STT 157: CHƯƠNG 2871 - QUỶ ANH?
Khoảng mười mấy phút sau, oán linh đầu tiên đã xuất hiện trong tầm mắt của Diệp Thiên Dật.
Oán linh này đi vào hậu hoa viên của Thành Chủ phủ.
Sau đó, nó tiếp cận Trấn Hồn Phiên và bị Trấn Hồn Phiên hấp thu ngay lập tức!
Tiếp theo, những cảnh tượng tương tự xuất hiện rất nhiều.
Nhưng những chuyện này đều không quan trọng, vì Diệp Thiên Dật đang đợi con tà ma mấu chốt nhất!
Diệp Thiên Dật sử dụng sức mạnh của Trấn Hồn Phiên mà hắn có thể khống chế, hắn chỉ để sức mạnh của Trấn Hồn Phiên tràn ngập trong thành Triều Dương này. Do đó, bất kỳ tà ma nào đạt tới Thần Minh cảnh đến nơi này về cơ bản đều là mục tiêu của hắn.
Bởi vì về lý thuyết, ngoài mục tiêu chính ra thì trong thành này không thể nào có tà ma nào khác.
Hơn nữa, Diệp Thiên Dật chỉ để sức mạnh của Trấn Hồn Phiên bao phủ thành Triều Dương này, nên sẽ không có chuyện tà ma từ ngoài thành tiến vào.
Diệp Thiên Dật ngồi trong sân, ung dung nhàn nhã uống trà.
Dù sao có Trấn Hồn Phiên ở đây, cho dù có một lượng lớn oán linh tiến vào vị trí của hắn, Diệp Thiên Dật vẫn là vô địch, những oán linh này không thể nào gây ra bất kỳ tổn thương nào cho hắn.
Kể cả khi không có Trấn Hồn Phiên, oán linh vốn đã rất yếu, cũng không thể nào gây tổn thương cho Diệp Thiên Dật.
"Tới rồi."
Diệp Thiên Dật đột nhiên nhíu mày, ánh mắt nhìn về phía xa.
Có thể thấy rõ một bóng đen đang lao nhanh về phía này, chẳng mấy chốc sẽ tiến vào sân của Thành Chủ phủ.
Thế nhưng, Diệp Thiên Dật chỉ có thể cảm nhận được một luồng khí tức, còn bóng đen kia thì hắn không thể nhìn rõ.
"Thương Sinh Chi Đồng."
Sau khi mở Thương Sinh Chi Đồng, Diệp Thiên Dật liền có thể thấy rõ hình dạng của con tà ma này.
"Đây là cái gì?"
Diệp Thiên Dật cau mày nhìn con tà ma kia.
Con tà ma bị một luồng hắc vụ bao bọc, nếu không có Thương Sinh Chi Đồng thì thậm chí không thể nhìn thấy luồng hắc vụ này, mà chỉ có thể thấy một bóng đen!
Mà bên trong hắc vụ, Diệp Thiên Dật có thể thấy rõ một cái đầu lâu là bộ phận chủ chốt, ngoài đôi mắt màu đỏ và hắc vụ không ngừng tỏa ra từ hốc mắt, còn phần thân thể bị hắc vụ bao phủ có thể lờ mờ nhìn thấy rất nhiều đầu lâu!
Những chiếc đầu lâu này vô cùng ghê tởm, không phải xương trắng mà toàn thân có màu xám trắng, có phần tương tự với những cái đầu trong Resident Evil (Sinh Hóa Nguy Cơ).
Vô số đầu lâu trợn tròn mắt nhìn xung quanh.
Những chiếc đầu lâu này tụ lại thành thân thể của con tà ma!
Trong nhận thức của Diệp Thiên Dật, không hề có loại vật này!
Loại vật này cũng tuyệt đối không phải là sinh vật có thể tồn tại trên thế gian!
Thế nhưng, bây giờ nó lại đang ở ngay trước mắt hắn, chỉ có một lời giải thích duy nhất.
Con tà ma này đã được người ta tinh vi luyện chế ra.
"Có chút giống Quỷ Anh."
Diệp Thiên Dật cau mày trầm tư.
Hắn tương đối hiểu rõ về Quỷ Anh của Thiên Quỷ Môn, dù sao trước đây Diệp Thiên Dật cũng đã tiếp xúc với Thiên Quỷ Môn không ít.
Tổng thể thứ này mang lại cho hắn cảm giác giống như một loại tà ma được luyện chế ra như Quỷ Anh, nhưng lại không hoàn toàn giống!
Hẳn là một loại tà thuật khác luyện chế ra, nhưng có khả năng không thoát khỏi liên quan với Quỷ Anh của Thiên Quỷ Môn.
"Cho nên..."
Diệp Thiên Dật vuốt cằm, hắn dường như đã hiểu ra.
Sở dĩ con tà ma này giết không nhiều người, thực lực giết người cũng không mạnh, là bởi vì nó bị người khác khống chế!
Đây là ý muốn của chủ nhân nó.
Mà thực lực của con tà ma này ước chừng ở khoảng Thần Minh cảnh ngũ giai!
Về lý mà nói, nó không thể nào khiến một Thần Thủ Sứ cấp Thần Minh cảnh nhất giai chết một cách lặng yên không tiếng động.
Vậy chỉ có thể nói, Thần Thủ Sứ kia có khả năng đã gặp phải chủ nhân của con tà ma này! Kẻ đó có thể rất mạnh!
Nói cách khác, mọi người cho rằng có nhiều hơn một tà ma, nhưng thực chất chỉ là một con tà ma và Tà Nhân đã luyện chế ra nó.
"Vậy tại sao kẻ đó lại phải khống chế con tà ma này của hắn vào trong thành để giết người một cách chậm rãi?"
Diệp Thiên Dật có chút không hiểu.
Khả năng duy nhất có thể nghĩ tới là kẻ đó vừa mới luyện chế ra thứ này, hắn đang từ từ huấn luyện và thuần thục việc khống chế con tà ma. Ban đầu hắn không có dã tâm gì lớn, đợi đến khi quen thuộc rồi thì có thể sẽ có hành động lớn.
"Vậy thì phải dụ kẻ đứng sau lưng này ra mới được."
Diệp Thiên Dật trầm tư.
Tình hình bên này là thế nào, có lẽ kẻ đó cũng không rõ.
Cho dù có biết rõ, có lẽ hắn cũng sẽ không hiểu.
"Thứ này lại không hoàn toàn ở trạng thái linh thể, cho nên Trấn Hồn Phiên cũng không thể gây ra hiệu quả chí mạng với nó, nhưng có Trấn Hồn Phiên tồn tại, thứ này cũng không thể nào trốn thoát."
Cho nên, nếu mình vây khốn con tà ma này ở đây nhưng không tiêu diệt nó hoàn toàn, hẳn là có thể dụ được kẻ đó tới.
Diệp Thiên Dật nghĩ như vậy.
Mà con tà ma này cũng không giống những oán linh khác, sau khi bị sức mạnh của Trấn Hồn Phiên cảm nhiễm liền hoàn toàn mất đi năng lực tự khống chế!
Cấp bậc của con tà ma này vẫn còn rất cao.
Nó đến đây có một phần là do Trấn Hồn Phiên, nhưng dường như nó vẫn có thể bị chủ nhân cưỡng ép khống chế.
Như vậy hiện tại, có lẽ kẻ đó cũng đã biết rồi.
Nhưng tình hình cụ thể ở đây thì chắc là không rõ lắm.
Nếu không, hắn hẳn là sẽ ra lệnh cho con tà ma này rời khỏi đây.
Nhưng cũng không chắc, cũng có một khả năng khác là hắn muốn xem thử rốt cuộc bên này có chuyện gì.
"Nếu đã tới thì đừng hòng đi."
Diệp Thiên Dật sau đó phóng thích sức mạnh của Trấn Hồn Phiên, trực tiếp vây khốn con tà ma tại chỗ!
Trấn Hồn Phiên này không phải là dễ đối phó với con tà ma này!
Chỉ có thể nói là quan hệ khắc chế tuyệt đối!
Nhưng không thể đơn giản giải quyết nó ngay lập tức!
Đương nhiên, đó chỉ là khi so sánh với việc xử lý các linh hồn thể, vong hồn thì có phần khó khăn hơn!
Diệp Thiên Dật muốn giải quyết con tà ma này vẫn là chuyện đặc biệt đơn giản.
Chỉ là, hiện tại Diệp Thiên Dật muốn dụ kẻ kia tới.
Còn về con tà ma này, trước mắt việc Diệp Thiên Dật vây khốn nó vẫn đặc biệt dễ dàng.
...
Ở một nơi khác.
Trong một căn phòng ở thành Triều Dương.
Nói đúng hơn, đây là một mật thất dưới lòng đất.
Và mật thất dưới lòng đất này chắc chắn đã được che giấu bằng bí pháp hoặc phong ấn đặc thù.
"Xảy ra chuyện gì? Tại sao lại bị nhốt ở đó?"
Một lão giả mặc áo bào đen cau mày.
"Lẽ nào có người bắt được nó rồi?"
"Không thể nào, với năng lực của nó, cho dù là Thái Cổ Thần Vương cảnh cũng không dễ dàng vây khốn nó như vậy, trừ phi tu vi tiếp cận Bán Thần hoặc đã đạt tới Bán Thần."
"Không được..."
Lão giả kia cau mày!
Đây chính là tâm huyết nhiều năm của hắn.
Hắn không thể để nó bị hủy hoại như vậy.
Cho dù có nguy hiểm, hắn cũng phải qua đó xem sao!
Dù sao, thực lực của hắn cũng không yếu!
Hắn cũng sẽ không đánh nhau với mục tiêu, hắn chỉ cần đảm bảo có thể mang khôi lỗi của mình đi là đủ.
Và hắn tự nhiên có rất nhiều phương pháp để toàn thân trở ra.
Nhất định phải qua đó xem thử!
Nếu đi trễ, có thể sẽ không kịp nữa!
Sau đó, thân ảnh của hắn hóa thành một luồng hắc vụ, biến mất tại chỗ.
Mà tất cả mọi chuyện về cơ bản đều không khác mấy so với suy đoán của Diệp Thiên Dật!
Đây đúng là khôi lỗi mà hắn vừa mới luyện chế ra.