Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới

Chương 237: CHƯƠNG 237: CHA, CHÍNH LÀ HẮN!!

"Chủ nhân papa."

Tiểu Anh Vũ, miệng vẫn còn nhồm nhoàm đầy phô mai hô lên một tiếng, rồi nhảy bổ nhào vào vòng tay của Diệp Thiên Dật.

Tất cả mọi người: "..."

Cô gái nhỏ xinh đẹp này là do hắn đưa tới đây sao?

Sau đó Tiểu Anh Vũ nấp sau lưng Diệp Thiên Dật, ôm quần áo của Diệp Thiên Dật với dáng vẻ rụt rè, nàng ấy thật là đáng yêu.

"Nàng ta là do ngươi đưa tới?"

Một người đàn ông đi qua các cô gái và dừng lại trước mặt Diệp Thiên Dật.

Diệp Thiên Dật gật đầu; "Không biết nàng ấy đã làm gì mà khiến ngươi tức giận như vậy?"

"Ngươi nhìn bộ đồ của ta đi, bị nàng lau qua một lượt rồi, ngươi có định chịu trách nhiệm không đây?"

Người đàn ông giận dữ nhìn Diệp Thiên Dật.

"À--"

Diệp Thiên Dật sờ sờ vào chóp mũi của mình.

Tuy rằng Tiểu Anh Vũ khá ngốc ngếch và nghịch ngợm nhưng sẽ không thể nào gây rắc rối được, vì vậy Diệp Thiên Dật rất yên tâm để nàng ấy tự mình đi tìm đồ ăn ngon, làm sao có thể bôi bánh kem lên người người khác được chứ?

"Rõ ràng là do ngươi xấu xa, ngươi định sờ mông của Tiểu Anh Vũ, cái mông nhỏ của Tiểu Anh Vũ chỉ có chủ nhân papa là được xoa thôi, ngươi thật là xấu xa!"

Miệng Tiểu Anh Vũ còn dính chút bánh kem chỉ vào người kia và nói với giọng trẻ con non nớt.

Diệp Thiên Dật:???

Tất cả mọi người:???

Mặt người đàn ông đó tối sầm lại.

"Làm sao có thể như vậy được? Ta làm sao có thể biến thái như vậy được? Tuy rằng cô bé rất xinh đẹp, nhưng ngươi mới mấy tuổi cơ chứ? Ta sao có thể không bằng cầm thú như vậy!"

"Chính là như vậy đó, chủ nhân papa, Tiểu Anh Vũ không có gạt người đâu."

Tiểu Anh Vũ ngẩng đầu lên và nhìn Diệp Thiên Dật với vẻ mặt ấm ức đầy tổn thương.

Khoảnh khắc đầu tiên, Diệp Thiên Dật cảm thấy vô cùng xấu hổ, tiểu nha đầu này nói rằng hắn sờ mông nàng? Chuyện xảy ra khi nào vậy, tại sao hắn ta không biết? Rồi khoảnh khắc thứ hai, Diệp Thiên Dật bừng bừng tức giận!

Những người xung quanh cũng nhìn chằm chằm vào người đàn ông đó.

Khí thế của Diệp Thiên Dật mạnh mẽ tăng vọt.

"Ngươi thực sự là quá kinh tởm rồi đó"

Diệp Thiên Dật nhìn chằm chằm vào người đàn ông kia và lạnh lùng nói.

“Vớ va vớ vẩn! Sao có thể như vậy được chứ!"

Người đàn ông đó nhanh chóng lắc đầu quầy quậy.

"Sao nào? Chẳng nhẽ là em gái ta còn vu khống ngươi sao? Nàng ấy còn nhỏ như vậy, lẽ nào nàng ấy lại có thể chủ động vu khống và đi khiêu khích ngươi sao? Chẵng nhẽ không có lí do gì mà nàng ấy tự dưng bôi kem vào người ngươi sao?” Diệp Thiên Dật nói một tràng.

"Đúng vậy, cô bé này nhỏ tuổi như vậy, sao có thể có nhiều suy nghĩ như vậy được chứ? Khi nãy ta cũng đã nhìn thấy rồi, rõ ràng là nàng ấy chỉ chăm chú tập trung vào ăn đồ ăn, không ồn ào hay phiền phức gì cả, đột nhiên không có lí do gì mà lại bôi kem lên người ngươi được. Ta không tin! "

Liễu Khuynh Ngữ cau mày và rất tức giận.

"Này anh, xin hãy cho ta một lời giải thích chính đáng!"

Liễu Khuynh Ngữ nhìn hắn ta chằm chằm.

"Ta đã nói không phải là không phải mà!"

Người đàn ông kia vẫn còn cứng miệng.

"Muốn biết là có hay không thì cũng dễ thôi!"

Lúc này, Liễu Thiên Hải đi tới, sau đó túm lấy hắn, nhét một viên đan dược vào miệng hắn ta.

"Đây là viên đan dược nói thật. Những người sử dụng nó chỉ có thể nói sự thật. Vậy bây giờ bổn tôn hỏi ngươi, khi nãy ngươi có tính kế muốn lợi dụng cô bé này hay không?"

"Có!"

Tất cả mọi người:???

Người đàn ông kia trợn tròn mắt, hắn ta muốn nói là không mà!

"Hừ! Thật đáng khinh! Kẻ đáng khinh như vậy còn có thể tới dự yến tiệc này cơ đấy! Người đâu, bắt hắn lại, chờ Nữ hoàng tới rồi đuổi hắn đi!"

"Rõ!"

Sau đó có vài người đã tới bắt giữ hắn lại.

"Kẻ xấu xa."

Cái miệng nhỏ nhắn của Tiểu Anh Vũ hơi mím lại.

“Không sao đâu.” Diệp Thiên Dật xoa đầu nàng an ủi.

"Hừ... hee hee..."

Sau đó Tiểu Anh Vũ đứng đó, nhìn Diệp Thiên Dật với nụ cười hân hoan, điều này thực sự khiến mọi người đều tan chảy.

“Tiểu Anh Vũ lại đi ăn món ngon đây.” Nói xong, nàng lại chạy ra khỏi đám đông.

Liễu Thiên Hải nhìn Diệp Thiên Dật.

Vừa định nói gì đó, đúng lúc này, trong đại sảnh này bất chợt lại có ba vị khách không mời mà đến!

Có ba người, một người già, một người đàn ông trung niên và một người trẻ tuổi.

"Cha, chính là hắn!"

Long Trung Thiên chỉ vào Diệp Thiên Dật đang đứng giữa các cô gái và nói một cách tức giận.

Mẹ kiếp!

Liễu Thiên Hải cảm thấy vô cùng khó chịu!

Tại sao hắn lại bị cắt ngang khi đang nói chuyện với người này cơ chứ? Mẹ kiếp!

Tầm mắt của Diệp Thiên Dật cũng nhìn sang bên đó.

Ôi mẹ ơi? Người vừa nói không phải là người của Long gia khi nãy sao? Hắn đi tìm tất cả người Long gia tới đây sao?

Không có chuyện gì đâu, Diệp Thiên Dật, ngươi đừng hoảng sợ. Diệp Thiên Dật tự nhủ

Long Ngạo nhìn Diệp Thiên Dật chằm chằm!

Đúng vậy, chính là hắn ta!

Mặc dù lúc đó chỉ mới nhìn kĩ hắn có vài giây, hơn nữa còn có chút không được rõ ràng lắm, nhưng khi tận mắt nhìn thấy người trước mặt, hắn vẫn có thể nhận ra! Đúng vậy, chính là hắn!

Nhưng mà khi Long Ngạo cẩn thận nhìn lại Diệp Thiên Dật, thì thành thật mà nói, lúc đó không biết tại sao trong lòng hắn bỗng dưng có một loại cảm giác không nên động thụ với người này, hắn cũng không thể giải thích được sao mình lại có cảm giác này, bởi vì hắn cảm thấy người này là một người không tầm thường, quả là hiếm có khó tìm.

Đặc biệt là lão cường giả bên cạnh Long Ngạo, là Tổ sư cuối cùng của Long gia và là cha của Long Ngạo, hắn là một cường giả thật thụ, đôi mắt đục ngầu liếc nhìn Diệp Thiên Dật, sau đó hơi sáng lên, cặp lông mày hơi nhăn lại.

Người này có vẻ không tầm thường đâu.

Nhưng kể cả hắn ta có phi thường thì đã làm sao chứ? Hắn ta sỉ nhục Long gia như vậy, chuyện này nếu không giải quyết cho ra lẽ, Long gia cũng không thể nào ngẩng mặt lên được!

Những người xung quanh đều vô cùng sững sờ, có chuyện gì xảy ra vậy? Tại sao người của Long gia vừa mới tới đây lại có thái độ thù địch như vậy?

"Chính là ngươi sao?"

Long Ngạo đi tới trước mặt Diệp Thiên Dật, khí thế ngời ngời, nhìn chằm chằm Diệp Thiên Dật bằng ánh mắt vô cùng phẫn nộ.

"Tiền bối, ngươi nói như vậy là có ý gì? Ta và ngươi trước đây chưa từng gặp mặt bao giờ, tại sao ngươi vừa tới đã muốn động tay động chân với ta như vậy nhỉ?"

Diệp Thiên Dật nói.

Chương 238: Con rể nhà họ Tử? Con rể nhà họ Liễu?

"Đừng có ở đây mà giả vờ giả vịt nữa, ngươi đã lừa gạt Minh Nhi nhà ta, ngươi đã cướp hết bảo vật của Long gia ta, khiến Long gia của ta hao tổn rất nhiều. Các vị cường giả ở đây, thật nực cười khi tên nhãi ranh đáng khinh này lại có thể tham gia buổi yến tiệc này của Nữ hoàng. Thật là hoang đường. Bây giờ ta sẽ lập tức lôi hắn ta ra ngoài!”

Long Ngạo tức giận chỉ vào Diệp Thiên Dật nói.

"Không thể nào! Anh Thiên Dật có nhân phẩm tốt đẹp như vậy, tuyệt đối không thể làm ra loại chuyện đó được! ngươi như vậy là đang ngậm máu phun người!"

Một cô gái bước ra và nói.

Hử??

Long Ngạo ngẩn người.

Tại sao lại có người lên tiếng bảo vệ hắn vậy? Hắn ta không phải mới đến đây vài ngày thôi sao?

"Đúng vậy, anh Thiên Dật cũng nói chưa từng gặp mặt hai người bao giờ, lời hắn nói nhất định là chính xác!"

"Đúng thế, anh Thiên Dật không phải là người như chú Long nói đâu."

"..."

Hàng loạt cô gái đứng lên bênh vực Diệp Thiên Dật, nhưng Diệp Thiên Dật vẫn chưa nói gì.

Người dám lên tiếng đương nhiên là con gái của một trong những gia tộc hàng đầu ở thành Cửu Châu Thiên này, tất nhiên nhà họ không sợ Long gia!

Tất cả những trưởng bối của mấy vị thiên kim tiểu thư đó đều cảm thấy vô cùng đau đầu. Tại sao mấy cô con gái này của mình đột nhiên lại trở thành như thế này?

"Các vị thiên kim tiểu thư của Lưu gia, Vương gia, Công Tôn gia, ý của các ngươi là gì? Công Tôn gia chủ, ngươi có ý gì đây?"

Ánh mắt Long Ngạo liếc nhìn những người đàn ông bên cạnh.

Người đàn ông trung niên nói: "Long gia chủ, chuyện này ngươi cũng không thể quyết định liều lĩnh như vậy đúng không? Cậu Diệp đây mặc dù tuổi tác không lớn lắm, cho dù là tài năng thiên bẩm đi chăng nữa, thì trình độ tu vi cũng không quá cao. Làm sao hắn có thể lấy đi toàn bộ bảo vật của Long gia các ngươi được? Lời giải thích của Long gia chủ quá vô lý đúng không. Mọi người ở đây đều không ngốc. Ai lại có thể lừa gạt tất cả bảo vật của Long gia ngươi cơ chứ?"

Đồng ý?

Mấy người của Long gia lộ ra vẻ kinh ngạc.

Tình huống gì đang xảy ra thế này? Tại sao những người này lại giúp đỡ tên khốn kia cơ chứ?

"Hừ!"

Long Dương đứng ra, hừ lạnh một tiếng. Vai vế của hắn ta vẫn rất cao đó nha.

"Lão phu tận mắt chứng kiến tên nhãi ranh này lừa gạt cháu trai Long Minh của ta, xui khiến cháu ta cướp hết bảo vật của gia tộc đưa cho hắn. Chẳng lẽ ta lại còn gạt các ngươi sao?"

Khi Long Dương nói xong, những người khác cũng không biết phải nói gì nữa.

Lúc này, Tử Ninh Thành đứng lên nói: "Lão Long, ngươi có thể nói cho ta biết rõ tường tận hơn về chuyện này được không?"

Diệp Thiên Dật này trong mắt bọn họ thực sự có dáng vẻ của một vị đại đế, có khí chất của một nhân trung chi long chân chính, người này thật sự phi thường, người như vậy sao có thể có phẩm hạnh không đứng đắn được cơ chứ? Dù có thực sự bị lừa đi chăng nữa thì chắc chắn cũng có lý do đằng sau! Nếu không, hắn ta không thể đạt được vận khí thiên đạo được.

Tử Ninh Thành là gia chủ Tử gia, xét về thâm niên mà nói thì có thể không bằng Long Dương, nhưng xét về địa vị thì hắn hoàn toàn có thể áp đảo Long Dương.

Diệp Thiên Dật cảm thấy thật là bức bối khó chịu!

Hắn muốn nói gì đó, nhưng lại không thể cắt ngang.

Ahhhhh!!

Cái quái gì thế? Hắn đang muốn giải thích mà, tại sao lại cứ bị người khác đánh phủ đầu như vậy?

Aaaaaa...... thật là ấm ức, cảm giác như thể sự tồn tại của bản thân thật là bé nhỏ.

Diệp Thiên Dật còn đang muốn trực tiếp thừa nhận, sau đó tát vào mặt bọn họ, nhưng những người này không cho hắn cơ hội đó. Ai da, thật sự rất khó chịu.

Bằng chứng?

Lúc này bọn họ mới nhận ra rằng dường mình như không có bằng chứng!

Thần chú kia đã biến mất rồi, thời gian lúc đó xảy ra quá nhanh, bọn họ chỉ chú ý xem người đó là ai mà quên mất không tìm bằng chứng! Bằng chứng đều ở trong tâm trí của họ!

"Tử gia gia chủ cho rằng lão phu là đang ngậm máu phun người hay sao?"

Long Dương nhìn Tử gia gia chủ Tử Ninh Thành nói.

"Hahaha, tất nhiên là không phải rồi, nhưng cậu Diệp đây là con rể của nhà họ Tử ta. Chuyện liên quan tới Tử gia nhà chúng ta, ta có thể quản chứ?"

Diệp Thiên Dật: ???

Tất cả mọi người: ???

Tử Yên Nhiên bên cạnh: ???

Không sai, chết lặng, tất cả mọi người nghe xong đều chết lặng.

Mẹ kiếp! Tên khốn kiếp này!

Liễu Thiên Hải nguyền rủa trong lòng.

Những người của Long gia lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.

“Ha ha, Tử gia gia chủ, ngươi đừng nói giỡn nữa, tiểu tử họ Diệp này trở thành con rể nhà họ Tử từ khi nào vậy? Tên nhóc họ Diệp này rõ ràng là bạn trai của Khuynh Ngữ nhà ta. Lần này nha đầu Khuynh Ngữ nhà ta đã đặc biệt đến Đế quốc Thiên Thủy và đưa hắn tới đây để gặp ta ra mắt mà. Hắn ta là con rể của Liễu gia nhà ta mới đúng.”

Diệp Thiên Dật: ???

Liễu Khuynh Ngữ: ???

Tất cả mọi người: ???

Diệp Thiên Dật sững sờ, cái quái gì vậy? Cái quái gì đang xảy ra thế này?

Diệp Thiên Dật thực sự không biết chuyện gì đang xảy ra, làm thế nào mà tự nhiên hắn lại trở thành con rể của nhà họ Tử và nhà họ Liễu rồi?

Tất cả mọi người như chết lặng.

Người Long gia mở to mắt nhìn chằm chằm.

Điều này……

"Gia chủ Liễu gia, lời nói ra phải có bằng chứng nhé, bạn trai? Tiểu tử họ Diệp này đã qua đêm tại nhà họ Tử ta rồi."

Tử Yên Nhiên: ???

Diệp Thiên Dật: ???

Liễu Khuynh Ngữ liếc nhìn Diệp Thiên Dật.

Liễu Thiên Hải nghiến răng nghiến lợi.

Được, coi như ngươi giỏi!! Con gái ngươi không hề quan tâm đến danh tiết, tên súc sinh họ Tử nhà ngươi cũng vậy! Được rồi.

Lúc này, Tử Yên Nhiên đi tới, nhìn về phía Long Ngạo mà nói: "Long Ngạo tiền bối, ngươi có bằng chứng không? Nếu không có bằng chứng, nhà họ Tử của ta cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy đâu."

Long Ngạo nắm chặt tay.

"Không phải trong tay hắn ta có một cái nhẫn không gian sao? Sau khi lấy đi nhiều thứ của Long gia ta như vậy, kể cả Dược Vương Đỉnh, ta không tin tất cả những thứ này hắn đều cất giấu đi rồi, nhất định hắn ta đang cất trong chiếc nhẫn không gian này!"

Long Trung Thiên chỉ vào Diệp Thiên Dật nói.

Mọi người lại nhìn về phía Diệp Thiên Dật.

Nếu bị phát hiện, thì hình tượng của Diệp Thiên Dật trước mắt những người quyền lực này nhất định sẽ bị giảm sút đột ngột.

Bây giờ Diệp Thiên Dật hoàn toàn là hoàn hảo trong mắt bọn họ! Nếu không bọn họ mới không ngần ngại bán đứng con gái của mình như vậy...

Diệp Thiên Dật đã bán hầu hết những thứ vô dụng rồi, nhưng những thứ còn lại quả thực hắn ta đang để trong nhẫn không gian của mình.

Chỉ có điều……

"Diệp Thiên Dật, hãy chứng minh ngươi vô tội, mở nhẫn không gian ra cho bọn họ xem đi."

Diệp Thiên Dật nhún vai, sau đó tháo nhẫn không gian của mình ra.

Cuối cùng thì cũng đến lượt hắn lên sàn rồi, Diệp Thiên Dật sắp bức bối chết mất thôi! Tại sao giả làm một người bình thường lại khó đến vậy?

Chương 239: Hắn gánh vác không nổi

Diệp Thiên Dật nhìn lướt qua người Long gia.

“Mở đi.”

Ba người của Long gia nhìn thấy Diệp Thiên Dật thẳng thắn như thế thì nhướng mày.

Chẳng lẽ đồ vật không có ở bên trong sao?

Long Ngạo đi qua, mở nhẫn không gian ra!

Ngoài Linh khí ra thì có một ít bình lọ các thứ, còn có một ít dược liệu.

“Dược liệu này thuộc về Long gia ta!” Long Trung Thiên nói.

Diệp Thiên Dật cười một tiếng: "Ta nói này người anh em, đây là Tam Diệp Hoa, phẩm cấp nói cao không cao nói thấp cũng không thấp, trên thị trường đều có thể mua được, ngươi lời này nói cũng chắc chắn quá nhỉ? Dựa vào cái gì Tam Diệp Hoa là của Long gia các ngươi?”

Long Trung Thiên cứng họng.

Long Ngạo lật kĩ một chút, hắn vậy mà nhìn thấy Linh khí Thiên giai!

Mà cường giả các đại gia tộc kia cũng nhìn thấy Linh khí Thiên giai!

Trong mắt bọn họ, Linh khí Thiên giai mặc dù hiếm có nhưng không tính là cái gì, chỉ có điều vừa nhìn Linh khí Thiên giai này của hắn đã biết hắn quả thật bất phàm.

“Có không?” Diệp Thiên Dật hỏi.

“Không!”

“Đây là cái gì?”

Long Dương nhìn thấy túi không gian vô hạn.

Diệp Thiên Dật hơi hồi hộp một chút.

Bất kể là Thần Kiếm Mãn Thiên Tinh hay là Linh mạch, hoặc là Dược Vương Đỉnh, Bích Hải Long Lân, đều không ở trong nhẫn không gian, mà nằm trong túi không gian vô hạn này.

“Ồ, đây là túi thơm mẹ ta làm cho ta, không có tác dụng gì, nhưng lại là vật duy nhất mẹ ta đưa cho ta, ta vẫn luôn đặt trong nhẫn không gian, tuyệt không vứt đi, ta rất quý trọng nó.”

Diệp Thiên Dật nói.

Mấy cô gái xung quanh cảm động nhìn Diệp Thiên Dật.

Anh Diệp thật là hiếu thảo.

Sau đó Diệp Thiên Dật nhanh chóng cất đồ đạc lại, đeo nhẫn không gian lên tay.

“Thế nào ? Không có đúng không? Vậy có phải đã chứng minh là ta trong sạch rồi không?" Diệp Thiên Dật hỏi.

“Xem ra ngươi còn rất cảnh giác, đã cất đồ vật ở chỗ khác rồi!”

Long Ngạo nhìn chằm chằm Diệp Thiên Dật rồi lạnh lùng nói.

Những người khác không biết, nhưng bọn họ lại biết rất rõ ràng chính là tên này làm! Dù đồ vật không có trong nhẫn không gian nhưng bọn họ vẫn chắc chắn là hắn làm.

"Haizz ..."

Diệp Thiên Dật thở dài, sau đó nói:

“Các vị Long gia, ta không biết tại sao các ngươi vừa tới đây đã trực tiếp ngậm máu phun người, có lẽ các ngươi bị người khác xúi giục, cũng có thể vì nguyên nhân khác, nhưng với niềm tin cơ bản giữa người và người, ta tin rằng mọi người đều là lương thiện, nhân tính đều là tốt đẹp, trái tim con người là điều đẹp nhất trên thế giới này.

Diệp Thiên Dật dừng một chút rồi nói tiếp:" Con người của ta, thứ khác thì ta cũng không dám bảo đảm, nhưng ta dám bảo đảm ta đối với bất kì một người nào đều rất chân thành, dù là người không quen biết, ta cũng không bao giờ làm ra hành động trộm đồ của các ngươi, lừa các ngươi. Chúng ta lại không có thù hằn gì, ta đã rất chân thành nghe theo lời các ngươi để các ngươi kiểm tra rồi, mà các ngươi vẫn nói ta như vậy, nói thật, ta cũng không biết nên làm thế nào, giữa người với người không nên chân thành đối đãi với nhau sao?

Một câu của Diệp Thiên Dật, ngay lập tức trực tiếp biến đối phương thành đại ác nhân, mà chính mình thì lại trở thành người vẻ vang rực rỡ.

“Ngươi!!”

Long Ngạo chỉ Diệp Thiên Dật, tức giận đến toàn thân phát run.

“Long gia gia chủ, một người tiểu bối mà còn thấu đáo hơn cả ngươi nữa, chúng ta đối đãi với người khác cần phải chân thành, từ đầu đến cuối thiếu niên này đều vô cùng lễ phép, ta có thể cảm nhận mỗi một câu hắn đều phóng khoáng hữu lực, phát ra từ đáy lòng, người này tất cũng là một người bất luận nhân phẩm hay mặt nào khác, tuyệt đối không phải là người như thế, mà các ngươi không có bằng chứng thì chuyện này coi như xong đi.”

Liễu Thiên Hải nói.

Diệp Thiên Dật ho khan một tiếng .

Này... quá ưu tú, biết làm sao được chứ, bọn họ nói đúng, hắn vừa lịch sự, đẹp trai, còn có nhân phẩm tốt, đúng là một con người hoàn hảo rồi còn gì!

Ánh mắt của các em gái nhìn Diệp Thiên Dật càng thêm nóng rực.

"Hừ! Hi vọng đến lúc lão phu đưa ra chứng cứ, Liễu gia gia chủ, Tử gia gia chủ còn có thể nói được như vậy! Nữ hoàng bệ hạ tinh thông Thiên nhãn chi thuật, nàng có thể nhìn thấy hết thảy, tin rằng Nữ hoàng bệ hạ có cách khiến tất cả chân tướng lộ ra! Long Dương hừ lạnh một tiếng.

Sau đó bọn họ đi ra, cũng không rời đi, bởi vì bọn họ cũng là một trong những người được mời đến tham gia yến hội!

Diệp Thiên Dật hoảng, không phải chứ? Nữ hoàng Cửu Thiên có năng lực như vậy sao? Dù sao thì chuyện này cũng đúng là hắn làm.

Tiêu rồi tiêu rồi tiêu rồi!

“Ha ha ha, tuấn tú lịch sự, không tệ, không tệ!”

Liễu Thiên Hải vỗ vỗ bả vai Diệp Thiên Dật khen ngợi.

Diệp Thiên Dật tỏ vẻ, chúng ta quen biết sao? Không phải chứ, các ngươi cũng đều là một đám cường giả đấy? Làm sao có thể nhìn biểu hiện bên ngoài mà tùy tiện đánh giá một con người thế, mặc dù đánh giá cũng rất đúng trọng tâm, rất có lý, đúng là hắn tuấn tú lịch sự.

“Tiền bối quá khen rồi ạ"

“Tiểu Diệp, ta rất thích bài Trường Hận Ca của ngươi, nhất là mẹ vợ ngươi, khi nàng nhìn thấy Trường Hận Ca, hai mắt đều đỏ hoe.” Tử Ninh Thành vỗ vỗ bả vai bên kia của Diệp Thiên Dật thưởng thức nói.

Tử Yên Nhiên rất bất lực, có nhà ai có cha chứ vậy không hả? Hả? Tại sao lại như vậy chứ? Mới có thế mà ngài đã bán con gái của mình đi luôn rồi sao?

Diệp Thiên Dật ho khan nói: " Tiền bối, cái này... ta cũng không phải con rể của ngươi mà."

Mọi người xung quanh sau khi nghe được bừng tỉnh đại ngộ!

Hóa ra là không phải, xem ra Từ gia gia chủ vừa ý người này, nhưng vì sao? Hắn rốt cuộc có cái gì đáng vừa ý chứ?

"Cái thằng bé này, đều đã ở lại Tử gia cả đêm, còn không thừa nhận."

Diệp Thiên Dật;" ... "

Tử Yên Nhiên bước đến nói," Phụ thân, người khác đều đang nhìn kia kìa.”

Diệp Thiên Dật thở ra một hơi.

Này hắn gánh vác không nổi!

Chương 240: Nữ hoàng Cửu Thiên

Sau đó câu tiếp theo của Tử Yên Nhiên thiếu chút khiến Diệp Thiên Dật tức ói máu.

“Không sao, dù sao ta đã mang thai con của hắn, ta tin cô Liễu sẽ không xem vào chuyện giữa chúng ta đâu, đúng không cô Liễu? "

Sau đó Tử Yên Nhiên nhếch miệng nhìn Liễu Khuynh Ngữ.

Mọi người: ???

Diệp Thiên Dật;" ...... "

Liễu Khuynh Ngữ:" ...... "

Tử Ninh Thành nhịn không được cười ha ha một tiếng tiếng, vỗ vỗ vai Liễu Thiên Hải.

Hắn thắng!

Liễu Thiên Hải trừng mắt nhìn con gái mình.

Liễu Khuynh Ngữ tỏ ra rất vô tôi, nàng đâu có làm gì đâu? Tại sao trừng nàng?

Biết làm sao được, gặp một cặp cha con căn bản không có điểm dừng, không thèm quan tâm ánh mắt và cái nhìn người khác, bọn họ có thể làm gì đây?

Cha nào con nấy, Tử Ninh Thành này tuy ngồi ở vị trí cao, thế lực gia tộc cũng nghịch thiên, nhưng trước kia hắn cũng là dựa vào bản lãnh vô sỉ của mình mới theo đuổi được mẹ của Tử Yên Nhiên, một người cha như vậy thì làm sao có thể dạy ra một cô con gái ruột bình thường được chứ.

Liễu Khuynh Ngữ khẽ nói: “Cô Tử nói cũng có lý, chỉ là có vẻ như cô Tử còn không có số điện thoại của anh Diệp thì phải?”

Tử Yên Nhiên hơi hơi cười.

Liễu Khuynh Ngữ quả nhiên là Liễu Khuynh Ngữ, một câu trúng đích.

“Vậy có thể là do cô Liễu chưa thấy giấy khám thai của ta, nếu không cũng sẽ không nói lời này.”

Tử Yên Nhiên cười nói.

Liễu Khuynh Ngữ âm thầm lắc đầu, được rồi, loại người này nàng nói không lại, đây chính là vấn đề tính cách, Liễu Thiên Hải cũng âm thầm bất lực, không còn cách nào khác, con gái hắn chính là như vậy, mà Tử Yên Nhiên kia cũng giống hệt cha nàng.

Những người xung quanh mặt kinh hoàng và bất lực!

Hai đại thiên kim thành Cửu Châu Thiên vậy mà tranh giành một người đàn ông?

Điên rồi! Thế giới này điên rồi!

Ngay lúc này, bên ngoài có một tia sáng trắng lóe lên, sau đó mười mấy cô gái mặc đồ sang trọng xếp thành hai hàng đi vào, tiếp theo một cô gái cao quý chậm rãi từ giữa đi tới.

Nữ hoàng Cửu Thiên đến….

Bên trong đại điện nguy nga lộng lẫy, ánh mắt mọi người đều hướng về phía Nữ hoàng Cửu Thiên, sau đó đồng thời hành lễ.

"Thần tham kiến Nữ hoàng bệ hạ!"

Mọi người cùng nhịp hành lễ vào hô vang khiến Diệp Thiên Dật âm thần khen ngợi.

Dù ở đây có rất nhiều người không phải đại thần của Nữ hoàng Cửu Thiên, nhưng với tư cách là gia tộc trong Đế quốc của Nữ hoàng Cửu Thiên, bọn họ đúng là nên xưng hô như vậy, bởi vì cơ nghiệp của nhà bọn họ cũng ở phía dưới Đế quốc của Nữ hoàng Cửu Thiên, bọn họ được Nữ hoàng Cửu Thiên che chở, nhưng có một số người lại không nghĩ như vậy.

Bọn họ cảm thấy mình ở đâu mà chẳng được? Mặc dù ta ở Đế quốc Cửu Châu của ngươi nhưng ta cũng không ăn không uống của ngươi, nhà cũng là ta tự mua, đến nơi này chính là nể mặt Nữ hoàng Cửu Thiên mà thôi, mà có người lại cảm thấy, Đế quốc này là giang sơn ngươi gầy dựng nên, tuy ta không có ý muốn giành giang sơn của ngươi, nhưng ta sinh sống ở giang sơn ngươi này, theo lý ta nên tôn trọng và tôn kính ngươi !

Ánh mắt Diệp Thiên Dật cũng nhìn về phía người phụ nữ kia.

Một chiếc váy dài màu trắng cao quý dài quét đất, eo quấn một dải dây lụa màu tím, cổ tay, cổ, lỗ tai đều là những loại trang sức quý phái xinh đẹp, làn da trắng trẻo hồng hào, trên mặt mang mạng che mặt, dung mạo của nàng là bí mật, chỉ có đoạn thời gian khi còn rất nhỏ nàng mới không mang mạng che mặt xuất hiện trước mặt người đời, còn kể từ khi nàng đạt được một số địa vị nào đó, thường mang mạng che mặt, nhưng vẫn như cũ không cách nào che hết được nét đẹp của nàng.

Cao quý, khí chất xuất trần khiến bất kỳ người đàn ông nào nhìn nàng đều mang theo hoặc nhiều hoặc ít hổ thẹn, đây chính là Nữ hoàng Cửu Thiên, khí chất áp chế đỉnh cấp này, toàn bộ đại lục có mấy người có thể sánh được?

Diệp Thiên Dật thầm than đáng tiếc, không nhìn thấy được dung mạo, nhưng không sao, không phải ngươi chết thì là ta vong, nếu tiểu gia không chết, vậy đến lúc đó nhìn được không chỉ đơn giản là dung mạo.

Tay của Nữ hoàng Cửu Thiên đang nắm tay một cô bé mặc váy công chúa rất xinh đẹp, cô bé nhỏ rất linh động, tuổi tác chắc cũng trạc tuổi tiểu Anh Vũ, chỉ là sắc mặt của nàng hơi xấu, có vẻ hơi tái, tuy nàng nhìn có vẻ rất sôi nổi, nhưng Diệp Thiên Dật liếc một chút đã nhìn ra được thân thể của cô bé kia không được tốt cho lắm.

Tiểu Anh Vũ nhìn thoáng qua cô bé kia, lộ ra nụ cười vui vẻ, đây lần đầu tiên nàng nhìn thấy một cô bạn bằng tuổi mình, cô bé kia cũng đã nhìn thấy tiểu Anh Vũ.

Nữ hoàng Cửu Thiên mang theo cô bé lên ngồi ở chủ tọa, đôi mắt xinh đẹp quét nhìn một vòng.

"Chư vị không cần đa lễ, đều ngồi xuống đi."

Nữ hoàng Cửu Thiên chậm rãi nói.

Giọng nói tao nhã, cao quý, lạnh nhạt, xa cách.

Có thể tính cách của những người đã thượng vị đều là như vậy, hoặc là khác một chút, nhưng loại lạnh nhạt này… Diệp Thiên Dật đều thấy được ở tất cả những cường giả đỉnh cấp mà hắn từng gặp, Mộ Thiên Tuyết, Hoàng Nguyệt, bao gồm Nữ hoàng Cửu Thiên này đều là như thế.

Không có cách nào khác, địa vị của các nàng đã định trước là các nàng không thể cười đùa tí tửng như các cô gái bình thường khác được.

Sau đó mọi người ngồi vào chỗ, Liễu Thiên Hải và Tử Ninh Thành không thể ngồi cùng với Diệp Thiên Dật, họ phải ngồi ở hàng đầu, vị trí rất gần với Nữ hoàng Cửu Thiên, bao gồm mấy đại gia tộc đỉnh cấp khác.

Trên hàng trên tổng cộng có tám đại gia tộc đỉnh cấp, còn lại rất nhiều gia tộc khác có thể không liên quan gì đến Nữ hoàng Cửu Thiên, nhưng Tử gia và Liễu gia còn có một số gia tộc đỉnh cấp lại khác, trước đây tiền bối của bọn họ chính là đi theo Nữ hoàng Cửu Thiên cùng nhau chiến đấu giành thiên hạ, đại thần khai quốc thậm chí là tướng quân, đây cũng là một trong những nguyên nhân vì sao nhà bọn họ có trở thành gia tộc đỉnh cấp.

Những vị tiền bối kia có lẽ vẫn còn trong gia tộc chưa qua đời, nhưng khả năng kém xa Nữ hoàng Cửu Thiên, bởi vì thiên phú của Nữ hoàng Cửu Thiên quá mạnh mẽ, thực lực quá cao.

Diệp Thiên Dật mang tiểu Anh vũ ngồi ở phía sau.

Đôi mắt xinh đẹp của Nữ hoàng Cửu Thiên lần nữa lướt qua mọi người, sau đó đôi mắt xinh đẹp của nàng rơi vào trên người Diệp Thiên Dật và tiểu Anh Vũ mấy giây.

Người này rất đặc biệt, dáng vẻ bất phàm, tuy nhìn không thấy, nhưng lấy kinh nghiệm và cảm giác của nàng thì hình như có thánh quang đi kèm, người này tương lai nếu như không chết thì ắt hẳn tiền đồ vô hạn, mà cô bé kia cũng rất đặc biệt...

"Cảm tạ chư vị trong lúc cấp bách vẫn dành thời gian đến tham gia yến hội lần này."

Nữ hoàng Cửu Thiên nâng chén chậm rãi nói.

Chương 241: Ưu phiền của Nữ hoàng

Dịch: Cỏ Dại Team

"Yến hội do Nữ hoàng bệ hạ tổ chức, bận rộn đến đâu chúng ta chắc chắn cũng phải đến tham dự."

Lúc này đã có đại thần bắt đầu khua môi múa mép nịnh nọt.

"Không sai, Nữ hoàng bệ hạ sáng lập Đế quốc Cửu Châu, cho chúng ta một nơi nương thân hòa bình, cho vô số bách tính một mái nhà, cho các gia tộc ta ổn định trăm năm, cảm kích còn không kịp, sao có thể không đến?

Lại một người khác nâng chén nói.

Sau đó Nữ hoàng Cửu Thiên một hơi uống cạn chén rượu, những người khác cũng uống theo.

Diệp Thiên Dật cũng nhấp một ngụm theo nghĩa tượng trưng.

"Chủ nhân papa, tiểu Anh Vũ cũng muốn uống."

Tiểu Anh Vũ ngồi bên cạnh Diệp Thiên Dật vươn tay về phía Diệp Thiên Dật.

Sau đó Diệp Thiên Dật không có cách nào khác đành phải đưa ly rượu cho nàng.

“Hì hì..."

Nàng vui vẻ cầm lấy, ừng ục ừng ục uống xong, sau đó khuôn mặt nhỏ ngay lập tức đỏ lên...

Diệp Thiên Dật liếc nhìn Nữ hoàng Cửu Thiên.

Phiền muộn?

Sau đó Diệp Thiên Dật sử dụng hệ thống để xem phiền muộn bây giờ của nàng là gì, không sai, chính là đến từ cô bé kia.

"Yến hội lần này quy tụ các đại gia tộc của thành Cửu Châu Thiên, văn võ bá quan, thậm chí là cả Đế quốc Cửu Châu, ngoài ra còn có hàng trăm thầy thuốc nổi danh trong Đế quốc."

Cửu Thiên Nữ hoàng thản nhiên nói.

"Cái này… chúng ta đều nghe nói, Nữ hoàng bệ hạ đã tuyên bố khắp thiên hạ tìm kiếm y sĩ, vì thế thần cũng đặc biệt đưa phụ thân ta đến, hi vọng phụ thân ta có thể tận một phần lực.” Long Ngạo thi lễ một cái nói.

"Cảm tạ chư vị, vậy chúng ta nói thẳng vào chủ đề đi”

Nữ hoàng Cửu Thiên triệu tập nhiều người đến như vậy cũng là vì chuyện này, đây đều là đại gia tộc, bọn họ có lẽ cũng có thể có một số thế lực cường giả nàng không biết đến, nàng hi vọng bọn họ có thể biết việc này.

Nữ hoàng Cửu Thiên nhìn thoáng qua cô bé xinh đẹp bên cạnh mình, nói: "Cháu gái ta từ nhỏ sức khỏe đã không tốt, thường xuyên mệt mỏi, thậm chí trong khoảng thời gian này còn nôn ra máu, bản tôn đối với y thuật không có nghiên cứu gì, nhưng vẫn luôn mời các cường giả khắp nơi đến giúp kiểm tra, nhưng tình hình nàng lại rất đặc thù, thậm chí là cường giả của tiên môn cũng không có biện pháp, đã hết cách rồi cho nên lúc này bản tôn mới triệu tập rất nhiều người và danh y cùng có mặt, hi vọng có thể tiếp thu ý kiến của mọi người, chữa trị cho cháu gái của ta. "

Hôm nay ngoài trên trăm vị đến từ các đại gia tộc của thành Cửu Châu Thiên ra, một nửa còn lại là các cao thủ tinh thông y thuật đến từ khắp nơi trong Đế quốc Cửu Châu, thậm chí là các Đế quốc lớn khác, bọn họ đối với y thuật rất có lòng tin, nếu như có thể chữa trị được cho cháu gái của ta, ta hứa sẽ hậu ta, mà nếu chẩn bệnh không ra cũng không sao, cứ đến thử một chút.

Tử Yên Nhiên khẽ thở dài.

Bệnh tình của cô bé này thật rất khó giải quyết, nàng cũng tinh thông y thuật, mặc dù không thể so sánh được với với các y sĩ đỉnh cấp kia, nhưng những vấn đề điều cơ bản nàng cũng có thể biết được, tình hình của nàng thậm chí nàng còn không thể chẩn đoán được, đây mới là chỗ khiến người ta đau đầu nhất, nàng tại sao lại như thế? Chỗ nào bị bệnh? Bọn họ đều không biết được, các cường giả đều không có cách nào dò xét ra manh mối.

"Bệ hạ, lão phu nguyện thử một chút."

Lúc này, một lão giả tóc trắng đứng lên nhẹ giọng nói.

Người này cũng được coi là nổi danh tứ hải, được xưng là Bách Thánh Thủ u Dương Đồ.

Có thể cảnh giới của hắn không quá cao, nhưng luận y thuật, hắn cũng có chút trình độ.

Còn có thể làm thế nào được, cảnh giới của u Dương Đồ không cao, hắn phải phụ thuộc vào một thế lực đỉnh cấp, nhờ vào thế lực này để tuổi già có thể đột phá lần nữa đạt được dương thọ, mà tin tức lần này của Nữ hoàng Cửu Thiên khiến hắn thấy được hi vọng.

"Được."

Cửu Thiên Nữ hoàng khẽ gật đầu, u Dương Đồ bước tới.

"Tiểu công chúa, phiền đưa tay cho lão phu."

u Dương Đồ cười nói, ánh mắt những người khác đều tập trung nhìn về phía hắn.

Sau đó cô bé kia đưa bàn tay trắng bệch ốm yếu của mình ra, u Dương Đồ nhắm mắt lại bắt mạch cho nàng.

Sau khoảng một phút, hắn thở dài.

"Bệ hạ, bệnh này của tiểu công chúa thật sự là ta không thể dò xét ra được."

Nữ hoàng Cửu Thiên cũng không thất vọng gì mấy, chuyện này cũng không trách hắn được.

“Còn có ai nguyện ý lên thử không?"

Nữ hoàng Cửu Thiên lướt mắt.

"Lão phu xem thử."

Lại một lão giả bước qua, một lúc sau, hắn bất lực lắc lắc đầu đi xuống.

"Ta thử!"

"Ta cũng đến!"

...

Hết người này đến người khác lên thử, ai cũng được gọi là bậc thầy y thuật, cứ bước lên, rồi lại bất lực bước xuống.

Những người này đương nhiên là không bằng những y sĩ lợi hại đỉnh cấp ở đại lục mà Nữ hoàng Cửu Thiên đã tìm đến trước đây, bọn họ không có biện pháp, những người bình thường này làm sao có thể có biện pháp được chứ? Nhưng nàng cũng ôm một chút kỳ vọng, con đường hành y này, chú trọng nhất chính là kinh nghiệm, biết đâu được những bệnh mà các y sĩ đỉnh cấp không có biện pháp chữa trị nhưng có người tình cờ biết đến bệnh này thì sao, chuyện này cũng là rất có khả năng.

Diệp Thiên Dật âm thầm líu lưỡi.

-------

P/s: Các truyện mới của team

Đường Tăng Đánh Xuyên Tây Du

Tại Tận Thế Ta Nhặt Được Bảo Rương

Mỗi Ngày Ta Nhận Một Hệ Thống Mới

Ta Có Thể Truy Tung Vạn Vật

Phòng Giam Siêu Quái Vật

Chương 242: Hay là... ta thử xem sao

Dịch: Cỏ Dại Team

Đây rốt cuộc là chỗ nào có vấn đề? Kinh mạch? Huyệt mạch? Lục phủ ngũ tạng? Không đúng, nếu vấn đề nằm ở những chỗ này thì sớm đã dò xét ra rồi, Nữ hoàng Cửu Thiên này là người nào cơ chứ, những người có thể tiếp xúc với nàng đều là cường giả siêu đỉnh cấp, họ đều không có biện pháp?

Ước chừng Nữ hoàng Cửu Thiên thật sự tìm mãi không thấy biện pháp gì, cho nên mới chọn cách này.

Diệp Thiên Dật không biết mình có nên thử chút hay không, bởi vì hắn có Càn Khôn Thánh Thuật, ký ức và kinh nghiệm trong tâm trí của hắn được kế thừa bởi kiến thức của vô số y sĩ hơn ngàn vạn năm dung hợp lại, chắc chắn giỏi hơn bất cứ ai trên thế giới này! Nhưng hắn cũng không quá chắc chắn, dù sao những gì hắn có chỉ là kinh nghiệm được truyền lại...

"Lão phu thử xem."

Long Dương ngồi một hồi lâu, sau đó chậm chạp đứng dậy đi tới.

Y thuật của hắn nổi tiếng đại lục, chuyến này đi cũng vì biết, một trong những nguyên nhân Nữ hoàng Cửu Thiên tổ chức yến hội là vì việc này, cho nên hắn mới đến, nếu làm tốt, vậy thì chắc chắn sẽ nắm bắt được một cơ hội tốt cho Long gia, không đạt được gia tộc đỉnh cấp, nhưng cũng nhất định có thể nổi bật nhất trong các gia tộc nhất đẳng, Nữ hoàng Cửu Thiên sẽ nợ Long gia một ân tình, ân tình của Nữ hoàng Cửu Thiên là tài phú không thể tưởng tượng được, ân tình này còn, thì cho dù là gia tộc đỉnh cấp cũng không dám động vào Long gia của hắn!

Đến lúc đó, tên nhãi nhép thui tha kia tính là gì?

Mỗi một y giả đều tự tin vào y thuật của bản thân mình, dù có nghe nói là đỉnh cấp y sĩ trên đại lục cũng không có biện pháp gì, nhưng nếu như bọn họ không xem thử thì luôn cảm thấy nói không chừng bản thân sẽ có cách trị.

Ngươi sẽ phát hiện đến nơi này đều là các ông lão bà lão, họ đều có kinh nghiệm rất nhiều.

Một lúc sau, Long Dương thở dài một hơi.

Quả nhiên hắn không làm được .

“Thứ cho lão thần bất lực.” Long Dương thi lễ một cái.

Long Dương đang mong chờ phía dưới cũng khẽ thở dài, biết làm sao được, chỉ còn thiếu một bước nữa để Long gia quật khởi, nhưng một bước này không thể nắm được vậy có thể làm thế nào nữa đây?

Theo bọn họ lần lượt đi lên rồi sau đó lại ủ rũ đi xuống, Nữ hoàng Cửu Thiên cũng khẽ thở dài.

Quả nhiên vẫn là không được?

"Bệ hạ, lão thần thử chút."

Lúc này, phía sau cùng, một bà lão hơi khom người, chống gậy gỗ cao hơn nàng đứng dậy.

Nàng hình như bị mù một bên mắt, trên mặt rất nhiều nếp nhăn, thậm chí có chút đáng sợ, trông có vẻ như đã trải qua rất nhiều thế sự xoay vần.

Lúc này toàn bộ người nơi này mới chú ý đến nàng.

Đột nhiên đồng tử của một lão giả co rút lại.

"Tiền bối có phải là Quỷ Y Tổ Bà?"

"Cái gì?"

Nghe thấy lời nói của người đó, toàn trường xôn xao.

Bọn họ có thể không nhận ra người này là ai, nhưng danh xưng Quỷ Y Tổ Bà này ở đại lục thật sự rất vang danh, người này đã sống mấy ngàn năm, là một trong những y sĩ đạt trình độ cao nhất trên đại lục, chỗ lợi hại nhất của nàng là đã từng khai sáng một trường phái y thuật, phá vỡ tất cả các khuôn phép chữa bệnh thông thường, chữa khỏi các chấn thương và bệnh tật bằng nhiều phương pháp khiến người ta cảm thấy khó hiểu, cũng vì nguyên nhân này được xưng là quỷ y.

Đôi mắt xinh đẹp của Nữ hoàng Cửu Thiên khẽ sáng lên, những người so với nàng lợi hại hơn nàng đều đã tìm qua, lão tổ Thiên Cơ Các, lão tổ quân Tiên Nhất Môn cũng không có cách nào, nhưng nếu đây Quỷ Y Tổ Bà thì rất có thể nàng sẽ có cách, bởi vì y thuật của nàng không gò bó theo khuôn phép, đi theo phương pháp trái ngược, nói không chừng hoàn toàn có thể dò xét ra bệnh gì.

"Làm phiền tiền bối."

Mặc dù thân phận của Nữ hoàng Cửu Thiên xuất chúng hơn nàng, nhưng ở trước mặt nàng xác thực vẫn chỉ là vãn bối.

Quỷ Y Tổ Bà chống gậy đi đến gần cô bé, khó khăn lắm mới ngồi xuống bên cạnh nàng được, cô bé đó thấy nàng thì có chút sợ hãi.

"Đừng sợ, duỗi tay ra."

Quỷ Y Tổ Bà nói một câu, sau đó nắm chặt cổ tay nàng, tỉ mỉ dò xét.

"Kinh mạch ổn định, lục phủ ngũ tạng không có dị thường, khí huyết ổn định, cũng không có tình huống tắc nghẽn kinh mạch…”

Nàng một lúc sau mở ra con mắt kia.

"Tiền bối cũng không có cách nào?"

"Bệ hạ có thể cho người thăm dò xem tiểu công chúa có thể chất gì đặc biệt không?"

Nữ hoàng Cửu Thiên gật gật đầu: "Ta đã nghĩ tới tất cả mọi khả năng có thể xảy ra rồi, nếu là thể chất đặc biệt cũng nhất định là chưa từng xuất hiện, bằng không thì không thể nào không có đầu mối."

"Lão thân cảm thấy không có bất kỳ dị dạng gì, nhưng lại xuất hiện tình huống không thích hợp như thế này, nhiều khả năng là do loại thể chất nào đó tạo thành, thứ lão thân trong thời gian ngắn cũng không có cách nào.”

Quỷ Y Tổ Bà lắc đầu sau đó chậm rãi bước đi.

Nữ hoàng Cửu Thiên hơi thở dài, nàng cũng không có biện pháp sao?

Quỷ Y Tổ Bà này đi lên còn không có biện pháp, rất nhiều người chưa lên đều từ bỏ ý nghĩ đi lên thử vận may.

"Haizzz, này phải làm sao cho ổn đây? Quỷ Y Tổ Bà cũng không có biện pháp, bệnh của tiểu công chúa này đến cùng là chứng bệnh thiên cổ hiếm lạ nào cơ chứ.”

“Bệ hạ, hiện tại thần chỉ có thể nghĩ đến một người có thể có biện pháp.” Liễu Thiên Hải đứng dậy thi lễ một cái.

"Người mà Liễu gia chủ nói có phải là Gia Cát Thanh Thiên?"

Liễu Thiên Hải gật đầu; "Không sai, Gia Cát Thanh Thiên chính là thiên cổ kỳ tài, ngoài khả năng tính toán Thiên cơ chi thuật, y thuật của hắn có thể xưng thiên cổ nhất tuyệt, cho dù là lão tổ Thiên Cơ Các cũng không nhất định có thể hơn được hắn.”

Nữ hoàng Cửu Thiên chậm rãi nói: "Đã tìm, nhưng không tìm được."

Diệp Thiên Dật sờ lên chóp mũi của mình.

Lão nhân này ngầu như vậy sao?

"Thôi thôi… các vị đã không có cách nào, như vậy yến hội liền cử hành bình thường đi.”

Cửu Thiên Nữ hoàng lại khẽ thở dài, nhìn thoáng qua cô bé kia.

"Hay là... ta thử xem."

Giọng của Diệp Thiên Dật vang lên từ phía sau, ánh mắt mọi người ào ào nhìn qua.

Chương 243: Ta có một suy đoán

Dịch: Cỏ Dại Team

Diệp Thiên Dật suy nghĩ ...

Dù sao thì cũng đã có nhiều người thử như vậy rồi, hắn thử một chút chắc là cũng không sao đâu? Biết đâu hắn lại làm được thì sao? Đây chính là cách duy nhất rút ngắn quan hệ với Nữ hoàng Cửu Thiên.

Hắn thật sự cũng không không quá chắc chắn, những người đại đỉnh cấp này đều không có biện pháp, hắn cũng chỉ có thể thử xem vận may thôi, không thành thì không thành.

Ánh mắt mọi người nhìn về phía Diệp Thiên Dật, sao đó đồng loạt lộ ra vẻ giật mình.

Các y sĩ kia kia nhao nhao cười nhạo.

Nói thật, tuy rằng nhìn mặt bắt hình dong là không đúng, bọn họ cũng biết, nhưng con đường hành y này, kinh nghiệm là điều rất quan trọng, bọn họ sống mấy chục năm, cả trăm năm, thậm chí như Tổ Bà người sống cả nghìn năm đều không có biện pháp, thiếu niên này cũng muốn thử sao?

Nếu hắn muốn thử như bọn họ lúc nãy thì không sao, nhưng ngay cả Quỷ Y Tổ Bà đều không có biện pháp, lúc này hắn lại nói thử, vậy lại khiến người ta cảm thấy quá khoa trương, người này chắc là muốn gây sự chú ý.

Đúng vậy, Diệp Thiên Dật quả thật là muốn gây sự chú ý, nhưng không muốn thu hút họ, hắn chỉ muốn thu hút sự chú ý của Nữ hoàng Cửu Thiên mà thôi.

Các cô gái ái mộ vẻ đẹp trai của Diệp Thiên Dật đều dùng ánh mắt phát sáng nhìn về phía Diệp Thiên Dật.

Các nàng mặc kệ, đẹp trai như thế lại còn biết y thuật, đúng là quá lợi hại.

Liễu Khuynh Ngữ và Liễu Thiển Thiển khẽ cau mày.

Anh Diệp có biết y thuật không?

Tử Yên Nhiên thì nhếch khóe miệng.

Nàng thật không hiểu người đàn ông đẹp trai này, hắn rốt cuộc là đang muốn gây sự chú ý hay chỉ đơn thuần là muốn thử thôi? Nói thật, nàng cũng không xác định được.

Tử Ninh Thành và Liễu Thiên Hải cũng cau mày.

Hắn không phải là loại người đó chứ? Thiên mệnh chi tử có thánh quang bao bọc, không nên...

Nhưng là lúc này nghe lời nói của Diệp Thiên Dật khiến người ta không thể không hoài nghi, hắn xác thực nhìn có vẻ không tầm thường, nhưng dù sao thì tuổi tác, lịch duyệt cũng có thể thấy là không đủ, nếu như là phương diện khác thì còn dễ nói, nhưng về mặt y thuật...

Nói thật ngay lúc này Diệp Thiên Dật khiến Liễu Thiên Hải, Tử Ninh Thành đều có chút thất vọng.

"Xùy--"

Long Trung Thiên bật cười một tiếng.

"Ta nói này cậu Diệp, ngươi đúng là muốn gây sự chú ý đến điên rồi à? Ngay cả tiền bối Quỷ Y Tổ Bà cũng không có cách nào, không một vị tiền bối nào ở đây có cách trị, thậm chí rất nhiều tiền bối phía dưới, sau khi Quỷ Y Tổ Bà nói không có cách đều đã chùn bước, mà ngươi lại còn nói muốn thử xem? Không phải bản thiếu nói bậy gì, ngươi bao nhiêu tuổi? Ngươi rốt cuộc có biết y thuật không?

"Không được nói xấu anh Diệp!"

Một cô gái đứng dậy quát vào mặt Long Trung Thiên.

"Đúng vậy! Ngươi không được phép nói xấu anh Diệp!"

Một cô gái khác lại đứng lên.

Long Trung Thiên: "..."

Đậu xanh!

Cạn lời!

Diệp Thiên Dật này đẹp trai như vậy sao? Khiến các ngươi dám ở trước mặt Nữ hoàng Cửu Thiên, tại trước mặt tất cả trưởng bối như này che chở hắn sao? Mé!

Một đám đàn bà ngu xuẩn!

"Không phải là lão phu thành kiến gì, nhưng mà một người bình thường nào cũng đều có thể hiểu, một thiếu niên khoảng hai mươi tuổi thì làm sao có thể dò xét ra được? Chúng ta những người này sống mấy chục năm, trăm năm thậm chí nghìn năm cũng không có biện pháp, đây là một loại ý thức chung! Thật không cần thiết đi lên.”

Một lão giả lắc đầu nói.

"Đúng vậy, người anh em này cũng không cần lãng phí thời gian nữa, có thời gian chẳng bằng chúng ta cùng nhau bàn bạc một chút, tiếp thu ý kiến hữu ích, cũng có thể góp sức giúp Nữ hoàng bệ hạ.”

Lại một lão giả khác nói.

“Tiểu tử, không cần thiết đi lên nữa đâu.” Quỷ Y Tổ Bà nhìn Diệp Thiên Dật thản nhiên nói một câu, đôi mắt đục ngầu của nàng lờ mờ cảm giác người này không tầm thường, nhưng hành y thật sự cần nhìn tuổi tác, thật không phải bọn họ cố ý bôi nhọ Diệp Thiên Dật, đây là lẽ thường, hắn có ý đồ muốn biểu hiện bản thân quá rõ ràng, thực sự khiến hảo cảm của những người này trong nháy mắt giảm xuống.

Lúc này Diệp Thiên Dật mới cười nói: “Thử một chút, cũng không lãng phí bao nhiêu thời gian.” Sau đó Diệp Thiên Dật nhìn về phía Nữ hoàng Cửu Thiên nói: “Nữ hoàng bệ hạ, ý của người thì sao?

Nữ hoàng Cửu Thiên nhìn Diệp Thiên Dật.

Người đàn ông này thật đẹp đẽ, nếu như nàng gặp hắn lúc còn trẻ, thời điểm tâm còn bất ổn, Nữ hoàng Cửu Thiên cảm giác mình có thể cũng đắm chìm vào, sức hấp dẫn của người này đối với nữ giới quá lớn, cho dù là nàng hiện tại nhìn hắn đều có chút cảm giác.

"Tiểu cô... để anh trai kia thử đi."

Cô bé kéo cánh tay Nữ hoàng Cửu Thiên thẹn thùng nói một tiếng.

Diệp Thiên Dật: "..."

Đuma! Không phải chứ! Mị lực đáng chết này của hắn, cô bé con cũng chịu không nổi sao?

"Ừm... Vậy thử chút đi, dù sao cũng không mất bao nhiêu thời gian."

Nữ hoàng Cửu Thiên khẽ nói.

"Đa tạ Nữ hoàng bệ hạ thành toàn!"

Sau đó Diệp Thiên Dật bước đến ngồi bên cạnh cô bé, cô bé vui vẻ vươn cánh tay nhỏ trắng nõn cho Diệp Thiên Dật.

“Thật ngoan.” Diệp Thiệt Dật bật cười.

“Anh trai thật là đẹp.” Cô bé ngọt ngào nói.

Mọi người: "..."

Nói thật, Diệp Thiên Dật cũng có chút ngượng ngùng rồi, Ặc! Bị một cô bé nhỏ xíu thế này khen cảm giác cứ là lạ sao ấy.

Sau đó Diệp Thiên Dật đặt tay lên mạch của nàng cảm nhận.

“Xùy--- còn ra vẻ.”

Long Trung Thiên cười lạnh một tiếng.

Hắn muốn chống mắt lên xem người này có thể nói ra cái gì.

Liễu Thiên Hải cũng âm thầm lắc đầu.

Tử Yên Nhiên mỉm cười nhìn cảnh này, không nói cái khác, tướng mạo hắn thật không thể có điểm nào để chê, mà nàng hiểu y thuật, khi nhìn thấy cử chỉ của Diệp Thiên Dật, nàng biết người này cũng hiểu y, hắn cũng không phải một mực đến thu hút sự chú ý.

Diệp Thiên Dật cau mày.

Chương 244: Ngươi dám đánh cược không? (1)

Dịch: Cỏ Dại Team

Giống như những người kia nói, mạch đập, lục phủ ngũ tạng, v.v..bất cứ thứ gì ngươi có thể dò xét, những nơi ngươi có thể dò xét đều bình thường, các cường giả này dò xét qua, những phương pháp chữa trị tự nhiên nhất định cũng dùng rồi, cái gì kiểm tra máu, kiểm tra nước tiểu, chụp CT, v..v..

Nói thật, Diệp Thiên Dật cũng không phát hiện được là bệnh gì.

Diệp Thiên Dật mở mắt ra, cô bé rất mong đợi nhìn Diệp Thiên Dật.

Anh trai này đẹp như thế, nhất định sẽ có cách.

Cô bé thầm nghĩ vậy.

Diệp Thiên Dật nhìn cô bé.

Rất xinh đẹp rất xinh đẹp, rất có linh khí, xét diện mạo tuyệt đối ngang với tiểu Anh Vũ, lớn rồi lại là một hồng nhan họa thủy, đáng tiếc tình huống nàng bây giờ không lạc quan, khả năng không thể sống được mấy năm nữa.

Diệp Thiên Dật nhìn thấy ánh mắt nàng tràn đầy hy vọng và khát vọng đối với thế giới, nói thật, cho dù Diệp Thiên Dật không phải là vì tiếp cận Nữ hoàng Cửu Thiên, Diệp Thiên Dật cũng muốn tận một phần sức lực của mình để cứu lấy cô bé đơn thuần đáng yêu này.

Diệp Thiên Dật nhắm mắt lại trầm tư suy nghĩ, đang nhanh chóng lướt qua những kinh nghiệm trong trí đang.

“Giả vờ giả vịt, chẳng khác nào thằng hề!” Long Ngạo hừ một tiếng.

Nữ hoàng Cửu Thiên thì lại rất hứng thú nhìn Diệp Thiên Dật, nàng có thể cảm nhận được tâm thái của Diệp Thiên Dật, hắn giống như cũng không giả vờ giả vịt.

Lúc này Diệp Thiên Dật mới mở mắt.

"Có cách gì không?"

Nữ hoàng Cửu Thiên hỏi một câu.

Thực ra cũng không kỳ vọng nhiều.

Diệp Thiên Dật lắc đầu: "Không có."

Phía dưới nhất thời truyền đến một khung cảnh dè bỉu.

Diệp Thiên Dật vẫn không nhúc nhích, sau đó thản nhiên nói: "Nhưng ta có một suy đoán."

Không sai, Diệp Thiên Dật thật sự không biết, cho dù là Càn Khôn Thánh Thuật trong trí nhớ cũng không có ghi chép, nhưng có rất nhiều kinh nghiệm, cho nên Diệp Thiên Dật có thể cho bản thân một suy đoán.

Bất kỳ suy đoán và giả thiết nào đều được xây dựng trên nền tảng kinh nghiệm.

"Suy đoán? Nhóc con, chúng ta cũng có thể đưa ra suy đoán và giả thiết, có thể hữu dụng sao? Có chút sơ suất dẫn đến hậu quả ngươi có thể gánh chịu được không?"

Một lão giả thầm lắc đầu nói với Diệp Thiên Dật.

Khóe miệng Diệp Thiên Dật khẽ nhếch lên nhìn về phía người vừa nói: “Vậy không biết giả thiết của tiền bối là gì? Có thể nói ra hay không."

Lão giả khựng lại.

"Vì sao lão phu phải nói? Đưa ra làm gì? Cho ngươi linh cảm để ngươi dùng sao?"

Diệp Thiên Dật cười: "Vậy thì không cần, ta sẽ chịu trách nhiệm bất kỳ lời nào ta nói ra."

"Được thôi, suy đoán của lão phu và tiền bối Quỷ Y Tổ Bà giống nhau, tiểu công chúa có thể chất đặc biệt, mà thể chất này là gì thì không biết, mọi người đều biết, có rất nhiều thể chất rất là lợi hại, nhưng nó lại nảy sinh nguy hại lớn đối với sức khỏe, tiểu công chúa bất cứ chuyện gì đều không dò xét ra được, căn cứ vào kinh nghiệm chỉ có thể là vấn đề thể chất.”

Lão giả kia nói.

"Vị tiền bối này, suy đoán của ngươi thì sao?"

Diệp Thiên Dật nhìn một người khác hỏi.

“Phần lớn khả năng là thể chất, có lẽ có cũng có ổ bệnh ở những nơi không có cách nào dò xét được, này cũng không cách nào xác thực.”

"Vậy không có ai nghĩ là do độc?"

Diệp Thiên Dật nhìn lướt qua mọi người hỏi.

“Độc? Hahaha----”

Lời nói của Diệp Thiên Dật ngay lập tức đưa tới sự chế giễu của mọi người, toàn bộ đại điện đều vang lên tiếng cười.

"Thôi nhóc ơi, đi xuống đi! Nếu lại ở trên đó sẽ bị cười chết mất, nhanh xuống đi!"

Một lão giả nín cười nhìn Diệp Thiên Dật.

"Haizzz……"

Rất nhiều người thầm lắc đầu.

Vốn còn tưởng rằng người này còn tính có chút đầu óc, còn có thể nói suy đoán gì khiến bọn hắn thấy có khả năng, thế mà suy đoán là trúng độc? Thật sự là đủ gây cười đấy..

"Ngu ngốc tột cùng!"

Long Dương hừ lạnh một tiếng.

"Tiểu tử, nếu là độc dược, tất cả các thầy thuốc tại đây, thậm chí không cần tiền bối Quỷ Y Tổ Bà xuất thủ, mỗi người đều có năng lực giám định ra, đối với một thầy thuốc mà nói, năng lực giám định độc là thứ nhất định cần phải tinh thông, thậm chí không cần một người hành y, một người võ giả bình thường đều có thể dò xét ra một người có bị trúng độc hay không, ngươi là đang đùa giỡn chỉ số thông minh của chúng ta sao?

Có người giận dữ nhìn chằm chằm Diệp Thiên Dật nói.

Rõ ràng lời nói của Diệp Thiên Dật khiến mọi người nổi giận.

Liễu Khuynh Ngữ hơi hơi cắn đôi môi đỏ mọng.

Nàng biết anh Diệp có lúc rất huênh hoang, nhưng nàng cảm giác hắn nhất định không phải là người lỗ mãng thiếu đầu óc.

Tử Yên Nhiên thì không dám xác định, nàng cảm thấy Diệp Thiên Dật thật sự có chút làm quá, cùng cảm giác lần đầu nàng nhìn thấy hắn hoàn toàn không giống nhau, hắn giống như không có gì đặc biệt, ngược lại còn không bằng một vài người khác ở đây, thật sự là nhìn lầm rồi.

Đáng tiếc, có vẻ ngoài đẹp như thế.

Liễu Thiên Hải cau mày.

Không phải chứ, lẽ nào là nhìn lầm rồi? Nghĩ lại vừa rồi đẩy con gái mình vào lòng hắn, nghĩ lại thật hối hận.

Nữ hoàng Cửu Thiên nhíu mày, nàng lại rất lý trí, người này dường như bị ba ngàn đại lộ quấn quanh, tuyệt không phải nhìn đơn giản như bề ngoài như vậy, hắn nhất định không đơn giản, nếu như dùng ánh mắt như đang nhìn một cường giả để nhìn hắn, chứ không phải ánh mắt nhìn một thiếu niên hai mươi tuổi, câu nói này vì sao không thể được xem như là phỏng đoán? Tuy nhiên nàng cảm thấy xác thực thật không có khả năng này, bởi vì độc thật sự là thứ mà mỗi một võ giả, mỗi một thầy thuốc đều có thể dò xét được.

Không có ai dò xét ra là do độc, cho dù là lão tổ Tiên Nhất Môn cũng không tìm ra được, vậy thì chắc chắn không phải độc! Có loại độc gì có thể khiến cho nhóm cường giả này không dò xét ra được cơ chứ?

"Nữ hoàng bệ hạ, người này phải xử tội khi quân đi? Quả thật là đang đùa giỡn trí thông mình của chúng ta và sự tín nhiệm của bệ hạ mà?

Long Ngạo đứng lên thi lễ với Nữ hoàng Cửu Thiên và nói.

Chương 245: Ngươi dám đánh cược không? (2)

Diệp Thiên Dật nhún vai, hắn thích nói thì cứ để hắn nói, Diệp Thiên Dật biết lời mà mình vừa nói sẽ gây ra những phản ứng này, quá bình thường, độc? Quả thực là lời nói vô căn cứ!

Nữ hoàng Cửu Thiên liếc nhìn Diệp Thiên Dật một chút, nói thật là nàng muốn tin, liếc nhìn Diệp Thiên Diệp, nói thật là muốn tin, nhưng có chút đắn đo vì nàng thật không có cách nào tin được.

Bản thân mình cũng nhìn lầm sao?

Lúc này Diệp Thiên Dật khẽ nhếch khóe miệng: "Long gia chủ, vậy nếu ta có thể chứng minh đây là độc thì sao?"

"Vậy đầu lão tử sẽ lưu lại trong đại điện này, nếu ngươi không làm được, ngươi dám không?

Diệp Thiên Dật lắc đầu: "Ta không dám, bởi vì ta đã nói là ta suy đoán."

"Xùy--"

"Nhưng ta sẽ cố gắng hết sức để chứng minh suy đoán của ta là đúng, cho dù nhiều người các ngươi đều cảm thấy không có khả năng, nhưng nếu như ta chứng minh được suy đoán của mình là đúng, Long gia chủ, đầu ngươi nhớ lưu lại đây nhé?"

Khóe miệng Diệp Thiên Dật khẽ nhếch nhìn hắn.

"Lưu, còn ngươi thì sao?"

"Mặc dù ta chỉ mới là suy đoán, tuy rằng ta không dám chắc chắn, nhưng Long gia chủ đã muốn chơi, vậy ta sẽ chơi với ngươi, nếu không đúng, cái đầu này trên người ta cũng lưu tại nơi này!.

Diệp Thiên Dật thản nhiên nói.

Tiếng xì xì xào bàn tán vang lên--

Điều này nhưng là có ý vị sâu xa.

Hắn trước đó có thể là đang tỏ vẻ, nhưng hắn đã nói ra câu này, hắn cùng Long Ngạo đánh cược mạng sống, điều này có ý gì? Hắn không phải đối với bản thân có tự tin mới dám nói điều này hay sao?

Lần này, những người bên dưới đối với Diệp Thiên Dật có hoài nghi ngay lập tức nổ bùng tranh luận.

Tử Yên Nhiên hơi nhướng mày.

Thật thú vị, chẳng lẽ cuối cùng vẫn là nàng nhìn sai rồi? Hắn thực sự không tầm thường? Bằng không thì sao lại dám đánh cược cả mạng sống của mình chứ?

Cả Liễu Thiên Hải và Tử Ninh Thành cũng rất ngạc nhiên, giờ họ thực sự không rõ tên nhóc này là người như thế nào.

Ngược lại, lần này đến lượt Long Ngạo không tự tin.

Tại sao hắn lại dám nói như vậy?

Lẽ nào hắn không sợ thất bại sao?

Vô số cường giả, Quỷ Y Tổ Bà đều bất lực, hắn làm được sao?

Vô lý!

"Được, vậy ta sẽ đánh cược mạng sống với ngươi! Bệ hạ, xin người làm chứng!"

Long Ngạo thi lễ với Cửu Thiên Nữ hoàng một cái!

Hắn ta nhất định là tìm chết, vậy vừa tốt Long gia hắn khỏi phải động thủ.

Nữ hoàng Cửu Thiên nhàn nhạt nhìn thoáng qua.

"Không cần thiết!"

“Cần thiết, việc liên quan đến tôn nghiêm Long Ngạo ta và Long gia!” Long Ngạo nói.

“Vậy thì Long gia chủ đã nói như vậy, Bản tôn sẽ làm chứng!” Theo đó nàng nhìn về phía Diệp Thiên Dật.

Khóe miệng Diệp Thiên Dật hơi nhếch lên.

Hắn vốn không quá nắm chắc nhiều, nhưng đột nhiên manh mối trong móng tay của cô bé này đã bị Diệp Thiên Dật nhìn ra.

Bình thường không ai để ý, cho dù có nhìn thấy cũng không để ý đến, móng tay của nàng không có trăng lưỡi liềm trắng, đây chứng minh điều gì? Đều nói rằng trăng lưỡi liềm trắng liên quan đến sức khỏe, thật ra liên quan không nhiều lắm, nhưng mà cũng có! Đây là một chi tiết rất nhỏ, móng tay nàng không có trăng lưỡi liềm trắng, cộng thêm một số triệu chứng đặc biệt, Diệp Thiên Dật có hơn chín mươi phần trăm có thể khẳng định rằng nàng bị trúng độc.

Bởi vì chất độc kia có đặc điểm này.

Có thể không nắm chắc một trăm phần trăm bởi vì trăng lưỡi liềm trắng thực sự không phải là một đặc điểm rõ ràng của độc dược này, nhưng Diệp Thiên Dật tin rằng nàng bị như thế này không phải là thể chất đặc biệt! Còn những giải thích khác không được, vậy thì chắc chắn là độc!

Sau đó Diệp Thiên Dật chậm rãi dạo bước.

"Đang ngồi ở đây có rất nhiều người đều là thầy thuốc, trình độ cũng không thấp, như vậy không biết các vị đang ngồi ở đây phải chăng đã nghe nói qua có một vị độc vật thiên địa đã biến mất, Thái m U Diêm Thảo?"

Mọi người: "..."

Lời nói của Diệp Thiên Dật làm bọn họ ngơ ngác nhìn nhau.

Thái m U Diêm Thảo? Đó là thứ gì?

Thành thật mà nói, bọn họ chưa từng nghe nói qua!

Từng trải nhiều, kinh nghiệm nhiều cũng không có nghĩa là sẽ biết tất cả mọi thứ.

Nếu như bọn họ biết thì chuyện này đã không cần Diệp Thiên Dật ra tay.

“Hừ! Ngươi cho rằng tùy tiện bịa ra một loại linh vật thiên địa mà chúng ta chưa từng nghe qua là có thể lừa gạt được chúng ta sao?”

Long gia Long Dương hừ lạnh một tiếng.

“Cậu Diệp, ta cũng chưa từng nghe qua Thái m U Diêm Thảo này, ngươi có thể giải thích một chút không?”

Có một người đứng lên hỏi.

“Đúng vậy, Thái m U Diêm Thảo này có thật sự tồn tại hay không chúng ta cũng không biết. Ta quả thực là chưa từng nghe nói qua.”

Một người khác lại nói.

Diệp Thiên Hạo bước đi thong thả, chậm rãi nói: “Thái m U Diêm Thảo, lúc còn nhỏ chính là độc vật thiên địa Địa giai, khi trưởng thành có thể đạt đến Thần giai, là một độc thảo đỉnh cấp ở đại lục, biến mất cách đây 1300 năm, độc tính của nó không đáng sợ. Một võ giả khi trúng phải độc Thái m U Diêm Thảo sẽ không chết trong một khoảng thời gian ngắn, nhưng điều đáng sợ nhất chính là độc tính của Thái m U Diêm Thảo sẽ được bảo lưu trong cơ thể người bị trúng độc.”

Diệp Thiên Dật dừng một chút rồi lại nói: “Một khi trúng phải loại độc dược này, chất độc sẽ xuất hiện trong máu, lan ra lục phủ ngũ tạng rồi đến từng bộ phận trong cơ thể. Thế nhưng không có bất kỳ võ giả nào phát hiện ra, ngay cả khoa học kỹ thuật cũng không thể. Đây mới là điểm đáng sợ nhất của Thái m U Diêm Thảo, chất độc sẽ dần trở thành một phần trong cơ thể ngươi, tiến vào máu của người, vào cơ quan nội tạng của ngươi…”

“Mà điều đáng sợ hơn chính là, độc tính của các chất độc khác có thể rất mạnh, nhưng dù sao võ giả vẫn có thể dựa vào linh lực để áp chế chờ giải độc; nhưng Thái m U Diêm Thảo thì không, một khi trúng độc, việc giải độc rất khó khăn, cho dù là võ giả có trình độ cực cao cũng sẽ dần dần xuất hiện các triệu chứng giống như tiểu công chúa, thậm chí có thể kéo dài hai ba mươi năm, là một loại chất độc mãn tính có thể gây chết người.”

tiếng xì xì----

Mọi người hít lạnh một hơi.

Chương 246: Ta có một cách giải độc.

“Hoang đường, chỉ bằng một lí do thoái thác của ngươi mà tin tưởng? Trước tiên không nói Thái m U Diêm Thảo này có tồn tại hay không, hay chỉ là lời nói vô căn cứ của ngươi thôi, bằng chứng đâu? Hả?”

Long Ngạo chỉ vào Diệp Thiên Dật giận dữ nói.

Đúng vậy, Diệp Thiên Dật nói rất rõ ràng mạch lạc nhưng không ai dám tin tưởng, Liễu gia, Tử gia và Tử Yên Nhiên cũng không thể tin tưởng, họ cần phải có bằng chứng mới có thể tin được mặc dù bọn họ thật sự hi vọng những gì Diệp Thiên Dật nói chính là sự thật.

Khóe miệng Diệp Thiên Dật giật giật nói: “Bằng chứng còn không đơn giản sao? Những người đang ngồi ở đây đều không biết, nhưng trên đời này có không ít cường giả đều biết điều này, mà có lẽ hầu hết các cường giả mà Nữ hoàng bệ hạ mời đến trước kia đều biết, chẳng qua là bọn họ không có nghĩ đến phương diện này mà thôi, thậm chí cũng không có cách nào điều tra rõ về Thái m U Diêm Thảo, nhưng ít nhất bọn họ có chể chứng minh Thái m U Diêm Thảo thật sự đã từng tồn tại.”

“Thái m U Diêm Thảo thật sự có tồn tại.”

Lúc này, Quỷ Y Tổ Bà đứng lên, chậm rãi nói.

Mọi người: “.......”

Mọi người trố mắt!

Nói cách khác, Diệp Thiên Dật thắng?

Trời ơi! Hắn vậy mà thật sự biết?

Trong nháy mắt, thái độ của bọn họ đối với Diệp Thiên Dật hoàn toàn thay đổi, hóa ra hắn không phải mạnh miệng, hắn thật sự hiểu rõLà bọn họ trách lầm hắn! Người này đúng là không tầm thường.

Quỷ Y Tổ Bà nhìn Diệp Thiên Dật rồi nói: “Thật sự xấu hổ. Trước kia lão thân cũng đã từng nghiên cứu qua Thái m U Diêm Thảo, tác dụng cũng giống như lời của cậu Diệp đây vừa nói, thế nhưng ta lại không nghĩ đến phương diện này. Cậu Diệp tuy còn trẻ tuổi nhưng rất hiểu biết đối với y thuật, lão thân thật sự hổ thẹn.”

Tiếng xì xào bàn tán lại vang lên---

Khẳng định của Quỷ Y Tổ Bà đã hoàn toàn đánh bay sự nghi ngờ của mọi người với Diệp Thiên Dật.

“Tổ Bà tiền bối quá khen, ta cũng chỉ đưa ra một giả thiết mà thôi, cụ thể có hay không ta cũng không dám chắc chắn.”

Diệp Thiên Dật ôm một quyền.

Hai mắt Nữ hoàng Cửu Thiên sáng lên.

Đây hẳn là phát hiện lớn nhất từ trước đến nay. Không nghĩ tới lại có một người trẻ tuổi như thế này phát hiện ra, nàng thật sự rất kích động.

Long Ngạo: ???

Cái quái gì vậy? A? Rốt cuộc là cái quái gì đang xảy ra vậy? Tại sao lại có thể như vậy được??

“Vậy loại độc này phải giải như thế nào? Nhờ cậu Diệp, Tổ Bà tiền bối giải thích nghi hoặc.” Nữ hoàng Cửu Thiên đứng lên nhìn Diệp Thiên Dật và Quỷ Y Tổ Bà hỏi.

Quỷ Y Tổ Bà nhàn nhạt nói: “Vật này cực kỳ nguy hiểm, ngay cả Thánh Quân Cảnh trúng phải loại độc Thái m U Diêm Thảo thần kỳ này, cũng không nhất định có thể sống được năm mươi năm! Là một loại độc tính khó giải, người trúng độc chỉ có thể chậm rãi chờ chết, mà độc này đích thực đã biến mất hơn một nghìn năm trước rồi, hơn một ngàn năm nay lão nhân chưa từng nghe nói hay thấy loại độc này xuất hiện. Nếu như vẫn còn tồn tại, có lẽ sẽ có nhiều y sư ở đại lục đi nghiên cứu cách giải độc, nhưng mà hiện tại, độc này đã biến mất hơn nghìn năm, căn bản cũng không có ai đi nghiên cứu, cho nên…….”

“Cái gì!”

Nữ hoàng Cửu Thiên nhíu mày lại.

“Quỷ Y Lão Bà tiền bối, ngài cũng đã nói, độc này đã biến mất nghìn năm, làm sao có thể xuất hiện được?”

Lúc này, Long Ngạo nói.

“Biến mất chỉ vì chưa từng xuất hiện lại hay cũng là phát hiện nhưng không nói ra, cũng không có nghĩa là nó không tồn tại ở một nơi nào đó trên đại lục này!”

Long Ngạo: “.......”

Hết rồi, hết rồi!

Bây giờ hắn chỉ có thể cầu nguyện một việc, đó chính là tiểu công chúa không phải trúng độc Thái m U Diêm Thảo! Như vậy hắn mới có thể giữ lại cái đầu của mình. Mà bây giờ, tuy Diệp Thiên Dật cũng chưa thật sự xác định tiểu công chúa trúng loại độc này.

Nhưng mà giả thuyết là do hắn lập ra, cho nên xem như Diệp Thiên Dật thắng!

Thật sự, không ai ở đây lại nghĩ một người trẻ tuổi thế này mà có thể nói ra điều làm cho mọi người đều bất ngờ như vậy.

“Người này thật không tầm thường!”

Hai mắt Liễu Thiên Hải sáng lên, liếc nhìn con gái mình một cái, phải để cho con gái nhà mình bắt lấy hắn mới được, rất hài lòng, thật sự rất hài lòng!

Tử Trữ Thành cũng vội vàng nháy mắt với Tử Yên Nhiên, ý tứ rất rõ ràng, ngươi nhìn kìa, đây chính là con rể của lão tử.

Tử Yên Nhiên thật sự rất bất đắc dĩ.

Cha….

“Thật ra…..”

Diệp Thiên Dật vuốt cằm nhìn Cửu Thiên Nữ Đế nói: “Loại độc này cũng không phải là khó giải, vừa hay ta lại có một cách giải độc.”

“Cái gì.”

Nghe xong lời nói của Diệp Thiên Dật, khiếp sợ nhất chắc là Quỷ Y Tổ Bà.

Trình độ y thuật của nàng là đứng đầu trong giới, thế nhưng nàng cũng không nghiên cứu được gì, vậy mà tên nhóc này lại nói hắn có cách giải độc? Việc hắn biết độc này có thể giải thích được nhưng việc hắn có thể giải được độc thì…

Bên trong Càn Khôn Thánh Thuật có một phương pháp giải độc Thái m U Diêm Thảo.

Lời nói của Diệp Thiên Dậy khiến mọi người trố mắt đứng nhìn. Đây rốt cuộc là quái vật nơi nào? Hắn là thiên tài sao?

Quá khoa trương.

Diệp Thiên Dật nhìn Cửu Thiên Nữ Đế đã lâu không có loại cảm giác kích động này.

Diệp Thiên Dật rất thoải mái, nếu như hắn có thể cứu được cô bé này, thì hảo cảm của Nữ hoàng Cửu Thiên đối với hắn sẽ từ từ tăng lên. Nàng sẽ nợ hắn một ân tình lớn, vậy thì hắn chắc chắn có thể dễ dàng đến gần Nữ hoàng Cửu Thiên.

“Cậu Diệp, ngươi có cách gì?”

Cửu Thiên Nữ Đế hỏi.

“Không có cách nào xác định được độc Thái m U Diêm Thảo trừ khi có một gốc Thái m U Diêm Thảo ở đây mới có thể xác định được tiểu công chúa có phải là trúng phải loại độc này hay không. Nhưng cũng không có vấn đề gì, cho dù không cần giám định, ta vẫn nghĩ rằng nàng trúng loại độc này. Sau đó chỉ cần làm theo cách này, nếu nàng hồi phục thì đúng là bị trúng độc Thái m U Diêm Thảo!”

Diệp Thiên Dật tự tin nói.

“Là phương pháp nào?”

Nữ hoàng Cửu Thiên kích động hỏi.

Ánh mắt những người còn lại đều nhìn về phía Diệp Thiên Dật.

Chương 247: Cảm ơn anh đẹp trai.

Dịch: Cỏ Dại Team

Không thể tin được! Trong mắt mọi người, đây là chuyện hoàn toàn trái ngược với thế giới quan bình thường.

Hắn không chỉ có thể đoán ra được mà thậm chí hắn còn biết được cách giải loại độc mà ngay đến cả Quỷ Y Tổ Bà cũng không biết?

Rốt cuộc hắn là ai? Rốt cuộc hắn tài năng đến đâu? Thật là không thể tưởng tượng được.

Lẽ ra đêm nay là buổi nghiên cứu của những người khác nhưng tất cả mọi người đều không nghĩ tới, điểm sáng của đêm hôm nay lại là hắn!

Có lẽ cũng hợp tình hợp lý, có thể những người có khí chất nhân trung chi long như thế này là người được trời trao may mắn, đi đến đâu hắn cũng làm nên chuyện bổi bật được.

Sau đó Diệp Thiên Dật nhìn về phía Nữ hoàng Cửu Thiên hỏi: “Nữ hoàng bệ hạ có Cửu Thải Kì Dị Hoa không?”

“Không có. Nhưng những loại thần vật này bản tôn có thể tìm được.”

Cửu Thiên Nữ hoàng nói.

“Chỗ lão thân có một gốc Cửu Thải Kì Dị Hoa.”

Sau đó Quỷ Y Tổ Bà duỗi tay ra, một gốc Cửu Thải Kì Dị Hoa xuất hiện trong bàn tay nàng.

Diệp Thiên Dật nói: “Cửu Thải Kì Dị Hoa là một loài hoa miễn dịch với hàng trăm loại độc dược trên đời. Về cơ bản, Cửu Thải Kì Dị Hoa có thể giải một số loại độc, trong đó có Thái m U Diêm Thảo. Nếu như tiểu công chúa bị trúng độc Thái m U Diêm Thảo, sẽ cần Cửu Thải Kì Dị Hoa Thần giai để giải độc! Tổ Bà tiền bối, gốc này là Thần giai sao?”

Tổ Bà gật đầu: “Đúng là Thần giai.”

Nói xong, Quỷ Y Tổ Bà đưa Cửu Thải Kì Dị Hoa cho Diệp Thiên Dật.

Tác dụng của Cửu Thải Kì Dị Hoa mọi người ai cũng biết nhưng vì sao độc của tiểu công chúa lâu như vậy vẫn chưa giải được? Quan trọng là vì mọi người không biết nàng bị làm sao, lại càng không nghĩ rằng nàng bị trúng độc cho nên không ai dám cho nàng sử dụng Cửu Thải Kì Dị Hoa? Hơn nữ còn là Cửu Thải Kì Dị Hoa Thần giai nữa.

Vì sao Quỷ Y Tổ Bà lại không nghĩ đến Cửu Thải Kì Dị Hoa có thể giải độc này? Rõ ràng tác dụng của Cửu Thải Kì Dị Hoa là giải bách độc.nhưng lí do rất đơn giản, trước đây nàng đã từng thử qua, dùng Cửu Thải Kì Dị Hoa ngang cấp giải độc Thái m U Diêm Thảo những đã thất bại. Cho nên nàng mới nghĩ rằng nó không có tác dụng gì nhưng thật ra nàng đã đến rất gần rồi, chỉ cần dùng một cái Cửu Thải Kì Dị Hoa Thần giai là có thể giải được.

Diệp Thiên Dật đi tới trước mặt cô bé, Nữ hoàng Cửu Thiên cũng không ngăn cản bởi vì nàng biết dược tính của Cửu Thải Kì Dị Hoa cũng không lớn lắm, mà con bé cũng có chút tu vi, sẽ không có chuyện gì lớn.

“Ngoan, ăn một miếng nào.”

Diệp Thiên Dật hái một cánh hoa đưa tới.

“Ầm~”

Cô bé rất ngoan ngoãn nghe lời Diệp Thiên Dật mở miệng ra, cắn xuống.

Nháy mắt sau đó, trên người của nàng ràng có chín màu sáng quấn quanh, ánh sáng khẽ lấp lánh, tất cả mọi người đều mong chờ nhìn nàng.

Ánh sáng kéo dài vài phút rồi từ từ tan ra, tất cả mọi người nhìn nàng.

Khuôn mặt nhỏ bé tái nhợt đã đỏ hồng, hai mắt cũng có thần hơn.

“Chuyện này….Này…..”

Mọi người thấy một màn này đều lộ ra biểu tình khiếp sợ.

Bọn họ đều là y sư, đều là cường giả, bọn họ có thể nhìn ra được trạng thái, sắc mặt của cô bé này so với lúc trước có sự khác biệt rõ rệt.

Mà hiện tại sắc mặt nàng hồng hào tinh tế bóng loáng, trắng hồng, giống một người khỏe mạnh bình thường.

“Tiểu Nhu, cảm giác như thế nào?”

Thường Hi quan tâm hỏi.

Thường Nhu cảm nhận một chút, sau đó vui vẻ nhảy cẩng lên.

“Tiểu cô, Tiểu Nhu Nhu rất khỏe.”

Mắt Thường Hi đột nhiên sáng lên.

Long Ngạo: ???

“Thật sự không thể tin được, thật sự không thể tin được!”

Có người đứng lên thán phục.

“Tuổi còn nhỏ thế nhưng ở phương diện y thuật lại am hiểu sâu sắc như vậy. Quả thật hiếm thấy trên đời!”

“Chuyện mà rất nhiều cường giả không sao làm được thế nhưng bị cậu Diệp phá giải. Nói thật, lão phu thật xấu hổ, thật sự xấu hổ!”

“Thiên Lam Đại Lục của chúng ta, nếu như cậu Diệp công tử có thể trưởng thành, tiền đồ chắc chắn vô lượng!”

“.......”

Trong lúc nhất thời, những người trước kia đó đả kích Diệp Thiên Dật ào ào nói.

Đều đã nói nhìn mặt có thể phát hiện ra thân thể người đó có khỏe hay không. Lúc trước rõ ràng bọn họ nhìn thấy cơ thể Thường Nhu rất kém nhưng hiện tại sắc mặt nàng hồng hào, hơn nữa tự nàng đã nói bản thân nàng rất khỏe. Điều này đã đủ nói lên tất cả.

Khóe miệng Diệp Thiên Dật hơi nhếch lên.

Quả nhiên là như thế!

Có thể có rất nhiều người hâm mộ địa vị của Nữ hoàng Cửu Thiên nhưng những người này có lẽ không sung sướng như vậy. Một khi sinh ra trong hoàng tộc, từ đó người nhà cũng chỉ như là người qua đường.

Nhất định là có người lén hạ độc Thái m U Diêm Thảo với Thường Nhu mà người này nhất định phải có quan hệ thân thiết với nàng và Nữ hoàng Cửu Thiên mới có thể tiếp cận để hạ độc được! Có lẽ bây giờ Thường Hi cũng hiểu được, thậm chí trong lòng nàng có lẽ đã biết người đó là ai.

“Tiểu cô, Tiểu Nhu Nhu thật sự không có việc gì nữa rồi, rất khỏe mạnh nha.”

Thường Nhu vui vẻ nhảy lên.

“Không có việc gì là tốt rồi.”

Thường Hi gật gật đầu.

“Cảm ơn anh đẹp trai.”

Sau khi Thường Nhu vui vẻ nhảy dựng người lên, liền nhảy vào trong lòng Diệp Thiên Dật ôm lấy Diệp Thiên Dật, còn hôn lên mặt Diệp Thiên Dật một cái.

Diệp Thiên Dật: “.......”

“Ặc ____”

Diệp Thiên Dật lộ ra vẻ xấu hổ.

“Không được…..”

Tiểu Anh Vũ đi tới, sau đó không nói nhiều lời, yên lặng nhảy đến phía sau lưng Diệp Thiên Dật, ôm hắn, sau đó hướng khuôn mặt nhỏ nhắn về phía Diệp Thiên Dật, hôn lên mặt Diệp Thiên Dật một cái. Sau khi Thường Nhu trông thấy lại hôn một cái, Tiểu Anh Vũ lại hôn một cái,

Bộ dạng tranh giành tình cảm này.

Mọi người: “.........”

“Ha ha ha ------”

Một số người thấy cảnh tượng này thì rất vui vẻ.

Chương 248: Tiểu Nhu Nhu muốn gả cho anh đẹp trai.

Dịch: Cỏ Dại Team

Nhưng mà người Long gia, nhất là Long Ngạo kia thì rất là tuyệt vọng.

Vì sao lại như vậy?

Có mấy người nhìn hắn như nhìn người chết vậy.

Đêm nay, Diệp Thiên Dật tuyệt đối là người nổi bật nhất.

Mà ở trong mắt tất cả các cô gái ở đây, Diệp Thiên Dật quả thật rất sáng chói.

Kỳ thật, Liễu Khuynh Ngữ đã có chút quen thuộc với sự chói sáng của Diệp Thiên Dật, còn đôi mắt Tử Yên Nhiên lại sáng lên.

Tâm trang của nàng tối nay đã thay đổi lên xuống rất nhiều lần, đầu tiên là khen ngợi Diệp Thiên Dật, sau đó lại suy sụp, cuối cùng khi ở đường cùng Diệp Thiên Dật lại trở mình…..

Thật sự rất thần kỳ! Người đàn ông này quả thật có cái gì đó rất hấp dẫn, chẳng trách Liễu Khuynh Ngữ đối với hắn đặc biệt như vậy.

Hơn nữa, hắn hiện tại đã cứu được tiểu công chúa, khiến cô của tiểu công chúa, Nữ hoàng Cửu Thiên nợ hắn một ân tình lớn, vì vậy Diệp Thiên Dật lại càng quý giá hơn! Tử Ninh Thành và Liễu Thiên Hải nhất định sẽ tranh nhau đến đầu rơi máu chảy.

“Đa tạ cậu Diệp, bổn tôn nợ ngươi một ân tình.”

Thường Hi hơi cúi người về phía Diệp Thiên Dật.

Không sai, nàng là Nữ hoàng nhưng mà Diệp Thiên Dật đã cứu cháu gái của nàng, vậy cũng như là cứu nàng, ân tình cứu mạng khó có thể đền đáp được.

“Nữ hoàng bệ hạ khách sáo rồi.” Diệp Thiên Dật nói.

Trên người bị hai bé con đu lên, thật sự…….

“Tiểu cô, tiểu cô… Về sau Tiểu Nhu muốn gả cho anh đẹp trai… có được không….”

Thường Nhu mong chờ nhìn Thường Hi.

Thường Hi: “.......”

Mọi người: “.......”

Long gia: ????

Cái quái gì vậy? Không lẽ Diệp Thiên Dật sẽ trở thành Đế vương thật sao?

Về cơ bản, người thân của Thường Nhu đã mất hết, Thường Hi lại không có chồng, cũng không có hậu duệ cho nên vị trí Nữ hoàng tương lai chỉ có thể do Thường Nhu kế thừa, nếu như nàng cùng Diệp Thiên Dật…… Nói không chừng Diệp Thiên Dật thật sự sẽ trở thành Đế vương tương lai?

Trời ơi!

Diệp Thiên Dật ho khan một tiếng, nói: “Cái kia….Tiểu công chúa, người còn quá nhỏ, hơn nữa bây giờ ta vẫn còn có việc phải làm.”

Sau đó ánh mắt Diệp Thiên Dật nhìn về phía Long Ngạo.

Long Ngạo: ???

Thật ra, Diệp Thiên Dật thật sự không muốn đi trêu chọc Long gia, dù sao thì cũng đúng là hắn làm.

Chỉ là, nhìn bộ dáng này của bọn họ, đoán chừng đã hoàn toàn xem hắn là kẻ thù rồi, Diệp Thiên Dật tự hỏi bản thân mình làm sao lại bị phát hiện? Theo lý mà nói, hắn ẩn núp vô cùng tốt, thậm chí trên cơ bản chỉ đứng im ở trong khu rừng cây nhỏ kia không dám chạy lung tung….

Long Ngạo nhìn thấy Diệp Thiên Dật nhìn về phía hắn, cả người giật mình:

“Long gia chủ, còn nhớ màn đánh cược vừa rồi của chúng ta không?”

Khóe miệng Diệp Thiên Dật nhếch lên, nhìn về phía Long Ngạo nói

“Ha ha ha….”

Lúc này, khóe miệng Long Ngạo run rẩy, sắc mặt cực kỳ xấu nói: “Trò đùa mà thôi, hà tất xem là thật.”

“Xùy______”

Nghe được lời nói của Long Hạo, không ít người ở xung quanh đều bật cười nhạo báng, nếu như những gia tộc nhỏ bé không dám nói gì nhưng mà gia tộc đứng đầu nhất định có thể nói ra.

“Long gia chủ, thật sự là nói đùa sao? Nhưng tất cả chúng ta đều coi là thật, Long gia chủ còn mời Nữ hoàng bệ hạ làm chứng, cho nên ta cảm thấy đây là sự đánh cuộc giữa những người đàn ông.”

Tử Ninh Thành cười nhìn Long Ngạo nói.

Long Ngạo lúc này mới nói: “Tử gia chủ quá lời rồi, từ đầu đến cuối ta và Diệp Thiên Dật đều đang nói đùa. Long Ngạo ta tốt xấu gì cũng là chủ nhân Long gia, cũng xem như là trưởng bối, làm thế nào lại đi làm khó dễ một vãn bối chứ? Hơn nữa còn ở ngay trước mặt nhiều người như vậy? Chỉ là nói giỡn, nói giỡn mà thôi.”

Ai cũng không ngốc, ai cũng biết điều hắn nói không phải là nói đùa nhưng ngươi thật sự có thể làm hắn tự sát sao?

Long Ngạo cũng không có biện pháp, hắn thật sự không cảm thấy mình có thể thua nhưng hắn thật sự đã thua rồi, vậy phải làm sao bây giờ? Tự sát? Chém đầu bản thân? Hoàn toàn không làm được!

Nên hắn chỉ có thể ngang nhiên ở trước mặt mọi người chơi xấu, không có cách nào khác, cùng lắm cũng chỉ bị chê cười thôi, còn hơn vứt bỏ mạng sống của mình ở đây?

Nói như thế nào nhỉ? Bản thân hắn không muốn chết, những người đó cũng không thể ép hắn tự sát được đúng không? Đây là đánh cuộc giữa Diệp Thiên Dật và Long Ngạo, không liên quan gì đến mấy người bọn họ, bọn họ cũng không có tư cách giết Long Ngạo!

“Ta mặc kệ, dù sao Nữ hoàng bệ hạ đã làm chứng cho ngươi, cụ thể như thế nào ta muốn xem ý kiến của Nữ hoàng bệ hạ.”

Tử Ninh Thành cười nói.

Long Ngạo chạy vội về phía Cửu Thiên Nữ hoàng nói: “Nữ hoàng bệ hạ, quả thật thần chỉ nói đùa mà thôi.”

Làm sao Thường Hi không biết được cơ chứ? Nói đùa sao? Làm sao có thể như vậy?

Con người nói lời phải giữ lấy lời, hôm nay hắn thua, hắn có thể chơi xấu thế nhưng nếu Diệp Thiên Dật thua thì sao? Hắn chơi xấu có ích không?

Sau đó đôi mắt xinh đẹp của Thường Hi nhìn về phái Diệp Thiên Dật hỏi: “Cậu Diệp, ý của ngươi như thế nào?”

Trong lòng Long Ngạo hồi hộp một chút.

Câu nói đơn giản này của Nữ hoàng Cửu Thiên đã chứng minh được điều gì ….Nàng chỉ chờ một câu nói của Diệp Thiên Dật, nếu Diệp Thiên Dật nói việc này coi như không có gì thì nàng cũng sẽ coi như không có gì, còn nếu Diệp Thiên Dật cứng rắn hơn một chút nói đây là đánh cuộc thì mọi chuyện sẽ phải tiếp tục, nàng tất nhiên sẽ tự mình động thủ giết Long Ngạo.

Diệp Thiên Dật cười cười nhìn về phía Long Ngạo.

“Long gia chủ, quả thật là nói giỡn thôi sao?”

“Đúng đúng, là nói giỡn thôi.”

Long Ngạo nhanh chóng nói.

Mặt hắn đen lại, hôm nay ở trước mặt mọi người hắn hoàn toàn mất hết thể diện.

“Trước đó Long gia chủ vẫn luôn nói ta với ngươi có ân oán, còn có chuyện này sao?”

Long Ngạo lắc đầu: “Cũng chỉ là nói giỡn.”

Thường Hi hơi hơi nhíu mày lại.

Thì ra trước đó bọn họ đã có ân oán.

Chương 249: Không liên quan gì đến ta.

Khóe miệng Diệp Thiên Dật hơi nhếch lên.

“Thế nhưng mà….Mạng người quan trọng nha, lời hứa của đàn ông đáng giá ngàn vàng, còn có bách quan văn võ, Nữ hoàng bệ hạ làm chứng, chúng ta không thể vì một câu nói đùa mà lấp liếm cho qua được. Như vầy đi, Long gia chủ có thể đưa bảo vật trên người ngươi cho ta, mà ta cũng đưa bảo vật của ta cho ngươi, chúng ta coi như dùng bảo vật thay thế mạng sống của, có được hay không?”

Long Ngạo: “...........”

Quả thật lúc nãy Diệp Thiên Dật suy nghĩ đến chuyện này là muốn hãm hại Long Minh, như vậy chuyện hắn giết cha thật vô đạo đức. Nếu như đã cho hắn một cơ hội mà hắn còn muốn động thủ vậy thì không còn cách nào khác, đành phải giết hắn!

“Cậu Diệp thật là rộng rãi, Nữ hoàng bệ hạ, cậu Diệp đây là người có tài lại còn có tâm như thế, đương nhiên phải trọng dụng!”

“Đúng vậy, đúng vậy. Tuy rằng cậu Diệp còn trẻ tuổi nhưng tiềm năng vô hạn, nguyện ý để Long gia chủ lấy vật đền mạng, tấm lòng như vậy, giao cho trọng trách cũng hợp lý.”

“............”

Một số đại thần vội vàng hành lễ với Nữ hoàng Cửu Thiên.

Những người này đều rất xảo quyệt, người nào mà không nhìn ra chứ?

Tấm lòng Diệp Thiên Dật như vậy, anh tuấn như vậy, giống như là bạn của hào quang, quan trọng hơn là, hắn đã cứu tiểu công chúa. Bọn họ dĩ nhiên biết trong suy nghĩ của Nữ hoàng Cửu Thiên trước tiên sẽ giao cho Diệp Thiên Dật một trách nhiệm gì đó. Không cần bọn họ nói thì cũng nhất định sẽ thế cho nên thừa dịp lúc này, nói như vậy, thứ nhất có thể tranh thủ nịnh bợ được Nữ hoàng Cửu Thiên một chút, thứ hai, lỡ như sau này Diệp Thiên Dật được giao nhiệm vụ thật, như vậy một câu nói kia của bọn họ, có thể sẽ khiến Diệp Thiên Dật cảm kích.

Long Ngạo nghiến răng!

Hắn trực tiếp trở thành chuột chạy qua đường mà ngược lại Diệp Thiên Dật lại được mọi người sùng bái! Từ nay về sau, thể diện của Long Ngạo hắn cũng như Long gia hoàn toàn mất sạch! Hơn nữa không thể nào trở mình được, cho dù Diệp Thiên Dật có chết, thì thể diện này cũng không thể lấy lại được?

Nhưng mà người ta đã nói như vậy, dù hắn không cam tâm thì cũng phải giao đồ ra thôi, nếu không mạng mất rồi thì còn giữ đồ vật lại làm gì!

Nữ hoàng Cửu Thiên liếc mắt nhìn Long Ngạo.

Giờ đây, loại khí thế này đè nén mấy trăm người phía dưới! Mấy trăm người này đều là cao thủ, thế nhưng lại bị khí thế của Nữ hoàng Cửu Thiên đè nén. Người này quả thật lợi hại.

Long Ngạo vội nói: “Nên như vậy, nên như vậy.”

Ở trong lòng thì thầm mắng, cmn chứ, đồ vật trong nhà lão tử đều bị thằng khốn này lừa hết rồi, cmn bây giờ ngươi còn dám lừa ta!

“Long gia chủ, cái long ấn của Long gia các người có phẩm cấp không thấp nha, nó có thể đổi lấy mạng ngươi đó.”

Liễu Thiên Hải nhìn về phía Long Ngạo nói.

Long Ngạo: ???

Con mẹ ngươi!

Long ấn, tất nhiên là bảo vật Thần giai, đây là bảo vật quý giá nhất của Long gia, được lưu truyền ngàn năm, là vật gia truyền của Long gia!

“Cái này…. Liễu gia chủ, đây là vật gia truyền của Long gia ta, là cội nguồn tổ tiên, e rằng không được? Đổi sang cái khác đi.”

“Ha ha ha --------- Long gia chủ, chỉ có vật gia truyền mới xứng với tính mạng của gia chủ là ngươi, có đúng không nào?”

Long Ngạo nghiến chặt răng.

“Được, ta đổi.”

Vẻ mặt của Long Dương đứng bên cạnh nghiêm lại, cái gì cũng không nói, không nói gì nữa mới là đúng!

Khoe miệng Diệp Thiên Dật nhếch lên.

Sau đó Long Ngạo dang hai tay ra, một cái long ấn màu vàng bay ra, bay về phía Diệp Thiên Dật, rơi xuống lòng bàn tay Diệp Thiên Dật.

Diệp Thiên Dật cảm nhận được linh lực thiên địa, lén lút khen ngợi, nếu chỉ nhìn lướt qua thì có vẻ là Thiên giai nhưng có vẻ như nó là Thần giai, còn về phần tác dụng thì tạm thời không rõ.

“Vậy đa tạ Long gia chủ!” Diệp Thiên Dật ôm quyền nhận lấy.

“Phải là bổn gia cảm tạ cậu Diệp đây đã khoan dung!” Long Ngạo nghiến răng nói.

Diệp Thiên Dật cười cười, nhìn về phía Quỷ Y Tổ Bà nói: “Quỷ Y Tổ Bà tiền bối, Cửu Thải Kì Dị Hoa Thần giai kia….”

“Coi như là tấm lòng của lão thân đi, cũng coi như là nộp cho cậu Diệp đây một chút học phí. Hôm nay có thể học được cái này, đối với một võ giả theo đuổi y học như ta mà nói, chính là một điều vô cùng quý báu, tin rằng mỗi vị y sư đang ngồi ở đây đều được tăng thêm đôi chút kiến thức.”

Quỷ Y Tổ Bà nói.

Diệp Thiên Dật lắc đầu: “Không đâu, Tổ Bà tiền bối hiểu nhầm rồi. Ta không phải là muốn vật gì đó từ ngài, ý của ta là, Cửu Thải Kì Dị Hoa này dùng để điều trị cho tiểu công chúa. Nếu như ngài muốn lấy lại hoặc muốn đổi lại bằng vậy gì đó, vậy thì hãy thỉnh cầu với Nữ hoàng bệ hạ, không liên quan gì đến ta.”

Mọi người: ???

Mọi người choáng váng.

Người này thật sự rất thú vị, ngươi sẽ không thể đoán được hắn muốn nói cái gì tiếp theo.

Liễu Khuynh Ngữ không khỏi bật cười.

Đúng là anh Diệp vẫn là anh Diệp hài hước như trước đây.

Hai mắt Tử Yên Nhiên sáng ngời.

Khá thú vị, thật sự rất thú vị.

Thường Hi cũng không có ý kiến gì, chỉ là trong lòng cảm thấy những lời nói vừa nãy của Diệp Thiên Dật không được bình thường lắm, nhưng mà nói cũng rất đúng nha.

“Đó là đương nhiên.”

Nữ hoàng Cửu Thiên duỗi tay ra, sau đó một gốc tiên dược chậm rãi bay về phía tổ bà.

“Đây chính là Cửu Thiên Luân Hồi Hoa, có thể giúp ngươi kéo dài thêm năm mươi năm tuổi thọ.”

Vẻ mặt Quỷ Y Tổ Bà lộ ra vẻ kinh ngạc, sau đó nhanh chóng hành lễ:

“Đa tạ Nữ hoàng bệ hạ.”

Cửu Thải Kì Dị Hoa cũng có khả năng kéo dài hai mươi năm tuổi thọ, tất nhiên nàng đã dùng qua, nên nếu dùng nữa cũng không có hiệu quả, tuổi thọ còn lại của nàng cũng không nhiều lắm, trừ khi nàng lại đột phá lần nữa, nhưng thiên phú có hạn, đột phá lần nữa sẽ khó khăn hơn rất nhiều, chỉ có thể nhờ vào việc dùng linh vật thiên địa để cưỡng ép kéo dài sinh mệnh. Mà Nữ hoàng Cửu Thiên tất nhiên cũng biết việc này. Tuy rằng hôm nay nếu Quỷ Y Tổ Bà không đưa ra Cửu Thải Kì Dị Hoa thì nàng vẫn có thể dễ dàng tìm được, nhưng nếu nàng ấy đã lấy ra rồi, tất nhiên phải cảm tạ.

Diệp Thiên Dật rốt cuộc cũng thả được hai cô bé đang đu trên người mình xuống.

“Nếu là như vậy, nguyện vọng của bản tôn cũng đã hoàn thành rồi. Bây giờ còn có một chuyện, đó cũng là lí do bản tôn mời các vị tập trung tại đây.”

Hai mắt Nữ hoàng Cửu Thiên nhìn lướt qua mọi người, vào lúc này, một lần nữa lại bị khí thế của Nữ hoàng áp đảo.

Chương 250: Muốn cái gì cứ việc nói.

Dịch: Cỏ Dại Team

Sau đó Thường Hi nói: “Người chú của bản tôn, cũng chính là Hoàng Công trước đây, hắn vẫn luôn mơ ước đế vị. Từ ba năm trước đã cầm đầu phản quân, quy tụ được hơn nghìn cường giả Thiên Tôn đỉnh cấp, thậm chí cả cường giả Thánh Quân và Thiên Đạo cũng có. Giờ đây, bọn họ lại được Đế quốc Lôi Lăng ủng hộ và đã phát triển đến mức có thể đe dọa sự tồn tại của Đế quốc Cửu Châu. Đại quân của bọn họ hiện vẫn đang đóng tại biên giới giữa Đế quốc Cửu Châu và Đế quốc Lôi Lăng, cách kinh thành Cửu Châu không xa.”

Thường Hi dừng một chút rồi nói: “Chỉ sợ không bao lâu nữa, bọn họ sẽ liên kết với Đế quốc Lôi Lăng tấn công Đế quốc Cửu Châu, mà hiện tại hoàng thất lại suy yếu, sức chiến đấu của trăm người Thánh Quân thậm chí là Trời Đạo đều không thể tưởng tượng được. Đến lúc đó cần sự giúp đỡ của mọi người.”

Liễu Thiên Hải ôm quyền nói: “Tổ tiên Liễu gia chúng ta trước kia đều cùng Nữ hoàng bệ hạ chiến đấu trên chiến trường. Nếu không có bệ hạ, sẽ không có Liễu gia ngày hôm nay. Liễu gia nguyện cùng bệ hạ sống chết một lòng, một lần nữa chinh chiến trên chiến trường!”

“Tử gia cũng giống như Liễu gia!”

“Vương gia nguyện ý theo Nữ hoàng bệ hạ chinh chiến sa trường!”

“Triệu gia nguyện ý theo Nữ hoàng bệ hạ chinh chiến sa trường!”

“.....”

Trong nháy mắt, những vị gia chủ của các gia tộc kia đều đồng thanh hô lên.

Diệp Thiên Dật âm thầm líu lưỡi.

Nữ hoàng Cửu Thiên này cũng không đơn giản, chỉ sợ rằng ở đây cũng không có bao nhiêu người biết việc này. Bọn họ chỉ đơn giản nghĩ rằng ngày hôm nay tới đây chỉ để chữa bệnh cho tiểu công chúa, nhận lời mời mà không đến cũng không được, mà một khi đã đến, nếu như ngươi không chịu giúp đỡ, vậy thì sẽ phải chống lại toàn bộ hoàng thất thậm chí là cả Nữ hoàng Cửu Thiên! Mưu kế này của Nữ hoàng Cửu Thiên mặc dù vô cùng đơn giản nhưng cũng đủ để thấy rằng không có một người đế vương nào là đơn giản.

Những gia tộc này ngoài mặt thì không ăn, không uống của nàng thứ gì nhưng mà nhà nào cũng được nàng che chở. Đừng nói đến việc để mọi người chinh chiến sa trường, chống lại những cường giả hàng đầu, đến lúc đó, đưa ra chút vật tư cũng không là vấn đề gì.

“Thật cảm tạ các vị, vậy yến hội hôm nay đến đây kết thúc, cậu Diệp, Yên Nhiên, các ngươi lưu lại một chút.”

“Khụ khụ khụ --”

Liễu Thiên Hải ho khan một tiếng.

Đệt? Tại sao Nữ hoàng bệ hạ lại giữ Diệp Thiên Dật và Tử Yên Nhiên ở lại? Không được không được, hắn nhất định phải để con gái mình ở lại, nếu không thì tình hình như vậy thật sự không tốt.

“Nữ hoàng Bệ hạ, con gái Khuynh Ngữ của thần dù sao cũng là sư phụ của tiểu công chúa. Khuynh Ngữ còn có vài lời muốn nói với tiểu công chúa, không biết, có thể để con bé lưu lại một chút được không?”

Liễu Khuynh Ngữ: ???

“À? Thật à…. Thế Khuynh Ngữ cũng lưu lại đi.”

Liễu Khuynh Ngữ nhanh chóng hành lễ: “Vâng, thưa Nữ hoàng bệ hạ.”

Liễu Thiên Hải nhìn Liễu Khuynh Ngữ ra hiệu phần còn lại đều dựa vào nàng.

Liễu Thiên Ngữ không biết phải làm sao.

Vì sao cha nàng lại muốn đẩy con gái mình cho người đàn ông khác thế chứ? Nhưng mà cha đã nói vậy trước mặt Nữ hoàng bệ hạ, nàng có thể nói không được sao?

“Cẩu tặc! Đồ gian xảo ác độc!”

Từ Ninh Thành vừa chửi rủa, vừa cùng Liễu Thiên Hải đi ra ngoài.

Chẳng mấy chốc, trong đại điện cũng chỉ còn lại mấy người bọn họ, Tiểu Thường Nhu và Tiểu Anh Vũ bộ dạng như đang tranh giành sủng ái, Thường Nhu làm cái gì thì Tiểu Anh Vũ sẽ làm cái nấy, tương tự, tiểu Anh Vũ làm cái gì thì Thường Nhu cũng làm lại vậy, giống như Tiểu Anh Vũ theo thói quen kéo tay Diệp Thiên Dật, thì sau đó Thường Nhu cũng nhanh chóng kéo tay còn lại của Diệp Thiên Dật. Hai người vẫn còn so tài hăng say.

“Yên Nhiên, ngươi là sư phụ của Tiểu Nhu. Hiện tại Tiểu Nhu đã không còn gì phải lo lắng nữa, cho nên những ngày sau này, xin nhờ Yên Nhiên dạy bảo võ công cho Tiểu Nhu.”

Thường Hi nhìn Yên Nhiên mà nói.

Bình thường nàng vô cùng bận rộn, tuy rằng trên phương diện này mình nên đích thân dạy bảo mới là tốt nhất, nhưng nàng không có thời gian, mà Thường Nhu lại rất thích Tử Yên Nhiên. Sự hiểu biết của Tử Yên Nhiên trong phương diện này cũng không tệ, vì vậy nàng vẫn luôn là sư phụ của Thường Nhu.

“Vâng ạ.”

Tử Yên Nhiên hành lễ.

“Trên phương diện cầm kỳ thi họa của Tiểu Nhu, Tử Yên ngươi cũng nên dạy bảo một chút. Khuynh Ngữ ngươi có lời gì muốn nói không?”

Ánh mắt Cửu Thiên Nữ hoàng nhìn về phía Liễu Khuynh Ngữ.

Liễu Khuynh Ngữ thực sự rất xấu hổ.

“À...Ta...Nữ hoàng bệ hạ, thật ra Khuynh Ngữ cũng rất thích tiểu công chúa, cho nên nếu như bệ hạ đồng ý, Khuynh Ngữ cũng muốn cùng cô Tử dạy bảo tiểu công chúa.”

Thực sự không còn cách nào khác, nàng chỉ có thể nói như vậy.

“Đương nhiên là chuyện tốt.”

“Đa tạ Nữ hoàng bệ hạ.” Liễu Khuynh Ngữ khẽ hành lễ.

“Tiểu Nhu. trước tiên ngươi cùng hai vị sư phụ đi ra ngoài đi. Ta có mấy lời muốn nói với cậu Diệp.”

Thường Hi xoa xoa cái đầu nhỏ của Thường Nhu rồi nói.

Thường Nhu mím mím cái miệng nhỏ nhắn lại, sau đó buông tay Diệp Thiên Dật ra, kéo tay hai vị mỹ nữ.

“Tiểu Anh Vũ, ngươi cũng cùng các nàng đi ra ngoài đi.”

“Biết rồi.”

Sau khi bốn người cùng nhau đi ra ngoài, trong đại điện chỉ còn lại Diệp Thiên Dật và Nữ hoàng Cửu Thiên.

Thường Hi ngồi lại vương vị, sau đó từ từ rót một ly rượu, ly rượu bay về phía Diệp Thiên Dật.

“Đa tạ cậu Diệp đã giúp ta ngày hôm nay.”

Thường Hi nâng chén mời Diệp Thiên Dật.

Hai tay Diệp Thiên Dật nâng chén rượu lên nói: “Nữ hoàng bệ hạ quá khen.”

“Trong tương lai Tiểu Nhu sẽ thừa kế vương vị, thiên phú tu luyện của nàng cực kỳ cao, chỉ tiếc bị hạ độc nên những năm qua cũng không tu luyện được gì nhiều, nhưng sau này mọi chuyện cũng không cần phải lo lắng nữa. Một chén này, bản tôn kính ngươi.”

“Nữ hoàng bệ hạ xin đừng làm thế. Người là….”

Thường Hi lắc đầu: “Ta tuy là Đế quân nhưng ta cũng là một võ giả. Cho dù có là tiền bối của ngươi nhưng trong võ đạo, ân tình tuy nhỏ nhưng báo ơn như suối, không quan tâm vai vế. Mời.”

Sau đó Diệp Thiên Dật cạn chén cùng nàng.

“Cậu Diệp có yêu cầu gì? Cứ việc nói ra, nếu như bản tôn có thể thì sẽ không keo kiệt.” Đôi mắt xinh đẹp của Nữ hoàng Cửu Thiên nhìn về phía Diệp Thiên Dật, phong thái cao quý tao nhã.

Muốn cái gì? Diệp Thiên Dật cũng không thể nói là mình ham muốn thân thể của nàng.

Từ chương 251... nhóm mình sẽ học hỏi truyện Vạn Tộc Chi Kiếp.

Đăng sẵn nhiều hơn 50 chương với giá 50 TLT

Mỗi ngày nhóm sẽ mở 10-15c về giá cơ bản: 25 TLT

Chương 251: Dàn hậu cung nghịch thiên như thế sao?

Dịch: Cỏ Dại Team

Diệp Thiên Dật đặt chén rượu xuống, sau đó sờ sờ lên chóp mũi.

"Hay là... Bệ hạ đến lúc đó trả thù lao luôn một thể?"

Diệp Thiên Dật hỏi.

Gương mặt ẩn dưới lớp khăn che của Thường Hi lộ ra một chút nghi hoặc.

"Sao cậu Diệp lại nói như thế?"

Diệp Thiên Dật nhìn về phía Nữ hoàng Cửu Thiên, cứ như vậy nhìn nàng chằm chằm.

Thường Hi cảm thấy giật mình, cho dù là những cường giả đứng đầu kia cũng không dám nhìn thẳng vào mắt nàng hai giây, mà hắn là một tiểu bối lại dám cùng nàng đối mặt từ nãy đến giờ...

Ngược lại là nàng nhìn thấy gương mặt đẹp trai này của Diệp Thiên Dật, trong lòng lại có từng chút sóng gợn lăn tăn.

Xem ra vẫn là đạo tâm của nàng không đủ vưng vàng, hoặc nói cách khác, dung mạo của Diệp Thiên Dật chính là quá xuất chúng.

"Nữ hoàng bệ hạ có phải là rất nhiều năm nay bị một chứng bệnh nan giải quấy nhiễu hay không?"

Chuyện nhỏ này đã giải quyết xong, Diệp Thiên Dật lại thấy được lo nghĩ tiếp theo của Nữ hoàng Cửu Thiên, đó chính là về chứng bệnh quái lạ của nàng.

Diệp Thiên Dật biểu thị mình thật là khó khăn mà! Đến cùng thì phải đến khi nào mới có thể theo đuổi và có được nàng ta đây!

Diệp Thiên Dật thật là khó chịu! Đây là Nữ hoàng đất, đây cũng không phải là một cô gái bình thường, phải coi nàng giống như Mộ Thiên Tuyết, Hoàng Nguyệt mấy cô gái có cấp bậc cao như thế để đối đãi thì còn làm sao mà theo đuổi cho được đây? Mình hẳn là có thể tận lực giúp nàng, sau đó chiếm được độ thiện cảm, lại sau đó thì cố gắng tranh thủ những cơ hội như thế này.... Tạm không dám mong đến những chuyện như có thể hôn nàng hay là lên giường với nàng, hắn thật sự không dám mong, vì nó quá khó khăn rồi, hắn chỉ cầu hoàn thành nhiệm vụ, độ hảo cảm đủ 60 điểm là tốt lắm rồi?

Bây giờ Diệp Thiên Dật nhìn thoáng qua, độ thiện cảm...

8!!

Không có nhìn lầm, độ thiện cảm chỉ có 8 điểm, hắn làm chuyện lớn như thế cho nàng mà chỉ tăng lên có 8 điểm thiện cảm, Diệp Thiên Dật biểu thị, những cô gái ở cấp bậc này muốn tăng độ thiện cảm được như những cô gái khác đúng là quá khó khăn! Mặc dù hắn có bánh phương tâm ám hứa, thì cũng chỉ được có ba mươi tám, muốn đủ sáu mươi điểm thiện cảm thì vẫn còn kém hai mươi hai điểm nữa...

Nhưng mà hai mươi hai điểm này cảm giác còn khó hơn lên trời.

Nhưng mà, nếu như Diệp Thiên Dật thành công kéo độ hảo cảm của Nữ hoàng này lên đến sáu mươi điểm, sáu mươi điểm hảo cảm đã vượt qua mức năm mươi điểm đảm bảo cho việc tỏ tình thành công rồi, cho nên nếu như có thể đạt tới sáu mươi điểm, Diệp Thiên Dật có lẽ thật sự có thể nghịch thiên được, tìm cơ hội để thành công ‘bạch bạch bạch’ với Nữ hoàng... Cũng rất có khả năng.

Độ thiện cảm càng cao tăng lên càng khó tăng thêm, mà có thể sẽ bị đình trệ tại một vài cột mốc nhất định nào đó, ví dụ như Diệp Thiên Dật nghĩ trăm phương ngàn kế thì có thể cũng chỉ có thể kéo độ hảo cảm đến hai mươi mà thôi, về sau lại làm bất cứ chuyện gì đi chăng nữa thì trên cơ bản cũng không cách nào làm cho điểm hảo cảm của nàng đối với mình tăng lên được nữa, nhưng vừa vặn Diệp Thiên Dật lại có bánh phương tâm ám hứa, bánh phương tâm ám hứa này nhìn qua thì bình thường, nhưng lại có hiệu quả rất cao! Không cần biết độ hảo cảm của ngươi hiện tại là bao nhiêu, đều bị cưỡng ép cộng thêm ba mươi điểm!

Cho nên, cái bánh phương tâm ám hứa này nhất định phải chờ đến lúc Diệp Thiên Dật thực sự không thể tiếp tục tăng thêm điểm hảo cảm của Nữ hoàng Cửu Thiên nữa thì mới lấy bánh này ra cho nàng ăn, lúc này hiệu quả mới tốt nhất, nếu bây giờ lấy ra cho nàng ăn, hảo cảm là ba mươi tám điểm, sau đó thì sao? Sau đó lại làm một ít chuyện, thì độ hảo cảm của những cô gái ở cấp bậc như nàng sẽ đạt đến mức bão hòa, không cách nào tăng lên được nữa, cho nên chỉ có thể chờ đến lúc điểm này gần đạt đến mức bão hòa rồi mới mang ra dùng thì mới có được hiệu quả cao nhất.

Thường Hi nhìn nhiều Diệp Thiên Dật một chút.

Người này xác thực bất phàm! Không nói những cái khác, căn bệnh này của mình cũng chỉ có ba người biết, mà hắn cũng không có khả năng hỏi được tin tức này từ mấy người kia được, chỉ có khả năng chính là hắn dựa vào y thuật nghịch thiên của hắn nhìn ra được.

Cho nên người này thật sự rất lợi hại, ở cái tuổi này mà đã có y thuật kinh thế hãi tục như thế rồi, chí ít ở trong mắt nàng, Diệp Thiên Dật hẳn là người trẻ tuổi tài năng nhất mà nàng từng gặp.

"Sao cậu Diệp lại biết được?"

Diệp Thiên Dật nói: "Nhìn ra được."

Kỳ thật Diệp Thiên Dật căn bản cũng chẳng nhìn ra cái gì cả, mặc dù hắn có Càn khôn thánh thuật nhưng cũng không có nghịch thiên đến loại trình độ này, đều là hệ thống nói cho hắn biết, hệ thống còn nói cho hắn biết, hắn có thể giúp được nàng nữa cơ! Cho nên, vì điểm hảo cảm của nàng, vì sau này đường đường Nữ hoàng sẽ phải vểnh mông lên cùng chơi trò xếp hình với hắn, Diệp Thiên Dật không thèm đếm xỉa.

Móe!

Diệp Thiên Dật suy nghĩ một chút, từ khi mình tới thế giới này cho đến bây giờ, đã được chơi xếp hình với hai nguời, Diệp Tiên Nhi và Hoàng Nguyệt, hai người thì một người là Nguyệt Thần, một người lại giống hệt với Nguyệt Thần là Diệp Tiên Nhi, mà có khả năng thân phận của nàng cũng không đơn giản, còn bây giờ, rất có khả năng người thứ ba chính là Nữ hoàng...

Woaaaa! Hắn Diệp Thiên Dật là cái gì chứ? Làm sao không ngừng bắt hắn phải ấy ấy ấy với mấy cô em toàn dạng đỉnh phong đại lục thế này?

Có khả năng hắn rất rác rưởi, nhưng dàn hậu cung sau lưng của hắn toàn những người nghịch thiên như thế sao?

Nếu sau này Diệp Thiên Dật trêu chọc kẻ thù mạnh mẽ khó lường, Diệp Thiên Dật không phải là đối thủ của hắn, sau đó dàn hậu cung của hắn lên sàn, trời ạ, toàn bộ đại lục đều phải run rẩy chứ chẳng chơi? Nhất định phải bắt hắn làm như vậy sao? Bắt hắn làm nam trà xanh thế này sao?

Được thôi, kỳ thật... Khụ khụ...

Hình như tỉ mỉ nghĩ lại, cũng rất thoải mái, ôi đệtttt! Ngẫm lại đều thật là đã.

"Vậy ngươi nói thử xem."

Thường Hi hứng thú nhìn Diệp Thiên Dật một chút.

Chương 252: Liều thì ăn nhiều (1)

Diệp Thiên Dật nói: "Hẳn là chứng bệnh này của Nữ hoàng bệ hạ là bị lưu lại sau khi bị trọng thương bởi một trận chiến nào đó, nó khiến cho cảnh giới của Nữ hoàng bệ hạ trì trệ không tiến, hẳn là đã rất nhiều năm không có tăng lên rồi đúng không?"

"Xác thực là như thế, ngươi có biện pháp gì chăng?"

Thường Hi hỏi một cách thăm dò.

Nàng thực tình cũng không có ôm hi vọng quá lớn, chứng bệnh này của nàng đương nhiên cũng đã tìm đỉnh cấp cường giả đến xem bệnh rồi, nhưng vẫn là không thể chữa được.

Bọn họ dò xét không ra nguyên nhân, chứng bệnh của nàng vẫn cứ mãi không có cách gì khắc phục, là bọn họ không có cách nào cả.

Diệp Thiên Dật này có biện pháp được sao?

Khó tránh khỏi có chút không thể tưởng tượng nổi.

Mặc dù hắn xác thực làm được những cường giả kia không làm được, nhưng...

"Ta cũng không dám xác định chắc chắn, cần dò xét một phen mới có thể đưa ra kết luận được, nhưng ta hẳn là nắm chắc được chừng tám phần."

Diệp Thiên Dật nói.

Thường Hi: "..."

Đến tột cùng là do hắn quá tự tin hay là hắn thật sự có biện pháp?

Nói thật, nàng nhìn có chút nhìn không thấu người này.

"Được, vậy ngươi theo ta đi Thiên Chi Đảo."

Nàng nguyện ý thử tin tưởng hắn một lần, bởi vì hắn có đủ tư cách để nàng tin tưởng.

Diệp Thiên Dật gật gật đầu.

Trong lòng đắc ý, haha! Tới Thiên Chi Đảo này, cũng đồng nghĩa với việc được nàng mời tới nhà của nàng nha.

Chậc chậc chậc, vạn sự khởi đầu nan.

Nếu như có thể chữa trị khỏi chứng mệnh cũ này cho Nữ hoàng, vậy thì điểm hảo cảm chắc chắn lại có thể cao thêm nữa, đến lúc đó lại dùng thêm bánh phương tâm ám hứa, Wow bơ phệch, phen này nói không chừng có thể thật sự thành công chứ không đùa.

"Được."

Theo cái nhấc tay của Nữ hoàng Cửu Thiên, một cỗ tinh quang bao phủ lấy hai người, sau đó hai người biến mất ngay tại chỗ, sau đó xuất hiện ở Thiên Chi Đảo.

Diệp Thiên Dật âm thầm tán thưởng, cao thủ tầm này ai cũng thật là trâu bò!

Diệp Thiên Dật quan sát xung quanh một chút, phía trên này rất xinh đẹp rất xinh đẹp, các loại vườn hoa, rừng đào, hồ nước, hòn non bộ... Đúng là nhân gian tiên cảnh.

"Đúng rồi, Nữ hoàng bệ hạ, Thái m U Diêm Thảo kia rất có khả năng là có người bên cạnh tiểu công chúa hạ độc." Diệp Thiên Dật nói.

"Bản tôn biết."

Sau đó ngay lập tức Nữ hoàng Cửu Thiên phun trào khí thế, sau đó đưa tay nắm vào trong hư không một cái.

Diệp Thiên Dật còn đang ngơ ngác không hiểu có chuyện gì, tiếp theo một cái chớp mắt, một cô gái xuất hiện ở trong không trung, bị cánh tay huyễn hóa bằng linh lực trong hư không kia bóp lấy cổ.

"Nữ... Nữ hoàng bệ hạ... Khụ khụ."

Cô gái kia đang không ngừng đạp chân, lộ ra rất bất lực.

Thường Hi bóp mạnh một cái, cái đầu nàng vẹo sang bên một cái rồi không còn hô hấp nữa.

"Chú ba, ngài còn muốn trốn nữa sao?"

Thường Hi lạnh lùng nói một câu, thân thể mềm mại phun trào ra khí thế mãnh liệt, làm cho Diệp Thiên Dật rất hoảng hốt.

Đã xác định Thường Nhu là bị người hạ độc, như vậy trong lòng Thường Hi đã hiểu rõ là ai làm! Cô gái kia là người hầu trước nay vẫn luôn hầu hạ bên người Thường Nhu, không cần suy nghĩ nhiều là nàng đã biết nàng ta chính là người hạ độc, mà phía sau tất nhiên cũng có người giật dây nàng, về phần là ai, thì đó chính là chú ba của Thường Hi.

Một người đàn ông có ngoại hình chừng năm mươi từ chỗ tối đi ra.

Nữ hoàng là người có tuổi thọ rất cao, nhưng bởi vì nàng có tu vi quá mạnh, thiên phú nghịch thiên, đã sống hàng ngàn năm rồi mà vẫn mang ngoại hình của một cô gái hai mươi mấy tuổi, chuyện này là rất bình thường, đến Thánh Quân cảnh có thể có tuổi thọ mấy nghìn năm, đến Thiên Đạo cảnh, nhân loại có thể có được tuổi thọ mấy chục nghìn năm, tuổi thọ của yêu thú càng lâu hơn nữa, mà khi ngươi đạt tới cái cảnh giới đó càng trẻ, hình dạng ngươi càng có thể bảo trì như lúc còn trẻ, cho nên đây là lí do mà vì sao rất nhiều người mặc dù cùng cảnh giới với nhau, nhưng rất có khả năng số tuổi khi đạt đến cảnh giới đó là khác nhau, có người là một lão già, có người lại là mỹ nữ.

Nhưng mà ở một thế giới chú trọng việc tu luyện như thế này, thì chỉ nhìn bề ngoài chứ không nhìn tuổi, nếu mà tính tuổi tác ra, Hoàng Nguyệt càng khủng bố hơn nữa, có thể làm tổ tổ tổ tông của Diệp Thiên Dật luôn rồi ấy, còn Mộ Thiên Tuyết rất có thể còn khoa trương hơn nữa, nhưng không có bất kỳ cảm giác không hài hòa nào, chỉ cần dựa vào vè bề ngoài để quyết định có thích một người nào đó hay không.

"Cháu họ, ngươi đây là có ý gì?"

Ánh mắt của Trường Thiên Tôn giả nhìn vế phía Thường Hi rồi nói.

"Chẳng lẽ trong lòng của chú ba cònkhông rõ ràng sao?"

Khí thế của Thường Hi phun trào, mái tóc của cùng làn váy dài của nàng khẽ bay bay.

Diệp Thiên Dật: "..."

Haizzz! Nhà đế vương thật đúng là kinh khủng mà, đây nhất định không phải chú ruột rồi, nhưng chắc là cũng không phải là quá xa, là hắn làm sao? Nhìn thái độ này của Thường Hi thì chắc là đúng rồi.

"Cháu họ, ta không hiểu ngươi đang nói gì, ngươi đây là muốn đối động thủ với người thân sao?"

Trường Thiên Tôn giả nhướng mày!

Nói thật, hắn thật sự bị dọa sợ chết hiếp, hắn đúng là trưởng bối của Thường Hi, nhưng luận thực lực thì hắn không bằng được một nửa của nàng!

Vốn hắn muốn chạy trốn, nhưng ai ngờ đột nhiên nàng trở về, cho nên hắn phải trốn đi, muốn chờ Thường Hi đi xa rồi mới chạy trốn tiếp, nhưng là không nghĩ tới thần trí của nàng lại quá nghịch thiên, đã phát hiện ra hắn.

"Với ta mà nói, ngươi không phải thân nhân!"

Dứt lời, Thường Hi khẽ vươn tay.

Ánh mắt Trường Thiên Tôn giả ngưng tụ.

"Đế Hoàng Cấm Thuật!"

Kim quang khủng bố bạo phát ra từ người hắn.

"Đây chắc là thực lực Thánh Quân cảnh."

Diệp Thiên Dật yếu ớt trốn ở sau lưng Thường Hi thầm than.

Ầm…

Thường Hi vẫn đứng nguyên không động, cánh tay vung lên, thiên địa dị tượng xuất hiện giữa hư không, một vệt kim quang trực tiếp vây nó lại.

Ầm ầm ầm…

Cho dù lực lượng của lão giả kia có mạnh hơn nữa cũng không thể tránh thoát được sự giam cầm kia, Thường Hi quá mạnh.

Nói thừa, nếu nàng không mạnh thì làm sao có thể ngồi vững trên cái vị trí Nữ hoàng của một Đế quốc hùng mạnh như thế này được? Nếu nàng không mạnh, làm sao có thể sáng tạo ra kỉ lục đưa một đến quốc nhỏ bé đi lên đến vị trí đỉnh cấp rong thời gian ngắn nhất?

"Một khi sinh ở trong nhà đế vương, thì thân nhân sẽ chỉ là người qua đường."

Thường Hi vẫn có một chút do dự, nhưng cuối cùng vẫn kiên định quyết tâm, thì thào một câu, sau đó cánh tay vung lên lần nữa.

"A —— "

Một tiếng tiếng kêu thảm thiết đau đớn phá vỡ trời đêm, sau đó tất cả an tĩnh trở lại, cường giả kia hóa thành hư vô.

Diệp Thiên Dật: "..."

Quá kinh khủng!

Diệp Thiên Dật rùng mình một cái, cái này mà muốn chiếm tiện nghi của nàng không phải là đi vuốt râu hổ hay sao? Không đúng, sờ râu của Thần thú….

"Đi thôi."

Thường Hi nhàn nhạt nói một câu với Diệp Thiên Dật, sau đó Diệp Thiên Dật đi theo nàng đi tiếp về phía trước.

"Cần phải dò xét như thế nào?"

Sau đó Thường Hi hỏi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!