Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới

Chương 4: CHƯƠNG 4: ÔI, ĐÚNG LÀ VƯU VẬT!!

Đúng vậy, hắn ta thật rất đẹp trai. Hắn ta có mái tóc khỏe không dài cũng không ngắn, áo sơ mi trắng hơi hé lộ cổ, cổ tay áo sơ mi cuộn vào giữa hai cánh tay, để lộ làn da màu lúa mì, đôi mắt sâu và đầy sức sống, đặc biệt khi kết hợp lại với nhau lại càng hài hòa, giống như một tác phẩm tuyệt vời của bàn tay thượng đế, chỉ cần dáng vẻ đơn giản của của nam nhân này thôi, nhất định cũng sẽ là loại mỹ nam có thể các em gái bấn loạn, bấn loạn đến nổi mất cả ý thức!

Có một điểm đặc biệt, không có mẹ!

"Ting ... Phần giới thiệu cá nhân của ngươi đã được thành công nhận được sự thích thú của mọi người, giá trị của lực hấp đẫn đặc biêt +30000, tổng tiến độ của nhiệm vụ hiện tại: 2%."

Một lời nhắc nhở của hệ thống vang lên trong đầu Diệp Thiên Dật, và khóe miệng hắn ta hơi nhếch lên.

"Có gì đáng để khoe khoang chứ?"

Các chàng trai ghen tị với vẻ ngoài của Diệp Thiên Dật lầm bầm trong lòng.

Khi nam giáo viên đầu trọc kia nghe Diệp Thiên Dật tự giới thiệu, khóe miệng không ngừng mấp máy.

"Nào, các em, Diệp Thiên Dật đã chuyển từ trường Học viện Thiên Tinh đến trường Học viên Thiên Thủy của chúng ta, mọi người hãy chăm sóc cho bạn thật tốt nhé. Diệp Thiên Dật, tìm một chỗ ngồi xuống và cùng bạn học tìm hiểu nhau nhiều một tí nhé, giáo viên chủ nhiệm của em say rượu và cũng không biết khi nào có thể đến được, vì vậy hãy tự học trước nhé.” Nam giáo viên rời đi sau khi nói như thể đang còn có chuyện gì khác.

Sau đó Diệp Thiên Dật bước xuống, liếc nhìn những cô gái đang trông đợi, và cuối cùng ánh mắt đã tia vào một trong những cô gái đang ngồi trong góc.

Trường Học viện Thiên Thủy, một trong những học viện nổi tiếng nhất ở thành Thánh Thiên Thủy, trường có rất nhiều nữ sinh, cô gái ở trong góc trông khá đẹp, nhưng chỗ bên cạnh thì lại trống rỗng, điều này khá là kỳ lạ, sau đó Diệp Thiên Dật bước tới.

Cô gái đó hẳn phải là một cực phẩm, tất cả các cô gái đều đần ra khi nhìn thấy Diệp Thiên Dật, chỉ có mình nàng ấy chỉ nhìn lên một tí và không nhìn thêm gì nữa, rồi nàng ấy loay hoay soi gương mặt mình.

"Haizz……"

Diệp Thiên Dật bước tới và chỉ nghe thấy tiếng thở dài của nàng ấy.

"Bạn học, có chuyện gì mà lại thở dài vậy? Có phải là bị mụn không?"

Diệp Thiên Dật quan tâm hỏi.

Cô gái không nhìn Diệp Thiên Dật, mà nhìn mình trong gương rồi lại thở dài, xúc động nói:

"Haizz ... đúng là vưu vật mà."

Diệp Thiên Dật; "..."

Em gái này lại đang ngồi tự luyến à?

Ghê… ghê thặc! Còn tự luyến hơn cả mình.

Sau đó nàng ấy quay lại nhìn Diệp Thiên Dật.

Diệp Thiên Dật sửng sốt một hồi, bởi vì cô gái này thật sự rất xinh đẹp, mọi người đều nói Học viện Thiên Thủy mỹ nữ nhiều như mây trên trời vậy, hôm nay tận mắt chứng kiến quả thật là không tầm thường chút nào.

Dáng vẻ mười tám mười chín tuổi, mặc áo khoác màu be bên ngoài áo len cổ cao màu trắng, rất long lanh, váy xếp ly màu xanh da trời lộ ra một đôi chân trắng nõn quyến rũ, thanh tú, làn da nõn nà, đường nét thanh tú, trong đó đặc biệt là đôi mắt của nàng ấy, cảm thấy có chút quyến rũ, phải nói là khá hài hòa và đúng là một vưu vật.

"Xin chào, mời ngồi."

Họa Thủy khẽ cười nói với Diệp Thiên Dật.

Cô bé này thật đặc biệt nha, rất thú vị.

Mọi người xung quanh nhìn thấy cảnh này đều bàn tán rất nhiều.

"Hắn lại dám ngồi cạnh Họa Thủy? Xong rồi, xong rồi!"

"Hừ! Tự tìm chết! Tên lần trước dám đến ngồi bên cạnh Họa Thủy còn đang thở oxy trong bệnh viện kia kia, cô ta đúng là yêu tinh mà!"

"Để hắn ta đi chết đi, không phải là đẹp trai lắm sao? Xem sau này sẽ khổ sở thế nào!"

"..."

"Không, không, không, bạn học nữ này, ngươi hiểu lầm rồi, ta chỉ là tới lấy một cái ghế, ta không thích ngực nhỏ, ta thích ngực bự cơ."

Diệp Thiên Dật nói xong nhấc chiếc ghế đẩu đang trống rỗng bên cạnh nàng bước tới ngồi xuống bên cạnh một cậu bạn mập mạp nặng chừng hai trăm ký, dựa vào lưng ghế thở dài nói: "Vẫn là mập mạp thì ngực mới bự được."

Tất cả mọi người:? ? ?

"Ting ... biểu hiện thành công làm mọi người bất ngờ, giá trị sức hút đặc biệt +30000, tổng tiến độ của nhiệm vụ hiện tại: 3%."

Đúng vậy, mọi người đã được thấy hắn biểu hiện rồi.

Đôi mắt đẹp của Họa Thủy nhìn chằm chằm, sau đó không một nở nụ cười, không nói một lời nào, tiếp tục cầm gương ngắm mình trong gương.

"Tiêu rồi, tiêu rồi! Hắn ta vậy mà ... vậy mà lại dám nói Họa Thủy ngực nhỏ, hắn chết chắc rồi!"

"Chuẩn bị hốt xác hắn đi. Đẹp trai thì có ích đấy, nhưng giờ thì còn ích lợi gì nữa cơ chứ?"

"Hahaha, vui quá đi!"

"..."

Các bạn học nam xung quanh lúc đầu còn sửng sốt, sau đó đều biểu hiện ra cái sự vui sướng trên sự đau khổ của người khác.

"Này, tốt nhất là ngươi đừng nên gây chuyện với Họa Thủy, nàng ấy rất ghê gớm đấy."

Tên nam sinh mập mạp bên cạnh nhỏ giọng nhắc nhở Diệp Thiên Dật.

"Ngươi có biết rằng là trên thế giới có rất nhiều người, nhưng ngươi có biết ngươi là loại người gì không?"

Diệp Thiên Dật đột ngột hỏi lại tên béo một câu.

"Người gì?"

"Người nghèo đó, bởi vì ngươi không nỡ bỏ ra ba trăm tệ đâu."

Tên nam sinh béo ngừng nói.

Tất cả mọi người:? ? ?

"Ting ... Biểu hiện ngông cuồng thành công, giá trị thu hút đặc biệt +30000, tổng tiến độ của nhiệm vụ hiện tại: 4%."

"Em gái kia chỉ chừng tám trăm tệ thôi, đừng lo lắng."

Diệp Thiên Dật liếc nhìn Họa Thủy cách đó không xa, khẽ nói.

Họa Thủy: "..."

Bình tĩnh, phải bình tĩnh!

Và đám con trai kia cũng tò mò, tại sao Họa Thủy không động thủ nhỉ? Nhưng nghĩ lại thì có thể đoán được, bởi vì mỗi lần như vậy, nàng ấy không trực tiếp động chân động tay đâu, mà dùng nhiều cách khác nhau để khiến người ta tốt sống không bằng chết, e rằng nàng ấy đã ấp ủ âm mưu rồi cũng có khi.

Lúc này, một đám con gái chịu không nổi phải tới vây quanh Diệp Thiên Dật.

"Thiên Tú ca ca, đây là WeChat của em, kết bạn ha."

"Thiên Tú ca ca, anh có muốn uống sữa không?"

“Thiên Tú ca ca, anh có thích ăn thịt không?” Một em gái vén chiếc váy đang mặc lên để lộ đôi chân xinh đẹp.

Diệp Thiên Dật gật đầu; "Tất nhiên là anh thích rồi, ớt xanh thịt bằm, cà tím thịt bằm, thịt bằm kho tương, cái nào cũng thích."

Các em gái: ? ? ?

"Ting ... Biểu hiện thành công với mọi người, giá trị sức hút đặc biệt +30000, tổng tiến độ của nhiệm vụ hiện tại: 5%."

"Thiên Tú ca ca, anh đẹp trai như vậy, sao lại chuyển từ Học viện Thiên Tinh qua đây vậy?"

Một em gái khác hỏi đầy kì vọng.

"Ồ, là thế này ..." Diệp Thiên Dật trả lời một cách thờ ơ: "Ta ở Học viện Thiên Tinh đã ‘bạch bạch bạch’ với mấy chục em gái bên ấy, sau đó bọn họ cùng nhau tố cáo ta và ta bị đuổi thôi."

Tất cả mọi người: "..."

"Ting ... Biểu hiện thành công với mọi người, giá trị thu hút đặc biệt +30000, tổng tiến độ của nhiệm vụ hiện tại: 6%."

Sau đó, Diệp Thiên Dật xoa cằm với vẻ mặt nghiêm túc, và nói: "Thực ra, ta nghĩ nguyên nhân chính vẫn là do đã ‘ngủ’ với cháu gái của hiệu trưởng Học viện Thiên Tinh, mọi người nghĩ xem có đúng không?"

"Không ... không phải chứ?"

Mọi người đều chết lặng.

"Những gì hắn ta nói là sự thật!"

Một giọng nói đột nhiên vang lên từ cửa ra vào.

Chương 5: Dám chống đối hắn trong bữa tiệc

Dịch: Nhóm Cỏ Dại

-

Một âm thanh bất thình lình vang lên, mọi người đều tập trung ánh mắt vào bóng dáng ở cửa.

Một người đàn ông đẹp trai bước vào trong tay đang ôm một cô gái quyến rũ.

Đúng vậy, rất đẹp trai, nhưng về ngoại hình thì quả thực ít người có thể so sánh được với Diệp Thiên Dật, ngoại hình của Diệp Thiên Dật tuyệt đối là có thể khiến những những cô gái ngốc nghếch đổ gục trong nháy mắt!

Trần Siêu Vân khẽ nhếch khóe miệng, dùng ánh mắt khinh thường liếc nhìn Diệp Thiên Dật, choàng tay qua cô gái quyến rũ, và điếu thuốc trong tay kia, thuận tay ném vào thùng rác.

Hắn ta nghĩ rằng làm như vậy rất đẹp trai đấy.

Tuy nhiên, cô gái xinh đẹp trong vòng tay hắn lại lặng lẽ nhìn Diệp Thiên Dật.

Diệp Thiên Dật khẽ chạm vào chóp mũi ...

Hắn ngượng rồi.

"Ta nghe nói rằng Diệp Thiên Dật nổi tiếng đã đến Học viện Thiên Thủy của ta, nên ta đến để xem thử, ngươi đúng là ăn hại, chị gái của ngươi tiêu tốn bao nhiêu tâm ý, cầu xin biết bao nhiêu người mới có thể đưa ngươi đến Học viên tốt nhất ở thành Thánh Thiên Thủy này chứ?"

Trần Siêu Vân cười một tiếng cực kỳ chế nhạo.

Nghe những lời của Trần Siêu Vân, mọi người trong lớp đột nhiên nổi giận lên.

"Cái gì? Diệp Thiên Dật? Đó có phải là tên rác rưởi và cặn bã nổi tiếng đấy không?"

"Ta nghe nói trước đây, ở Học viện Thiên Tinh, người ta nói rằng hắn dụ dỗ cháu gái của hiệu trưởng của Học viện Ngôi sao, nhưng đó cũng chỉ là tin đồn, ta cũng không biết đúng hay sai, nhưng Diệp Thiên Dật hình như là em trai của đệ nhất mỹ nhân Học viện Thiên Thủy, Diệp Thiên Nhi."

"Ta cũng đã từng nghe nói qua, người ta nói rằng hiệu trưởng của Học viện Thiên Tinh đã rất tức giận và muốn giết chết Diệp Thiên Dật ngay lập tức, quyền lực của gia tộc của hiệu trưởng Học viện Thiên Tinh đứng đầu ở Thánh Thành Thiên Thủy này, muốn giết hắn ta không phải là dễ như trở bàn tay hay sao? Hình như là chị gái của hắn ta Diệp Thiên Nhi đã quỳ xuống van xin hiệu trưởng Học viện Thiên Tinh tha thứ cho hắn ta, và quỳ ở cửa một ngày một đêm mới bỏ qua cho hắn ta đấy chứ, Diệp Thiên Dật, tên đáng chết này, đúng là đồ súc sinh! "

"Ôi trời, thật hay giả vậy? Còn có việc này? Diệp Thiên Nhi thật sự không cần phải làm như vậy!"

"Lúc nãy Diệp Thiên Tú cũng vừa nói rằng hắn ta cũng đã ngủ với cháu gái của hiệu trưởng Học viện Thiên Tinh, hơn nữa Trần Siêu Vân gọi hắn ta là Diệp Thiên Dật ... Chắc không phải là ..."

"..."

Mọi người nhìn Diệp Thiên Dật đang chết lặng.

Họ rất phẫn nộ, điều mà họ phận nộ chính là tại sao mà Diệp Thiên Nhi lại phải trả giá thay cho những gì hắn ta đã làm cơ chứ?

Nhưng những người này rất ghen tị!

Tại sao hắn có thể đẹp trai như vậy? Tại sao hắn có thể có nhiều cô gái như vậy! Chết tiệt!

Diệp Thiên Dật cau mày.

Đây là sự thật, nhưng việc Diệp Thiên Nhi quỳ xuống cầu xin hắn còn chưa nghe qua nữa, chủ nhân của cái thân thể này đã hỏi nhưng nàng không trả lời, nhưng trong trí nhớ thì đúng thật là trong hai đêm ấy có một đêm nàng không về nhà.

Cầm thú! Súc sinh!

Diệp Thiên Dật cũng tự chửi thầm trong lòng.

Họa Thủy bên cạnh cũng lộ ra một thần sắc rất kinh ngạc.

Chẳng trách khi gặp Diệp Thiên Dật đã thấy có chút khác biệt với đám phế vật này, hóa ra là như vậy.

“Thật đáng tiếc cho chị gái của hắn ta, một người chị thiên tài xuất sắc, đẹp mê hồn như vậy, sao lại có thể có một đứa em trai cặn bã như vậy, danh vọng, tương lai cả đời, thậm chí cả nhân phẩm đều bị hắn ta hủy hoại, này, nếu nói là cặn bã thì cũng không quá đáng đâu, đúng hơn vẫn phải là một thứ rác rưởi, với năng lực cực kỳ kém cỏi. Tính đến nay đã gần 20, vẫn còn là một thứ rác rưởi ở Trúc Khí Cảnh, và với tư cách là một chiến binh, hắn ta thậm chí còn không có lấy một thuộc tính nào, so với một người bình thường có gì khác biệt cơ chứ? Thậm chí đến một người bình thường cường tráng một tí thì cũng chẳng thể đánh bại được, thật là làm mất thể diện của chiến binh.” Trần Siêu Vân thở dài nói.

Trong phút chốc, những nữ sinh trẻ siêu lòng vì vẻ đẹp của Diệp Thiên Dật đột nhiên lùi lại, tránh xa Diệp Thiên Dật.

Có hai câu trong Thành Thánh Thiên Thủy mà mọi người đều biết.

Câu đầu tiên là, hãy chăm sóc cháu gái, con gái, vợ, mẹ vợ của bạn và cẩn thận với Diệp Thiên Dật.

Câu thứ hai là Diệp Thiên Nhi là người tốt đẹp, Diệp Thiên Dật là kẻ cặn bã.

Ở câu thứ hai, ngay cả ông bà cha mẹ cũng đều sẽ nói với con cháu của mình.

"Vậy nên, Diệp Thiên Dật, ngươi lại nghĩ rằng không ai biết ngươi khi ngươi từ Học viện Thiên Tinh chuyển đến Học viện Thiên Thủy hay sao? Trừ khi ngươi ra khỏi Thành Thánh Thiên Thủy và ra khỏi Đế quốc Thiên Thủy, nếu không ngươi mãi mãi sẽ là một sự sỉ nhục và một trò cười mà thôi!"

Trần Siêu Vân nhìn Diệp Thiên Dật đầy tự mãn.

Nếu nhà họ Diệp vẫn còn, cả đời này hắn cũng không dám khiêu khích, nhưng nếu nhà họ Diệp đã lụi tàn rồi, hắn sẽ chỉ còn lại một người chị là Diệp Thiên Nhi, hắn không dám hi vọng sẽ có được Diệp Thiên Nhi, bởi vì hắn biết rằng mình không thể có được, có rất nhiều người mạnh hơn hắn và những gia tộc khác mạnh hơn gia tộc hắn đều đang muốn có được Diệp Thiên Nhi, không đến lượt hắn ta, nhưng hắn ta nói đúng, và Diệp Thiên Nhi không thể làm gì với hắn ta! Ai bảo Diệp Thiên Dật không cân nhắc suy tính hắn bây giờ sẽ như thế nào? Dám chống đối hắn tại buổi yến tiệc?

Chương 6: Chờ đã, ta phải làm mờ cái đã

Dịch: Nhóm Cỏ Dại

Còn bây giờ?

Hắn vẫn còn mặt mũi để ở lại Học viên Thiên Thủy này sao?

Đáng tiếc, hắn vẫn là đã tính sai một bước! Đừng nói đến Diệp Thiên Dật của hiện tại, thậm chí là Diệp Thiên Dật của trước đây, hắn ta thật sự cũng vẫn có thể mặt dày ở lại nơi này.

Lách cách -----

Diệp Thiên Dật ngồi trên bàn, lấy ra một điếu thuốc, cúi đầu rồi gật gật đầu một cái, trong miệng hít một hơi thật dài, thật lâu sau mới phun khói ra, trong không khí hóa thành hai chữ ...

Đồ ngốc.

Tất cả mọi người: "..."

"Ting ...... Biểu hiện thành công với mọi người, giá trị thu hút đặc biệt +50.000, tiến độ nhiệm vụ: 10%."

Thực sự, mọi người đều cảm thấy rằng Diệp Thiên Dật sẽ chạy ra ngoài mà không có chút do dự nào, nhưng việc làm của hắn ta thực sự lại quá phô trương.

Hơn có rất nhiều cô gái trong chớp mắt đã biết hắn ta là Diệp Thiên Dật , nhưng họ không thể giải thích được bởi hắn ta đẹp trai, dáng vẻ hút thuốc của người này không phải là quá đẹp trai sao? Hắn lại còn có thể phun ra chứ nữa chứ?

Tên cặn bã như thế này thì lão nương đây cũng muốn!

Tất nhiên, đó chỉ là suy nghĩ nhất thời thời, sẽ không thể thực hiện được.

Khóe miệng Họa Thủy hơi nhếch lên nhìn Diệp Thiên Dật.

Khá thú vị, ta thực sự muốn xem tên cặn bã này chiến đấu như thế nào.

Có đánh cũng chẳng đánh được, đúng thật là đồ ăn hại, còn nói thì vẻ như có thể nói được, nhưng Trần Siêu Vân đang là chỉ huy đạo đức cấp cao. Dù hắn ta có nói gì cũng vô dụng, phun ra hai chữ kia cũng rất thú vị, nhưng phản đòn cũng vô ích, dù sao thì nếu là nàng ta, trong tình huống này, nàng ấy tạm thời cũng không thể nghĩ được cách gì.

Trần Siêu Vân nhìn chữ "đồ ngốc" từ từ tan biến trước mặt Diệp Thiên Dật, trong mắt lộ ra sự tức giận, nhưng lại cố kìm nén lại, không thể đánh được, nếu đánh thì không phải là lỗi của hắn, hơn nữa ai nổi giận trước, thì người đó là kẻ nhịn không nổi trước, vậy là người đó thua rồi, tất nhiên dù có tức giận cũng không được thua, nhưng thắng thì không sung sướng như vậy.

"Cái gì? Mắng người khác sao? Hahaha, ngươi chỉ có thể chửi rủa thôi sao, hahaha-" Trần Siêu Vân cười lớn.

"Đừng vội, để ta tìm một món đồ, ta nhớ là có đó."

Diệp Thiên Dật cúi đầu ngậm điếu thuốc trong miệng, sau đó lấy điện thoại lật ra xem.

Mọi người đều khó hiểu, hắn ta đang làm gì vậy?

"Ồ, ta đã tìm thấy rồi."

Sau đó Diệp Thiên Dật nhảy xuống khỏi cái bàn.

"Chờ đã, ta phải làm mờ cái đã."

Sau đó Diệp Thiên Dật đặt điện thoại lên bàn, đi đến chỗ Trần Siêu Vân, khẽ vỗ vai hắn.

"Một món quà cho ngươi."

Nói xong, Diệp Thiên Dật hít một hơi khói thuốc rồi phun ra, sau đó bước ra ngoài.

Mọi người nháo nhào nhìn chiếc điện thoại trên bàn, rồi mở to mắt.

Định mệnh…?

Sau đó Trần Siêu Vân cũng cảm thấy vô cùng khó hiểu, hắn ta đang nhục mạ Diệp Thiên Dật, nhưng hắn lại phản ứng như thế này là sao? Ý hắn là gì? Chỉ để điện thoại xuống bàn thôi ư?

"Tránh ra!"

Sau đó Trần Siêu Vân ôm cô gái kia đi tới, nhìn vào điện thoại trên bàn, lập tức cả người cứng đờ, nắm chặt bàn tay ... run lên vì tức giận.

Có một bức ảnh trên điện thoại, đó là trong phòng tắm, một người đàn ông đang chụp ảnh tự sướng với một người phụ nữ trước gương, chẳng mặc thứ gì trên người, chỉ là khuôn mặt của người đàn ông được làm mờ, mái tóc của người phụ nữ thì bị vẽ lên màu xanh lá cây và người phụ nữ đó lại chính là cô gái mà hắn đang ôm trong tay!

"Chồng ... chồng ơi, để em giải thích!"

Chát --

Trần Siêu Vân tát vào mặt nàng một cái đầy giận dữ.

"Mẹ kiếp! Cút ngay cho ta!"

"Trần Siêu Vân, ngươi dám đánh ta! Được! Cút thì cút! Thiên Dật ca ca, đợi em với!"

Sau đó cô gái vừa gọi vừa chạy theo Diệp Thiên Dật.

Tất cả mọi người: "..."

Lúc này, Trần Thiên Vân quay đầu lại, trừng mắt nhìn theo bóng lưng của Diệp Thiên Đạt, hai mắt đỏ bừng! Tuy nhiên, khói thuốc mà Diệp Thiên Dật đã phun ra ở cửa vẫn chưa tan hết, một chữ cái lớn ... tên ngốc...

"Diệp Thiên Dật, ta giết ngươi!"

Sau đó Trần Siêu Vân vội vàng chạy đi.

Mọi người đều im lặng không nói nên lời.

"Tên cặn bã đúng thật là một tên cặn bã mà, mẹ kiếp hắn chẳng cảm thấy xấu hổ gì cả, mà còn có thể phản kích như vậy sao?"

"Đúng là vô địch rồi, ta phải nói, tuy rằng hắn là cặn bã, ta cũng thực sự khâm phục."

"Biết làm sao được đây, một phần là muốn đánh, một phần là muốn nhịn, cũng tại cả hai bên, ả kia nếu không đê tiện thì làm sao lại cùng với Diệp Thiên Dật ..."

"Nhanh, đi xem đi, Trần Siêu Vân là Minh Khiếu cảnh, cao hơn Diệp Thiên Dật hẳn một cái đại cảnh giới đấy, hắn không chừng có thể thật sự giết chết Diệp Thiên Dật đấy!"

"..."

Sau đó một nhóm người nhao nhao chạy ra ngoài.

Họa Thủy bước tới cầm điện thoại lên xem ảnh, khóe miệng nhếch lên.

"Có vài kẻ, nếu đã không phải là phế vật, dù cho là tên cặn bã, thì cũng là một tên cặn bã có thực lực đấy, thật đáng tiếc, nhưng mà ngươi đừng nghĩ bổn cô nương này sẽ buông tha cho ngươi, nếu hôm nay ngươi không chết, bổn cô nương này còn có đường chỉnh đốn ngươi đấy, dám làm bẽ mặt bổn cô nương ta đây, hừ!”

Họa Thủy mỉm cười, đi ra ngoài.

Nàng rất giỏi trong việc nhìn người, đối mặt với sự sỉ nhục của Trần Siêu Vân, hắn ta vẫn có thể tìm cách chống trả, đây chỉ là cái thứ nhất, còn cái còn lại là điều mà Hóa Thủy quan tâm đến, là hắn ta dường như rất bình tĩnh từ đầu đến cuối. Sự tự tin này dường như không hề giả dối, cho dù biết là có phương thức phản công này, nhưng người bình thường không thể xử lý một cách bình tĩnh như vậy, cho nên nàng cảm nhận được sự sắc sảo một cách đã rất từng trãi, không giống một thiếu niên chỉ mới 19 tuổi, mà có cảm giác như một người đàn ông trung niên đã trải qua những thăng trầm của cuộc sống mới có.

Đối với nhiều nam nhân xuất chúng khác, nàng Họa Thủy cũng lười nhìn đến cái thứ hai, nhưng thật ra tên cặn bã này lại khiến nàng có chút hứng thú.

"Ting ... ngươi biểu hiện thành công với mọi người , giá trị sức hút đặc biệt là +100.000, tiến độ nhiệm vụ hiện tại: 20%."

Chương 7: Định mệnh! Vô tình!

Dịch: Nhóm Cỏ Dại

-

Diệp Thiên Dật ở bên ngoài cảm thấy sau lưng có một cỗ nội lực cường đại, cả người thực sự rất hoảng sợ.

Nhưng đó là cách duy nhất để hắn ta có thể phản kháng lại, mặc dù quả thực là vô liêm sỉ và cặn bã nhưng điều đó không quan trọng, dù sao hắn ta cũng là một tên cặn bã.

Hắn chỉ là tên phế vật ở Trúc Khí cảnh ngũ giai, Trúc Khí cảnh ngũ giai có khái niệm là gì? Đơn giản mà nói, thực lực mạnh hơn người thường không ít, dù sao cũng là người tập võ, không phải người thường có thể so sánh được, nhưng Diệp Thiên Dật quanh năm suốt tháng chỉ biết theo đuổi phụ nữ, thật sự không nhất định có thể đánh lại được một cao thủ trong những người bình thường.

Mà Trần Siêu Vân kia chính là cao thủ Minh Giới cảnh, cảnh giới lớn thứ hai, giữa hai giai lực lượng đã chênh lệch như ngày với đêm rồi, chứ đừng nói chi là cảnh giới lớn, cú đấm của hắn đủ mạnh để có thể dễ dàng giết chết một con sư tử hung tợn, huống chi là Diệp Thiên Dật.

Hây --

Diệp Thiên Dật phản ứng rất nhanh, bởi vì hắn biết một người đàn ông bình thường gặp phải chuyện như vậy thì việc nổi trận lôi đình cũng là chuyện bình thường, cho nên hắn đã chuẩn bị sẵn sàng, lách người sang một bên, né được nắm đấm của Trần Siêu Vân.

"Dừng tay! Nếu như ngươi còn dám tiếp tục động thủ với Diệp Thiên Dật, đừng trách ta động thủ với ngươi!"

Cô gái đang đứng trước mặt Diệp Thiên Dật hét vào mặt Trần Siêu Vân, sau đó tung ra một cỗ lực lượng đẩy Trần Siêu Vân ra xa.

Diệp Thiên Dật: "..."

Tất cả mọi người: "..."

Những người chạy ra cũng chết lặng.

CMN chứ? Đẹp trai thực sự có thể làm bất cứ điều gì hắn ta muốn? Nhưng ngươi cũng không thể như thế này chứ?

Diệp Thiên Dật cũng chết lặng, Mẹ nó chứ? Chị gì ơi, chị đừng làm thế này, em đây không chịu đâu.

"Ngươi! Tiểu tử thối!"

Trần Siêu Vân tích tụ ngọn lửa trên tay phải lại, vẻ mặt cương nghị.

"Đi chết đi!"

Hắn tức giận đến mức không còn nghĩ đến hậu quả, hiện tại muốn nổ ngọn lửa đã tích tụ này lên trên người bọn họ, bất kể là ra sao, như vậy mới khiến hắn hả giận được!

Hắn ta không hề thích người phụ nữ này, cô ta chỉ là công cụ để đùa giỡn mà thôi, nhưng đó lại là chuyện khác, đặc biệt là trước mặt nhiều người như vậy, sao có thể nuốt trôi được cơn giận này?

"Khoan đã."

Diệp Thiên Dật nói vào lúc này.

"Muốn kéo dài thời gian sao?"

Trần Siêu Vân nghiến răng trừng mắt nhìn Diệp Thiên Dật.

"Không, ta chỉ muốn nhắc nhở ngươi, ngươi không sợ sẽ nổ tung cả nơi này nếu tùy ý phóng hỏa sao?"

Diệp Thiên Dật nói.

"Ngươi đang tự đi tìm cái chết đấy!"

Trần Siêu Vân giận dữ gầm lên, rồi lại lao về phía Diệp Thiên Dật.

"Này, Trần Siêu Vân đã bị chọc giận rồi, hắn ta lại còn cố ý chọc tức hắn thêm. Đây không phải là đang tìm cái chết sao? Nếu tên đó bị chọc tức, hắn có thể làm được mọi việc đấy."

"Ừ, nhất là đối với những việc mất mặt này, lần trước ta nghe nói có một người phụ nữ đi quá trớn, hắn đã trực tiếp chặt đầu nàng ta, sau đó chắc chắn là rất hối hận, nhưng lúc ấy hắn quá xúc động nên mới bị ma xui quỷ khiến như thế."

"Chết đi cũng tốt ấy chứ, thành Thánh Thiên Thủy của chúng ta cũng ít đi một tên cặn bã, khoảng cách giữa hai người quá lớn, thật là may mắn cho Diệp Thiên Dật khi né được một lần, với tốc độ này, thực lực này, hắn tuyệt đối không thể trốn cũng không chống đỡ được."

"..."

Họa Thủy dựa vào tường và quan sát cảnh tượng trước mắt.

Dù ngươi có tự tin đến đâu, ngươi có thể làm gì khi đối mặt với sức mạnh to lớn trước mặt cơ chứ?

Diệp Thiên Dật chỉ đứng đó thậm chí không lùi bước, nhìn Trần Siêu Vân đang vội vàng chạy tới, sau đó lấy ra một điếu thuốc, cúi đầu nhấp một ngụm, sau đó duỗi ra ba ngón tay.

"Ba hai một."

Sau ba giây, Diệp Thiên Dật búng tay.

Lách cách

Rầm --

Trần Siêu Vân đang ở cách đó khoảng ba bốn mét, quần của hắn nổ tung một cú thật lớn, cả người hắn ta ngã xuống đất một cách thê thảm.

Tất cả mọi người: "..."

Mọi người đều chết lặng.

Và tất cả những người đàn ông theo phản ứng bản năng hít một hơi, và siết chặt chân của họ.

Thực sự bị phá thủng sao?

Đúng vậy, chính là cái thẻ treo này phát nổ, về phần có phát nổ hay không, Diệp Thiên Dật cũng không biết, dù sao thì cũng sẽ không dễ chịu.

Không có cách nào, hắn không thể đánh thắng được, chỉ có thể làm như vậy.

"Này, ta đã nói nếu ngươi nghịch lửa, chuyện gì sẽ xảy ra nào? Hảo tâm nhắc nhở ngươi mà lại không tin, trách ta sao?"

Diệp Thiên Dật rút ra hai điếu thuốc ném lên chiếc quần của Trần Siêu Vân đang kêu la thảm thiết kia.

Bùm--

Sau đó cả người Trần Siêu Vân nhảy dựng cả lên.

Ô mẹ ơi?

Diệp Thiên Dật cũng sửng sốt.

Lần nổ thứ hai?

Bang bang bang --

Sau đó, nó nổ vang như pháo nổ, mỗi lần phát ra tiếng là thân thể tên Trần Siêu Vân đang nằm trên mặt đất kia lại nảy mình co giật, tần số giống hệt như nhịp điệu nổ bùm bùm, buồn cười nhưng cũng đáng thương.

Tất cả mọi người:? ? ?

Định mệnh, vô tình!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!