Sự thay đổi của Cổ chiến trường
Có lẽ có một giải thích.
Đó chính là họ quen nhau.
Quan hệ của họ rất tốt.
Gặp lại nhau, Diệp Tiên Nhi tặng đồ cho hắn.
Nhưng đối với một người không có tình cảm mà nói, cho dù họ có kiểu quan hệ này, thậm chí nàng ta cũng có thể trơ mắt nhìn mình bị người khác giết, từ đó không nảy sinh bất kỳ sự đau buồn, tình cảm quan tâm đại loại vậy, vì cơ bản không có.
Nhưng nàng ta có.
Nàng ta chắc chắn có.
"Sao lại như vậy? Không phải nói sau khi tu luyện tâm pháp của Nguyệt Thần Cung thì hoàn toàn mất đi thất tình lục dục sao? Tại sao chị của ta vẫn còn? Cho dù rất ít, chắc chắn nàng ta vẫn có."
Diệp Thiên Dật trầm ngâm một tiếng.
Thật ra trong lòng Diệp Thiên Dật rất vui.
"Tốt quá rồi cũng chứng minh thật ra chị của ta cơ bản không thật sự mất đi tình cảm, nhưng..."
Diệp Thiên Dật chau mày.
"Có khi nào có một khả năng, là vì thật ra chị của ta tu luyện tâm pháp này chưa được bao năm, còn chưa triệt để cắt đứt tình cảm? Có thể theo dòng chảy của thời gian, nàng ta mới dần dần cắt đứt mọi tình cảm?"
Diệp Thiên Dật trầm ngâm một tiếng.
Có lẽ tồn tại một khả năng như thế.
"Vậy nên làm sao đây?"
Diệp Thiên Dật suy ngẫm.
Nếu là như vậy, có lẽ có thể ngăn được nàng ta trước khi nàng ta triệt để mất đi tình cảm.
Có cần không?
Diệp Thiên Dật không chắc.
"Haiz, trước tiên xem sao hẵng nói."
Diệp Thiên Dật thở dài trong lòng.
Hắn nhìn hạt bồ đề trong tay.
Thứ này quả thật có thể đủ khiến hắn thăng cấp đến Thần Minh cảnh.
Hơn nữa, bây giờ Diệp Thiên Dật còn một chuyện phải làm
Đó chính là vong linh trong Trấn Hồn Phiên.
Ở nơi này, sự thăng cấp của vong linh trong Trấn Hồn Phiên là cực khủng.
Diệp Thiên Dật định tốn một khoảng thời gian tại đây, để thăng cấp cường độ vong hồn số lượng nhiều trong Trấn Hồn Phiên.
Đây cũng là một đống sức chiến đấu cường đại của hắn.
"Trước tiên tìm nơi tương đối an toàn đã."
Hằn cũng đã gặp Diệp Tiên Nhi rồi, tạm thời trong lòng cũng không có quá nhiều lo lắng.
Chẳng qua, bản thân lấy pháp tắc tâm linh đi như vậy.
Là sự tồn tại có giá trị vượt Huyền Thiên Thánh Khí trên Đại lục, nàng ta đã cho mình.
Trong lòng của Diệp Thiên Dật thật sự rất xúc động.
Quả nhiên nàng ta vẫn yêu bản thân.
"Đi thăng cấp lên Thần Minh cảnh đã."
Diệp Thiên Dật cũng rất mong chờ một này mình thăng cấp lên Thần Minh cảnh.
Thời gian một tháng trôi qua.
Một tháng sau.
Diệp Thiên Dật toàn thịnh quay lại.
"Thần Minh cảnh rồi."
Diệp Thiên Dật nở nụ cười.
Sự chênh lệch giữa Chân Thần cảnh và Thần Minh cảnh đúng là rất lớn.
Mỗi lần thăng cấp đến cảnh giới lớn, Diệp Thiên Dật đều sẽ cảm thán, sao bản thân lại vượt qua cảnh giới lớn để chiến thắng đối thủ chứ?
"Thần Minh cảnh nhất giai, lần này ta đối mặt đám thiên tài Thần Minh cảnh kia, không nói là có sức chiến đấu, chí ít cũng nhẹ nhàng hơn nhiều so với trước đây. Còn để ta gặp lại mấy tên đại loại như Triệu Thanh Vân, nói không chừng ta cũng có thể nghiền nát."
Diệp Thiên Dật cười to tiếng.
Mà vì hắn thăng cấp đến Thần Minh cảnh, thứ hạng trên bảng danh sách trực tiếp xảy ra thay đổi.
Thứ hạng trên bảng danh sách trực tiếp thăng lên tám trăm hạng, đạt năm ngàn hai trăm
Nói thật thì chỉ có thăng cấp tu vi nhất giai thì có thể khiến thứ hạng trên bảng thăng cấp tám trăm, đây quả thật là rất phô trương.
Điều này cũng chứng minh, trong mắt của bảng danh sách, sức chiến đấu của Diệp Thiên Dật vô cùng cường điệu.
Mà thế giới một tháng này, Diệp Thiên Dật thả ra số lượng lớn hình nhân trong Trấn Hồn Phiên vào đây tu luyện.
Cái mà họ gọi là tu luyện thật ra chính là hấp thu khí tức giết chóc của nơi này mà thôi.
Hiển nhiên, đây chính là thiên đường của họ.
Cụ thể thăng cấp lên bao nhiêu thì không biết, nhưng chắc chắn là có thăng cấp.
"Vĩnh Hằng Chi Tâm!"
Diệp Thiên Dật nhìn bản vẽ trong cổ tay mình.
Ngũ Đại Thần Châu toàn bộ quy vị, pháp tắc, linh hồn, sức mạnh, tâm linh, tứ đại pháp tắc cũng quy vị.
Ai có thể ngờ, vậy mà một người có thể sưu tập nhiều như vậy, bất kỳ một báu vật nào lấy ra đều sẽ thu hút trận mưa gió máu tanh toàn Đại lục.
Tuy nhiên Diệp Thiên Dật thật sự đã sưu tập nhiều như thế.
Còn có Bát đại pháp tắc.
Trừ một số ít trong tay thế lực nào đó, những người khác không có tin tức hay manh mối gì.
Chuyện này cũng không thể vội.
Đây không phải thứ muốn tìm là có thể tìm.
"Vậy thì, còn muốn tiếp tục không?"
Diệp Thiên Dật suy tư một lúc.
Hắn tới Cổ chiến trường này cũng đã vài tháng rồi.
Cảnh giới của hắn cũng đạt Thần Minh cảnh.
Hắn có Huyền Thiên Thánh Khí trong tay.
Còn có Thổ Thần Châu.
Còn có Hoàng Kim Ngọc Thiềm.
Còn gặp Diệp Tiên Nhi, nàng ta cho mình pháp tắc tâm linh.
Thu hoạch này có thể nói là vô cùng nghịch thiên.
Nhưng trong mắt của Diệp Thiên Dật, có lẽ vẫn chưa đủ.
Dù sao, tiếp theo hắn tạm thời cũng không biết nên đi đâu, nên làm gì. Nếu Cổ chiến trường này còn tồn tại đến nay, vậy thì thử xem còn có thể đạt được báu vật khác không.
Diệp Thiên Dật cất Trấn Hồn Phiên và đi ra.
Lại một tháng trôi qua, không biết trong Cổ chiến trường này đã xảy ra chuyện gì lớn hay chưa.
Sau khi hắn ra ngoài, sự yên tĩnh chung quanh khiến hắn chau mày.
Tuy nói nơi này rất yên ắng cũng là một hiện tượng bình thường.
Dù gì đâu phải nơi nào cũng chắc chắn có vong hồn.
Nhưng...
Mặc kệ môi trường xung quanh có còn là bầu trời trong Cổ chiến trường hay không...
Bao gồm xung quanh, ngược lại khí tức giết chóc càng dày đặc.
Đều khiến cho Diệp Thiên Dật cảm thấy có gì đó là lạ.
Chung quanh không có thiên tài trong bảng xếp hạng mà hắn có thể cảm nhận được.
Hắn phải tìm người xem thử rốt cuộc đây là tình hình gì.
Diệp Thiên Dật tuỳ tiện dịch dung một phen.
Tuy Chiến Vương tôn giả đã chết, nhưng khi đó hàng ngàn Thái Cổ Thần Vương Cảnh vẫn còn, tới lúc đó nếu những người khác nói chuyện này ra, hắn ta không dễ gì bị trúng kế.
Mặc dù, người trong thiên hạ sẽ đoán được hắn có liên quan gì đó tới Nguyệt Thần Cung.
Nhưng bây giờ chuyện này không quan trọng.
Diệp Thiên Dật chạy về vị trí lúc trước.
Khoảng nửa tiếng đồng hồ sau.
Bên này có nhiều dấu vết chiến đấu, dấu vết của trận chiến khốc liệt trên một phạm vi rất lớn khiến Diệp Thiên Dật cau mày.
Trừ dấu vết của trận ác chiến, còn có nhiều dấu vết hành động.
Hắn cảm thấy giống như số lượng lớn đại quân đi qua đây vậy.
"Lẽ nào xảy ra chuyện rồi ư?"
Diệp Thiên Dật phát hiện một người trong bảng xếp hạng cách đó mười km, hắn trực tiếp dịch chuyển tới đó.
Một bóng dáng tựa vào cây.
Diệp Thiên Dật đáp xuống, ánh mắt nhìn nàng ta.
"Hả? Mặc Li sư tỷ?"
Nhìn rõ dáng vẻ của nàng ta, Diệp Thiên Dật ngỡ ngàng.
"Ngươi là... Diệp sư đệ?"
Mặc Li ngẩng đầu nhìn Diệp Thiên Dật, tuy hắn dịch dung nhưng cách mà Diệp Thiên Dật gọi nàng ta, cộng thêm giọng nói này, khiến Mặc Li nghĩ đây chắc chắn là Diệp Thiên Dật.
"Ừm, ngươi sao vậy?"
Diệp Thiên Dật hỏi.
"Bị vong hồn làm bị thương, vong hồn nơi này bỏ trốn rồi."
"Hả?"
Diệp Thiên Dật cau mày.
"Chuyện này là sao? Một tháng nay ta đang bế quan, không biết là xảy ra chuyện gì."
Mặc Li nói: "Chính là nửa tháng trước thì phải. Đột nhiên khắp bốn phương tám hướng của Cổ chiến trường này xuất hiện không biết bao nhiêu là vong hồn. Đám vong hồn này vây kích bọn ta, ta cũng bị thương trong lúc tấn công."