể là Thượng giới, nói không chừng là thật."
Diệp Thiên Dật gật đầu.
"Ta hiểu rồi, cảm ơn tiền bối."
"Ừm, bổn tôn cũng không có ý nguyện nào khác, bổn tôn chỉ hy vọng Sinh tử độ này có thể xuất hiện tại nhân gian. Nay Sinh tử độ đã cho ngươi, vậy thì nơi này cũng không cần tồn tại nữa, ngươi về đi."
Hắn ta nói xong, Diệp Thiên Dật trực tiếp biến mất tại chỗ.
Soạt...
Diệp Thiên Dật lại xuất hiện trong Cổ chiến trường lần nữa.
Trước mặt hắn là ngọn núi mà lúc trước hắn và Anh Vũ Nặc cùng tới đó.
Chung quanh cũng có không ít người, đều là người quen, đều là người đi chung với họ trong bí cảnh.
"Thiên Dật."
Bạch Thiên Hạo thấy Diệp Thiên Dật, sau đó nhanh chóng chạy qua.
Đôi mắt của tên Chu Khắc Ninh kia hơi nghiêm nghị, nhìn sang Diệp Thiên Dật.
"Huyền Thiên Thánh Khí tất nhiên trong tay hắn."
Chu Khắc Ninh siết chặt nắm tay, nhẹ nhàng nói.
"Cậu chủ, muốn ra tay không?"
Vị Thái Cổ Thần Vương Cảnh đứng bên cạnh Chu Khắc Ninh thản nhiên hỏi.
"Ra tay, đương nhiên phải ra tay. Đây là Huyền Thiên Thánh Khí mà, trước tiên không nói giúp ích cho thăng cấp của chúng ta cỡ nào, đối với tông môn chúng ta mà nói, đều có sự thăng cấp không cách nào tưởng tượng, e là báu vật trân quý nhất trong toàn bộ Cổ chiến trường, thậm chí có thể nói là có một không hai."
Chu Khắc Ninh lên tiếng.
Huyền Thiên Thánh Khí!
Ai có thể chống lại sự cám dỗ của Huyền Thiên Thánh Khí?
Cho dù là thần Chí Cao, họ cũng sẽ bằng lòng vì Huyền Thiên Thánh Khí mà ra tay giành lấy, không tiếc gió tanh mưa máu.
Chu Khắc Ninh liếc nhìn những người khác.
Xem ra, hai vị Thái Cổ Thần Vương Cảnh khác, bao gồm bất kể người nào, họ đều muốn.
Cho dù Diệp Thiên Dật đã cứu họ thì đã sao?
Ai có thể chống lại sự cám dỗ của Huyền Thiên Thánh Khí?
"Chẳng qua..."
Chu Khắc Ninh trầm ngâm một tiếng, nói: "Tuyệt đối không thể ra tay lúc này."
"Ừm, chính xác."
Tên Thái Cổ Thần Vương Cảnh kia gật đầu.
Bây giờ tuyệt đối không thể ra tay.
Thứ nhất, Diệp Thiên Dật đã cứu mạn họ, bây giờ họ ra tay trước mặt thì chắc chắn không ổn.
Thứ hai, cho dù là cướp đi, báu vật trong tay ai, mọi người đèu biết, như thế cũng nguy hiểm.
Cách tốt nhất chính là từ từ mà ra tay, để bất cứ ai cũng không biết Huyền Thiên Thánh Khí này rơi vào tay của mình, đây mới là cách hay nhất.
Cho nên họ phải tìm cơ hội ra tay.
Những người khác sao lại không muốn như vậy chứ?
Anh Vũ Nặc cũng đi tới bên cạnh Diệp Thiên Dật.
"Cẩn thận."
Nàng ta tỏ ra nghiêm nghị và nói một câu.
Họ không cần đoán cũng biết, đồ chắc chắn đã nằm trong tay của Diệp Thiên Dật.
"Ừm."
Hắn gật đầu.
Bạch Thiên Hạo nói: "Chúng ta phải nghĩ cách hoàn toàn loại bỏ họ, nếu không thì chắc chắn sẽ xảy ra chuyện."
Chủ yếu họ có Thái Cổ Thần Vương Cảnh, họ đối mặt Thái Cổ Thần Vương Cảnh thật sự không có bất kỳ sức đánh trả nào.