Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới

Chương 1975: CHƯƠNG 1975: KHÔNG GIAN LINH HỒN

Vốn dĩ 4 cuộn giấy da dê này đều có đồ án của bản thân nó.

Bọn họ cũng nhớ đại khái đồ án lúc đầu là dáng vẻ gì.

Nhưng, lúc 4 cuộn giấy da dê này hợp thành một, đồ án bên trên đã thay đổi hoàn toàn!

Biến thành một tấm đồ án mới.

3 người đứng ở đó, nhìn cuộn giấy da dê ở giữa.

Nhìn vị trí cuối cùng bọn họ phải đi đến, ở đó có một chum ánh sáng, rất rõ ràng, đó là nơi cuối cùng bọn họ hướng tới!

Đương nhiên, đây rốt cuộc có phải là điểm đích cuối cùng hay không thì không nói trước được!

Bởi vì nói không chừng sau khi ngươi đi đến nơi đó, ở đó có một thứ gì, tìm thấy được thứ ấy, hình vẽ ở trên cuộn giấy da dê sẽ lại thay đổi!

“Nơi này là đâu?”

Diệp Thiên Dật tò mò hỏi.

Lam Thiên Triều và Lâm Thiên Diệc cẩn thận nhìn cuộn giấy da dê.

“Vị trí này...”

Bọn họ nghĩ một lúc, sau đó Lam Thiên Triều nói: “Thật sự là cần thời gian đi xác định hoàn toàn, chắc là có thể xác định vị trí đại khái, nhưng nếu như là vị trí chính xác thì không chắc, bởi vì cuộn giấy da dê này có thể là của bao nhiêu vạn năm trước, địa hình, tất cả đều xảy rat hay đổi quá lớn rồi.”

“Nhưng vị trí đại khái chắc là ở Cửu Trọng Lĩnh nhỉ?”

Lâm Thiên Diệc hỏi một câu.

“Chắc là khoảng Cửu Trọng Lĩnh, lịch sử Cửu Trọng Lĩnh lâu đời, gần đó khá phức tạp, nếu như nói Linh Hồn Pháp Tắc này ở gần Cửu Trọng Lĩnh, hình như cũng hợp lý.”

Lam Thiên Triều gật đầu nói.

“Ừm, quả thật vậy, chắc là có sức mạnh đặc biệt gì đó bảo vệ, nếu không thì ngay ở Cửu Trọng Lĩnh, cũng không thể bao nhiêu vạn năm như vậy đều không ai phát hiện ra điểm đặc biệt, có thể mang cuộc giấy da dê này đến thì có thể phát hiện gì đó rồi.”

Lâm Thiên Diệc nói: “Quả thật không được, chúng ta đến đó xem thử trước, đợi đến sau khi chắc chắn hoàn toàn một số thứ rồi, lại truyền tin tức ra ngoài, để người của hai thế lực lớn chúng ta hoặc là cả thiên hạ đi cùng.”

“Ta cảm thấy cũng được, Diệp tiểu huynh đệ, ngươi thì sao?”

Diệp Thiên Dật gật đầu: “Ta sao cũng được!”

“Được! Vậy 3 người chúng ta theo vị trí chỉ dẫn của cuộn giấy da dê này đi xem một chuyến.”

“Được!”

“Lập tức xuất phát!”

...

Nếu như nhiều người rất dễ lộ ra, bọn họ chỉ có 3 người, hơn nữa cũng không phải đến nơi nhiều người, vì vậy rất khó bị phát hiện!

Trên không trung, 3 người bọn họ giẫm trên một yêu thú phi hành bay nhanh về một hướng.

“Cửu Trọng Lĩnh này là một nơi đặc biệt của Cửu Trọng Thiên, tổng cộng có 9 dãy núi, dài nghìn dặm! Địa thế đan vào nhau phức tạp, bên trong có số lượng lớn yêu thú hùng mạnh, được xem như một cấm địa với nhân loại chúng ta, cũng có rất ít người trong khu vực Cửu Trọng Lĩnh này, đến đó, thậm chí không thể phi hành, thật ra từ rất lâu trước đây đã phát hiện ra Cửu Trọng Lĩnh này có một số chỗ không bình thường.”

Lam Thiên Triều tiếp tục nói: “Vì vậy, nhiều năm như thế, thật ra chúng ta từng tổ chức rất nhiều lần cường giả số lượng lớn đi tìm kiếm trong Cửu Trọng Lĩnh, quả thật cũng tìm kiếm vô cùng nhiều khu vực, thậm chí hầu như đã tìm kiếm hết cả Cửu Trọng Lĩnh, cũng không phát hiện có chỗ nào đặc biệt, bao gồm cả bây giờ, cũng không biết tại sao cường giả không có cách nào phi hành ở Cửu Trọng Lĩnh.”

“Một lần có người cảm giác, Linh Hồn Pháp Tắc có thể thật sự ở Cửu Trọng Lĩnh.”

“Chỉ là, nhiều năm như vậy, tìm kiếm vô số lần, cũng không phát hiện ra cái gì, vì vậy cũng đã từ bỏ hoàn toàn rồi, bây giờ nghĩ lại, có lẽ thật sự ở đó, chỉ là cần có cuộn giấy da dê này mới được! Có lẽ cuộn giấy da dê này là chìa khoá?”

Diệp Thiên Dật gật đầu: “Chắc là chìa khoá, các tiền bối tìm kiếm Cửu Trọng Lĩnh, cảm thấy Linh Hồn Pháp Tắc ở đây, bọn họ muốn thử vận may, không nhờ vào cuộn giấy da dê tìm ở vị trí khác, dù sao bọn họ tưởng rằng, cuộn giấy da dê cũng là bản đồ, đánh dấu là một nơi, có thể không cần dựa vào cuộn giấy da dê để tìm kiếm, nhưng quả thật phải cần một chiếc chìa khoá.”

“Sắp đến rồi, cuộn giấy da dê có phản ứng gì không?” Lâm Thiên Diệc hỏi.

Diệp Thiên Dật lấy cuộn giấy da dê ra.

“Ở trong.”

Diệp Thiên Dật nói.

Đúng vậy!

Giờ này phút này, cuộn giấy da dê đang lấp lánh.

“Có một cỗ sức mạnh.”

Diệp Thiên Dật nói.

Vù—

Sau đó cuộn giấy da dê kia nhảy vọt lên, tự trôi nổi ở không trung.

Vù—

Giây tiếp theo, cuộn giấy da dê kia dựa vào một tốc độ nhanh hơn xông về hướng Cửu Trọng Lĩnh.

Ba người bọn họ nhíu mày!

“Đi!”

Vù—

Sau đó bọn họ rời khỏi lưng yêu thú kia, dùng tốc độ nhanh hơn đuổi theo cuộn giấy da dê!

Đại khái cứ đuổi theo như vậy gần 3 tiếng...

3 người rơi xuống!

Mặt đất phía trước, cuộn giấy da dê rơi ở trên mặt đất, mà trước mặt bọn họ xuất hiện một hang động.

“Ở đây?”

Bọn họ kinh ngạc nhìn hang động có vẻ hình như rất đặc biệt này.

“Không đúng, theo lí mà nói nếu như ở trong hang động này, có lẽ sớm đã bị phát hiện rồi chứ? Mặc dù nơi này không nhỏ, Nhưng một hang động vẫn vô cùng dễ thấy, hơn nữa còn là thời gian bao nhiêu năm như vậy, rốt cuộc phải có người từng thấy, không phát hiện điều gì khác thường sao?”

“Vào trong xem thử đi.”

“Đợi một chút, ta ghi chép lại vị trí.”

Sau đó Lâm Thiên Diệc lấy ra một thiết bị, lúc lấy ra thiết bị này, hắn nhíu lông mày.

“Kì lạ, không có mạng?”

“Cái gì? Không có mạng sao?”

Lam Thiên Triều nhích qua.

“Kì lạ, nhiều năm trước cũng chưa từng gặp tình huống này, ta nhớ nhiều năm như vậy, nhiều người như vậy, nhiều thế lực như vậy cũng chưa từng phát hiện ra tình huống Cửu Trọng Lĩnh không có mạng mà? Độ phủ sóng của Cửu Trọng Thiên chúng ta là rất mạnh.”

Lam Thiên Triều nói.

“Quả thật như vậy! Đợi một chút, ta thử cái này xem! Xem thử chúng ta cụ thể ở vị trí nào!”

Sau đó Lâm Thiên Diệc lấy ra một cái la bàn.

“Không ổn!”

Hắn nhíu mày!

“Làm sao vậy?”

“Chúng ta không ở Cửu Trọng Thiên.”

“Cái gì?”

Bọn họ lộ ra biểu tình kinh ngạc.

“Ngươi nói, chúng ta rời khỏi Cửu Trọng Thiên rồi? Ở đây là Trọng Thiên thứ mấy?”

“Không phải bất kì một Trọng Thiên nào, vị trí bây giờ của chúng ta là một không gian cô lập, là ở đâu thì ta cũng không biết.”

Lâm Thiên Diệc nhíu chặt mày nói.

“Ý là, chúng ta tiến vào Cửu Trọng Lĩnh, nhưng có thể vì duyên cớ của bản đồ này, khiến chúng ta đều không ý thức được đã vào một không gian cô lập của Cửu Trọng Lĩnh.”

Diệp Thiên Dật nói.

“Chắc là như vậy! Đây cũng là lí do tại sao, nhiều năm như vậy căn bản không có ai phát hiện chỗ không bình thường của Cửu Trọng Lĩnh, ngay cả chúng ta thậm chí cũng không phát hiện, chúng ta cứ đi vậy mà đã không ở Cửu Trọng Lĩnh nữa, mà tiến vào một không gian khác, xem ra chỉ có thông qua tấm bản đồ này mới có thể tìm đến đây.”

Lam Thiên Triều cảm thán.

Diệp Thiên Dật quét mắt, sau đó đá một hòn đá vào trong hang động, sau đó không có âm thanh vọng lại.

“Vào trong xem thử đi!”

Lâm Thiên Diệc dẫn đầu đi vào trong hang động.

Lúc bọn họ vào trong hang động, vừa bắt đầu không có nơi nào đặc biệt, đi tiếp đi tiếp, bọn họ nhìn thấy ánh sáng phía trước, sau khi bọn họ xuyên qua ánh sáng, cảnh tượng trước mắt khiến bọn họ há to miệng đầy kinh ngạc.

Đằng trước, là một thảo nguyên xinh đẹp! Nhìn có vẻ không có nơi nào khác thường, nhưng trên trời...

Chín cái mặt trời!

Chương 1976: Hai ngày sau...

Nơi này, chính là ngay lúc ngươi tiến vào, hình như cũng không có chỗ nào không hợp lí!

Nhưng tự ngươi nhìn, ngươi sẽ phát hiện, ở đâu cũng không hợp lí!

Trên trời, có chín mặt trời!

Trừ chín mặt trời ra, ở nơi rất cao trên trời, còn có một số hòn đảo rải rác trôi nổi trong không trung!

Nói thật cảnh này hơi giống cảnh trong phim khoa học viễn tưởng!

Mặc dù có nơi cũng có đảo trên trời cái gì đó, nhưng cảm giác điều này cho chúng ta chính là không giống nhau!

Rất thần bí!

“Lẽ nào ở đây chính là nơi Linh Hồn Pháp Tắc ở sao.”

Lâm Thiên Diệc trầm ngâm một tiếng.

Bọn họ không tiếp tục đi vào bên trong nữa.

“Chắc là đúng rồi, nhìn có vẻ là một thế giới độc lập, Lâm tông chủ, ngươi nói cái này có phải là chống đỡ không gian của Minh Giới không?”

“Chắc không đến mức đó chứ.”

Lâm Thiên Diệc suy tư nói: “Ta cảm thấy giống với tiểu thế giới hơn, đừng quên, cuộn giấy da dê ghi lại vị trí của Linh Hồn Pháp Tắc là do con người chế tạo ra, vì vậy, tiểu thế giới này có thể cũng là người đó chế tạo ra, bao gồm vị trí của Linh Hồn Pháp Tắc, ta nghĩ, thật ra ở đây có lẽ giống di chỉ của một cường giả hơn?”

Diệp Thiên Dật gật đầu: “Ta cũng cảm thấy giống vậy.”

“Nhưng mà... người nào có thể có bản lĩnh này lấy được Linh Hồn Pháp Tắc mà không cần, để đời sau đi tìm kiếm chứ?”

Diệp Thiên Dật tò mò hỏi một tiếng.

“Liên quan đến vấn đề này, thật ra trên đại lục bàn tán rất nhiều, có hai cách nói, một cách nói chính là Lâm tông chủ đã nói, đây là hắn sáng tạo, mà tại sao không dùng, có lẽ là thời gian của hắn đã không còn nhiều, lấy được cũng không có ý nghĩa gì nữa.”

“Cách nói thứ hai, đó chính là hắn không lấy được! Đương nhiên hắn biết Linh Hồn Pháp Tắc ở đây, nhưng hắn không lấy được, vậy thì lựa chọn cách như vậy, đợi người đời sau có duyên đi lấy nó, nhưng trái lại cũng có một khả năng khác, chính là trước khi người này sáng tạo cuộn giấy da dê, có một người khác đã sáng tạo thế giới này!”

Diệp Thiên Dật hơi hơi trầm ngâm.

“Vậy nói thế nào?”

Diệp Thiên Dật hỏi.

Lâm Thiên Diệc và Lam Thiên Triều nhìn phía trước.

“Trực quan của ta nói cho ta, đây có lẽ là một nơi đạt đến độ nguy hiểm cực cao, nếu như ở đây là sáng tạo đời trước, mà người sáng tạo cuộn giấy da dê phát hiện lại không lấy được, nếu như dùng cách này ám thị cho đời sau, chỉ có thể nói, nơi này rất đáng sợ! Ta cảm thấy đây có lẽ là một loại khả năng đáng sợ nhất, chung quy thủ đoạn có thể sáng tạo ra cuộn giấy da dê loại cấp bậc này, có thể chứng tỏ rằng người đó chắc chắn là vô cùng lợi hại.”

“Đề nghị của ta... rải tin này ra ngoài đi.”

Lâm Thiên Diệc cũng nói.

Bọn họ đều là cường giả kinh nghiệm cực kì phong phú.

Bọn họ nhìn thấy một cảnh này thật sự trong lòng cảm giác không ổn!

Tác động thị giác của bọn họ quá mạnh rồi.

Hơn nữa, bọn họ nghĩ đến lỡ như người sáng tạo cuộn giấy da dê không phải người sáng tạo không gian này, hắn cũng là một người đời sau, một người như vậy cũng không có cách lấy được Linh Hồn Pháp Tắc, vậy quá nguy hiểm rồi.

Với lại, lúc đó tại sao hắn không rải tin tức ra ngoài? Mà là sáng tạo cuộn giấy da dê này rải khắp thiên hạ?

Là vì hắn đã không còn thời gian nữa sao?

“Ý của ngươi thế nào?”

Lâm Thiên Diệc nhìn Diệp Thiên Dật.

Diệp Thiên Dật gật đầu: “Ừm, đều được.”

Thật ra Diệp Thiên Dật quả thật đều ổn!

Nhưng mà, khuynh hướng của Diệp Thiên Dật quả thật càng nhiều người càng tốt!

Nếu như vậy thật sự có cảm giác an toàn hơn!

Bởi vì sẽ có nhiều quỷ chết thay.

“Được! Vậy chúng ta trở về đi.”

Sau đó bọn họ trở về đường cũ!

Sau đó không lâu...

Tin tức này trực tiếp rải rác đến Minh Giới, lay động cả đại lục!

“Nè nè! Nghe nói chưa? Minh Thần Điện và Linh Lung Hải đã tập hợp được bốn cuộn giấy da dê của Linh Hồn Pháp Tắc, bọn họ đã phát hiện không gian độc lập của Linh Hồn Pháp Tắc rồi.”

“Đương nhiên nghe nói rồi, tin tức này đồng thời được hai thế lực đỉnh cấp lớn công bố.”

“Chỉ là ta tò mò, tại sao phải phát tán tin tức này ra ngoài? Hai thế lực lớn bọn họ lén lén lút lút đi lấy không được sao?”

“Vậy chỉ có thể nói, bọn họ từng đi, từng thấy rồi, nhưng quá nguy hiểm?”

“Xem ra là như vậy.”

“...”

Sau đó, hễ là người có năng lực, toàn bộ tập hợp đến Cửu Trọng Thiên!

Một số người của Bát Trọng Thiên cũng không tiếc trả giá đến Cửu Trọng Thiên.

Bao gồm Thất Trọng Thiên, vốn dĩ rất nhiều người, bọn họ đã giết đủ người rồi, cũng có đủ Minh Thần điểm rồi, chỉ là bọn họ không muốn đến Cửu Trọng Thiên mà thôi, nhưng bây giờ, bọn họ có lí do đến Cửu Trọng Thiên rồi!

Linh Hồn Pháp Tắc đó!

Mặc dù cảnh giới của bọn họ không cao lắm, nhưng loại đồ này không phải chú trọng vào cơ duyên sao? Lỡ như đúng là bọn họ có cơ duyên thì sao?

Nhưng mà, người như vậy vẫn rất ít, chung quy muốn đến Cửu Trọng Thiên, cũng không đơn giản như vậy.

Nhiều hơn vẫn là người của Cửu Trọng Thiên!

Chỉ mình người của Cửu Trọng Thiên đã là một con số khổng lồ rồi!

...

“Cái gì? Bọn họ hợp lại rồi?”

Mắt Hoàng Thiên Bác hơi ngưng lại ngồi ở trong đại điện.

“Phải! Tin tức đã truyền ra rồi!”

“Khốn kiếp! Ta đã nói tại sao Minh Thần Điện này tự nhiên lại muốn giúp Linh Lung Hải, thì ra không chỉ là vì Thiên Hoàng Cung.”

Hoàng Thiên Bác hiểu rồi!

Hơn nữa, trong tay Diệp Thiên Dật kia còn có một cuộn giấy da dê! Vì vậy, đây cũng là lí do tại sao Linh Lung Hải muốn bảo vệ con bé kia, bao gồm khả năng là phối hợp Diệp Thiên Dật để hắn chạy ra ngoài!

Hắn đã rõ rồi!

“Tông chủ, bây giờ chuyện lớn hơn là Linh Hồn Pháp Tắc, chuyện ân oán chỉ có thể bỏ xuống, lấy được Linh Hồn Pháp Tắc rồi, vậy thì Thiên Hoàng Cung chúng ta có thể nắm cả Cửu Trọng Thiên rồi.”

Mắt Hoàng Thiên Bác hơi hơi ngưng lại!

Đợi một chút!

“Nói như vậy, Diệp Thiên Dật kia tất nhiên cũng sẽ đi.”

“Đó là tất nhiên!”

“Hừ!”

Hoàng Thiên Bác nắm chặt nắm đấm!

“Trái lại, vẫn là một tin tức tốt, hắn vẫn luôn ẩn náu thật sự không dễ đối phó, nhưng nếu như cùng đi đến nơi Linh Hồn Pháp Tắc kia, vậy thì... cơ hội giết hắn không phải quá nhiều rồi sao?”

“Đúng vậy!”

“Chỉ là... lão phu hơi tò mò, tại sao bọn họ phải phát tán tin tức ra ngoài?”

Lại là một lão giả nói: “Nguyên nhân rất đơn giản, bọn họ sợ!”

“Linh Hồn Pháp Tắc vẫn luôn là báu vật lớn nhất của Minh Giới chúng ta, nhưng ai cũng rõ ràng, muốn lấy được báu vật này đâu có dễ dàng? Bọn họ cần người chết thay, vô số người chết thay! Từ đó tăng thêm cơ hội sống của mình, mặc dù nói cơ duyên là dựa vào may mắn, nhưng, ở trước mặt thực lực chắc chắn, những cảnh giới thấp kia muốn sống tiếp vẫn không dễ dàng như vậy.”

“Xem ra chắc là như vậy rồi, lúc nào thì đi?”

“Hai ngày sau! Toàn bộ những người muốn đi tập hợp đến Hoàng Thiên Chi Nguyên của Cửu Trọng Lĩnh, bọn họ sẽ đưa mọi người đến không gian độc lập của Linh Hồn Pháp Tắc.”

“Cửu Trọng Lĩnh... quả nhiên là Cửu Trọng Lĩnh!”

...

Hai ngày trôi qua như vậy.

Diệp Thiên Dật ở trong linh khí thời gian luyện hoá linh vật thiên địa Lâm Thiên Diệc cho, cảnh giới đã đến Tam Hồn cảnh tam giai!

Chương 1977: Lại vào không gian linh hồn

Mà hôm nay, tất cả mọi người hội tụ đến Hoàng Thiên Chi Nguyên!

Nơi này thực ra chính là một đồng bằng vô cùng lớn.

Cũng bởi vì là đồng bằng, dễ dàng nhìn thấy rõ tất cả mọi người, hơn nữa cách Cửu Trọng Lĩnh rất gần, do đó chọn đến nơi này!

Trong hai ngày, người từ khắp nơi đã đổ về đây.

Dám đến nơi này, chắc chắn không phải là người bình thường!

Cho dù cảnh giới không cao, muốn đến thử vận may, những người như vậy cũng không nhiều!

Bởi vì trong lòng họ biết rõ, xác suất bọn họ sống sót gần như là con số không!

Những cái đó cũng chỉ là ám ảnh, bọn họ quả thực không có quá nhiều mong muốn được sống sót, có lẽ không còn người thân, có lẽ cảm thấy sống tiếp như vậy không còn có ý nghĩa, hoặc là muốn báo thù, nhưng thực lực không đủ, chỉ có thể dựa vào cơ duyên lớn.

Diệp Thiên Dật đi theo Lam Băng Tâm đến bên này!

Lâm Nhược Nhược đương nhiên không đến, Liễu Di Quân cũng không đến, trái lại Lâm Thiên Diệc lại đến.

Sau đó Hoàng Cung Thiên, tất cả các tông môn, cường giả mà ngươi có thể gọi tên và biệt hiệu ở Cửu Trọng Thiên, Bát Trọng Thiên, về cơ bản đều đã đến!

Ngoại trừ một số người thật sự không muốn chết, không muốn mạo hiểm, hoặc là cảm thấy đời này đã sống đủ rồi, bọn họ không đến!

Nhưng có một nhóm người, sự tồn tại của nhóm người này vô cùng mạnh mẽ, lý do nhóm người này đến đây rất đơn giản!

Bọn họ quá mạnh, cảnh giới của bọn họ đã đủ cao, thời gian sống của bọn họ quá lâu rồi, vì vậy tuổi thọ của bọn họ cũng gần như cuối đời rồi.

Có thể trên nghìn năm, có thể mấy trăm năm.

Nhưng đối với kiểu nhân vật này mà nói, trên nghìn năm có được tính là lâu không?

Không đáng kể!

Hơn nữa cả đời này của bọn họ về cơ bản cũng không tồn tại hy vọng thăng cấp tăng tuổi thọ nữa!

Đương nhiên lần này là một cơ hội!

Thay vì sống quá lâu, không bằng đi mạo hiểm, dù sao đằng nào cũng chết, còn không cũng không sống không được bao lâu.

“Nhiều người quá.”

Diệp Thiên Dật ở trong đám đông liếc nhìn một lượt.

Người ở đây phải đến cả triệu người?

“Linh Hồn Pháp Tắc có thể thu hút nhiều người đến như vậy cũng chẳng có gì kì lạ, hơn nữa không nhất định chỉ có Linh Hồn Pháp Tắc.”

Lam Băng Tâm nói.

Diệp Thiên Dật biết là vậy, nhưng có chút khoa trương phải không?

Diệp Thiên Dật không cùng người của Linh Lung Hải hay là Minh Thần điện đến, chỉ là đến cùng với Lam Băng Tâm, Lam Băng Tâm còn đeo khăn che mặt, ở trong nhóm người đông như thế này, dù cho Diệp Thiên Dật xuất hiện với dung mạo thật cũng rất khó để phát hiện ra hắn.

Thời gian không còn nhiều, còn 10 ngày.

10 ngày, ở trong tiểu thế giới này Linh Hồn Pháp Tắc chắc cũng chừng ấy nhỉ?

Bây giờ Diệp Thiên Dật ở Tam Hồn cảnh tam giai, cảnh giới của bên ngoài vẫn là Thiên Thần cảnh, ở đây tăng lên cảnh giới, sau khi ra ngoài chắc là lúc nâng cao linh hồn, cũng không biết có dẫn đến nâng cấp cảnh giới hay không.

Không quan trong trọng nữa rồi!

Điều quan trọng là, bây giờ Diệp Thiên Dật có thể mang những thứ này đi, hơn nữa nếu hắn có may mắn giành được pháp tắc, vậy thì quá tốt rồi!

Cũng may ở đây có thể sử dụng hệ thống, nếu không, linh khí ngoài kia, bao gồm sức mạnh pháp tắc Diệp Thiên Dật đều không thể sử dụng, thật sự rất nguy hiểm.

“Tên nhóc kia đâu? Vừa nãy nhìn thấy không?”

Ở một vị trí nào đó, hội tụ đều là cường giả của Thiên Hoàng Cung, việc đầu tiên mà Hoàng Thiên Bác làm khi đến chỗ này chính là tìm Diệp Thiên Dật.

Cho dù có thể động thủ hay không, tìm được hắn sẽ yên tâm hơn rất nhiều

“Tông chủ, có quá nhiều người, ta cảm thấy trước tiên không cần đánh rắn động cỏ, chúng ta cần tìm cơ hội giết chết tên nhóc kia, cũng không được làm ầm chuyện đi tìm hắn, tên nhóc kia không đơn giản, tóm lại có thể gặp được, nếu như quá rêu rao, hắn dồn sức lẫn trốn ẩn náu lúc đó thật sự rất khó tìm.

“Các vị! Thời gian đến rồi!”

Lâm Thiên Triều đứng ở phía trước nhìn lướt mọi người, sau đó nói: “Là như thế này, chúng ta đã tập hợp 4 cuộn giấy da và ghép thành tấm bản đồ hoàn chỉnh, theo bản đồ, chúng ta sẽ tiến vào Cửu Trọng Lĩnh, bất giác tiến vào một không gian độc lập, không gian này đã bị tách khỏi Cửu Trọng Thiên, thậm chí không biết tiến vào như thế nào!”

Sau đó hắn tiếp tục nói: “Đó chắc chắn là năng lực của tấm bản đồ này, nếu không, nhiều năm như vậy, chúng ta cũng tìm kiếm Cửu Trọng Lĩnh qua vô số lần, cũng đã phát hiện ra từ lâu, mọi người cũng đừng kinh sợ hoảng loạn, không có gì quá đặc biệt cả, chỉ là không có tín hiệu mà thôi!

Lâm Thiên Triều tiếp tục nói: “Sau khi vào không gian đó, chúng ta tiếp tục hành trình, sẽ phát hiện một sơn động, sơn động này không phải ở Cửu Trọng Linh, là ở trong không gian độc lập đó, vượt qua sơn động, chúng ta sẽ tiến vào một tiểu thế giới, tiểu thế giới đó không đơn giản, ngay lúc liếc nhìn qua cảm giác chắc chắn đó chính là thế giới nơi tồn tại Linh Hồn Pháp Tắc.”

“Có gì đặc biệt sao?”

Một cường giả hỏi.

“Điều đặc biệt đương nhiên là có, nhưng cụ thể thế nào thì không rõ, bởi vì lúc ấy bổn tôn và Minh Thần các hạ cũng chưa từng bước vào một bước, chỉ là ở bên ngoài nhìn qua sau đó quay về! Nếu tất cả các ngươi muốn biết, chuyện này theo lý mà nói đương nhiên cá nhân chúng ta chiếm lấy là tốt nhất, nhưng vì nơi đó thật sự là có thể quá nguy hiểm, dẫu sao người đông sức mạnh lớn, người đông một chút vẫn là tốt, còn như cuối cùng pháp tắc rơi vào trong tay ai, vậy thì phải xem vận mệnh như thế nào?”

Lam Thiên Triều Hỏi.

“Không vấn đề gì!”

“Được! Như vậy đi.”

Lam Thiên Triều gật gật đầu: “Sau khi vào, không ai biết bên trong sẽ xảy ra chuyện gì, trước khi chưa phát hiện ra Linh Hồn Pháp Tắc, ta hy vọng các cường giả, các thế lực lớn tốt nhất có thể đoàn kết một lòng, cố gắng giảm thiểu thương vong không đáng có!”

Mọi người gật gật đầu.

“Vậy được! Xuất phát!”

Bản đồ bay lên, cả triệu người bay nhanh theo bản đồ.

Không lâu sau, bọn họ lại lần nữa đến cửa động.

Người quá nhiều quá nhiều rồi!

Cửa động so với lượng người này là quá nhỏ!

Nhưng, mọi người cũng không có chuyện liều mạng chen chúc vào bên trong

Vừa nãy Lâm Thiên Triều cũng đã nói, vượt qua sơn động này mới là thế giới kia! Nhưng cho dù vào sớm hay muộn, cũng không có ý nghĩa gì, mọi người chắc sẽ đợi! Hơn nữa càng ở phía trước càng nguy hiểm, không phải sao?

Vì vậy không có ai chen lấn.

Xếp thành một đoàn rộng mười mấy mét, không biết đoàn người dài bao nhiêu.

“Các vị! Vậy thì Linh Lung Hải và Minh Thần điện xin dẫn đầu vào sơn động này!”

Lâm Thiên Triều nói xong, dẫn đầu bước vào!

Mọi người theo thứ tự lần lượt bước vào trong sơn động.

Rất lâu mới đến lượt Diệp Thiên Dật và Lam Băng Tâm.

Cửa động...

Bước chân của Diệp Thiên Dật dừng lại, người phía sau đều bước qua Diệp Thiên Dật vào bên trong.

“Sao vậy”?

Lâm Băng Tâm nhìn Diệp Thiên Dật một cách hoài nghi

Diệp Thiên Dật nhìn vị trí bên cạnh.

Nếu như Diệp Thiên Dật nhớ không lầm, 2 ngày trước hắn có đến đây một lần, lúc đó hắn đá viên đá vào trong sơn động, có phải viên đá bây giờ nhìn thấy là viên đá đó không?

Hình như là vị trí này, hình như là viên này...

Vậy tại sao lại xuất hiện trở lại tại nơi ban đầu rồi?

Nhớ sai rồi? hay là... Có một luồng sức mạnh hồi phục chỗ này như ban đầu?

Chương 1978: Sói

Thật là kỳ lạ!

Điều quan trọng là, hai ngày trước Diệp Thiên Dật quả thực chỉ là hành động vô tâm.

Hắn đá vào viên đá đó đơn thuần là muốn xem viên đá vào trong cửa động có phản ứng gì không, hoặc là nói cửa động có nguy hiểm vô hình nào không!

Đó là cách nghĩ của Diệp Thiên Dật.

Mà hôm nay, Diệp Thiên Dật bỗng dưng lại chú ý đến điều này.

“Chắc là nhớ sai, hàng trăm nghìn người đi phía trước, bước đi dẫm trước dẫm sau nhưng hình như không có gì.”

Diệp Thiên Dật thầm nghĩ trong lòng.

“Không sao.”

Sau đó Diệp Thiên Dật lắc lắc đầu, nói với Lâm Băng Tâm.

“Ừ.”

Lâm Băng Tâm cũng không nghĩ nhiều, cùng Diệp Thiên Dật bước vào.

Đã xuyên qua sơn động đó, cũng không thấy chỗ nào không ổn, tất cả bọn họ đã đến tiểu thế giới!

Chỗ này không có gì khác so với trong trí nhớ của Diệp Thiên Dật

Vẫn thảo nguyên cũ kia, vẫn chín cái mặt trời, vẫn là không biết bao nhiêu hòn đảo lơ lửng ở trong bầu trời.

Những hòn đảo lơ lửng này có chút lộn xộn, giống như những thiên thạch trong vũ trụ.

Cũng vì nguyên nhân này, khiến mọi người có cảm giác vô cùng ngột ngạt đối với nơi này.

Mọi người đến nơi này, lần lượt quan sát xung quanh.

Không có ai bước đi quá xa.

“Đây là không gian linh hồn phải không?”

“Quả thực không đơn giản, có chút cảm giác giống di chỉ của cường giả và linh lực thiên địa xung quanh vô cùng mạnh, có chút khoa trương, chín cái mặt trời trên không trung này có nghĩa là gì? Còn có những hòn đảo lơ lửng trên không trung đó có nghĩa là gì?”

“Hiện tại dường như không có chỗ nào đặc biệt, chín mặt trời cũng không cảm thấy được nhiệt độ có gì đặc biệt, giống như chỉ có nhiệt độ của một chiếc mặt trời, ta cũng không hiểu.”

“...”

Việc đầu tiên của những người này đến đây đó là quan sát tất cả mọi thứ nơi này.

“Đi hướng nào?”

Rất nhiều cường giả đang thương lượng chuyện gì đó.

Ngoại trừ phía sau là cửa vào, bất kì một phương hướng nào khác đều là khoảng trống, đi hướng nào đã trở thành một câu hỏi.

“Hay là... lên trên đảo xem xem có manh mối gì?”

Những gì có vẻ khác bây giờ là những hòn đảo nổi phức tạp và chín mặt trời.

“Ừ.”

Các cường giả đều có năng lực phi hành, mặc dù hòn đảo rất cao, nhưng không phải không bay lên được.

Sau đó một số lượng lớn cường giả lần lượt bước lên không trung

“Tiểu thế giới chắc không phải do tự nhiên mà có, theo lý mà nói chắc là được tạo ra, vậy nếu đã được tạo ra chính là do con người tạo, mặc dù ta không biết có người đã có được Linh Hồn Pháp Tắc nhưng lại muốn đặt nó tại nơi này, mà không phải để mình sử dụng, nhưng tóm lại có là nguyên nhân gì, chuyện này tạm thời không nghĩ đến, vậy thì kết luận đơn giản nhất có được đó là...”

Diệp Thiên Dật hơi do dự: “Thực ra có thể xem đó là di chỉ của một cường giả, có rất nhiều cấp độ nguy hiểm, sau khi vượt qua từng cấp độ đi đến nơi cuối cùng, có thể đó sẽ là vị trí nơi tồn tại của Linh Hồn Pháp Tắc!”

“Ta thấy rất đúng.”

Lâm Băng Tâm nói một câu.

“Nhưng, đã là nơi tồn tại của Linh Hồn Pháp Tắc, tóm lại là cần có thứ liên quan với linh hồn? Hay là nói năng lực của Linh Hồn Pháp Tắc, ngươi biết năng lực của Linh Hồn Pháp Tắc là gì không?”

Diệp Thiên Dật hỏi Lam Băng Tâm.

Có lẽ cần suy nghĩ một chút, Linh Hồn Pháp Tắc, nhìn là biết chắc chắn có liên quan với linh hồn!

Vậy hiệu quả là... có thể ngưng tụ linh hồn? Khiến cho xác chết tái sinh linh hồn, từ đó phục hồi sự sống?

Hay còn có cái gì?

Hai chữ linh hồn này bao hàm quá nhiều thứ.

“Cái này... nói thật là, sách cổ ghi lại những điều liên quan tới Linh Hồn Pháp Tắc rất ít, chỉ là một số hiệu quả suy đoán ra, cụ thể là gì, thật sự không rõ, có lẽ chính là ý nghĩa bề ngoài, linh hồn... Nhưng nếu rốt cuộc nói xem nó có hiệu quả đặc biệt gì... ta không biết nữa.”

Lâm Băng Tâm gật gật đầu.

Rầm ___

Chính ngay lúc này, động tĩnh lớn trên không trung đã lôi kéo sự chú ý của tất cả mọi người.

Tất cả mọi người ngẩng đầu!

Chỉ thấy, ngay lúc này giữa chín mặt trời biến thành sức mạnh giống như pháo đài, điên cuồng bắn phá vào các cường giả kia ở trên không trung.

Sức mạnh của những cầu lửa này rất mạnh, hơn nữa dường như có thể nhốt những người kia trên không trung.

“Aaaaa.”

Có người bị ném trúng kêu thảm thiết, trực tiếp bị ném xuống, tạo ra một cái hố lớn trên mặt đất.

Bò lên một cách khó khăn, toàn thân đầy máu, cháy xém, có người còn không leo lên được.

Có một số quả cầu lửa lớn mạnh nổ ngay trong đám đông, ngay lập tức hàng nghìn người nổ tung ra.

Tất cả đến rất nhanh, đi cũng rất nhanh.

“Chuyện gì thế??”

Tất cả mọi người ngơ ngác nhìn nhau.

“Chẳng lẽ đã kích hoạt cơ chế??”

Nhóm người Lam Thiên Triều và Lâm Thiên Diệc rớt xuống.

“Chắc không có! Chắc là những sức mạnh đó đang tự công kích chúng ta.”

Lâm Thiên Triều nhíu mày nói.

“Lẽ nào đây là sự khởi đầu?”

Tất cả bọn họ lấy lại sự cảnh giác.

“Cẩn thận chút, các vị tản ra một chút!”

Một cường giả hét lớn.

Tập trung đông như vậy, nếu chín mặt trời tiếp tục bộc phát ra sức mạnh, mọi người chen chúc nhau rất nguy hiểm.

Ngay lúc này, phía trước đám đông một bóng dáng chậm rãi bước đến!

“Cái gì?”

Ánh mắt mọi người nhìn bóng dáng kia bước đến.

Đây là một con sói.

Toàn thân là màu xanh đen, cơ thể đang cháy một ngọn lửa xanh mờ, cái đầu có lẽ lớn khoảng 5 mét!

Khiến cho mọi người cảm thấy đáng sợ nhất là ánh mắt của nó!

Ánh mắt của con sói này cực kì sâu!

Không bình thường!

Con sói bước đến, mang đến sức ép cực lớn cho mọi người!

Cũng không biết nguyên nhân của con sói hay là nguyên nhân từ môi trường sống của chính bọn họ là như vậy.

“Ta là người thủ hộ của không gian linh hồn, trên không trung, không được phép lên.

Con sói đứng ở trước mặt mọi người, chân trước hơi hơi động, phát ra âm thanh trầm.

“Thực xin lỗi!”

Có người hành lễ!

“Người thủ hộ ư...”

Diệp Thiên Dật hơi hơi do dự.

Có thể nào là thú cưỡi của người đứng đầu đỉnh cấp, người đã tạo ra không gian linh hồn?

Diệp Thiên Dật nhìn mọi người với ánh mắt dò xét.

Toàn bộ mọi người đều là dấu hỏi!

Diệp Thiên Dật vẫn chưa gặp phải tình trạng không thể tra xét đối phương!

Cảnh giới của con sói kia có thể đã đạt đến Thái Cổ Thần Vương cảnh bát giai, thậm chí cao hơn mới được như vậy?

“Đây là không gian linh hồn, nơi tồn tại của Linh Hồn Pháp Tắc, tiếp theo các ngươi sẽ trải qua các cấp độ quan trọng, người sống sót mới có tư cách đi tìm kiếm vùng đất bí ẩn hơn.”

Con sói kia lại nói.

Hiển nhiên, tất cả mọi người đều cho rằng con sói này là thú cưỡi của một vị lão đại cấp cao, tuổi thọ ít nhất mười vạn năm.

“Linh Hồn Pháp Tắc ở nơi sâu nhất phải không?”

Có người hỏi?

“Linh Hồn Pháp Tắc ở trước mặt mọi người, hoặc là bất kỳ ở một nơi nào.”

Nói xong, con sói đó biến thành làn khói đen biến mất.

Chương 1979: Thất Phách và Tam Hồn

Linh Hồn Pháp Tắc ở trước mặt hoặc là bất cứ nơi đâu?

Bọn họ đang suy nghĩ kỹ từng chi tiết.

Lời nói này là có ý gì.

“Có vẻ, ý của người thủ hộ không gian linh hồn này có nghĩa là mọi thứ xung quanh chúng ta đều có sức mạnh của Linh Hồn Pháp Tắc, bao gồm những nguy hiểm và cấp độ tiếp theo mà chúng ta có thể cần phải vượt qua, đều là do Linh Hồn Pháp Tắc điều khiển, vì vậy Linh Hồn Pháp Tắc ở khắp mọi nơi xung quanh chúng ta.”

Một cường giả nói.

“Xem ra không có vấn đề gì, một nơi lưu trữ Linh Hồn Pháp Tắc, có một số nguy hiểm tràn ngập do sức mạnh lớn mạnh của Linh Hồn Pháp Tắc mang lại cũng là điều hợp lý, chỉ là các vị, mọi người có biết Linh Hồn Pháp Tắc trên cơ bản là sức mạnh như thế nào không?”

“Giống sức mạnh Pháp Tắc, nó rất rõ ràng, có thể nâng cao sức mạnh cực lớn, mà Linh Hồn Pháp Tắc... thật lòng mà nói, có nhiều cách giải thích khác nhau hàm ý của hai chữ linh hồn, cụ thể là hiệu quả gì, thực sự chưa nắm rõ.”

“Vậy bây giờ chúng ta... cần đi về phía trước phải không?”

“...”

Ánh mắt bọn họ nhìn về phía trước, trên đám cỏ nơi vị trí con sói biến mất lưu lại một mũi tên, phương hướng chỉ của mũi tên này hướng thẳng về phía trước.

Rõ ràng là bảo bọn họ tiến về phía trước.

“Vậy có phải... đây là đang hướng dẫn chúng ta? Trên thực tế, đi về phía trước là sai lầm?”

Có người cảm thấy có khả năng này.

“Bây giờ ý tưởng này không có ý nghĩa gì lớn, hay là nếu có người có ý tưởng đặc biệt có thể đi hướng khác, nhưng hiện tại mà nói, ta cảm thấy đi về phía trước chắc chắn là lựa chọn tối nhất.”

“Được rồi mọi người, vậy chúng ta đi về phía trước!

Sau đó, hàng triệu cường giả bước về phía trước!”

“Luôn cảm thấy người đông như vậy, trong khoảng thời gian ngắn phải chết rất nhiều người.”

Diệp Thiên Dật do dự nói.

Người đông quá, vật thì có trời mới biết trong hàng triệu người có bao nhiêu người chết tại nơi này.

Lam Băng Tâm nói: “Chắc phải chết rất nhiều người, ngươi không định đi cùng ai sao?”

Diệp Thiên Dật lắc lắc đầu: “Ta đi một mình thôi, đi theo đám đông cũng không có gì bất ngờ đặc biệt cả, mà ngươi không không theo cường giả của Linh Lung Hải sao?”

Lam Băng Tâm lắc lắc đầu: “Không nhất thiết, đều giống nhau cả.”

“Hay là....... ngươi thích ta rồi?”

Khóe môi Diệp Thiên Dật khẽ nhếch lên nhìn nàng.

Lam Băng Tâm: “.....”

“Anh Diệp đưungf có đùa.”

“Ngươi xem đi....”

Diệp Thiên Dật vừa đi vừa nói: “Thứ nhất, ta đẹp trai, thứ hai ta tài giỏi, thứ ba, ngươi vẫn luôn đi theo ta, trước đây đi theo ta là vì cảm thấy ta có cuộn giấy da, nhưng hiện tại ngươi vẫn đi theo ta, vậy là có ý đồ gì với ta? Chẳng qua là ý đồ với sắc đẹp của ta, đúng không?”

Lam Băng Tâm: “.....”

Không hợp lý không hợp lý!

Người này bắt đầu vô sỉ trở lại rồi.

Từ lúc dính vào sự việc Hoàng Trường An, Lam Băng Tâm cảm thấy người này rất không an phận, chắc chắn không chân thực, quả nhiên ngươi xem, trước đây rất nghiêm túc, sao bây giờ lại cợt nhả như vậy?

“Đâu có, chỉ cảm thấy không nhất thiết, người đông như vậy, bên cạnh luôn có cường giả đỉnh cấp, hơn nữa thực lực của ta cũng tạm được, chắc không cần quá lo lắng.”

“Lý do quan trọng là gì?”

Diệp Thiên Dật nhìn nàng cười.

“Có lẽ lý do cũng có cả vì ngươi.”

“Ồ?”

Diệp Thiên Dật nhìn nàng.

“Nói thế nào nhỉ?”

“Ngươi đã bằng cách nào đó có được 2 cuộn giấy da, vì sự xuất hiện của ngươi, không gian linh hồn đã xuất hiện, ước tính có thể mất mấy nghìn năm, trên vạn năm mới được phát hiện, vì vậy ta cảm thấy... người là người có may mắn lớn, trong giới võ đạo, may mắn là thứ vô cùng quan trọng, vì vậy ta cảm thấy đi theo ngươi chắc chắn sẽ tốt hơn!”

“Hơn nữa... ta luôn cảm thấy ngươi có thể hiểu một chút về nơi này, có lẽ không nhiều, nhưng có thể biết một chút.”

Sau đó Lâm Băng Tâm tiếp tục nói: “Đương nhiên, nếu ngươi không thích thì ta sẽ rời đi.”

Diệp Thiên Dật nhìn nàng.

Wowww!

Một cô gái rất thông minh.

Nhưng...

Mặc dù Diệp Thiên Dật cũng cho rằng mình đúng là khá may mắn.

Hắn thật sự không hiểu.

“Vậy ngươi không sợ đặt cược sai sao?”

Diệp Thiên Dật hỏi.

“Ta cảm thấy dù là đặt cược sai cũng không có hậu quả gì? Dù sao tất cả mọi người đều không có lựa chọn đối với chỗ này, không chút manh mối, tất cả đều như nhau, không phải sao?”

Diệp Thiên Dật gật gật đầu: “Ngươi nghĩ như thế vậy thì không sao cả, nhưng ta phải nhắc trước một tiếng, ta thật sự không có gì đặc biệt và thật sự cũng không hiểu về nơi này.”

“Vậy thì làm ngươi đồng hành cũng tốt.”

Lâm Băng Tâm nói.

Diệp Thiên Dật nhún nhún vai nói: “Ta cũng vậy, đi cùng một đại mỹ nữ thế này, nếu như phải chết, nói không chừng trước khi chết, đại mỹ nữ còn có thể làm hài lòng ta một chút, cũng coi như là đời này sống không lãng phí.”

Lam Băng Tâm: “...”

“Vì vậy trước đây ngươi đều là giả vờ rất quân tử?”

Lâm Băng Tâm nhìn Diệp Thiên Dật hỏi

“Ý của ngươi là nói ta là ngụy quân tử?”

“Không không không, không phải ý này, ta dùng sai từ ngữ rồi, là một người đứng đắn.”

Lâm Băng Tâm nói.

“Vậy thì cũng chẳng có vấn đề gì.”

Hai người cũng coi như đang tán gẫu, cùng đám đông tiến về phía trước.

Đối với Diệp Thiên Dật mà nói, thực ra ở trong sự mạo hiểm như thế này, bên cạnh có mỹ nữ xinh đẹp đi cùng cũng coi như là một loại an ủi, rất thoải mái, tất nhiên, ngoài ý này Diệp Thiên Dật không có suy nghĩ gì khác, coi như là muốn có cũng không thể có.

Rất nhanh, tất cả bọn họ đã đến một bãi đất lớn.

Phía sau chỗ này vẫn là thảo nguyên kia, chỉ là phía trước đã bị kết giới phong tỏa toàn bộ và chặn lại!

“Đây là...”

Bọn họ nhìn tổng cộng mười chùm ánh sáng lớn phía trước!

Nhìn giống 10 truyền thống trận.

“Đây là 10 còn đường Tam Hồn và Thất Phách phải không?”

“Tam Hồn có:Thiên Hồn, Địa Hồn và Mệnh Hồn, Thất Phách: Nhất Phách Thôn Tặc, Nhị Phách Thi Cẩu, Tam Phách Trừ Uế, Tứ Phách Xú Phế, Ngũ Phách Tước m, Lục Phách Phi Độc, Thất Phách Phục Thỉ, Đương Nhiên Cũng Có Cách Nói Là Nhất Phách Thiên Xung, Nhị Phách Linh Tuệ, Tam Phách Vi Khí, Tứ Phách Vi Lực, Ngũ Phách Trung Khu, Lục Phách Vi Tinh, Thất Phách Vi Anh.”

Có người nói.

Đối với những lý luận như thế này, những cường giả này tương đối hiểu.

“Đừng quên, còn có cách nói Thất phách đối ứng với hỉ, nộ, ai, cụ, ái, ác, dục, cụ thể như thế nào, thật sự phải đi xem mới biết được.”

“Mà Tam Hồn Thất Phách kết hợp lại với nhau mới đúng nghĩa là linh hồn, phải không? Vì vậy ý nghĩa thực sự của Tam Hồn Thất Phách này thực ra là không gian linh hồn đúng không?”

“Do đó, tiếp theo thứ chúng ta cần vượt qua thực ra là sự tu luyện Tam Hồn Thất Phách phải không?

“...”

Những người kia đang suy đoán điều gì.

Ngay lúc này, mười đạo ánh sáng cực lớn ở phía trước chuyển động, chúng đang hội tụ lại với nhau!

Tất cả mọi người lùi về sau, kéo giãn ra khoảng cách.

Chương 1980: Nhất phách Thôn Tặc

Mười chùm ánh sáng kia đại diện cho Tam Hồn Thất Phách, hội tụ lại thành một chùm xuất hiện ở kia!

Mà hiện tại ở trước mắt họ mang lại cho họ cảm giác đó là....

Đi vào!

Mà bước vào nơi này, nghĩa là đã thực sự bước vào không gian linh hồn.

Nói theo lý, bọn họ chắc hẳn là đều đã đi vào di chỉ hoặc mạnh hoặc yếu của cường giả?

Không gian linh hồn này quả thực có cảm giác là di chỉ của cường giả, thật ra nếu coi nơi này là di chỉ của cường giả thì có lẽ có thể thích ứng tốt hơn.

“Có ý gì? Đường kết nối của Tam Hồn Thất Phách này hợp lại với nhau, cũng nghĩa là, bây giờ chỉ có một con đường để đi phải không?”

“Nếu chỉ có một con đường cũng tốt, mọi người có thể ở cùng nhau.”

Nghĩ như thế, thực ra trái lại có thể càng có cảm giác an toàn hơn phải không?

“Các vị, vậy thì hiện tại không có gì vướng bận nữa, vào thôi.”

Nhóm người ở phía trên cùng chắc chắn là người của thế lực đỉnh cấp Cửu Trọng Thiên, bọn họ dẫn đầu, sau đó lần lượt bước vào trong chùm ánh sáng khổng lồ kia.

Vô số người cũng lần bước vào!

“Cô chủ, Tông chủ bảo ngươi đi cùng chúng ta.”

Một lão giả tìm đến Lam Băng Tâm nói.

“Không sao, ta ở cùng anh Diệp, bảo cha ta cứ yên tâm!”

Lam Băng Tâm nói.

“Chuyện này....”

Hắn nhìn lướt qua Diệp Thiên Dật ở bên cạnh, sau đó gật gật đầu: “Cũng được! Vậy cô chủ cùng Diệp Thiên Dật huynh đệ nhất định phải cẩn thận! Gặp chuyện đừng liều lĩnh, cũng đừng dẫn đầu, có nhiều người như vậy, ngay cả khi là vì an toàn của bản thân, cứ xem họ như bia đỡ đạn, không được đừng liều lĩnh!”

“Ừ, ta hiểu rồi!”

Sau đó lão giả kia rời đi.

“E rằng bia đỡ đạn cũng vô ích.”

Diệp Thiên Dật nói một câu.

Sau đó hắn cùng Lâm Băng Tâm cũng đi theo nhóm người đó bước vào trong.

Sau khi bọn họ bước vào trong, đó là một không gian lớn, màu trắng tinh! Tất cả mọi người bị nhốt trong không gian trắng tinh đó!

Mọi thứ ở phía xa đều là màu trắng, dưới chân cũng là màu trắng, thậm chí bầu trời cũng là màu trắng.

“Nó có nghĩa là gì?”

Vốn dĩ nghĩ rằng, sau khi bọn họ vào sẽ trực tiếp đến nơi rèn luyện, nhưng nơi này..... nhìn không giống nơi rèn luyện.

Rất nhanh, mọi người đã đến đầy đủ.

Tất cả mọi người tập trung tại nơi này.

Ngay lúc này.

Rầm rầm rầm—

Bên trái bên phải, hai dãy cửa lớn, bên trái ba cửa, bên phải bảy cửa.

Màu sắc, thậm chí là kiểu dáng của cửa đều giống nhau!

Lúc mỗi chiếc cửa xuất hiện, bốn phía xung quanh cánh cửa đều toát ra một loại sương mù hoặc đỏ, hoặc xanh, hoặc đen, hoặc tím.

Nhìn rất u ám.

Mà trên mỗi cánh cửa có chữ xuất hiện.

Ba cửa bên trái, Thiên Hồn, Địa hồn, Mệnh Hồn!

Một hàng chữ dần dần hiện ra ở trên hư không.

“Những ai vượt qua mười thử thách Tam Hồn, Thất Phách, có thể tranh đoạt Linh Hồn Pháp Tắc”.

Câu thứ hai.

“Mười thử thách, mỗi người có thể tiến vào theo bất kỳ thứ tự nào”.

Chỉ cần hai câu, bọn họ đã hoàn toàn hiểu rõ.

“Mười thử thách, thứ tự đi vào bất kỳ, hoàn thành mười thử thách sẽ có cơ hội giành được Linh Hồn Pháp Tắc, nhưng Linh Hồn Pháp Tắc là tranh đoạt.....”

Thực ra đã rất rõ ràng!

Có nghĩa là, trong số rất nhiều người bọn họ, mặc dù có thể sẽ có rất nhiều người chết, nhưng tóm lại là có rất nhiều người sẽ sống sót, mà những người này sau khi vượt qua mười thử thách sẽ đi tranh đoạt Linh Hồn Pháp Tắc!

Dù sao cuối cùng chỉ có một người có đủ khả năng giành được Linh Hồn Pháp Tắc!

Chính là như vậy!

Có vẻ rất hợp lý.

Mọi người lần lượt nhìn bốn phía xung quanh!

Tam Hồn Thất Phách, nội dung rèn luyện bên trong cụ thể là gì không thể biết được.

Sau đó lại xuất hiện thêm một câu.

“Trong mỗi một cấp độ có thể sẽ tồn tại những thông tin hoặc vật phẩm quan trọng, hãy nỗ lực tìm kiếm.”

Những người đó đang nhìn câu nói này.

“Ý là, ở đây sẽ có một số bảo vật phải không?”

Có người suy đoán như thế.

“Có thể là như vậy, theo cách nói này có nghĩa là cần tìm thứ rất quan trọng tại nơi này, liệu nó có liên quan với Linh Hồn Pháp Tắc không?”

“Chắc chắn có liên quan, ta cảm thấy đây có lẽ là điểm mấu chốt, sẽ vô cùng hữu ích khi tranh đoạt Linh Hồn Pháp Tắc sau khi đã vượt qua 10 thử thách?”

“Nhưng cũng không nói rõ đó là cái gì...”

“......”

“Các vị, hoặc là tất cả chúng ta cùng nhau tiến vào, hoặc là chúng tách ra để vào, ước chừng sau khi hoàn thành sẽ quay trở lại đây lựa chọn cấp độ khác, đến lúc đó chúng ta có thể nói cho nhau nghe nội dung bên trong mỗi cấp độ là gì, như thế này bổn tôn cảm thấy tốt hơn, có lợi cho tất cả mọi người!”

Một lão giả gật gật đầu: “Đúng, hơn nữa chúng ta ở đây cũng không phải ít người, đông người như thế, có nhiều người đi cùng nhau, thực ra đều giống nhau, đến lúc đó chúng ta quay trở ra truyền thông tin cho nhau, như vậy là tốt nhất.”

“Ừ, vậy thì cứ như vậy đi, các vị, mọi người có thể tùy ý lựa chọn cấp độ tiến vào, như vậy sẽ có lợi cho người khác và củng có lợi cho chính mình, chí ít chúng ta cần vượt qua 10 cấp độ, sau đó sẽ tranh đoạt lại, các vị, chọn đi.”

“...”

Ở đây, những người đến đây theo nhóm chiếm một phần ba, thực ra nhiều hơn vẫn là các cá nhân, nhiều nhất thực ra là kết nhóm 2 người, 3 người cùng nhau đến.

Thực ra bọn họ chủ yếu là đi theo những nhân vật bọn họ cho rằng rất lợi hại!

Nhưng nhân vật lợi hại có quá nhiều, hơn nữa những người này không thể đi vào cùng một cửa, nhiều người như vậy, tóm lại mọi người có thể phân chia tương đối đồng đều nhau.

Đương nhiên, người đi vào Tam Hồn tương đối ít.

Dẫu sao mọi người có thể cảm thấy trong tiềm thức, thử thách Tam Hồn so với thử thách Thất Phách càng khó!

Bảy và ba, theo lý thuyết mà nói không nên số lượng càng nhỏ càng nguy hiểm sao?

Có thể là như vậy.

“Đi đâu đây.”

Diệp Thiên Dật nhìn một lượt động thái của những người này, hắn đang lựa chọn.

Thử xem thế nào đã.

Sau đó Diệp Thiên Dật bước về phía cửa của Nhất Phách.

Cửa ra vào đã hội tụ rất nhiều người!

Lam Băng Tâm cũng cùng Diệp Thiên Dật bước vào.

“Nhất Phách Thôn Tặc, có một vài cách nói, thứ nhất đại diện cho khả năng miễn dịch của cơ thể, tất nhiên, điều này có vẻ hơi khó tưởng tượng khi liên quan đến ngày nay, vậy ta cảm thấy có khả năng hơn là cách nói thứ 2, Nhất Phách đại diện cho nỗi sợ hãi, ta nghi ngờ rằng sau khi vào bên trong có thể có những thử nghiệm liên quan đến nỗi sợ hãi của con người.”

Có lão giả nói.

“Sợ hãi ngược lại lại tốt, các vị đều đã là cường giả đỉnh cấp, trong lòng còn có gì có thể sợ hãi chứ?”

“Vào đi!”

Cạch—

Một người đẩy cánh cổng lớn ra, màn sương đen dày đặc bao phủ, sau đó bọn họ lần lượt bước vào!

Những người khác đi đến những nơi khác, Diệp Thiên Dật và Lam Băng Tâm cũng đã vào trong cảnh cổng của Nhất Phách!

Rầm—

Ánh sáng loé lên, trước mắt bừng sáng.

Tất cả bọn họ xuất hiện trong khung cảnh giống như một đống đá hoang tàn hỗn loạn.

Ánh sáng xung quanh có chút mờ mịt.

Quan trọng nhất là, tất cả mọi người đều ở đây, nhiều vô kể, chỗ này có gì phải sợ?

Chương 1981: Va vào là chết liền

Ngay từ đầu Diệp Thiên Dật cho rằng, nếu đây là thử thách sợ hãi, như vậy phải là xuất hiện một mình mới đúng chứ?

Nhưng mà tất cả mọi người đều đến chỗ này, đây rõ ràng không phải là thử thách sợ hãi.

“Mọi người cẩn thận! Đề cao cảnh giác.”

Có người nói to.

Tất cả mọi người đều tập trung ở đây, cũng không có ai tự ý đi linh tinh!

Ánh sáng không phải tốt lắm, có võ giả phóng ra quang thuộc tính thắp sáng toàn bộ tảng lớn ở xung quanh lên.

“Chúng ta có tiến về phía trước không, hay là muốn làm gì?”

Có người hỏi.

“Không đi được, xung quanh đây toàn là kết giới! Tất cả chúng ta chỉ có thể hoạt động trong phạm vi này, xem ra chúng ta bị bao vây rồi!”

Có người tiến về phía trước, sau đó thử thăm dò kết giới vô hình

“Để ta đến thử xem!”

Một người nói xong, trên người hắn bắn ra một luồng ánh sáng đỏ, toàn bộ xung quanh sáng lên.

Ánh sáng lóe ra, bọn họ nhìn xuyên qua ánh sáng màu đỏ có thể nhìn rõ kết giới vô hình này!

Là một kết giới hình bầu dục, thật giống như một cái chụp đã úp chúng ta ở trong này, hoặc là nổ nát kết giới, hoặc là cứ ở ngay tại chỗ này.”

Ầm---

Một Thái Cổ Thần Cường cảnh ngưng tụ sức mạnh lớn ở phía trên kết giới.

Sau đó......

Không hề có hiệu quả gì!

“Cái gì? Sức mạnh của Bắc Thiên Tôn giả như thế mà kết giới hông hề có chút tổn hại nào? Bắc Thiên Tôn giả là cường giả Thái Cổ Thần Vương cảnh thất giai đó?”

Mọi người thấy một màn này thì âm thầm kinh hãi!

“Các vị, hợp lực công kích một chút xem sao.”

“Được.”

Sau đó hơn mười vạn người cùng nhau hợp lực.

Sức mạnh đáng sợ ấy hội tụ lại rồi đánh ra.

Ầm---

Sức mạnh đáng sợ ấy nổ ra, đánh vào kết giới.

Nhưng mà...

Vèo ---

Diệp Thiên Dật co rụt lại!

“Không gian hai chiều”

Soàn soạt----

Chớp mắt cái, Diệp Thiên Dật và với Lam Băng Tâm đã đi sâu vào trong không gian hai chiều!

Đơn giản mà nói, nhìn thì giống như họ đang đứng cùng nhau, thực tế hai người bọn họ đã không còn ở trong không gian ấy ở phía ngoài nữa rồi!

Ầm---

Tất cả những người đang hợp sức đều bị sức mạnh của kết giới bắn ngược, sức mạnh phản phệ đáng sợ của kết giới khiến hàng vạn người bị bay ra ngoài.

Cũng may là né kịp thời, và một số người ở phía sau không bị thương, được mấy người ở phía trước chặn rồi.

“Cảm ơn.”

Lam Băng Tâm liếc nhìn Diệp Thiên Dật rồi nói.

“Không có gì, chỉ là nhân tiện thôi.”

Bọn bọ đã rời khỏi không gian hai chiều.

“Cái gì? Chết rồi sao?”

Mọi người nhìn vào những thi thể không động đậy trên mặt đất kia, lộ ra vẻ không dám tin.

“Sao có thể chứ? Ngươi nói những người này bị đả thương không cao, sao có thể chết, có đánh chết ta cũng không tin, sao Bắc Thiên Tôn giả...”

Diệp Thiên Dật nhìn xung quanh

Bắc Thiên Tôn giả là Thái Cổ Thần Vương Cảnh thất giai vừa mới đó mà giờ đã thành một thi thể nằm ngay kia.

“Không đúng, lực lượng này quả thực không yếu, nhưng mà không thể nào dễ dàng giết chết cường giả Thái Cổ Thần Vương Cảnh thất giai như vậy được...”

Lam Băng Tâm cau mày nói.

“Không đúng.”

Bọn họ đều nhìn ra rồi.

“Có ai còn sống không?”

Một gã cường giả hỏi.

“Không, những người bị đả thương đều chết hết rồi!”

“Thật sự là không một ai còn sống.”

“Chuyện này rốt cuộc là sao?”

“...”

Diệp Thiên Dật đang nghĩ đến một chuyện.

Hắn hiện tại có Nguyệt Hóa và Linh Độ.

Thứ này có thể đâm thủng tất cả kết giới!

Mà hắn có nên thử hay không?

Cảnh giới của Diệp Thiên Dật không cao, chưa chắc đã đủ, nhưng mà... tóm lại là có thể làm được! Diệp Thiên Dật sẽ có cách làm được!

Nhưng mà nguyên nhân Diệp Thiên Dật không ra tay cũng rất đơn giản, hắn cảm thấy, đánh vỡ kết giới không phải là mấu chốt!

Bởi vì điều khiến Diệp Thiên Dật cảm thấy vô lí chính là, bị thương cũng cần có nhẹ, có nặng.

Ngươi nói xem, những người bị thương nặng chết, vậy còn nghe được!

Nhưng còn cái kia, khả năng chính là người bị thương ở cánh tay, và chân, bọn họ làm sao lại chết được?

Nhưng mà, những người như thế rất nhiều, bọn họ đều đã chết rồi!

Ngay lúc này...

“Cẩn thận!”

Không biết là từ đâu, bốn phương tám hướng vô số kiếm ảnh nhằm vào phía mọi người!

Diệp Thiên Dật lại lần nữa mở ra không gian hai chiều!

Nhưng mà...

Lực của thanh kiếm này đặc thù giống như lần trước, thế nhưng lại trực tiếp phá vỡ không gian của Diệp Thiên Dật!

Vì thế, không gian không dùng được nữa!

Hắn chỉ có thể tránh né không ngừng!

Xoẹt----

Diệp Thiên Dật nhìn thấy cánh tay của một người bị một nhát kiếm chặt rớt xuống.

Ừm, coi như là trọng thương.

Nhưng mà...

Không đến mức chết.

Nhưng mà hắn ngay cả một tiếng hét cũng không có, trực tiếp rơi xuống mặt đất, mất đi sinh mệnh!

Diệp Thiên Dật mở ra Thương Sinh Chi Đồng, Diệp Thiên Dật nhìn thấy trạng thái của người kia

Ngay từ đầu, cánh tay của hắn bị nhát kiếm chặt đứt, trong mắt của Diệp Thiên Dật thì máu của hắn đã chảy một phần mười!

Chính là trong giây lát ấy, chín phần đó chẳng biết tại sao không còn nữa.

Trong nháy mắt đã không còn nữa rồi.

Cho nên...

Những người chết trước đó cũng không phải chết do bị thương, mà là...

Khả năng là chỉ cần bị thương một chút, ngươi sẽ chết?

Đây là thí luyện của không gian linh hồn Nhất Phách sao?

Có phải có một chút khoa trương rồi không?

Thậm chí Diệp Thiên Dật đang nghĩ, nếu hơi chút là cắt một nhát trên cánh tay của mình, hoặc là dùng kim đâm, có lẽ nào cũng sẽ chết?

“Cẩn thận, chắc chắn không được để bị thương, sẽ chết đó.”

Diệp Thiên Dật nhắc nhở Lam Băng Tâm.

“Nhìn thấy rồi.”

Lam Băng Tâm gật đầu!

Nàng thấy mình và Diệp Thiên Dật cũng gần giống nhau, có thể Diệp Thiên Dật không khoa trương như vậy, nhưng mà cẩn thận một chút thì vẫn hơn.

Bọn họ không ngừng tránh né

Tất cả mọi người đều đang tránh né.

Mà Diệp Thiên Dật còn thấy được...

Ngươi không thể đánh, ngươi càng không thể cố gắng dùng lực của mình để chống đỡ!

Bất kể là hình thức gì đều không được!

Diệp Thiên Dật tận mắt nhìn thấy, có cường giả phóng thích lực lượng phòng ngự cường đại để ngăn chặn thanh kiếm đang phóng tới.

Trực tiếp bị đâm thủng!

Còn có cường giả muốn dùng sức lực của bản thân để đấu với kiếm, kiếm này như hoàn toàn không đếm xỉa gì đến những sức lực kia vậy.

Hắn chỉ có thể trốn!

Kiếm rất nhiều, ngươi phải hết sức chú ý, đồng thời còn phải dựa vào vận may nữa.

Vô số người, người này nối người kia ngã xuống.

Trong vòng vài phút ngắn ngủi, vô số người đã ngã xuống, toàn bộ không gian, mùi máu tươi khắp nơi.

Đột nhiên...

Toàn bộ kiếm ảnh đã biến mất.

Mọi thứ xung quanh im lặng.

Chỉ còn lại tiếng thở dốc của mọi người.

Tí tách----

Giọt mồ hôi trên cằm của Diệp Thiên Dật cũng rơi xuống đất

Thật đáng sợ!

Sợ hãi vô cùng!

Bởi vì trong trường hợp khác, ngươi có thể phòng ngự, ngươi có thể dùng sức lực của bản thân để chống đỡ lại, ngươi cho dù bị thương, thì tỉ lệ cao là ngươi sẽ không chết!

Tuy nhiên ở đây, ngươi chỉ cần sẩy chân một cái là đã chết rồi.

Diệp Thiên Dật nhìn rất rõ, có một người ở trên hư không, bởi vì tránh né kiếm ảnh mà khiến cho bản thân không thể đứng vững, gục ngã trên mặt đất.

Hắn không hề bị kiếm đánh trúng, hắn tự ngã xuống mặt đất, bình thường với cảnh giới này thì sẽ chẳng có vấn đề gì cả.

Nhưng hắn...

Không thể đứng lên nữa.

Ngươi nói có đáng sợ hay không??

Chương 1982: Không còn ai cả

Diệp Thiên Dật tin rằng, dù chỉ bị kim đâm nhẹ một cái, chỉ cần chảy máu nhất định là sẽ chết.

Cho nên, thật sự rất sợ hãi!

Đây là sợ hãi?

Vậy sao?

“Đây là sợ ư?”

Có người phá vỡ sự yên lặng.

“Phải! Đây nhất định là sợ hãi! Các ngươi nhìn những thi thể này xem, có lẽ chúng ta tiến vào hơn mười vạn người? Bây giờ còn lại...”

“Tối đa là một phần ba.”

“Trời ạ!”

Mới mấy phút, còn chưa đến năm phút, đã chết.... gần mười vạn người?

“Không! Đây không phải là sợ hãi.”

Diệp Thiên Dật nhíu mày.

Phải nói là hắn rất rất sợ hãi!

Nhưng loại sợ hãi này là vì Diệp Thiên Dật nghĩ tới cái chết này quá dễ dàng, cho nên hắn sợ hãi!

Nhưng đây là chính mình làm mình sợ, không phải vì những chuyện mà mọi người vừa nói!

Những chuyện này....

Mấu chốt quan trọng nhất, không phải là ngươi bị thương dù chỉ một chút xíu cũng sẽ chết sao?

Đây mới là mấu chốt quan trọng sao?

Xoát-

Trước mặt bọn họ, kết giới đã biến mất, sau đó xuất hiện một truyền tống trận cực kì to lớn.

“Cái gì? Đã xong rồi sao?”

Mọi người đều ngạc nhiên.

“Có vẻ như chúng ta đã vượt qua cửa ải này hoàn mỹ, có vẻ hơi nhanh một chút.”

“Là quá nhanh, nhưng mà người chết...... cũng quá nhiều! Cái chết đến cũng quá nhanh.”

Điều này làm cho mọi người có cùng một loại cảm giác là.....quá qua loa.

Chỉ mấy phút thôi đã xong, hơn nữa bọn họ chỉ phòng ngự một lượt kiếm ảnh công kích, thế là xong rồi?

Vậy nếu theo tốc độ này, chẳng phải là họ vượt qua mười thử thách sẽ không tốn bao nhiêu thời gian sao?

Mọi người nhanh chóng tiến vào truyền tống trận và rời đi.

Có một số ít người còn đang quan sát xung quanh.

Bởi vì họ không có quên những cái chữ mà lúc trước từng xuất hiện, ở mỗi cấp độ đều có thể có đồ vật quan trọng.

Tuy rằng không phải là chắc chắn có, nhưng nếu như có mà chẳng qua do họ chưa phát hiện thì sao?

Rất đáng tiếc, họ không phát hiện cái gì.

Diệp Thiên Dật cũng không có phát hiện được cái gì, bọn họ cũng là đi ra ngoài.

Quả nhiên, bọn họ xuất hiện ở vị tria bên ngoài cánh cửa Tam Hồn Thất Phách.

Lúc trước, trên trăm vạn người chen chúc ở nơi đây, giờ chỉ còn lại lẻ tẻ vài vạn người.

“Hình như chúng ta là nhanh nhất, không có ai đi ra từ chín cánh cửa khác. Đợi chút đi! Để xem những người đi ra từ chín cửa khác có nhắc nhở gì không, xong rồi chúng ta lại đi vào.”

Thật vậyy, kế tiếp còn có nhiều cấp độ, chuẩn bị một chút, như vậy là ổn thỏa nhất!

Chỉ là chờ một chút thời gian mà thôi, bọn họ cũng không phải không chờ được.

Dù sao thì, tất cả phải vượt qua mười cấp độ, đây là quy tắc cạnh tranh, và cũng không nói gì về tốc độ.

Đã qua khoảng mười phút...

Xoát----

Ngay lúc này, mấy chục vạn người xuất hiện ở vị trí cách đó không xa.

“Đi ra rồi.”

“Tại sao lại đi ra? Là ai đã động vào cơ quan hay cái gì đó?”

“Thật sự là kì quái mà....”

“Bên kia cũng có người đi ra rồi kìa, đi.”

Sau đó bọn họ đi về phía nhóm ngưòi Diệp Thiên Dật ở bên này.

“Những người này thật là nhiều người, dường như bọn họ không bị tổn thất ở cửa ải này.”

Nhìn thấy nhóm người kia, những người vừa trải qua cửa ải Nhất Phách này mừng rỡ. Có thể nhìn ra được cửa ải này của bọn họ rất đơn giản, ít nhất thì tỉ lệ tử vong thật là thấp.

“Các vị đã trải qua cửa nào vậy?”

Có người trong bọn họ hỏi.

“Nhất Phách.”

“Chúng ta nhìn ra được các vị tổn thất rất nghiêm trọng.”

“Hơn phân nửa!”

“Là nội dung gì?”

“Các ngươi cũng nói một chút.”

Sau đó bọn họ trò chuyện cùng nhau.

“Chúng ta đi vào cánh cửa Thất Phách, sau khi tiến vào một cái không gian ở bên trong, không gặp được cái gì, cứ như vậy khoảng hai mươi phút, chuyện gì cũng không có, sau đó toàn bộ chúng ta đều trở về.”

“Đúng vậy đó, đúng vậy đó, không có cái gì, cũng không có bất kì tổn thương nào, không có bất kì tình huống lạ nào, chúng ta cứ như vậy đã trở về.”

“Tại sao có thể như vậy? Không có khả năng chứ.....”

“Đúng vậy đó, chúng ta cũng biết là không thể nào, không tin nổi, nhưng chính là như thế mà... có thể là có ai phát hiện được cái gì, gây ra các loại cơ quan? Không nói tiếng nào đã mang chúng ta qua cửa? Mặc kệ nó, dù sao chúng ta còn sống đi ra là thể hiện việc chúng ta đã qua cửa rồi.”

“Sao có thể vậy được?”

Lông mày của Lam Băng Tâm nhíu chặt.

Không có ai cảm thấy đây là chuyện tốt!

Giải thích duy nhất chính là, bọn họ có người lén lút phát hiện cái gì, dẫn bọn họ qua cửa!

Hoặc là nếu không thì sao?

Không đến mức tổng kết lại mà nói, cửa ải này không có cái gì, không cần làm cái gì, ở trong đó chờ hai mươi phút rồi đi ra và sau đó là qua cửa chứ?

Ai mà tin chứ...!

Ai cũng không tin là cứ như vậy đâu....

“Các vị, đã vậy chúng ta cũng cùng đi vào cánh cửa Thất Phách thôi, ít nhất là bọn họ không có thương vong nào, ta cảm thấy không có vấn đề gì.”

“Ừ, dù thế nào thì sự thật bày ra ở trước mắt, đi thôi!”

“Đi!”

Sau đó bọn họ nhanh chóng tiến vào cánh cửa Thất Phách.

“Tại sao không đi?”

Lam Băng Tâm nhìn về phía Diệp Thiên Dật.

“Bọn họ đều chết cả rồi.”

Diệp Thiên Dật trầm giọng nói.

Lam Băng Tâm: “.....”

Bỗng nhiên nàng trợn tròn mắt ngay tại chỗ.

“Cái gì?”

Nàng không dám tin, nhìn Diệp Thiên Dật.

Đều chết hết rồi?

Toàn bộ bọn họ không phải đều đang bình an đứng ở chỗ này sao?

Có người tiến vào cánh cửa Nhất Phách mà bọn họ đã đi qua, vẫn còn có những người chờ người khác đi ra, nhìn xem có nên đi vào hay không, làm sao mà đều chết hết được?

Vốn dĩ là Diệp Thiên Dật cũng không nhìn ra điều gì, nhưng mà dùng Thương Sinh Chi Đồng để dò xét, thì thấy bọn họ đều đã chết hết!

Thanh máu của mỗi người bọn họ đều trống không.

Diệp Thiên Dật không thể giải thích là vì sao, vì cái gì mà thanh máu của bọn họ trống không, tuy rằng mỗi người bọn họ đều rất bình thường, nhưng mà Thương Sinh Chi Đồng sẽ không lừa gạt Diệp Thiên Dật.

Hơn nữa, bọn họ không gặp được cái gì, thế nhưng mà thật sự bọn họ không gặp được cái gì sao? Chỉ đơn giản như vậy ư?

Làm sao có thể!

Cho nên, Diệp Thiên Dật cảm giác cái cửa Thất Phách này là cái khoa trương nhất!

“Vì sao?”

Lam Băng Tâm không hỏi vì sao Diệp Thiên Dật lại biết, nếu hắn đã nói, vậy chính là như thế.

Diệp Thiên Dật nói: “Có thể là, có một lực lượng nào đó làm cho bọn họ còn biểu hiện rất bình thường, có thể về sau có khả năng chết lúc nào cũng không biết. Hoặc là.... bọn họ cũng không phải là những người tiến vào cánh cửa Thất Phách, bọn họ là do người sáng tạo ra thế giới này đã tạo ra bọn họ để chỉ dẫn chúng ta đi vào con đường chết.

“Ngươi nghĩ là loại nào?”

Lam Băng Tâm hỏi.

“Ta không biết.”

Diệp Thiên Dật lắc đầu.

“Để nói sau đi.”

Diệp Thiên Dật không lựa chọn tiến vào bất kì cái cửa nào, hắn chờ ở nơi này, nhìn sẽ có chuyện gì tiếp sau đó.

Đến sau đó, mọi người xuất hiện liên tiếp.

Có những người còn lại rất nhiều, cũng có những người không còn bao nhiêu... Nhưng mà dưới Thương Sinh Chi Đồng của Diệp Thiên Dật thì bọn họ cũng là còn bình thường.

“Băng Tâm!”

Lam Thiên Triều đã đi tới.

“Không sao chứ?”

Lam Băng Tâm lắc đầu: “Không có việc gì!”

“Các ngươi có thể đi cửa Tam Phách, chỗ đó....”

Sau đó, Lam Thiên Triều nói cho nàng về tình huống ở bên đó.

Diệp Thiên Dật thì ngồi xổm ở tại chỗ và hút thuốc.

“Cha, các ngươi không nên đi cửa Thất Phách. Diệp Thiên Dật nói chỗ đó có điểm kì lạ.”

Lam Thiên Triều nhìn thoáng qua Diệp Thiên Dật, sau đó gật đầu: “Được! Ta đã biết. Hay là các ngươi đi theo cùng với chúng ta?”

Lúc này, Diệp Thiên Dật đứng lên.

“Là không còn ai, không có ai cả.”

Diệp Thiên Dật trầm ngâm, nói một tiếng.

Chương 1983: Lại vào một chuyến

Lam Thiên Triều nghi hoặc, liếc nhìn Diệp Thiên Dật.

“Cái gì chết cơ?”

Lam Thiên Triều nghi ngờ hỏi.

Diệp Thiên Dật nói: “Đám người tiến vào cửa Thất Phách không hề đi ra.”

Lông mày của Lam Băng Tâm nhíu chặt: “Làm sao ngươi biết?”

“Ta vẫn luôn quan sát mà, bọn họ không có một ai đi ra.”

Nhưng mà dưới tình huống bình thường, ngươi cũng không nhớ rõ người nào, bao nhiêu người, những người này đi tới đi lui, đi ra đi vào, thiếu đi hơn mười vạn người thì ngươi có thể chú ý tới sao? Ngươi cũng không biết.

Nhưng mà Diệp Thiên Dật vẫn luôn chú ý!

“Đến tiếp tục sau đó, cũng có một đám người tiến vào chỗ đó, nhưng mà bọn họ đi ra, bọn họ không có bất kì manh mối nào.”

“Vậy thì sao?”

Lam Thiên Triều hỏi.

“Ta đã hỏi rồi, bọn họ cũng không biết.”

Diệp Thiên Dật lắc đầu.

Thật sự Diệp Thiên Dật đã hỏi rồi.

Bọn họ cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, bọn họ cũng đều đã trở về. Nhưng mà bọn họ không giống như nhóm lúc trước. Một nhóm lúc trước đều chết hết, bọn họ không đi ra!

Mà nhóm sau này đi vào, bọn họ đi ra, bọn họ đều nói không xảy ra chuyện gì.

Thật sự là Diệp Thiên Dật rất tò mò. Rốt cuộc thì bên trong có chuyện gì.

“Xảy ra chuyện gì sao?”

Diệp Thiên Dật lắc đầu: “Không có, bọn họ cũng nói không có gì, cho nên ra rất nghi ngờ và khó hiểu. Lúc này bọn họ đều nói không có chuyện gì xảy ra, nhưng mà một nhóm người không có việc gì, một nhóm người khác thì đều đã chết.”

“Cuối cùng đi xem sao, ngươi nói cái này khiến ta cũng khômg dám đi qua.”

Lam Thiên Triều nói.

“Ừ!”

Sau đó bọn họ bắt đầu khiêu chiến cửa tiếp theo.

Thời gian từ từ trôi qua...

Diệp Thiên Dật đã thông qua sáu cửa trong số bảy cửa của Thất Phách, chỉ còn lại cửa Thất Phách là không tiến vào.

Sau đó là còn lại ba cửa của Tam Hồn chưa tiến hành!

“Có chút kì lạ, người tiến vào ba cửa Tam Hồn này, theo như lời bọn họ thì nội dung thí luyện không giống nhau. Cho nên, chúng ta cũng không xác định được cụ thể thì nội dung thí luyện khi đi vào ba cửa Tam Hồn là cái gì.”

“Các ngươi có suy nghĩ đến một việc này không? Vì sao cái Không gian linh hồn thí luyện này để cho người khác nói cho chúng ta biết nội dung thí luyện là gì? Đây không phải là giảm xuống độ khó của thí luyện sao? Theo lý mà nói, tại sao lại phải cố gắng giảm độ khó xuống? Rất kì lạ.....

Những người kia đang thảo luận.

“Giảm độ khó sao?”

Diệp Thiên Dật trầm ngâm, nói một tiếng.

Thật sự xác định là giảm độ khó xuống rất nhiều sao?

Ít nhất là Diệp Thiên Dật thấy rằng hình như tác dụng không lớn!

Có lẽ tất cả cái gọi là giảm nhỏ độ khó, để khi đến một cửa nào đó thì không còn lại chút nào, đánh cho ngươi trở tay không kịp.

Hơn nữa....

Diệp Thiên Dật nhìn lướt qua rất nhiều người.

Có một việc mà Diệp Thiên Dật vẫn luôn không nói!

Thật sự là về sau, Diệp Thiên Dật phát hiện ra, không chỉ là cửa Thất Phách, những địa phương tiếp theo, sau khi những người kia đi ra, thật ra là bọn họ đều đã chết.

Cho nên hiện tại Diệp Thiên Dật đã bỏ suy nghĩ lúc trước của mình!

Suy nghĩ lúc trước của Diệp Thiên Dật là, những người kia đã chết, sau đó lừa gạt những người khác đi vào bên trong các cửa ải nhất định. Về sau, những người đi theo vào đều chết! Những người không đi theo vào sẽ không sao.

Mà bây giờ, Diệp Thiên Dật đã bỏ đi suy nghĩ đó...

Hiện tại, Diệp Thiên Dật suy nghĩ là, những người kia chưa chết, chính bản thân bọn họ cũng không đi ra, những kẻ đi ra chỉ là biểu hiện giả dối... Có lẽ, chính những người kia sau khi thông qua được một cửa cũng không có đi ra mà là tiến vào một không gian khác!

Không gian giống nhau như đúc, cũng có mười cánh cửa này, cũng có thể nhìn thấy bọn họ. Nhưng mà những người bọn họ nhìn thấy, thực ra đều là giả dối?

Bởi vì tiếp theo sau đó, Diệp Thiên Dật nhìn thấy Lâm Thiên Diệc, Lam Thiên Triều và bọn họ đều đã chết!

Nhưng mà Diệp Thiên Dật không tin tưởng!

Đến tiếp theo sau đó, Diệp Thiên Dật nhìn thấy trong đám hơn mười vạn người, cũng chỉ có mấy vạn người là còn sống.

Mà mấy vạn người này là những người đã đi cùng với Diệp Thiên Dật tiến vào cánh cửa Nhất Phách kia!

Những người khác nhìn không ra, bởi vì bọn họ không có Thương Sinh Chi Đồng như Diệp Thiên Dật.

“Đi thôi Băng Tâm, chúng ta cùng đi một cái trong ba cửa Tam Hồn.”

Lam Thiên Triều nói với Lam Băng Tâm.

Lam Băng Tâm nhìn về phía Diệp Thiên Dật.

“Không cần, chúng ta định nghỉ ngơi một chút, các vị tiền bối đi trước đi.”

“Vậy ta cũng nghỉ ngơi ở đây cùng với các ngươi, đi vào cùng nhau sẽ an toàn hơn một chút.”

“Không cần đâu.”

Diệp Thiên Dật lắc đầu.

“Ngươi tên nhóc này... Băng Tâm, vậy ngươi theo Linh Lung Hải chúng ta cùng tiến vào thôi, chúng ta có thể chăm sóc tốt cho ngươi.”

Lam Băng Tâm không phải là người ngốc.

Giờ phút này, ngữ khí của Diệp Thiên Dật không giống với lúc trước.

Nhất định có vấn đề gì.

“Nghỉ ngơi một lát đã, cha, các ngươi cũng nghỉ ngơi một chút đi.”

“Ừ! Nghỉ ngơi tại chỗ!”

Lam Thiên Triều nói lớn một tiếng.

Lam Băng Tâm đi về phía Diệp Thiên Dật.

“Chuyện gì xảy ra?”

“Đều là giả! Bây giờ ngươi nhìn thấy những người này, chỉ có mấy ngàn người là thật, bọn họ là những người cùng với chúng ta tham gia cửa Nhất Phách, những thứ khác đều là giả! Cho nên suy đoán lúc trước của ta sai rồi, ngay từ đầu còn có rất nhiều người thật sự đang trao đổi tin tức qua lại với nhau, về sau đã trở thành giả dối.”

Lông mày của Lam Băng Tâm nhíu chặt.

Nàng không hiểu vì sao Diệp Thiên Dật nhìn ra được, nhưng mà nàng biết rõ, chắc chắn là có nguyên nhân!

“Cho nên ý của ngươi là..... tuy rằng nhìn như chúng ta đi qua đi lại, đi ra đi vào, gặp những người khác, trao đổi tin tức, thật ra từ đầu đến cuối, những người kia đều là giả, như vậy sao?”

Diệp Thiên Dật lắc đầu: “Ngay từ đầu, trên cơ bản đều là thật, đến tiếp theo sau đó đều là giả, kể cả đến sau đó khi chúng ta tiến vào những cửa ải, những người theo chúng ta cùng nhau chiến đấu, cũng đều là giả.”

Những cái... kia Diệp Thiên Dật đều nhìn thấy được, chẳng qua hắn luôn không nói gì mà thôi.

“Cho nên ta có lý do để tin tưởng, tình huống hiện tại chính là, thật ra chúng ta đều đã bị tách ra, từng chút từng chút, bị tách ra mà thần không biết quỷ không hay. Ngươi không phát hiện ra là có người nào đó mời chúng ta tiến vào một cửa nào đó thì ta đều sẽ từ chối, sau đó một lát nữa lại đi vào sao?”

Lam Băng Tâm gật gật đầu.

“Ta nghi ngờ, đi theo bọn họ vào sẽ không sống nổi. Hiện tại ta muốn suy nghĩ, ngoại trừ cửa Nhất Phách ra, những cửa sau đó mà chúng ta tiến vào rốt cuộc là thật hay giả. Ta cũng nghi ngờ, hiện tại chúng ta có phải là... bị nhốt ở một cái cửa nào đó hay không, thật ra cũng chưa có đi ra ngoài?”

Diệp Thiên Dật nói.

Lam Băng Tâm: “....”

“Ngươi xem, Hoàng Thiên Bác.”

Diệp Thiên Dật nhìn thoáng qua Hoàng Thiên Bác ở phía trước cách đó không xa.

“Ngươi nói xem, hắn nhìn thấy ta, chẳng lẽ không có muốn trực tiếp ra tay giết chết ta hay sao? Cơ hội tốt như vậy, nhưng hắn không ra tay, cho nên ngươi tin chưa?”

Lam Băng Tâm gật gật đầu: “Đã sớm tin ngươi rồi, chỉ là ta đang suy nghĩ, cái chỗ nào xảy ra vấn đề.”

“Cửa Nhất Phách.”

Diệp Thiên Dật nhìn về phía cửa Nhất Phách.

“Ta cảm giác là cửa Nhất Phách, dù sao sau khi đi ra từ cửa Nhất Phách thì có một màn như vậy. Dù sau đó gặp được nhiều người đều không thành vấn đề, dù sao họ là theo chúng ta vào cửa Nhất Phách kia.”

“Ngươi có ý định....”

Chương 1984: Thiên hồn và Thai Quang

Diệp Thiên Dật và Lam Băng Tâm một lần nữa bước vào cánh cửa Nhất Phách.

Vẫn là một cảnh tượng như trước, những xác chết vẫn nằm trên đất, trong không khí vẫn còn nồng nặc mùi máu tanh.

Vị trí của truyền tống trận ở trong kia.

Chỉ là...

Phía trước bọn họ, có một con sói đang đứng đó.

Diệp Thiên Dật và Lam Băng Tâm sững người lại.

Ánh mắt của con sói nhìn chằm chằm vào bọn họ

Sau đó hắn mở miệng nói.

“Thông qua kiểm tra Thất Phách, đây là phần thưởng của các người”

Sau đó đưa chìa khoá vứt đến trong tay bọn họ.

“Thông qua kiểm tra Thất Phách?”

Diệp Thiên Dật cau mày lại.

Thế này là có ý gì.

Bọn họ căn bản vẫn chưa tiến vào cửa Thất Phách, do đó cái gì mà thông qua kiểm tra chứ?

Vậy chỉ có thể nói, bọn họ phát hiện ra điểm mấu chốt rồi...

“Có bao nhiêu người thông qua rồi?”

Diệp Thiên Dật hỏi một tiếng.

“8 người.”

Diệp Thiên Dật: “...”

Chỉ có 8 người thôi sao?

Trong hàng trăm vạn người chỉ có 8 người...

“Vậy những người khác...”

“Yên tâm đi, những người khác chẳng qua là cần trải qua nhiều khó khăn hơn thôi, thẻ thông quan càng rườm rà thôi, các ngươi tương đưỡng với đi đường tắt, à không... con đường chính xác nhất mà thôi”

Con sói nhàn nhạt nói.

“Chìa khoá này...”

“Sẽ có tác dụng thôi.”

Nói xong, con sót dần biến mất, sau đó trước mắt lại xuất hiện một truyền tống trận mới.

Một tia sáng xuất hiện, lần này xuất hiện là ở một cộng đồng, khu vực có 10 cánh cửa hình quạt.

Lần này có lẽ chính xác rồi.

Ở trong này, Diệp Thiên Dật nhìn thấy hàng loạt người, bọn họ lần lượt quay trở lại hướng về phía cánh cửa.

Mà những người kia không có vấn đề gì, toàn bộ đều là người bình thường.

Còn ai là người có được chìa khoá gì đó, điều này cũng không được biết nữa.

“Tông chủ, kia chính là Diệp Thiên Dật”

Vừa đúng lúc, người của Thiên Hoàng Cung nhìn thấy Diệp Thiên Dật cùng với Lam Băng Tâm.

Mí mắt Hoàng Thiên Bác ngưng tụ lại.

Hắn nhìn một cái!

Người của Điện Minh Giới cùng với người của Linh Lung Hải toàn bộ vẫn chưa đi ra!

Do đó, Diệp Thiên Dật lúc này cô lập không được viện trợ.

“Giết.”

Diệp Thiên Dật đương nhiễn cũng chú ý tới rồi.

“Ta muốn đi vào.”

Diệp Thiên Dật nói.

“Cùng nhau đi”

Lam Băng Tâm đương nhiên cũng biết được ý nghĩ của Diệp Thiên Dật.

“Lên nào.”

Mà Diệp Thiên Dật trực tiếp lao đến cánh cổng Thiên Hồn.

Lam Băng Tâm cũng theo vào!

“Hừ! Tìm chết.”

Hoàng Thiên Bác nhíu mày!

Hắn thế mà lại dám đi vào cổng Thiên Hồn, vậy thì chẳng khác nào đâm đầu vào chỗ chết!

Thế nhưng nghĩ lại, nếu hắn không vào thì còn có nơi nào để đi nữa chứ?

Hắn chỉ có thể thử vào nơi này thôi!

“Đi!”

Hoàng Thiên Bác nói một câu.

Rất rõ ràng, bọn họ đã đánh xong trạm Thất Phách rồi, đoán chừng là cưỡng chế thi hành xong rồi.

Một luồng ánh sáng vụt qua, Diệp Thiên Dật xuất hiện ở một nơi tối tăm.

Trong chớp mắt.

Không có gì đặc biệt cả, chỉ có một mình Diệp Thiên Dật! Lam Băng Tâm cũng đã biến mất đâu không thấy nữa!

Diệp Thiên Dật chậm rãi bước đi.

“Thiên Hồn vì Thai Quang, là chủ Thần, ý nói là trong y thuật, khi Thai Quang của một người mất đi, có nghĩa là người đó sẽ chết đi! Do đó, cánh cổng Thiên Hồn này, có liên quan gì đến Thai Quang không?”

Soạt - - -

Chính vào lúc này, trong tầm mắt của Diệp Thiên Dật xuất hiện nhiều điểm đỏ nhỏ!

Chính là giống như, đôi mắt Diệp Thiên Dật được thiết lập con chip định vị vậy, hắn có thể nhìn thấy tất cả những người ở gần và ở xa!

Thế nhưng, địa hình gì đó thì không nhìn được!

“Đây là... người sao?”

Diệp Thiên Dật có hơi do dự!

Mỗi một điểm đỏ này là người sao?

Không đúng!

Không phải là người!

Cũng không có động đậy!

Nếu như là người, sao có thể nhiều như vậy, với lại là người thì cũng phải di chuyển chứ, đúng không?

Mà Diệp Thiên Dật cũng không biết, có bao nhiêu người đang xuất hiện ở trong cửa Thiên Hồn nữa, hoặc là nói, mọi người không phải cùng lúc mà đến, là cùng nhau hay... tách ra?

Vậy rốt cuộc là ý gì đây?

Diệp Thiên Dật đi về phía trước, sau đó hắn phát hiện, bản thân thế mà không đi được nữa!

“Là ý gì?”

Diệp Thiên Dật nhăn mày.

Vào lúc này, trong không khí trước mắt Diệp Thiên Dật xuất hiện một hàng chữ.

“Mỗi một điểm đỏ tượng trưng cho Thai Quang của một người, phá huỷ một điểm đỏ, thì người đối ứng với điểm đỏ đó sẽ phải chết, đồng thời có một điểm đó tượng trưng cho Thai Quang của bản thân, không được di chuyển, mỗi 10 phút sẽ có 3 lần ngẫu nhiên có thể di chuyển, mỗi lần di chuyển trong vòng 1 phút, hãy bảo vệ Thai Quang của bản thân, đồng thời phá huỷ 20 Thai Quang, hoàn thành khảo nghiệm này, nếu Thai Quang của người nào đó đang ở cạnh người đó, thì không được phát động tấn công. ( Khoảng cách không gian khiêu dược xa nhất là 3 km)”

Diệp Thiên Dật: “...”

Cái này là...

Câu này đã nói rất rõ ràng rồi.

Những điểm đỏ ở trong này, thật ra là Thai Quang của một người, rải rác ở các nơi, đồng thời bao gồm cả Thai Quang của bản thân hắn!

Trong thời gian 10 phút, hắn chỉ có 3 phút di chuyển!

Nhưng mà mỗi lần chỉ được 1 phút!

Có thể lần thứ nhất hắn có thể di chuyển rồi, đến phút thứ hai thì không được, cũng có thể liên tiếp 3 phút, hoặc là liên tiếp 2 phút, đều là ngẫu nhiên!

Mà hắn cần trong thời gian này, đi bảo vệ Thai Quang của bản thân, đồng thời đi phá huỷ Thai Quang của những người khác!

Đơn giản mà nói, thời gian 3 phút này, hắn phải đưa ra lựa chọn, là bảo vệ Thai Quang của bản thân để người khác không thể phá huỷ được, hay là đi phá huỷ Thai Quang của người khác, cũng có thể hắn vừa bảo vệ vừa phá huỷ...

Bởi vì Thai Quang của bản thân hắn không có cách nào mang đi, hắn cần phá thuỷ Thai Quang của người khác, có người nào chuẩn bị đến phá huỷ Thai Quang của hắn thì hắn cần bảo vệ tốt mới được! Có lẽ hắn trực tiếp chết bất đắc kỳ tử?

Huỷ 20 Thai Quang là có thể đi khỏi nơi này!

Cũng có thể nói là cần giết 20 người.

Mà hiển nhiên, đối với Diệp Thiên Dật mà nói, chắc chắn có ưu thế.

Đương nhiên bởi vì là ngẫu nhiên, do đó cần phải dựa rất nhiều vào vận may.

“Do đó, ta trước tiên cần phải tìm xem, cái nào là ta.”

Bước đầu tiên, chắc chắn là tìm Thai Quang của bản thân, sau đó lợi dụng một phút này để hành động, bởi vì chỉ có một phút có thể chuyển động, người khác dựa vào vận may để tìm thấy hắn, sau đó không có bao nhiêu giây để đi huỷ đâu.

Do đó hắn chỉ cần Thai Quang của bản thân vẫn còn thì vài chục giây cũng được!

Trên lý thuyết thì chính là như vậy.

Đương nhiên là, nếu hắn chơi liều, vậy hắn không cần đi tìm Thai Quang của bản thân, xem vận may thôi, chỗ này nhiều Thai Quang như vậy, có khi lại không có ai tấn công Thai Quang của hắn, đúng không nào!

Thế nhưng, Diệp Thiên Dật không thể chủ quan như vậy!

Phải công nhận, đây là không gian linh hồn, chắc chắn là nơi có tỷ lệ tử vong cao nhất mà Diệp Thiên Dật đã gặp qua.

Một người phải giết 20 người mới có thể ra ngoài, vậy rất rõ ràng, trong cửa Thiên Hồn này, có bao nhiêu người phải chết đây?

Không thể tưởng tượng được!

Diệp Thiên Dật tận dụng lúc bản thân vẫn còn không thể chuyển động nhìn 4 phía.

Quả nhiên, Diệp Thiên Dật phát hiện ra một thứ tương đối đặc biệt.

“Còn may là không phải quá xa”

Diệp Thiên Dật thư giãn một chút.

Qua 2 phút rồi, Diệp Thiên Dật phát hiện bản thân có chút sức lực rồi, hoá ra không thể chuyển động nhưng vẫn có thể xoay quanh.

Soạt - - -

Diệp Thiên Dật dùng một không gian khiêu dược đi tới cạnh Thai Quang của mình.

Chương 1985: Nắm bắt vận mệnh kẻ khác ở trong tay

Thai Quang...

Ở trong này giống như một đám bong bóng màu đỏ

Có kích thước lớn khoảng 2 mét, treo lơ lửng ở độ cao mấy mét!

Diệp Thiên Dật đưa tay ra chạm một chút.

Thần Hải đã tạo ra một mối liên hệ cụ thể.

Trời!

Đúng là Thai Quang của hắn sao?

Thủ đoạn của không gian linh hồn này thật là lợi hại!

Thần không biết quỷ không hay đem Thai Quang của hắn kéo ra!

Sinh mệnh của hắn cứ đơn giản như vậy mà nằm trong tay người khác.

“Cần bảo vệ như thế nào?”

Diệp Thiên Dật hơi do dự

“Phép tạo hoá!”

Sau đó Diệp Thiên Dật gắn kết lại trận địa xung quanh Thai Quang của bản thân hắn!

Không đủ!

Thật sự không đủ!

Bởi vì trình độ của hắn không cao, nếu một cường giả Thái Cổ Thần Vương cảnh đến, thì nói không chừng có thể tuỳ tiện đè bẹp hắn phía bên này!

“Thôi bỏ đi.”

Diệp Thiên Dật bỏ trận pháp đi.

“Không gian ba chiều.”

Diệp Thiên Dật ngưng tụ sức mạnh của Không gian, thiết lập một không gian ba chiều ở vị trí của mình!

Không gian ba chiều, có lẽ là một loại sức mạnh không gian tương đối tiên tiến, khó hơn không gian hai chiều không biết bao nhiêu lần!

Chủ yếu là nếu trình độ của hắn cao, muốn phá vỡ Không gian ba chiều cũng không phải là điều dễ dàng.

Sau đó Diệp Thiên Dật tận dụng Phép tạo hoá và Ám thuộc tính, Quang thuộc tính để bao vây xung quanh nhằm đạt được hiệu ứng của sức mạnh tàng hình và che giấu mạnh mẽ!

Có tác dụng! Đương nhiên là có tác dụng rồi!

Hắn nghĩ một chút, người khác thông qua ánh mắt nhìn thấy trong này có một điểm đỏ, thế nhưng lúc bọn họ đến đây lại nhìn không thấy, bọn họ phải dừng sao? Phải suy nghĩ về việc tìm ra nó?

Xem như là tìm thấy thì vẫn còn có một Không gian ba chiều, trong một phút, có thể đủ sao? Xem như vận may hắn tốt! Liên tục hai phút đều có thể chuyển động, thế nhưng vì thận trọng, hắn cũng phải nhanh chóng hoàn thành quay lại trong phút đầu tiên.

Thật an toàn!

Qua hai phút rồi... một thân ảnh vội vã đến trước mặt Diệp Thiên Dật.

Hắn nhìn vào mắt Diệp Thiên Dật

“Là ngươi!”

Hoàng Thiên Bác nhìn thấy Diệp Thiên Dật, ánh mắt hắn ngưng tụ!

Diệp Thiên Dật cũng nhìn thấy hắn!

Sao lại trùng hợp như vậy chứ?

Nơi này lớn như vậy! Người đông như vậy! Tại sao lại có thể trung hợp gặp phải Tông chủ Hoàng Thiên Bác của Thiên Hoàng Cung chứ?

“Tên nhóc, xem ra vận may của ngươi không tốt, để cho Bản tôn trực tiếp gặp được ngươi!”

Thế nhưng...

Ở đây vẫn còn một quy tắc!

Đó chính là, nếu Thai Quang của một người đứng bên cạnh của người đó thì không thể tiến hành tấn công được!

Do đó Hoàng Thiên Bác này cũng không thể tấn công Diệp Thiên Dật!

“Ha ha, vậy mà lại để Bản tôn biết được vị trí của ngươi, vậy ngươi đợi chết đi.”

Hoàng Thiên Bác cười lạnh một tiếng.

“Thật sao? Hình như ta cũng biết được vị trí của ngươi rồi nha.”

Diệp Thiên Dật cười cười nói.

Đồng tử của Hoàng Thiên Bác co rút mạnh!

“Hoàng tông chủ, thời gian chỉ có một phút, ngươi từ hướng nào đến trong lòng ta rất rõ ràng, mà ta ở vị trí này có thể thấy được tất cả vị trí của tất cả Thai Quang, do đó về cơ bản chính là Thai Quang cách ta gần nhất kia, mà hiện tại ta ở nơi này ngươi không giết được ta, thời gian sắp đến rồi, vậy ta sẽ tìm mọi cách tìm thấy ngươi.”

Diệp Thiên Dật cong môi cười.

“Hừ!”

Hoàng Thiên Bác nắm chặt nắm đấm!

Thời gian đã qua được một nửa rồi, hắn đã không còn thời gian đi phá huỷ Thai Quang của người khác, vốn dĩ nhìn bằng mắt thì thấy đây là Thai Quang cách hắn ngắn nhất, không thể ngờ lại là Diệp Thiên Dật!

Mà hiện tại, mặc dù hắn biết đây là Diệp Thiên Dật, thế nhưng đồng thời Diệp Thiên Dật cũng biết hắn.

Hắn sẽ bị hạn chế bởi Diệp Thiên Dật, vì thế hắn cũng không dám chạy loạn!

“Ngươi cũng có bản lĩnh phá được cấm chế của Bản tôn?”

Hoàng Thiên Bác cười lạnh

“Hoàng tông chủ đừng quên, trong tay ta có một Linh khí có thể dễ dàng xuyên thủng không gian phong toả được thiết lập bởi Thiên Hoàng Cung các ngươi nha.”

Hoàng Thiên Bác đồng tử co rút mạnh trở lại.

“Tên nhóc! Ngươi dám?”

“Ngươi nhìn xem ta dám hay không dám! Ngươi ngoan ngoãn quay lại đi.”

“Được! Bản tôn cũng không tin, ngươi không đi chỗ khác!”

Vù vù!

Sau đó Hoàng Thiên Bác nhanh chóng quay lại!

Không ổn!

Diệp Thiên Dật cười cười!

Lúc hắn có thể cử động, chắc chắn không phải là đi tìm tên Hoàng Thiên Bác kia!

Bởi vì hai người bọn họ vừa bị hạn chế vừa kìm hãm nhau, do đó hai bên không dám chạy loạn! Một lần đi loạn, trong này trống không, trong vòng một phút không quay lại thì chẳng phải sẽ chết sao.

Ban đầu thì thấy cũng dễ thôi!

Thế nhưng hắn cần giết 20 người!

20 người! Hắn đi xung quanh đánh tới đánh lui cũng chỉ được chừng 10 người!

Do đó, cũng chính là ý này, hắn phải trải qua một chặng đường rất dài mới có thể tìm thấy Thai Quang của những người khác để tiêu diệt, cũng có nghĩa là, hắn không thể trong một phút, tiêu diệt và quay lại bảo vệ Thai Quang của mình!

Đây là điều tất nhiên!

Đương nhiên, đối với võ giả của thuộc tính không gian là một ngoại lệ.

Vẫn còn thời gian!

Chẳng qua, bước nhảy không gian xa nhất ở trong này là 3 km, thật là không đủ! Do đó, đối với Diệp Thiên Dật mà nói, kế tiếp cũng là một vấn đề lớn!

Cuối cùng, Diệp Thiên Dật cũng có thể chuyển động!

Không cần nghĩ cũng biết, Hoàng Thiên Bác kia nhất định là ở một nơi nào đó bảo vệ bản thân, Diệp Thiên Dật không đi, một bước nhảy không gian trực tiếp đến một điểm đỏ theo hướng khác.

Có người!

Không được!

Diệp Thiên Dật không có bất kỳ chút do dự nào di chuyển đến cái thứ hai!

Vẫn là có người!

Lúc bắt đầu, mọi người đều vô cùng cảnh giác, đây cũng là điều dễ hiểu!

Cái thứ 3!

Không có ai!

Vụt _ _

Linh khí xuất hiện trong tay, Diệp Thiên Dật trực tiếp xuyên qua!

“Đừng nói là của Lam Băng Tâm đấy nha?”

Diệp Thiên Dật nghĩ nghĩ.

Khả năng này có lẽ không lớn!

Vẫn còn 30 giây!

Diệp Thiên Dật không chắc lân cận Thai Quang của mình hiện tại có người hay không, chẳng qua nghĩ nghĩ, thời gian có lẽ không còn kịp nữa rồi, bọn họ không thể khám phá và mở ra Không gian 3 chiều rồi, sau đó phá huỷ đi!

Vụt vụt - - -

Diệp Thiên Dật lại nhảy vào không gian, đi đến Thai Quang bên cạnh khác.

Không có người!

Hai cái!

Đây chính là điểm lợi hại của không gian.

Diệp Thiên Dật không chỉ đủ thời gian quay lại, thậm chí vẫn còn có thể giải quyết nhiều hơn chỉ trong vòng một phút!

“Nên quay lại rồi!”

Nhìn thời gian vẫn còn 10 giây nữa, khoảng cách khoảng 10 km.

4 lần nhảy không gian, Diệp Thiên Dật đã quay lại được vị trí ban đầu!

Sau đó là đến lượt của người khác!

Không ít người ở phụ cận của Diệp Thiên Dật đi qua, nhìn thấy Diệp Thiên Dật ở đó, bọn họ đều rời đi mà không nói 2 lời, tìm kiếm mục tiêu khác.

“Không được! Đoán chừng nhưng người xung quanh không dễ xử lý đâu, còn phải đi xa hơn, nhưng đi đến nơi xa hơn ta chắc chắn không kịp quay lại, ngay cả ta có không gian, nhưng mỗi lần nhiều nhất cũng chỉ đi được 3 km, nếu tầm suất cao một chút thì cũng không xa lắm, 20 người, hiện tại chỉ mới giết được hai người mà đã có loại khủng hoảng này rồi...” Diệp Thiên Dật phải nghĩ cách, nếu bản thân rồi khỏi đây, những người khác đến đây, Diệp Thiên Dật cũng có thể đảm bảo họ không thể tấn công.

Hai phút sau! Diệp Thiên Dật lại có thể chuyển động.

“Vô Hạn Ảnh Phân Thân!”

Vụt - - -

Diệp Thiên Dật trực tiếp phân thân đi ra một Diệp Thiên Dật đứng trong đó, sau đó bản thân rời khỏi đó!

Có lẽ không có vấn đề gì!

Chỉ có thể như vậy!

Bởi vì hắn rời khỏi là một điều hiển nhiên, muốn tiếp tục sống, muốn giết được 20 người thì chỉ có thể như vậy thôi, nếu không cũng sẽ bị kéo vào chỗ chết! Thật sự sẽ chết đó!

Hoàng Thiên Bác lại đến, Diệp Thiên Dật vẫn ở nguyên vị trí đó.

Chương 1986: Hoàng Thiên Bác sụp đổ

Hoàng Thiên Bác ắt hẳn muốn giết Diệp Thiên Dật.

Nếu lần này Diệp Thiên Dật không chết, hắn lưu lại trong này từ đầu tới cuối là một mầm tai hoạ!

Đương nhiên trước tiên không nói đến việc Diệp Thiên Dật giết con trai của hắn, hiện tại việc này còn có liên quan đến tính mạnh của Hoàng Thiên Bác hắn.

Nếu như dưới tình huống bình thường, Hoàng Thiên Bác cũng không cần lo lắng, nhưng đúng lúc hắn biết trong tay Diệp Thiên Dật đang có một linh khí lợi hại, hắn đã tận mắt nhìn thấy được sự lợi hại của linh khí này, lúc ở Linh Lung Hải nhờ có linh khí này hắn mới có thể vượt qua việc bị không gian phong toả.

Mà hiện tại hắn biết Thai Quang của bản thân đang ở đâu, bọn họ lại có ân oán, Diệp Thiên Dật này cũng có năng lực vượt qua cấm chế mà hắn thiết lập!

Do đó, nếu không giết được Diệp Thiên Dật, trong lòng Hoàng Thiên Bác sẽ vô cùng bất an!

Chuyện lần này cũng không có liên quan với con trai hắn, mà có liên quan chính là tính mạng của Hoàng Thiên Bác hắn!

Bởi vì Hoàng Thiên Bác hiểu rõ, mà Diệp Thiên Dật cũng hiểu, nếu Hoàng Thiên Bác không chết thì Diệp Thiên Dật hắn cũng khó có thể bình an mà sống sót.

Do đó Hoàng Thiên Bác chỉ có thể hành động, mỗi lần hắn có thể cử động, trước tiên là nhìn tình hình bên này của Diệp Thiên Dật.

“Đáng ghét.”

Hoàng Thiên Bác nhìn thấy Diệp Thiên Dật vẫn ở bên này thì tức đến nghiến răng nghiến lợi!

Hoàng Thiên Bác biết, thật ra lúc có nhiều người thì mới có thể hoàn thành giết 20 người!

Hơn nữa có thể giết rất nhanh rất nhanh!

Chính là trong thời gian 10 phút ngắn ngủi, điểm đỏ trong tầm mắt Hoàng Thiên Bác đã biến mất đi một nửa rồi!

Mà Diệp Thiên Dật không di chuyển, hắn cũng không chết thì Hoàng Thiên Bác hắn cũng không động được!

Dần dà, nếu cả hai người cùng lôi kéo nhau, cả hai đều sẽ chết!

Đến lúc còn lại ít người, hắn muốn giết người thì phải đi đến nơi xa, hắn càng không thể bảo vệ Thai Quang của bản thân hắn, và có thể phải chết!

Nếu Diệp Thiên Dật này chết cũng chẳng có gì, nhưng hắn như này là tự kéo bản thân xuống nước, làm cho Hoàng Thiên Bác vô cùng khó chịu!

Mà hiện tại, tên khốn Diệp Thiên Dật vẫn còn ở đây.

Hoàng Thiên Bác hắn... chưa giết được người nào!

Một Thai Quang cũng chưa phá được!

Ngươi biết hiện tại hắn bao nhiêu khó chịu không? Hắn rất muốn phát điên lên!

“Diệp Thiên Dật, chúng ta đều lùi một bước, trời cao biển rộng, nếu tiếp tục kéo nhau xuống như này, người càng ngày càng ít, ta và ngươi đều phải chết! Có thù oán gì chúng ta hãy nói với nhau, ở đây không cần nói nhiều, ngươi xem, có được không?”

Hoàng Thiên Bác nhìn Diệp Thiên Dật.

Hắn không biết, Diệp Thiên Dật đứng bên cạnh bảo vệ Thai Quang của hắn chỉ là một phân thân của Diệp Thiên Dật mà thôi!

Diệp Thiên Dật không có trả lời, mà chỉ nhìn hắn trầm mặc không nói gì.

Rất đơn giản, bởi vì đó không phải là Diệp Thiên Dật, hắn chỉ là một phân thân của Diệp Thiên Dật mà thôi!

Mà trong mắt Hoàng Thiên Bác, Diệp Thiên Dật chẳng qua là đang muốn giả vờ với hắn thôi.

“Hừ! Ta hy vọng ngươi có thể nghĩ kỹ! Việc này đối với ta và ngươi đều có lợi, nếu không thì ngươi cứ đợi nhặt xác của bản thân đi, dù sao ngươi cũng hiểu rõ trình độ của Bản tôn, nếu nhất định cứ đâm đầu vào, ngươi chắc chắn cũng không nhận được lợi ích gì.”

Hoàng Thiên Bác nói xong nhanh chóng rời khỏi.

Hắn nghĩ mình đã nói đến vậy rồi, hắn có lẽ cũng có thể cân nhắc.

Cản trở cái gì cũng không thể cản trở sinh mệnh của bản thân, đúng không nào?

Thời gian chầm chậm qua đi!

Diệp Thiên Dật ở ngoài này đã giết tưng bừng lên rồi.

Mà Hoàng Thiên Dật thì vẫn ở trong đấy bồn chồn chờ đợi.

Nhất là khi hắn mở to mắt nhìn điểm đỏ càng ngày càng ít đi, càng ngày càng ít đi.

Hắn lo lắng.

Hắn biết những người trong cổng Thiên Hồn này thật ra đều là những người có thực lực.

Hiện tại không còn nhiều người để giết, thực sự rất khó, hơn nữa Thai Quang của hắn cũng đang bị đe doạ bởi cường giả, những cường giả này vốn dĩ có thể đe doạ đến Thai Quang của hắn!

Do đó, đây là lần thứ ba Hoàng Thiên Bác đi tìm Diệp Thiên Dật.

“Tên nhóc, ngươi còn không động? Ngươi muốn chết sao?”

Hoàng Thiên Bác trừng mắt nhìn Diệp Thiên Dật.

Nếu cho hắn thêm một cơ hội nữa, hắn chắc chắn sẽ không đến đây tìm Diệp Thiên Dật.

Cảnh giới của bọn họ mạnh như thế, nhưng ở cùng một nơi thì Diệp Thiên Dật lại sở hữu năng lực như vậy?

Nghĩ đến cũng rất tức giận, hắn đường đường là đỉnh cấp cường giả, thế mà lại bị một tên tên nhóc ghim chặt ở đây!

Đây là có ý gì? Hắn không phải là muốn cá chết lưới rách sao! Tự kéo mình xuống nước, kéo mình đến chỗ chết!

Mấu chốt là hắn vẫn chưa có bất kỳ biện pháp nào!

Bản thân hắn có cách, có thể tìm người giúp đỡ, cùng nhau đối đầu với tên nhóc này!

Thế nhưng lần này tên nhóc này thật là trâu bò!

Hắn bất động!

Hắn thật sự không ra ngoài!

Hoàng Thiên Bác thậm chí đã tìm đến người của Hoàng Thiên Cung, bởi vì mỗi người trong một lần chỉ có một phút hành động được, Hoàng Thiên Bác lo lắng có phải lúc nãy trong 3 phút kia Diệp Thiên Dật có thể hành động hay không, do đó hắn đi tìm người của Hoàng Thiên Cung, hai người họ đều nhìn chằm chằm vào Diệp Thiên Dật.

Sau đó hắn phát hiện...

CMN!

Hai người bọn họ nhìn Diệp Thiên Dật ở trong này không hề động, chính là không hề rời khỏi.

Do đó, hắn quyết tâm, thậm chí là không rời khỏi Thai Quang của mình, hắn quyết tâm cùng với Hoàng Thiên Bác đi vào chỗ chết

“Huynh đệ, ngươi giúp ta một việc, hiện tại ta vẫn chưa chết, Bản tông chủ chắc chắn không để Diệp Thiên Dật kia kéo ngươi vào chỗ chết, chắc chắn không thể thờ ơ, như này đi, bản tôn muốn rời khỏi đây để hoàn thành thử nghiệm, do đó cần người quan sát Thai Quang của ta, đương nhiên không phải là bắt ngươi vẫn luôn nhìn, ngươi chỉ cần xem lúc nào Diệp Thiên Dật tới, sau đó nhanh chóng đi phá huỷ Thai Quang của Diệp Thiên Dật là được rồi.”

Hoàng Thiên Bác nói.

Lão giả này trong mắt Hoàng Thiên Bác chẳng được xem là cái gì, địa vị ở Hoàng Thiên Cung cũng không cao, mà bây giờ Hoàng Thiên Bác thậm chí còn gọi hắn là huynh đệ, mặc dù vai vế kém một chút nhưng lại gọi như thế, Hoàng Thiên Bác và hắn càng trở nên thân thiết hơn.

Hắn cần phải làm như thế!

Trước tiên không nói đến hắn cần đi giết người, với cách này hắn có thể thu hút Diệp Thiên Dật đến đây giết hắn, sau đó điệu hổ ly sơn giết chết Diệp Thiên Dật.

Nếu như vậy, Hoàng Thiên Bác mới có thể an tâm được!

“Tông chủ, điều này chắc chắc là không vấn đề gì, chỉ là...”

Lão giả lo lắng một chút

“Ngươi yên tâm, đợi sau khi ta ra ngoài, Bản tôn sẽ xem như ngươi là ân nhân cứu mạng, ngươi yên tâm!”

Hoàng Thiên Bác hứa.

“Tông chủ yên tâm, ngươi là Tông chủ của Thiên Hoàng Cung, chúng ta giống như người một nhà, ngươi yên tâm đi, ta sẽ canh chừng ở đây, một khi tìm được tên nhóc kia, sẽ trực tiếp phá huỷ Thai Quang của hắn.

“Tốt! Tốt lắm!”

Hoàng Thiên Bác liên tục gật đầu.

Tin tưởng hắn, cũng không có gì bất trắc!

Sau đó Hoàng Thiên Bác nhanh chóng rời khỏi.

Hắn cần phải nhanh một chút.

Mà bên này, Diệp Thiên Dật dường như đã sắp hoành thành thí luyện của bản thân rồi.

Chương 1987: Địa Hồn

Người nói xem có trùng hợp hay không chứ?

Với nhiều người như thế, cùng một nơi rộng lớn như vậy, mà Diệp Thiên Dật thậm chí có thể gặp được Lam Băng Tâm.

Nói một cách hợp lý, nếu là ở bên ngoài, thì Diệp Thiên Dật sớm đã hạ thủ rồi, từ rất lâu rồi hắn cảm thấy bọn họ đủ duyên phận đã lâu.

“Thai Quang của ngươi đâu?”

Lam Băng Tâm hỏi.

“Nó xa lắm.”

Lam Băng Tâm: “......”

“Rất xa? Ngươi không sợ xảy ra chuyện sao?”

Diệp Thiên Dật cười nói: “Nếu có chuyện gì thì đã xảy ra từ lâu rồi, yên tâm đi, tình hình của ngươi thế nào rồi?”

“Trước mắt thì vẫn không sao, chỉ là ta đã gặp chút rắc rối, ta bị ba người kia phát hiện rồi.”

Diệp Thiên Dật: “......”

“Ngươi làm thế nào bị ba người kia nhắm đến rồi mà vẫn còn đi ra được?”

Diệp Thiên Dật ngạc nhiên.

“Có quy luật.”

“Hả?”

“Mặc dù quy tắc nói rằng thời gian hành động trong mười phút của mỗi người là ba phút, và trong mỗi ba phút lại chia làm 3 lần một phút một cách ngẫu nhiên, nhưng hắn phát hiện đó không phải là ngẫu nhiên, mà là có quy luật, ta đã tìm ra quy luật của ta và hai người nữa, cho nên mới vừa vặn có thời gian chạy ra đây.”

Diệp Thiên Dật: “......”

“Ta giúp ngươi!”

“Cám ơn nhiều!”

......

Diệp Thiên Dật đã giúp Lam Băng Tâm giải quyết riêng ba người đó.

“Ta xong rồi.”

Diệp Thiên Dật nói.

“Ta cũng sắp xong rồi! Không có vấn đề gì.”

“Được! Vậy ta trở về đây, người cẩn thận một chút!”

“Cần ta trợ giúp không?”

Lam Băng Tâm hỏi.

Diệp Thiên Dật lắc đầu: “Không cần nữa.”

“Hãy cẩn thận!”

Diệp Thiên Dật gật đầu rồi sau đó biến mất tại chỗ!

......

“Thế nào rồi?”

Hoàng Thiên Bác cũng đã giết một số ít bên ngoài, hắn rất lo lắng, nên dành thời gian để quay lại xem xét một lúc.

Lão giả kia lắc đầu: “Diệp Thiên Dật kia còn chưa động thủ, hắn luôn luôn canh giữ ở chỗ của chính hắn.”

“Hừ! Bổn Tôn tưởng Diệp Thiên Dật này thông minh nhiều thế nào, hóa ra là một kẻ ngốc!”

Hoàng Thiên Bác cười chế nhạo.

Con tưởng hắn sẽ làm gì, hóa ra mình rời đi mà hắn còn không biết, hắn chính là cứ ở lì bên đó không rời đi!

Sợ chết kiếp, phải không?

“Tông chủ, không còn sớm, ngươi xem, lão phu phải...”

Lão giả đề nghị.

Hoàng Thiên Bác gật đầu, ngay khi hắn định nói...

Lão giả hét lên một tiếng, sau đó thân thể ngã thẳng xuống đất.

“Lão Thiệu!”

Đồng tử của Hoàng Thiên Bác co lại, cực kỳ sợ hãi và bị sốc!

Chết!

Chết thật rồi!?

Chẳng lẽ...

Thai Quang của hắn bị phá hủy?

Hoàng Thiên Bác nhìn lại, chỗ này của bọn họ, tính cả Diệp Thiên Dật, Hoàng Thiên Bác và tên này là ba cái, ngoài ra chỉ còn lại hai cái Thai Quang, những còn lại đều đã chết hết rồi, khoảng cách hai cái còn lại thì cũng khá xa!

“Chết tiệt!”

Hoàng Thiên Bác ánh mắt ngưng tụ!

Người kia đã chết, tình hình của hắn lại trở nên tồi tệ hơn.

“Ồ, Hoàng tông chủ, đang suy nghĩ gì đó?”

Một giọng nói cợt nhả phát ra từ cách đó không xa.

Đồng tử của Hoàng Thiên Bác co lại, sau đó quay lại nhìn Diệp Thiên Dật.

“Tên nhóc, ngươi!!”

Diệp Thiên Dật cười nói: “Ta lỡ tay giết chết hắn, làm sao bây giờ?”

Hoàng Thiên Bác nắm chặt bàn tay!

Không thể giết người! Chỉ có thể phá hủy Thai Quang.

“Hừ! Tên nhóc, ngươi hãy dùng mắt mà nhìn đi, có bao nhiêu người còn ở trong không gian này? Chỉ vì ngươi lôi kéo, chúng ta trở thành nhóm cuối cùng vẫn chưa rời khỏi nơi này, người cho rằng bằng khả năng của người, với số người ít ỏi ở đây, trong không gian khổng lồ như vậy, có thể giết được mười chín người sao?”

Hoàng Thiên Bác chế nhạo.

“Xin lỗi nha.”

Diệp Thiên Dật cười nói: “Ta đã hoàn thành rồi, sẽ đi ra ngoài luôn đây, Hoàng tông chủ cứ chậm rãi mà làm nha.”

Đồng tử của Hoàng Thiên Bác có rút lại!

“Cái gì? Hừ, nhảm nhí! Người vẫn luôn trốn ở đó, làm sao mà xong được? Hahaha!”

“Trốn? À, ngươi nói là hắn phải không?”

Bản sao phân thân của Diệp Thiên Dật đã xuất hiện.

Đồng tử của Hoàng Thiên Bác co rút dữ dội.

Chỉ số thông minh của hắn vậy mà bị một tên tên nhóc chà đạp điên cuồng trên mặt đất!

Chết tiệt!

Chết tiệt!

“Ồ, để ta xem thử nào, có vẻ cũng chỉ còn lại vài nghìn người trong toàn bộ không gian này, đúng không? Sự phân bố vậy mà rất phân tán. Nếu người đi xa như vậy, làm thế nào mà kịp về bảo vệ Thai Quang đây nhỉ? Ôi, nghĩ thôi mà đã thấy đau đầu quá trời.”

Diệp Thiên Dật cười, sau đó nói: “Vậy thì, Hoàng tông chủ, hẹn gặp lại bên ngoài.”

Xoát ________

Nói xong Diệp Thiên Dật cũng biến mất tại chỗ.

“Đồ khốn! Đồ khốn! Ahhhhh!

Hoàng Thiên Bác giận dữ gầm lên.

Nói thật......

Cảm giác này còn khó chịu hơn là giết hắn!

Tất nhiên, chỉ trong nháy mắt.

Diệp Thiên Dật đã xuất hiện ở bên ngoài!

Người, đã không còn nhiều rồi!

Có vẻ nơi này không quá cường điệu về mặt thị giác so với nhiều di chỉ cường giả khác!

Không có quái thú hàng đầu, không có cơ quan nghịch thiên!

Nhưng......

Về tỷ lệ tử vong, nó đã được phóng đại đến mức không thể tưởng tượng được!

Ước tính, hiện tại số người còn lại chỉ chừng một phần mười?

Thôi không nói những cái khác, chỉ nói về cửa Thiên Hồn vừa rồi.

Ví dụ, đi vào bên trong năm mươi vạn người!

Nhưng mà tất cả những người muốn sống sót trở ra phải giết hai mươi người, đó là cách đơn giản nhất, tính trung bình, vậy sẽ có hai vạn năm nghìn người có thể giết được hai mươi người. Nói cách khác, năm mươi vạn người đi vào, chỉ có hai vạn năm nghìn người còn sống đi ra!

Nhưng đừng quên rằng có một tình huống khác, đó là có người giết hơn chục người rồi bị giết, hoặc là giết vài người rồi bị giết. Đây chắc chắn không phải là số ít!

Do đó, trong năm mươi vạn người đó, số người sống sót sẽ còn thấp hơn con số hai vạn năm nghìn người rất nhiều!

Tỷ lệ tử vong là một con số quá cao.

Tỷ lệ tử vong ở nơi này quá cường điệu.

“Còn có hai thử thách nữa.”

Diệp Thiên Dật nhìn vào hai cánh cửa!

Ai đó đã vào rồi.

Về phần Hoàng Thiên Bác nếu đã không giết được Diệp Thiên Dật thì thôi không giết nữa, có khi hắn cũng không cần giết Diệp Thiên Dật.

Hắn không muốn phải trả một cái giá đắt chỉ để giết một người, không đáng.

Lam Băng Tâm cũng đi ra.

“Đi nào.”

Không có lưu lại quá nhiều, họ bước vào cánh cửa Địa Hồn.

Ánh sáng vụt qua.

Diệp Thiên Dật xuất hiện trong một không gian trắng xóa.

Đồng thời cũng có hàng chục người trong không gian cùng với Diệp Thiên Dật.

Người trẻ, người già, cảnh giới trạng thái cao hơn hoặc thấp hơn.

“Sao lại chỉ có mấy chục người chúng ta?”

Một người trẻ tuổi nghi ngờ nói.

“Ừ, rõ ràng là ta vào cùng với hàng nghìn người, sao lại có mấy chục người? Hình như lúc đi vào không có các ngươi thì phải?”

Diệp Thiên Dật đã nhìn qua.

Lam Băng Tâm cũng không có ở đây.

Xoát xoát xoát __ ___

Đúng lúc này trước mặt bọn họ xuất hiện một tia sáng trắng!

Rất nhiều! Có mấy chục câu hỏi.

Chương 1988: Câu hỏi kỳ lạ

Diệp Thiên Dật không biết câu hỏi có độ khó như thế nào.

Nói thật, Diệp Thiên Dật rất bối rối.

Nếu là ở thế giới bên ngoài, đối với Diệp Thiên Dật thì không có khó gì, nhưng mà ở Minh Giới...

Thật đúng là Diệp Thiên Dật đang sợ hãi.

Những người kia liếc nhau một cái.

Trong chớp mắt, bọn họ trở thành kẻ địch, đối thủ của nhau.

Thật ra thì điều này chưa tính là kẻ địch.

Bởi vì cho dù chỉ có một mình ngươi ở chỗ này, ngươi vẫn phải trả lời đúng hết năm câu hỏi mới có thể sống tiếp.

Bọn họ lần lượt tiến vào trong cột sáng. Sau đó cột sáng bao bọc bọn họ lại, hoàn toàn bọc kín.

Tiếp theo, trong tai mỗi người đều vang lên âm thanh.

“Đề thứ nhất, mời các ngươi trả lời bao nhiêu người tham gia khảo nghiệm cánh cửa Địa Hồn.”

Diệp Thiên Dật: “...”

Hỏi nghiêm túc á hả?

Nói cách khác, ở trong không gian màu trắng này, bọn họ có bao nhiêu người?

Diệp Thiên Dật nhìn thoáng qua bên cạnh.

Nhìn không thấy!

Thần thức hay hay bất kỳ thứ gì khác đều không thể phóng ra được.

Nhìn cũng nhìn không thấy gì! Cột sáng ở gần nhau, độ cao giống nhau, hơn nữa còn có tia sáng làm mắt khó chịu.

Vốn tưởng rằng câu hỏi sẽ liên quan đến vấn đề tu luyện các loại, hoàn toàn không ngờ là như thế này!

Nhưng mà....

Tại ngay lúc tiến vào, Diệp Thiên Dật quét mắt nhìn mọi người.

Hắn không có đếm là có bao nhiêu, nhưng mà...

Một hình ảnh hiện ra trong đầu của Diệp Thiên Dật.

Đây là hình ảnh trong trí nhớ của hắn, hắn lợi dụng phép tạo hóa thể hiện hình ảnh này ra.

Năm mươi ba người!

Sau đó Diệp Thiên Dật nói con số này.

“Còn có mười giây đồng hồ.”

Thật nhiều người tỏ ra hoảng sợ.

Không cần phải suy nghĩ, đa số người trong bọn họ chỉ có thể suy đoán một con số. Tìm kiếm may mắn!

Mười giây sau...

“Aaaaa----”

Từng tia sấm sét xâm nhập vào trong mười mấy cột sáng.

Bên trong truyền đến âm thanh của người kêu thảm thiết, sau đó dần dần yếu bớt rồi biến mất. Không còn hơi thở!

Diệp Thiên Dật cũng không biết đã chết đi bao nhiều người.

Nhưng mà Diệp Thiên Dật không hiểu, vì sao chứ...?

Tại sao phải hỏi loại câu hỏi này?

Có ý nghĩa gì?

Nhưng mà nghĩ lại, Địa Hồn có quan hệ với sự phản ứng, sức phán đoán của com người, không lẽ là....

Nhưng mà Diệp Thiên Dật cảm thấy có chút gượng ép.

Hắn cảm giác, địa phương này coi bọn họ như là trò chơi.

Hơn nữa là nơi đây mạnh không hợp thói thường!

Những địa phương khác, cho dù ngươi không ra được, khi ngươi gặp phải nguy hiểm, ít nhất thì ngươi có thể thử chống lại một chút. Mà ở nơi này, không có gì màu mè, các ngươi trực tiếp bị giết chết.

“Câu hỏi thứ hai, 29789 nhân 78987 bằng bao nhiêu. Ba! Hai!”

Diệp Thiên Dật: ????

Cái khỉ gì đây?

Ngươi có chắc là không phải đang đùa chứ?

Những cửa ải lúc trước còn xem như là nhằm vào võ giả, tại sao cửa này lại trở thành như vậy chứ?

Ba giây! Phản ứng không kịp nữa nên Diệp Thiên Dật không cần phản ứng.

“Phép tạo hóa!”

Có phép tạo hóa trên người, Diệp Thiên Dật có thể trả lời nhanh hơn bất kì kẻ nào.

Diệp Thiên Dật nói đáp án của mình.

Lại có sấm sét rơi xuống, chỉ là không có rơi xuống chỗ Diệp Thiên Dật.

“Câu hỏi thứ ba, Linh Hồn Pháp Tắc nằm ở đâu?”

Rốt cuộc hỏi một câu hỏi bình thường một chút.

Linh Hồn Pháp Tắc ở đâu?

Câu này làm sao trả lời?

Ở chỗ này chứ sao.

Từ từ!

Hiển nhiên là điều này không giống như một câu trả lời chính xác.

Khoan đã!

Đột nhiên Diệp Thiên Dật nhớ ra điều gì đó.

Nhớ lại thời điểm lúc vừa tiến vào, con sói kia từng nói qua, Linh Hồn Pháp Tắc ở...

“Ở trước mặt ta hay bất cứ nơi nào.”

Diệp Thiên Dật nói câu trả lời của mình.

Xoát-----

Trước mặt Diệp Thiên Dật, cột sáng biến mất, sau đó Diệp Thiên Dật đi ra ngoài.

Hắn nhìn sang hai bên...

Còn có hai người!

Không tính Diệp Thiên Dật thì còn có hai người chạy ra.

Wowww…. cái này..

Thật sự cả đoàn bị diệt nữa sao.

Tiếp theo còn có một ải!

Vào đây hơn trăm vạn người, hiện tại sau khi thông qua được cửa ải này thì còn được bao nhiêu? Có thể hơn năm vạn người sao?

Diệp Thiên Dật cũng không biết được.

Bên ngoài, một đám người tập trung lại chỗ này.

“Đại khái là còn một ít người này sao?”

Lam Thiên Triều nhìn xung quanh.

“Đúng vậy, chỉ còn một ít người như vậy, tỉ lệ tử vong ở cửa lúc trước, chúng ta đều nhìn thấy. Hành trình không gian linh hồn lần này, đối với Minh Giới chúng ta là tổn thất vô cùng thê thảm.”

“Không có cách nào khác, muốn lấy được loại vật của thần như là Pháp Tắc, thì phải có chuẩn bị, một số lượng hi sinh to lớn cũng là hợp tình hợp lý nha, còn có một cửa ải, không biết phải chết thêm bao nhiêu người.”

Bọn họ thở dài một hơi.

Rất nhiều người đã muốn từ bỏ!

Phải! Còn một cửa ải cuối cùng, nhưng cửa ải cuối cùng này sẽ chết thêm bao nhiêu người? Bọn họ có phải nằm trong số đó hay không? Hơn nữa, qua được cửa ải cuối cùng, những người sống sót trong số bọn họ lại phải tiếp tục tranh giành với nhau, vậy thì bao nhiêu người có thể còn sống sót?

Thật nhiều người nảy sinh ý nghĩ lùi bước.

Lam Băng Tâm đi ra sớm hơn Diệp Thiên Dật một chút!

Đôi mắt của Hoàng Thiên Bác ngưng tụ lại, nhìn chắm chằm vào Diệp Thiên Dật.

Hắn suýt chút nữa là đã chết! Suýt nữa!

Mà bây giờ, Lâm Thiên Diệc, Lam Thiên Triều đều đang ở đây! Hắn không thể động thủ được.

“Không ai đi cánh cửa Mệnh Hồn sao?”

Có người hỏi.

“Không vào được! Từ lúc mới bắt đầu đã không vào được cánh cửa Mệnh Hồn, có thể là phải đợi đủ người?”

“Đợi chút đi! Đúng rồi! Có ai lấy được đồ vật bị che dấu không? Là cái gì? Có phải cần đồ vật bị che dấu mới có thể mở cánh cửa Mệnh Hồn không?”

Có người hỏi.

Hiển nhiên là hắn đang lừa gạt mọi người, bởi vì những gì đã nói trước đây là những thứ đạt được sẽ có ích cho mọi người, rõ ràng là không thể giúp mọi người mở khóa cái gì! Hắn muốn xem thử có ai bị lừa hay không, sau đó để lộ ra đồ vật của bản thân lấy được.

Đương nhiên là không có ai nói gì rồi.

Từng người liên tục đi ra!

“Nhìn kìa, cánh cửa Mệnh Hồn mở ra rồi.”

Bọn họ nhìn cánh cửa mở ra một cách chậm rãi. Màn sương mù màu đen bùng lên.

“Đi thôi! Cuối cùng phải đi đến một bước này, đi vào thôi.”

Sau đó bọn họ liên tục đi vào!

Cho dù... những người kia đều đã muốn lùi bước không dám tiến vào cũng phải tiến vào. Bởi vì ngươi không tiến vào thì cũng không tìm được cách đi ra ngoài!

Sau khi tiến vào cánh cửa Mệnh Hồn, tất cả mọi người đều tập trung đến một chỗ.

Rốt cuộc bọn họ không còn bị tách ra.

Mà ở trong đó lại có ba cánh cửa.

Cánh cửa thứ nhất có chữ viết “cánh cửa cuối cùng” ở trên đó.

Cánh cửa thứ hai có chữ viết “cửa vào” ở trên đó.

Cánh cửa thứ ba có chữ viết “Linh Hồn Pháp Tắc” ở trên đó.

“Có ý nghĩa gì? Cánh cửa Mệnh Hồn này..... cho chúng ta ba sự lựa chọn như vậy sao?”

“Ba lựa chọn, hai cái là chết sao? Hay đây là... cơ hội cuối cùng để sống sót?”

“Cánh cửa cuối cùng có nghĩa là bài kiểm tra cuối cùng sao? Vậy tại sao cánh cửa thứ ba lại có chữ Linh Hồn Pháp Tắc? Nói một cách hợp lý thì “Linh Hồn Pháp Tắc” không nên xuất hiện ở đây. Nó phải nằm sau cánh cửa cuối cùng. Và “cửa vào”.... có nghĩa là sau khi đi vào, chúng ta có thể quay trở lại địa phương đi vào và có thể đi ra ngoài, đúng không?”

“Chắc là như vậy, hai cánh cửa “Linh Hồn Pháp Tắc” và “cánh cửa cuối cùng” này, ta phải đi cánh cửa nào mới đúng?”

Chương 1989: Ba lựa chọn

Hai cánh cửa, không biết cái nào là chính xác!

Cửa lối vào này có lẽ là lựa chọn tốt nhất đối với bọn họ.

Bởi vì cửa này có nghĩa là sống sót đúng không? Rất trực quan.

Đối với những người đã không muốn đi xa hơn nữa mà nói, thì bọn họ tất nhiên chọn cửa này rồi.

Còn hai cánh cửa khác thì xem những người khác lựa chọn.

“Các vị, có ý kiến gì hay không? Mọi người tiếp thu ý kiến quần chúng, thương lượng cùng nhau một chút, cũng là trợ giúp cho chính mình.”

Một lão giả nói.

Một bước sai lầm là chết!

Mà đối với những người này thì bọn họ rất không cam lòng.

Bọn họ cảm thấy, cho dù là chết thì cũng phải cho bọn họ cố gắng đi chiến đấu một lần. Bọn họ đánh không lại mà chết thì cũng cam lòng.

Nhưng nếu vì lựa chọn sai mà chết thì bọn họ không tiếp thụ được!

“Theo lý mà nói, cái cửa “Linh Hồn Pháp Tắc” này chắc không phải là sự lựa chọn chính xác. Không phải nói là qua được cửa rồi chúng ta còn phải cạnh tranh lẫn nhau để tranh giành sao? Mấu chốt có phải hay không là chúng ta phải cạnh tranh ở “cánh cửa cuối cùng”? Ví dụ như sau khi tiến vào cánh cửa cuối cùng sẽ có một đồ vật quan trọng, và phải chiếm được vật này thì chúng ta mới có tư cách chiếm được Linh Hồn Pháp Tắc?”

“Cảm giác như nếu chúng ta tiến vào cánh cửa “Linh Hồn Pháp Tắc” này thì có thể là sẽ phát hiện Linh Hồn Pháp Tắc nhưng mà chúng ta không có tư cách lấy được... Đừng quên là lúc trước đã có nói rằng bên trong thí luyện sẽ có người lấy được đồ vật quan trọng. Ta nghi ngờ là phải có vật này thì mới có tư cách lấy được Linh Hồn Pháp Tắc. Hoặc là nói ai có vật này chắc là có thể tiến vào cánh cửa “Linh Hồn Pháp Tắc” này.”

Nghe nói như thế, ánh mắt của một ít người sáng lên.

Có lý...

Cái này hình như rất có lý...

Nếu không thì cánh cửa “Linh Hồn Pháp Tắc” không cần xuất hiện ở đây.

Điều này cũng làm cho một số người lén lút lấy được một vài đồ vật sinh ra ý tưởng trong lòng.

Bởi vì trong lòng bọn họ cũng hiểu được cái cách nói này cũng có lý.

Nhưng mà....

“Lam huynh, có khả năng chuyện này cũng không phải như thế.”

Lâm Thiên Diệc nói với Lam Thiên Triều.

“Ồ! Như thế nào?”

Lam Thiên Triều kinh ngạc nhìn Lâm Thiên Diệc.

“Ta cũng lấy được đồ vật quan trọng thần bí, nhưng đã dùng xong.”

“Cái gì? Dùng xong? Hiệu quả gì?”

Lam Thiên Triều khiếp sợ hỏi.

“Bảo vệ một mạng.”

“Bảo vệ một mạng?”

“Ừ! Vốn dĩ là cửa trước ta không ra được, theo lý mà nói thì ta đã chết rồi, nhưng mà vật này cứu ta một mạng, cho nên ta biết rõ, thứ này là dùng để cứu mạng.”

“Vật gì?”

Lam Thiên Triều hỏi.

“Một lá bùa.”

“Kì quái.”

Lam Thiên Triều cũng không che giấu mà nói: “Ta lấy được một thanh kiếm.”

“Ồ? Chẳng lẽ là không giống nhau?”

Lam Thiên Triều gật gật đầu: “Xem ra là không giống nhau, nhưng loại đồ vật ngươi lấy được chắc là tốt nhất, bảo vệ một mạng, vậy cơ hội để tranh giành Linh Hồn Pháp Tắc nhiều hơn ba phần.”

“Nhưng từ nơi này cũng nhìn ra được, người chiếm được đồ vật bị che giấu cũng không phải tiến vào cánh cửa “Linh Hồn Pháp Tắc” kia. Từ nơi này mà nói thì có lẽ chúng ta nên đi vào cánh cửa “cuối cùng” bên đó.”

Lâm Thiên Diệc nói.

Lam Thiên Triều gật gật đầu: “Đồng ý.”

“Mặc kệ là như thế nào, Minh Thần Điện chúng ta hy vọng có thể hợp tác cùng Linh Lung Hải đi tiếp.”

“Ừ! Không sai! Diệp Thiên Dật kia....”

Ánh mắt bọn họ nhìn về phía Diệp Thiên Dật.

“Ta cảm giác thấy tên Diệp Thiên Dật này đã chiếm được một đồ vật rất khủng khiếp gì đó.”

“Băng Tâm ở cùng chỗ với hắn, có lẽ cũng thu hoạch không nhỏ. Nói thật, ta đã hối hận một chuyến đi này.”

Lam Thiên Triều nói ra.

“Đúng vậy.”

Lâm Thiên Diệc cũng gật đầu nhẹ.

“Tổn thất quá lớn, nhưng chúng ta lại không chắc chắn có thể lấy được Linh Hồn Pháp Tắc.”

“Hơn nữa ta cứ có một cảm giác là chúng ta đang bị đùa giỡn, ngươi nói thế nào?”

“Đúng vậy. Từ lúc bắt đầu đến bây giờ, ta nghĩ chỉ cần còn sống sót là được, hoặc có thể nhìn thấy Linh Hồn Pháp Tắc, cuối cùng rơi vào tay ai. Nếu thật sự không được thì ta cũng không cưỡng cầu, chỉ là bây giờ bắt ta rời đi nơi này, nói thật là ta cũng không cam lòng.”

Lâm Thiên Diệc gật gật đầu.

“Băng Tâm!”

“Cha.”

Lam Băng Tâm đi tới.

“Ngươi tiến vào “cửa vào” đi, ngươi cũng đừng đi tiếp nữa.”

Lam Thiên Triều vuốt vuốt mái tóc của nàng.

“Cha, ta cùng đi với ngươi.”

“Không cần! Nghe lời ta, lựa chọn kế tiếp quyết định sinh tử, ngươi trở về thì ta mới có thể an tâm.”

“Cha thì ....”

Lam Thiên Triều nói: “Yên tâm đi, nhiều cường giả ở chung một chỗ như vậy, sẽ không có chuyện gì đâu. Chẳng qua là ngươi ở nơi này làm ta lo lắng. Lần thí luyện này ngươi có thể đi đến đây đã làm cho ta rất hài lòng rồi.”

Lam Băng Tâm cắn cắn bờ môi, nhìn qua Diệp Thiên Dật phía bên kia.

“Được!”

Nàng quyết định nghe theo lời của cha.

Bởi vì nói thật thì nàng cũng không hề tin tưởng vào con đường đi tiếp.

“Cái này cho cha.”

“Đây là?”

Lam Thiên Triều tiếp nhận một cái chìa khóa.

“Phần thưởng, không biết dùng để làm gì.”

“Chìa khóa...”

Nói thật, chìa khóa làm cho người ta có cảm giác tốt hơn so với những đồ vật khác.

“Được!”

Lam Băng Tâm sau đó đi về phía Diệp Thiên Dật.

“Anh Diệp, ta cảm ơn ngươi đã bảo vệ ta suốt chặng đường này! Chúc ngươi đi tiếp may mắn!”

“Ngươi muốn đi ra ngoài?”

Diệp Thiên Dật hỏi.

“Ừ!”

“Đi cùng đi.”

Diệp Thiên Dật nói.

“Hả...?”

Cả người Lam Băng Tâm ngây ngẩn.

Hắn không định đi tiếp sao?

“Đi thôi.”

Sau đó Diệp Thiên Dật bước vào cánh cửa “cửa vào”.

“Hả? Tiểu tử kia đi ra ngoài?”

Thấy một màn như vậy, những người đang chú ý đến Diệp Thiên Dật vô cùng khó hiểu.

Vậy mà hắn lại chọn đi ra ngoài sao?

Lam Băng Tâm nhìn thoáng qua rồi cũng đi ra theo.

Số lượng người đi ra ngoài cũng không ít. Thật là đáng sợ! Quá nhiều người lựa chọn đi ra ngoài.

Tuy rằng họ không cam lòng, nhưng cũng chỉ có thể như thế.

Xoát!

Quả nhiên bọn họ xuất hiện ở hang núi chỗ cửa vào.

Vào hang núi, đi xuyên qua là chỗ có chín mặt trời.

Thật nhiều người đứng ở cửa hang nhìn xem có kết quả gì sau đó hay không. Có người thì trực tiếp đi ra.

Đương nhiên, không có ai lựa chọn trở về hang núi.

Bởi vì trở về hang núi có ý nghĩa như thế nào? Bắt đầu lại từ đầu! Không chừng sẽ có những thứ nguy hiểm khác, ai sẽ trở về chứ...?

Cho dù trở về, ai sẽ đi qua cái chỗ kia, đi đến chỗ có chín mặt trời?

“Vì sao ngươi lại muốn đi ra?”

Lam Băng Tâm hỏi.

Nàng cảm giác là Diệp Thiên Dật không phải loại người bỏ dở nửa chừng. Cho dù tiếp theo có nguy hiểm vô cùng, nhưng hắn cũng sẽ đi thử một lần.

“Bởi vì ta cảm thấy đây mới là con đường có thể lấy được Linh Hồn Pháp Tắc.”

Nói xong, Diệp Thiên Dật lại đi vào hang núi một lần nữa.

Lam Băng Tâm lộ ra vẻ mặt khiếp sợ và khó hiểu.

Cái gì?

Nói thật, những lời này không thể giải thích được vì sao?

Đi ra mới có nghĩa là có được Linh Hồn Pháp Tắc?

Hửm?

Chương 1990: May mắn?

Tại sao Diệp Thiên Dật lại nói điều này?

Cho đến cuối cùng, đứng trước ba cánh cửa đó, Diệp Thiên Dật đột nhiên đã nhận ra một điều.

Tại sao lại có cánh cửa ra vào này?

Đúng vậy!

Có một lời giải thích, đó là những gì mọi người đã nói, đây là một cơ hội sống cho tất cả mọi người! Chung quy là có rất nhiều người đều đã chết trước đó! Vào giây phút cuối cùng dường như chính là cơ hội tốt nhất cho mọi người để rút lui.

Đúng! Diệp Thiên Dật không phủ nhận điều đó!

Nhưng đồng thời Diệp Thiên Dật cũng cho rằng, có một một lý do khác!

Tất nhiên là chỉ có thể mà thôi chứ hắn cũng không chắc chắn!

Nhưng Diệp Thiên Dật nghiêng về khả năng này hơn!

Bởi vì nếu không, thì ba cánh cửa cuối cùng thực sự làm quá phức tạp!

Nó đủ phức tạp rồi, nhưng nó khiến cho Diệp Thiên Dật cảm thấy, dường như trong sự phức tạp này sẽ còn đi đến một sự phức tạp khác hơn!

Có thể!

Chỉ là sự phỏng đoán của Diệp Thiên Dật!

Nhưng theo quan điểm của Diệp Thiên Dật, thì điều đó cũng không quá quan trọng!

Nếu đoán sai! Hắn vẫn có thể bắt đầu lại từ đầu, nếu không có kết quả, vậy thì là do hắn cùng Linh Hồn Pháp Tắc không có duyên!

Nếu hắn đoán chính xác thì ... ...

Lam Băng Tâm với Diệp Thiên Dật đã cùng nhau đi vào trong rồi.

Khi đã đến đó, có một chỗ phát ra ánh sáng, Diệp Thiên Dật đã dừng lại một chút, và sau đó đã lấy cái chìa khóa đó ra.

Tại sao Diệp Thiên Dật lại lấy ra cái chìa khóa này? Bởi vì Diệp Thiên Dật cảm nhận được sự dao động liên tục của chiếc chìa khóa này.

Sau khi lấy ra, quả như dự đoán, chiếc chìa khóa này thật sự đang dao động không ngừng.

Diệp Thiên Dật thả chiếc chìa khóa ra, mà chiếc chìa khóa này lại trực tiếp lao thẳng vào giữa tường, nhân tiện mở ra một cánh cửa có phần hư ảo trên bức tường.

Diệp Thiên Dật bước vào bên trong.

Từ phía sau, Lam Băng Tâm hơi há miệng kinh ngạc.

Sau đó nàng ta cũng cùng đi theo vào, nhưng đã bị chặn lại!

“Cái gì? Nơi này vẫn còn có một cánh cửa mật đạo? Tại sao lúc trước nhiều người như vậy sao mà không có lấy một người phát hiện ra?”

“Có ý gì đây? Chẳng lẽ còn cách giải thích nào khác? Chết tiệt? Không lẽ nào, chẳng lẽ là Linh Hồn Pháp Tắc ở đây?”

“Làm sao hắn phát hiện ra được? Không thể tin nổi?”

Tất cả mọi người đều hết sức kinh ngạc.

Sao mà bọn họ lại không phát hiện ra?

Ban đầu nhiều người trong số những người này đều định rời đi, nhưng bây giờ xem ra, bọn họ sẽ không rời đi nữa rồi!

Linh Hồn Pháp Tắc không nhất định là sẽ rơi vào tay bọn họ, nhưng, nếu biết Linh Hồn Pháp Tắc đã đến tay ai, thì nó cũng giống như vậy.

“Chờ đã! Ta muốn xem, ruốt cuộc là Linh Hồn Pháp Tắc có phải đang ở đây không.”

Lam Băng Tâm đang ngơ ngác tại chỗ.

Nàng là hiểu rất rõ ràng, là khoảng cách giữa nàng với Diệp Thiên Dật rốt cuộc là lớn như thế nào!

Xoát __ __

Ánh sáng chợt lóe lên, và Diệp Thiên Dật đã đến một nơi!

Nơi đây cũng có chín mặt trời, cũng có rất nhiều hoang đảo phía trên khoảng không!

Nhưng .... ...

Diệp Thiên Dật biết, bản thân hắn từ một nơi khác tiến vào, do đó, đây là một điểm khác.

Khi Diệp Thiên Dật đến nơi này, hắn đã quan sát xung quanh!

“Chỉ có mình ta thôi à?”

Diệp Thiên Dật rên rỉ.

Đáng lý ra, nhiều người như vậy, hắn không nên chỉ có mình hắn chứ, phải không?

Chắc chắn rồi, Diệp Thiên Dật nhìn thấy vài bóng người phía trước, sau đó bước tới.

Tính cả Diệp Thiên Dật, tổng cộng có năm người!

Bốn người bên kia là có ba nam và một nữ.

“Thượng Quan Tướng Quân?”

Diệp Thiên Dật nhìn thấy cô gái trong đó thì lộ ra biểu cảm ngạc nhiên.

“Diệp công tử.”

Thượng Quan Vũ cũng không ngờ lại nhìn thấy Diệp Thiên Dật ở đây.

Thành thật mà nói, bọn họ không ngạc nhiên lắm về việc người bên kia sẽ đến đây!

Nhưng thật tình cờ khi gặp lại đối phương ở một nơi như vậy, vậy mà thật trùng hợp quá.

Diệp Thiên Dật và Thượng Quan Vũ đều là sự ngạc nhiên mừng rỡ.

Hơn một triệu người, Vẫn là rất khó để họ có thể nhìn thấy nhau bên ngoài.

Ba người đàn ông khác cũng đang chú ý đến hai người Diệp Thiên Dật và Thượng Quan Vũ.

Bọn họ đại khái có thể đoán được điều gì đó, mà bây giờ, bọn họ có thể là đối thủ của nhau! Không, nhất định ắt phải là đối thủ cạnh tranh!

Do đó, ánh mắt của bọn họ không mấy tốt đẹp!

Họ nghĩ rằng, Linh Hồn Pháp Tắc rất có thể đang ở đây, chắc là không có gì sai sót đâu.

Người mới này có vẻ cũng không đặc biệt lắm, tu vi không cao, nhưng cô gái này có vẻ hơi lợi hại.

“Mọi người đều đã lấy được chìa khóa rồi đến đây.”

Thượng Quan Vũ nói.

Hiển nhiên, người nhận được chìa khóa cũng nhiều, nhưng cũng phải suy nghĩ ra thì mới đến được đây.

“Làm thế nào mà ngươi nghĩ ra điều này?”

Diệp Thiên Dật hỏi.

“Đó chỉ là phỏng đoán thôi, cộng với trước đó người thủ hộ coi giữ của không gian linh hồn đã nói, Linh Hồn Pháp Tắc đang ở trước mặt chúng ta hoặc ở khắp mọi nơi xung quanh chúng ta, ta nghĩ, liệu sẽ có ý nghĩa đặc biệt nào không, cái gọi là phía trước của chúng ta, nó sẽ là nơi mà chúng ta bước vào lần đầu tiên, nơi có chín mặt trời, đây là trước mặt chúng ta và nơi xung quanh chúng ta, không phải là không gian đó sao?”

Diệp Thiên Dật gật đầu.

“Mọi người nghĩ về cái gọi là mọi nơi trước mặt và xung quanh chúng ta, đó là toàn bộ không gian linh hồn, trên thực tế nó phải là không gian đơn nhất!”

Thượng Quan Vũ gật đầu: “Hơn nữa, ba cánh của lúc trước, cánh cửa ‘Linh Hồn Pháp Tắc’ và cánh của ‘thử thách cuối cùng’, hai cánh cữa đã xung đột với nhau, cho ta cảm giác là như đang dùng chính hai cánh cửa này để che đậy một lối vào, khiến đặt sự chú ý và toàn suy nghĩ của mọi người đều bị đặt lên hai cánh cửa đó! Trường hợp những người không có chìa khóa có thể là không nghĩ nhiều như vậy, nhưng là chúng ta những người có chìa khóa thì phần lớn đủ có thể nghĩ đến vấn đề này.”

Không dễ!

Đều không dễ chút nào!

“Hai vị, đừng nhắc chuyện cũ nữa, chúng ta vẫn nên là xem tiếp theo chúng ta nên làm cái gì.”

Một người đàn ông nói.

Vào lúc này, ở phía xa, con sói đó, nó cũng là thủ hộ coi giữ không gian linh hồn này đang chậm rãi đi về phía họ!

Ánh mắt của bọn họ đều chăm chú nhìn hắn.

Nó đã đến trước mặt năm người.

“Chúc mừng năm người các ngươi đã lĩnh hội được ý nghĩa trong lời nói của bản tôn, lần thử thách tiếp theo chỉ là tìm ra những người có khả năng lấy được những chiếc chìa khóa này, vừa có bao nhiêu người có thể quay lại, có thể có năm người, vậy cũng đủ rồi.”

Sau đó Diệp Thiên Dật hỏi: “Người đi vào hai cánh cửa kia... ...”

“Tất cả đều sẽ không sao cả, không có cửa chết.”

Diệp Thiên Dật thở phào nhẹ nhõm.

Hắn vẫn hơi lo lắng cho Lâm Thiên Diệc.

Dẫu sao cũng là cha của Lâm Nhược Nhược.

“Tiền bối, vậy bọn ta kế tiếp... ...”

Một số người khác đều thoáng lộ ra sự phấn khích.

Điều này cũng có nghĩa là năm người bọn họ chính là năm người cuối cùng tranh giành Linh Hồn Pháp Tắc!

Một phần năm cơ hội! Tỉ lệ này vẫn là khá rất lớn!

Mỗi người chọn một Thiên Chi Đảo ở trên, nếu chọn đúng thì sẽ có được Linh Hồn Pháp Tắc. Linh Hồn Pháp Tắc ở trên đó, nếu chọn sai cũng có những bảo vật khác.”

Người thủ hộ của không gian linh hồn nói.

“May mắn?”

“Không phải may mắn.”

Bọn họ bị chìm vào trong suy nghĩ, ngẩng đầu nhìn lên.

Không phải may mắn?

Luôn luôn có một thứ gì đó như đang nhắc nhở.

Nhưng mà, thoạt nhìn thoáng qua, bọn họ hoàn toàn nhìn không ra manh mối nào cả!

Một chút cũng không có, không có ánh sáng, không có sức mạnh đặc biệt!

Những Thiên Chi Đảo lơ lửng đó đang trên không trông, cũng nhìn thấy sự lộn xộn, và không có quy tắc nào cả!

Chẳng lẽ là cái đặc biệt nhất?

Chương 1991: Là ngươi nhắc nhở ta

Cái nào là đặc biệt nhất?

Lớn bé, vị trí, hình dạng.

Đều có khả năng.

Dễ quan sát nhất chắc chắn là kích thước rồi.

Cái nào là lớn nhất, cái nào bé nhất?

“Ta chọn cái kia.”

Người đàn ông trực tiếp đưa ra lựa chọn của mình.

Hắn chọn cái bé nhất.

Hắn nghĩ, xem ra trạm kiểm soát của Không gian linh hồn này có chút không thoả đáng.

Do đó không thể chắc chắn được, ngược lại cái bé nhất có khả năng có Linh Hồn Pháp Tắc?

Hắn chọn cái này.

“Ừm, đi đi.”

Người thủ hộ Không gian linh hồn nói.

Sau đó người kia nhảy vào khoảng không!

“Vậy ta sẽ đi bên này.”

Người đàn ông khác chọn cái lớn nhất.

Không thể chậm trễ, không thể để người khác chọn trước, bọn họ phải lựa chọn cái mà bản thân cho là đúng nhất trước.

Sau đó, người kia cũng nhảy vào khoảng không.

“Vậy lão phu sẽ chọn cái cao nhất vậy!”

Nói xong hắn cũng bay vào khoảng không.

Chỉ còn hai người là Thượng Quan Vũ và Diệp Thiên Dật.

“Diệp công tử thì sao?”

Diệp Thiên Dật nói: “Ta sao cũng được.”

Thượng Quan Vũ do dự, sau đó ngẩng đầu quan sát một hồi.

“Hòn đảo phía trên khoảng không này có bảy cái tụ lại thành chòm sao Bắc Đẩu.”

Diệp Thiên Dật ngẩng đầu lên nhìn.

Thật là lộn xộn không biết Thượng Quan Vũ để ý đến hòn đảo nào.

“Ta cũng biết không có đúng hay không, có lẽ là cái kia, cứ đi tới.... nơi cao nhất của chòm sao Bắc Đẩu kia, Diệp công tử ngươi thì sao?”

Diệp Thiên Dật nói: “Ta đã có ý suy nghĩ riêng rồi.”

“Được.”

Thượng Quan Vũ mặc kệ Diệp Thiên Dật có suy nghĩ gì, hơn nữa mỗi người đều dựa theo suy nghĩ riêng của mình để đi.

“Vậy ta đi trước.”

Vút - - -

Thượng Quan Vũ nhảy vào khoảng không.

Diệp Thiên Dật ngẩng đầu quan sát, có chút do dự.

Hòn đảo mà Thượng Quan Vũ nói, thực ra Diệp Thiên Dật vừa nhìn thấy đã có thể khẳng định hòn đạo này rất có thể có Linh Hồn Pháp Tắc rồi.

Bởi vì Diệp Thiên Dật có Thương Sinh Chi Đồng, hắn nhìn về phía những hòn đảo kia, có thể thấy những thứ mà người khác không thấy được! Ví dụ như năng lượng ở trên các hòn đảo.

Trước đó khi vừa đi vào nơi này, những hòn đảo này không có bất kỳ phản ứng năng lượng nào, do đó hiện tại có lẽ nơi này với nơi trước kia không phải là một.

Dù cho hiện tại trông rất giống nhau.

Mà Thượng Quan Vũ đã lựa chọn cái này rồi, sao Diệp Thiên Dật có thể đi tranh giành với nàng được.

Tất cả đều là số mệnh!

Diệp Thiên Dật không thể nhìn thấy chòm sao Bắc Đẩu kia, hắn chỉ có thể nhìn thấy đảo có năng lượng lớn nhất, chính là đảo Thượng Quan Vũ đã lựa chọn.

Vậy Diệp Thiên Dật muốn đi đâu?

Hắn có thể là đi hòn đảo có năng lượng lớn thứ hai, có lẽ không có Pháp Tắc, thế nhưng có lẽ có cái gì hay ho.

Thế nhưng vào lúc Diệp Thiên Dật chuẩn bị xuất phát thì đột nhiên nghĩ đến cái gì.

Đợi một chút.

Diệp Thiên Dật nhớ đến lúc ở cửa hang động kia, lần đầu tiên bước vào đã đá vào một viên đá!

Diệp Thiên Dật càng nghĩ càng cảm thấy không đúng!

Bởi vì vừa nãy lúc Diệp Thiên Dật lần nữa bước vào cũng phát hiện ra!

Trước đây có hàng triệu người bước vào nhưng hiện tại không có một dấu chân!

Thế này là sao!

Có nghĩa là...

Con sói này đi ra ngoài dọn dẹp một chút sao?

Điều này quả thực là không thể! Nó không thể làm như thế được!

Nó là người thủ hộ, nó ở trong này có thể có nhiện vụ cần làm chính là nhìn chằm chằm mỗi kẻ ra vào nơi này!

Mà nếu nó đã là người thủ hộ, vậy thì nó phải có chủ nhân chứ nhỉ!

Vậy chủ nhân của nó là ai?

Hiển nhiên chính là chủ nhân của Không gian linh hồn, cũng chính là người đã đặt Linh Hồn Pháp Tắc trong này, là người tạo ra cái tiểu thế giới này!

Vậy có lẽ, người đã khôi phục tất cả lại như ban đầu chính là người kia, hoặc lực lượng của người kia! Ít nhất trong đoạn thời gian này, con sói kia có lẽ là nhìn chằm chằm bọn họ lâu rồi mà không hề có ý định hồi phục trong này lại như ban đầu!

Trừ khi nó cũng có năng lực này, có thể tuỳ tiện giơ tay một cái là khiến mọi thứ khôi phục lại như ban đầu.

Thế nhưng đây là không gian mà chủ nhân của nó tạo ra, nó cũng không thể có khả năng vượt qua chủ nhân của mình được! Do đó nó không thể dùng sức mạnh để khôi phục trong này như ban đầu được!

Điều này rất quan trọng...

Bởi vì Diệp Thiên Dật đột nhiên có một suy nghĩ.

Vậy nếu như... Tất cả suy nghĩ đều sai rồi thì sao?

Nếu như nó không đơn thuần là người thủ hộ, mà đồng thời vẫn có một thân phận khác?

Bởi vì nó không thể để sức mạnh của bản thân vượt qua sức mạnh của chủ nhân Không gian này được, mà chủ nhân của Không gian này có lẽ không đến nỗi đi quét dọn sạch sẽ cửa động?

Do đó, thật ra chính con sói này đã dọn dẹp cửa động.

Thế nhưng nó đương nhiên là không có năng lực này.

Trừ phi...

Con sói này chính là chủ nhân của Không gian linh hồn?

Đột nhiên nghĩ thông điểm này khiến Diệp Thiên Dật có chút kích động.

Mà liên tưởng một chút...

Lúc đó nó nói, Linh Hồn Pháp Tắc ở ngay phía trước mựt bọn họ, ở bất kì nơi nào bên cạnh bọn họ!

Lúc bắt đầu mọi người đều cho rằng đây là Không gian linh hồn, sau đó Diệp Thiên Dật, Thượng Quan Vũ cho rằng là không gian có chín mặt trời này, mà hiện tại Diệp Thiên Dật có thể lại thử lật ngược vấn đề một chút...

Linh Hồn Pháp Tắc ở ngay trước mặt bọn họ...

Trước mặt bọn họ là cái gì?

Là cái gì?

Là con sói kia!

Linh Hồn Pháp Tắc ở bất kì nơi nào trong không gian này, vậy không phải là... bởi vì Không gian này đều là của nó, do đó... Linh Hồn Pháp Tắc ở bất kì nơi nào trong không gian này.

Hoặc giải thích một cách chính xác hơn, Linh Hồn Pháp Tắc có thể di chuyển, nó có thể đi đến bất kỳ nơi nào, do đó Linh Hồn Pháp Tắc ở bất kì nơi nào trong không gian này?

Vậy cũng chính là...

Nếu theo cách nghĩ này của Diệp Thiên Dật, con sói phía trước này, nó chính là Linh Hồn Pháp Tắc?

Không phải là không có khả năng này!

Bởi vì hắn biết, những thứ như Pháp tắc này, chính là những thứ tồn tại như thần vật!

Đến linh vật thiên địa còn có thể biến hoá thành người, ví dụ như Mộc Linh Nhi, thậm chí là trên lý thuyết còn có thể luyện chế ra một viên đan dược có thể tạo ra được linh hồn, sinh mệnh, vậy tại sao Linh Hồn Pháp Tắc lại không thể chứ? Trên lý thuyết, Pháp Tắc không phải là có thể làm điều này tốt hơn sao?

Vậy...

“Có thể đi rồi.”

Con sói kia nhìn Diệp Thiên Dật nói.

Diệp Thiên Dật nhìn hắn sau đó nói: “Ta cảm thấy ta không cần đi.”

“Ồ?”

Đôi mắt sâu thẳm của nó nhìn Diệp Thiên Dật như thể đã nhìn thấu được Diệp Thiên Dật.

“Ta đi đến đó cũng là để tìm Linh Hồn Pháp Tắc thế nhưng ta biết ta không cần nữa, bởi vì ta biết Linh Hồn Pháp Tắc căn bản không có ở đó.”

Diệp Thiên Dật nói.

Phỏng đoán, tất cả chỉ là phỏng đoán! Thế nhưng hiện tại Diệp Thiên Dật đã mặc định nhận định của hắn là chính xác. Hắn không có chứng cứ, nhưng hắn dùng thái độ như thể mình đã có chứng cứ để nói với con sói kia!

Đoán sai cũng không sao cả, bởi vì cũng không mất đi cái gì, mà bảo bối trên đấy hắn cũng không cần, hắn cũng không còn hiếm lạ gì.

Mà con sói kia cứ tiếp tục nhìn chằm chằm Diệp Thiên Dật.

Diệp Thiên Dật cũng nhìn lại nó.

“Bởi vì Linh Hồn Pháp Tắc ở ngay trước mặt ta, vậy ta còn phải đi đâu tìm nữa chứ?”

Diệp Thiên Dật cười nói.

Trầm mặc.

Cả hai đều trầm mặc không lên tiếng.

“Nói, ngươi làm sao mà biết được.” Nó nhàn nhạt hỏi.

Diệp Thiên Dật: “...”

Hắn... đoán đúng rồi!

“Là ngươi đã nhắc nhở.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!