Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới

Chương 8: CHƯƠNG 8: HẮN NGHĨ HẮN XỨNG ĐÁNG KHÔNG

Dịch: Cỏ Dại Team

-

Diệp Thiên Dật giờ đây cả người cũng choáng váng.

Cái thẻ xâu bạo này cũng nổ ghê quá nhỉ? Nổ một phát không đủ, còn phải nổ liên hoàn đùng đùng mới chịu.

Và mọi người xung quanh đều sững sờ, chuyện gì đang xảy ra vậy? Tại sao chuyện này lại thành ra như vậy cơ chứ? Là do Diệp Thiên Dật làm hả?

Mọi người đều nghĩ rằng Diệp Thiên Dật đã làm việc này, bởi vì trước đó hắn ta đã nói những điều như "lại chơi trò sôi động nào", và đúng lúc đó lại phát nổ, nhưng hắn ta đã làm việc đó như thế nào chứ?

"Ting ... đã thể hiện thành công với mọi người, giá trị cuồng ngạo +300000, tiến độ nhiệm vụ hiện tại: 50%."

"Ngươi đặt một quả pháo vào đũng quần của hắn ta khi nào vậy?" cô em kia hỏi.

“Này này này, ngươi đừng có đổ tội lên đầu ta như vậy chứ, ngươi có thấy ta đụng vào người của hắn ta không hả?” Sau đó Diệp Thiên Dật chỉ chỉ vào một chỗ trước mặt và nói: “Kìa, có camera kìa, camera có thể chứng minh sự vô tội của ta, ngay cả lý do tại sao hắn ta lại phát nổ ở đó như vậy, bổn thiếu cũng đâu có biết được đâu." Nói xong, Diệp Thiên Dật nhún vai bất lực.

Họa Thủy quan sát một cách thích thú.

Trùng hợp như vậy ư?

Không, tuyệt đối không phải, vậy rốt cục là có chuyện gì xảy ra? Thực sự có một quả pháo trong đũng quần của hắn ta ư? Cũng không thấy pháo nổ cơ mà.

"Aaaaaa……"

Thế là Trần Siêu Vân nằm trên mặt đất và phát ra một âm thanh đau đớn, sau đó hắn ta mở mắt và loạng choạng đứng dậy, làm sao ... sao không có cảm giác gì vậy ... eeeey…. Tiểu đệ đệ….. sao ngươi không có cảm giác gì thế này, không phải là ngươi bị nổ sao, sao ngươi lại không thấy đau tí nào thế, đừng có đơ ra không có tí cảm giác nào như thế chứ, khônggggggggg! ! !

" Diệp Thiên Dật!!!"

Hắn ta ủ rũ nhìn Diệp Thiên Dật, sau đó hắn chỉ vào Diệp Thiên Dật, tức giận nói: "Sự xấu hổ ngày hôm nay , ta thề không đội trời chung với ngươi đâu, ngươi đợi đó, làm trọng thương bạn học của mình như vậy, ngươi không bao giờ có thể ở lại Học viện Thiên Thủy được nữa đâu! Vậy thì để cho chị gái của ngươi đi quỳ tiếp đi!"

"Hứ ——"

Diệp Thiên Dật vừa gãi đầu vừa chu miệng, và bước về phía Trần Siêu Vân với vẻ khó chịu.

Trần Siêu Vân bây giờ đang đứng đó với đôi chân run rẩy, chứ đừng nói đến việc tấn công Diệp Thiên Dật.

"Ta nói này, người anh em à, suy nghĩ của ngươi có chút hơi vội vàng rồi đấy, chẳng lẽ ta đã đụng phải ngươi từ khi chúng ta gặp nhau đến giờ sao? Ta đánh ngươi sao? Thậm chí ta còn nhắc nhở ngươi, hôm nay đừng đùa với lửa, nguy hiểm lắm. Ngược lại, ngươi không những không nghe lời mà còn tấn công ta và còn làm bạn cùng lớp của ngươi bị thương nặng? Đụng vào ngươi thì ta cũng chưa đụng, cho như ta là phế vật, ngươi nói xem, ta là một đồ phế vật, chưa bao giờ chạm vào ngươi, ta làm sao có thể lại làm tổn thương ngươi nghiêm trọng được chứ? Camera đều ở đó kìa, ta không nghĩ trường học lại có thể phạt ta được, phải không nào? "

Diệp Thiên Dật nhếch miệng cười sau khi nói.

Khi mọi người nghe những lời nói của Diệp Thiên Dật, họ cảm thấy rằng cũng có vài điều khá là có lý, nhưng vì cái lông gì mọi người lại đều nghĩ rằng vết rách chỗ đáy quần của Trần Siêu Vân là do Diệp Thiên Dật gây ra?

Thật kỳ lạ.

"Ngươi!!"

Trần Siêu Vân chỉ vào Diệp Thiên Dật và tức giận không nói nên lời, nhưng bây giờ mục đích chính là đến bệnh viện xem thử, sau đó thì mới tính sổ chuyện này sau!

"Chúng ta kiểu gì cũng gặp lại nhau thôi, ngươi cứ đợi đó mà xem!"

Trần Siêu Vân loạng choạng bỏ đi một cách ngượng ngùng.

"Này, gặp thì gặp rồi đó, nhưng ‘tiểu đệ đệ’ của người nào đó không biết có còn bóng dáng nữa hay không đây."

Diệp Thiên Dật lắc đầu tiếc nuối sau lưng.

Phụt ——

Trần Siêu Vân loạng choạng và suýt ngã!

Mẹ mày!

Tất cả mọi người: "..."

"Ting ... ngươi thành công biểu hiện với mọi người, giá trị cuồng ngạo là +10000, tiến độ hiện tại: 51%."

"Thiên Dật à, bây giờ chúng ta có thể ở bên nhau được không?"

Lúc này, cô em do Trần Siêu Vân dẫn đến đi tới cạnh Diệp Thiên Dật, hỏi với vẻ mặt ngốc nghếch.

"Không thể được."

Diệp Thiên Dật lắc đầu nói.

"Bởi vì ta đã có người mình thích rồi."

Diệp Thiên Dật giả vờ rất nghiêm túc và nói.

Tất cả mọi người đều thầm sửng sốt, tên cặn bã như Diệp Thiên Dật này đang nhìn chằm chằm vào ai vậy? Kinh khủng thật.

"Không quan trọng, ngươi thích ai nói cho ta biết, ta có thể giống nàng ấy trở thành cô gái mà người yêu thích mà."

Diệp Thiên Dật: "..."

Tất cả mọi người: "..."

Đôi khi đẹp trai là thật là rắc rối mà.

"Điều đó e rằng hơi khó khăn một chút, bởi vì nàng ấy quá đẹp."

Diệp Thiên Dật nói xong, chậm rãi quay người lại, nhìn về thảm họa cách mình không xa.

Qua hệ thống phân tích có thể thấy rõ, số điểm của nàng ấy là ... 93 điểm! Quả thật là quá đẹp.

Khi Hoạ Thủy nhìn thấy ánh mắt của Diệp Thiên Dật bỗng nhiên nhìn về phía mình, trong lòng nàng đột nhiên giật mình .

Nàng không sợ trời không sợ đất, huống chi là một tên con trai, không biết có bao nhiêu tên đàn ông tự cho mình là siêu phàm đứng trước mặt cô đã phải chịu đựng bao nhiêu khó khắn, nhưng một tên Diệp Thiên Dật ngay cả con gà còn không có sức trói chặt, khi mà ánh mắt của hắn nhìn về phía mình, Hoạ Thuỷ lại có một chút cảm giác hoảng sợ.

Tính táo lại nào, hắn ta là cái thá gì? Mình cần gì phải hoảng sợ cơ chứ?

Sau đó Diệp Thiên Dật từ từ đi về phía Hoạ Thuỷ, ánh mắt của tất cả mọi người đều chuyển động theo bước chân của Diệp Thiên Dật.

Hoạ Thuỷ đã chuẩn bị sẵn sàng phản công, nếu hắn nói hắn thích mình? Ha ha ha, hắn có xứng đáng không?

Diệp Thiên Dật bước đến trước mặt của Hoạ Thuỷ, sau đó từ từ đưa tay ra vuốt nhẹ gò má mềm mại của nàng ấy, nếu như là người phụ nữ khác thì họ đã không thể chịu đựng được, nhưng nàng là Hoạ Thuỷ, nàng muốn xem thử liệu Diệp Thiên Dậy cái người này đến cuối cùng muốn làm gì.

Tiếng xì xào –

Nhìn thấy cảnh này, đám đàn ông chịu không nỗi phải rùng mình, hắn làm sao dám động vào Hoạ Thuỷ chứ ? Chán sống rồi ư.

Diệp Thiên Dật dịu dàng ghé sát vào lỗ tai cô, nhẹ giọng hỏi: "Cô em ngực nhỏ, cô em xinh đẹp nhất trường học chúng ta tên là gì nhỉ? Cũng không quá lâu, mà sao ta lại quên mất tên nàng ấy rồi. Nhưng mà ta rất thích nàng ấy và nàng ấy cũng thích ta."

Hoạ Thuỷ: "..."

Tất cả mọi người: " ...”

Cô em ngực nhỏ?

Uhm thì ... cũng ngỏ thật, nhưng hắn lại nói ra như vậy, thật là đáng chết?

Hơn nữa, không phải ngươi đến tán tỉnh nàng ấy sao?

Đệ nhất mỹ nhân? Bạch Hàn Tuyết?

Hắn thích nàng ấy là chuyện hết sức bình thường, nhưng nàng ấy thích hắn ư?

Tại sao hắn lại nghĩ ra được câu nói đó chứ ... Hắn nghĩ hắn xứng đáng không?

Trong lòng Hoạ Thuỷ liên tục nhắc nhở bản thân, hãy nhịn xuống! Ngươi phải nhịn xuống! Từ trước đến nay chỉ có bản thân ngươi là dám tuỳ ý chà đạp lên người khác, tuyệt đối không ai có thể đánh bại ngươi! Nếu ngươi tức giận, thì ngươi sẽ là người thua cuộc!

"Ta còn tưởng rằng ngươi định nói thích ta chứ."

Hoạ Thuỷ gạt tay Diệp Thiên Dật ra, sau đó khóe miệng nhếch lên, mang theo vẻ bình thản, nhìn chằm chằm vào Diệp Thiên Dật rồi nói.

Chương 9: Bạn thân của tỷ tỷ ngươi đó

Dịch: Cỏ Dại Team

-

"Làm sao lại như vậy được chứ? Mắt của ta không có bị mù. Một cô gái rẻ rúng chỉ có giá 800 tệ, cũng đáng để ta yêu thích à?"

Diệp Thiên Dật có chút giật mình.

Tất cả mọi người: "……"

"Ting... ngươi thành công biểu hiện với mọi người, giá trị cuồng ngạo là +100000, tiến độ nhiệm vụ hiện tại: 61%."

Điên rồ quá, thực sự điên rồ!

Hoạ Thuỷ hít thở thật sâu!

Ta muốn giết ngươi ... phải kìm lại.

Tuy nói như vậy, nhưng Hoạ Thuỷ này quả thực là rất đẹp, từ khi Diệp Thiên Dật đi tới thế giới này, ngoài người chị phong nhã Diệp Thiên Nhi của hắn ra, thì đến bây giờ hắn mới gặp được một người phụ nữ đẹp như vậy !

Nghe những gì Diệp Thiên Dật nói, một số người đã âm thầm giơ ngón tay cái lên ủng hộ Diệp Thiên Dật.

Khi tên cặn bã này và Hoạ Thuỷ gặp nhau, chỉ cần tên cặn bã này có đứng lâu thêm một chút nữa, thì sẽ có một màn kịch hay để xem.

Trong đời Hoạ Thuỷ chưa bao giờ bị người khác làm bẽ mặt như vậy. Chỉ vì chính ngươi muốn thử thách, vậy thì đừng có hối hận!

Sau đó nàng cố gắng hết sức để kiềm chế bản thân, để bản thân giữ được dáng vẻ bình tĩnh, ánh mắt nhìn về một hướng.

"Kìa, cô em xinh đẹp nhất trường ở bên kia kìa, bạn thân của tỷ tỷ ngươi đó."

Hoạ Thuỷ nhìn về một hướng và chép miệng nói.

Bạn thân của chị gái?

Diệp Thiên Dật nhìn sang, ánh mắt của tất cả mọi người cũng nhìn sang.

Một cô gái mặc váy màu xanh lam từ cách đó không xa hờ hững tao nhã đi qua, ánh mắt của toàn bộ người xung quanh đều tập trung trên người nàng, mỗi lần nàng xuất hiện là tất cả mọi người đều không thể dời mắt.

Đều nói vật dĩ loại tụ nhân dĩ quần phân, những lời này không hề sai chút nào. (vật họp theo loài, người phân theo nhóm)

Chị gái Diệp Tiên Nhi của Diệp Thiên Dật đã từng là đệ nhất mỹ nhân của học viện Thiên Thủy, mà người này đây về sau mới vào học viện, nhưng nàng là người Bạch gia, một trong tứ đại gia tộc của học viện Thiên Thủy, năm đó Diệp gia cũng nằm trong hàng ngũ tứ đại gia tộc, chỉ có điều là sau đó bị tàn sát, Dương gia lên kế vị, coi như đều là thiên kim của hai đại gia tộc, các nàng vừa là bạn tốt cũng vừa là đối thủ.

Trong trí nhớ, Diệp Thiên Dật có ấn tượng sâu sắc với nàng, bởi vì xinh đẹp, nhìn là muốn phập, có lần hắn muốn giở trò với nàng, đáng tiếc là không làm được!

Hồi tưởng lại mấy năm gần đây, nàng có đến nhà bọn hắn một lần, à đúng rồi, chính là vào ba năm trước, Diệp Thiên Dật hạ thuốc cho Diệp Tiên Nhi và Bạch Hàn Tuyết, Diệp Tiên Nhi đã trúng chiêu, nhưng Bạch Hàn Tuyết lại có lòng cảnh giác rất lớn với Diệp Thiên Dật, nàng phản ứng kịp rồi sau đó cho Diệp Thiên Dật một cái tát, cũng cứu luôn cả Diệp Tiên Nhi, sau ngày đó, nàng liền không đến nhà bọn hắn nữa.

Nếu như năm đó đạt được mục đích, như vậy Diệp Thiên Dật lập tức cho hai người phụ nữ này...

Sau đó nàng tới học viện Thiên Thủy, dùng vẻ đẹp mà trở thành đệ nhất mỹ nhân, nữ thần của cánh đàn ông ở học viện Thiên Thủy.

Hai người các nàng có thể trở thành bạn thân, phần lớn nguyên nhân là bởi vì tính cách tương đối giống nhau, đều là những người rất lạnh nhạt, có thể các nàng có chung chủ đề để nói chuyện, ngoại trừ nhan sắc, Diệp Thiên Dật dù sao cũng chỉ cảm thấy các nàng chính là được khắc ra từ cùng một khuôn mẫu, có thể điểm bất đồng chính là, Diệp Tiên Nhi thì ngu đau ngu đớn, Bạch Hàn Tuyết thì càng lạnh lùng, kiêu ngạo.

Diệp Thiên Dật thấy nàng, nói thật thì hắn không hề muốn đụng mặt với nàng chút nào.

Thật cmn lúng túng vl.

"Tinh...hệ thống Thiên Tú phát động nhiệm vụ nhánh [Khẩu thị tâm phi —— Bạch Hàn Tuyết], nội dung nhiệm vụ: Sử dụng thẻ Khẩu thị tâm phi với Bạch Hàn Tuyết, khen thưởng nhiệm vụ: Độ tiến triển nhiệm vụ cuối cùng của hệ thống Thiên Tú tăng lên 20%, võ kỹ địa giai nhất tinh thuộc tính hỏa [Hỏa Thần Kiếp], nhiệm vụ thất bại, hệ thống Thiên Tú đóng kín vĩnh viễn."

Diệp Thiên Dật: "...."

Hắn không muốn đối diện với nàng, cái hệ thống đần độn này lại càng phải bắt hắn gặp mặt nàng?

Nhiệm vụ thất bại, hệ thống đóng kín? Nói cách khách hệ thống Thiên Tú không có phát động cái thứ nhất, khen thưởng...thiên phú luyện cấp nghịch thiên, tăng lên cảnh giới, trung tâm mua sắm bậc nhất cũng mất...Cơ hội chỉ có một lần, nói mất thì mất ngay, ai biết hệ thống của người kế tiếp là gì, khen thưởng cái gì? Hơn nữa chỉ cần dùng thẻ Khẩu thị tâm phi mà thôi là có thể có được phần thưởng võ kỹ địa giai, võ kỹ địa giai này toàn bộ thánh thành Thiên Thủy cũng chỉ có mấy quyển? Vậy thì nghịch thiên rồi!

"Chết tiệt! Vậy thì đi thôi, dù sao tiểu gia hiện tại đã là một tên cặn bã rồi, ở trong mắt Bạch Hàn Tuyết cũng là một tên cặn bã, cặn bã thêm chút nữa thì có sao"?

Diệp Thiên Dật bất đắc dĩ thầm nói trong lòng.

"y dô, không dám đi hả? Đừng có sợ, không phải nói trắng ra là Bạch Hàn Tuyết thích ngươi sao? Đi, để chúng ta nhìn xem nàng thích ngươi cỡ nào."

Họa Thủy nhìn Diệp Thiên Dật hài hước nói.

"Haizz..."

Diệp Thiên Dật lắc đầu một cái sau đó thở dài nói:

"Vốn dĩ ta còn muốn khiêm tốn một chút, nếu như ngươi không tin, dám cược không?"

" Thứ bổn cô nương giỏi nhất chính chính là đánh cược, ngươi nói đi."

"Nếu ta có thể chứng minh nàng thích ta, thì ngươi hôn ta một cái."

Diệp Thiên Dật cười nói.

Họa Thủy cười nhạo một tiếng:

"Mẹ kiếp, nếu ngươi khiến nàng chủ động hôn ngươi một cái, bổn cô nương cho ngươi xoạc một đêm."

Mọi người: "...."

Hai yêu nghiệt đụng phải nhau, thật đúng là một một đường tia lửa kéo theo tia chớp.

Sau đó Diệp Thiên Dật chỉ tay cười lớn:

"Ok luôn, mọi người cũng nghe thấy rồi, ngươi đừng có mà đổi ý."

"Vậy nếu ngươi làm không được thì sao?"

Họa Thủy hỏi ngược lại.

"Không làm được thì cắt c* cho ngươi ngâm rượu!"

Mọi người: "...."

Diệp Thiên Dật nói xong, sau đó đi về phía chỗ Bạch Hàn Tuyết vừa đi qua không xa.

Họa Thủy hai tay ôm ngực dựa vào chỗ nào đó cười lớn.

Nàng rất rõ Bạch Hàn Tuyết, thích Diệp Thiên Dật? Chủ động hôn hắn? Nếu đàn ông trên thế giới này chết hết nàng ta cũng không bao giờ hôn Diệp Thiên Dật, dù sao tên cặn bã này không phải là loại mà thiên chi kiêu nữ có thể để mắt tới.

"Này."

Diệp Thiên Dật đi tới trước mặt Bạch Hàn Tuyết chặn nàng lại.

Chân mày Bạch Hàn Tuyết nhăn lại nhìn về phía Diệp Thiên Dật.

"Diệp Thiên Dật?"

Sau khi thấy hắn là Diệp Thiên Dật, cặp chân mày mỏng xinh đẹp càng nhíu chặt hơn, lộ ra ánh mắt ghét bỏ.

Chương 10: Mọi người: ???

Dịch: Cỏ Dại Team

Đây chính là người đã từng bỏ thuốc nàng, thậm chí súc sinh này còn bỏ thuốc cả chị gái hắn, nàng không ghê tởm mới là lạ, có điều nàng là vì suy nghĩ cho Diệp Tiên Nhi nên chuyện này không có người thứ tư biết.

Diệp Thiên Dật nhìn chằm chằm Bạch Hàn Tuyết, không chút kiêng dè.

Không thể không nói, cô nàng này thật sự xinh đẹp, chân dài, vóc người cân đối, da trẵng nõn nà không tỳ vết, nhan sắc hoàn mỹ, nhưng Diệp Thiên Dật càng thích Diệp Tiên Nhi hơn, bởi vì hai tròng mắt màu xanh nhạt càng tăng thêm mấy phần ý vị và khí chất! Nhưng người phụ nữ này dưới khóe mắt có một nốt ruồi lệ, loại phụ nữ cấp bậc này, có nốt ruồi lệ thật sự rất đẹp.

Nhưng mà Diệp Thiên Dật nhìn hệ thống chấm điểm một cái...Diệp Tiên Nhi và Bạch Hàn Tuyết đều là 98 điểm, chỉ có điều độ hảo cảm....50 thật thất bại. vậy cũng có thể hiểu được.

Nhưng mà sao điểm giá trị nhan sắc lại lật trời như vậy chứ?

Mấy chục triệu người hâm mộ của nữ minh tinh đang ăn khách, có biết bao nhiêu là nữ thần, thật ra tám mươi mấy điểm đã là hết mức rồi, đa số đều do trang điểm mà ra, chín mươi tám điểm....Gần như hoàn mỹ, có thể giữ lại hai điểm mong đợi.

Đế quốc này không lớn, chủ thành không lớn, học viện cũng nhỏ, ngược lại chỉ có gái đẹp là xuất chúng, đế quốc Thiên Thủy có lần còn được gọi là đế quốc tiên nữ, bởi vì phụ nữ nơi đây chỉ cần những người có giá trị nhan sắc trung bình thôi là đã đè bẹp bất kỳ đế quốc nào! Vì vậy đế quốc Thiên Thủy hấp dẫn rất nhiều đàn ông từ những đế quốc khác tới.

Những người xung quanh đây đều chú ý đến Bạch Hàn Tuyết, đột nhiên thấy có người đàn ông đứng trước mặt ngăn nàng lại, tất cả mọi người đều kinh ngạc.

"Tên đó là ai?"

Cách đó không xa, một người đàn ông đang tựa lên cây thấy cảnh này lập tức lạnh lùng hỏi.

Người đàn ông bên cạnh vội vàng trả lời:

"Hình như là Diệp Thiên Dật, em trai của Diệp Tiên Nhi, vừa mới chuyển viện đến đây, bởi vì là em trai Diệp Tiên Nhi cho nên ta đặc biệt chú ý một chút."

"Là hắn? Cũng dám có ý định với người phụ nữ của bổn thiếu?"

Nói xong hắn búng điếu thuốc trong tay ra ngoài.

"Lâm thiếu bớt giận, lấy tính cách của chị dâu, khẳng định lười để ý hắn, nếu như hắn còn dây dưa nữa, nhất định chị dâu sẽ cho tên phế nhân này một bạt tai."

Lâm Trường Thiên hơi dừng bước chân, sau đó gật đầu một cái.

"Hừ, để xem."

Lâm Trường Thiên hài hước cười một tiếng.

...

"Có chuyện gì?"

Bạch Hàn Tuyết căn bản lười để ý Diệp Thiên Dật, nhưng dù sao hắn cũng là em trai của Diệp Tiên Nhi nên nàng vẫn lạnh lùng hỏi một câu.

"Bạch Hàn Tuyết, ta thích ngươi, ngươi có thích ta không?"

Diệp Thiên Dật toét miệng cười hỏi nàng.

Mọi người sau khi nghe thấy thì có nhiều người không nhịn được cười ha hả.

"Tinh...Đã sử dụng thẻ Khẩu thị tâm phi, mục tiêu tác dụng: Bạch Hàn Tuyết, thời gian kéo dài: Một tiếng."

Bạch Hàn Tuyết nhíu chặt chân mày.

"Thích."

Mọi người: ???

Một màn này diễn ra khiến tất cả mọi người nghẹn họng, há mồm trợn mắt, vẻ mặt không dám tin.

"Tình huống gì vậy? Đây cmn là tình huống gì? Bạch Hàn Tuyết thích Diệp Thiên Dật?"

"Không!! Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào! Ta đang mơ, ta nhất định đang nằm mơ."

"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ta bị điên rồi hả?"

"...."

Những người kia nghe xong đều cuống cuồng trợn to hai mắt, tự lẩm bẩm một mình.

Họa Thủy đột nhiên choáng váng cả người.

Cái này....

Nàng chẳng lẽ phải bị xoạc rồi sao?

Không không không, nhất định có nguyên nhân, đây quả thực so với chuyện Diệp Thiên Dật thích đàn bà còn hơn cả chuyện một ngàn lẻ một đêm.

Lâm Trường Thiên bên kia không nghe được bọn họ nói cái gì, nhưng hắn nhìn thoáng qua cảm thấy phản ứng của mọi người có gì đó sai sai.

Mà bây giờ đang cảm thấy sai nhất chính là người trong cuộc Bạch Hàn Tuyết.

Rõ ràng nàng phải nói là không thích hắn, làm sao lại có thể nói thành thích?

"Kia...nói vậy nếu như ngươi cũng thích ta, thì ta có thể hôn ngươi một cái không?"

Diệp Thiên Dật cười một nụ cười "ngây thơ".

"Có thể..."

Mọi người: ???

Bạch Hàn Tuyết: "..."

Tình huống gì nữa! Đây cmn lại là tình huống gì?

Trong nháy mắt, Bạch Hàn Tuyết cũng phải tự thắc mắc xem nàng có phải đang nằm mơ hay không? Có phải nàng sẽ không thể tỉnh lại? Nàng rõ ràng phải nói là không được! Hôm nay rốt cuộc là nàng bị sao vậy?

Diệp Thiên Dật thầm cảm thán về sự mạnh mẽ của hệ thống này, này cũng quá mạnh rồi đó. Dù sao cũng là một tên cặn bã, cũng không muốn tẩy trắng, hệ thống bất lương này nếu đã phát động một nhiệm vụ bất lương, vậy thì làm thôi.

"Vậy ta hôn nha."

Diệp Thiên Dật cười toe toét, sau đó từ từ xích lại gần.

"Được."

Bạch Hàn Tuyết nói.

Sau đó nàng lại tiếp tục bối rối, rõ ràng phải nói là không được! Đã xảy ra chuyện gì vậy!

Nằm mơ! Nàng nhất định đang mơ!

Mọi người: ???

Nhưng mà còn khủng khiếp hơn chính là, nàng muốn lùi lại phía sau, thậm chí còn muốn tát bay Diệp Thiên Dật, nhưng mà cơ thể hoàn toàn không nghe lời nàng, đến nỗi sau khi nàng vừa nảy sinh ra ý nghĩ này thì trái lại cơ thể nàng đang nghiêng về phía trước, nhan sắc cực phẩm từ từ hướng về phía Diệp Thiên Dật.

Đây chính là chỗ đáng sợ của thẻ Khẩu thị tâm phi, đáng sợ ở chỗ không chỉ miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo, mà hành động cũng đi ngược lại với suy nghĩ trong lòng, ngươi muốn né tránh, kết quả là ngươi lại sáp lại gần hơn.

Tất cả mọi người trơ mắt nhìn môi Diệp Thiên Dật hôn xuống gò má của Bạch Hàn Tuyết.

Trong khoảnh khắc đó, đầu óc Bạch Hàn Tuyết trở nên trống rỗng...

Mềm mại, thơm tho, mịn màng, non nớt...

Ôi, sướng chết đi được...

Hắn đột nhiên muốn xem thử dùng một chút sữa rửa mặt là loại cảm giác gì...

Nhưng Diệp Thiên Dật biết hắn không thể đi quá giới hạn, nhiệm vụ chính là nhiệm vụ, tên cặn bã thì chính là tên cặn bã, đó là trước đây, hiện giờ mà nói nội tâm hắn vẫn là một công dân lương thiện.

Rầm ——

Tất cả mọi người trông thấy cảnh này, cả thế giới như sụp đổ...

"Nữ thần...huhuhu, nữ thần! A a a! Chuyện gì đang xảy ra vậy!"

"Tại sao! Tên Diệp Thiên Dật đó rốt cuộc có ma lực gì? Đây chính là Bạch Hàn Tuyết đó, tại sao nữ thần lại chủ động để cho hắn hôn, mẹ ơi, con khiến người mất mặt rồi, người ta cũng hôn được nữ thần rồi, mà con...chỉ mới hôn qua cơ hữu, huhuhu..." ( là gay hoặc anh em thân thiết thuở nhỏ)

"Điên hết rồi! Cái thế giới này điên thật rồi!"

"..."

Họa Thủy lại choáng váng tiếp, nàng suýt nữa đứng không vững, đôi mắt xinh đẹp trợn to.

Nàng cũng chưa tỉnh ngủ...nàng cũng đang nằm mơ...

Chương 11: Vậy ngươi có thể hôn ta một cái không?

Dịch: Cỏ Dại Team

Rắccc ——

Xa xa, Lâm Trường Thiên cho dù không biết những người đó đang nói gì, nhưng mà hắn thấy được tất cả, điện thoại di động trong tay bị hắn bóp thành bụi phấn, hai tròng mắt đỏ như máu!

"Diệp Thiên Dật, ngươi chết không được yên thân!"

Hắn tức giận đi tới, cổ họng còn phát ra tiếng gầm nhỏ.

Sau khi Diệp Thiên Dật hôn xong, hắn lại nhìn Bạch Hàn Tuyết cười.

"Vậy ngươi có thể hôn lại ta một cái không?"

Diệp Thiên Dật cười hỏi.

Bạch Hàn Tuyết không trả lời, nàng không dám mở miệng nữa.

Nhưng mà cho dù nàng không lên tiếng, sau khi Diệp Thiên Dật hỏi xong, khuôn mặt xinh đẹp của nàng lại sáp gần Diệp Thiên Dật, hôn nhẹ lên má hắn một cái.

Mọi người: ???

Răng rắc ——

Vô số âm thanh tan nát cõi lòng vang lên rất rõ ràng.

Bây giờ còn có thể giải thích gì chứ?

Bạch Hàn Tuyết chủ động hôn Diệp Thiên Dật... còn có thể giải thích như thế nào?

Bạch Hàn Tuyết: ???

Lâm Trường Thiên mới vừa đi tới chuẩn bị nói đến Diệp Thiên Dật, nhìn thấy cảnh này thì bỗng nhiên đứng hình mấy giây, giận đến run cả người, mắt không dám tin vào thứ mình thấy được.

Nếu như Bạch Hàn Tuyết thích những tên đàn ông khác, có lẽ hắn còn có thể hiểu được, nhưng tên này chính là Diệp Thiên Dật đó, hắn không tin Bạch Hàn Tuyết không biết Diệp Thiên Dật là ai! Tại sao? Rốt cuộc là tại làm sao?

"Hàn Tuyết, ngươi....ngươi và Diệp Thiên Dật..."

Lâm Trường Thiên không thể tin nổi nhìn Bạch Hàn Tuyết.

Bạch Hàn Tuyết không trả lời...

"Tinh...Ngươi thành công, hoàn thành nhiệm vụ Khẩu thị tâm phi —— Bạch Hàn Tuyết, đã phát phần thưởng nhiệm vụ."

Sau đó Diệp Thiên Dật đang có một bộ công pháp bị cưỡng chế nhét vào trong đầu mình...

"Tinh...Ngươi thành công khiến tất cả mọi người kinh ngạc, khiến cho tổng cộng 37 anh em khóc, 55 anh em bị công kích tan vỡ trái tim, hoàn thành vượt mức nhiệm vụ cuối cùng hệ thống Thiên Tú [Ta là Tú Nhi], phần thưởng vượt mức quy định trị giá 5000000, phần thưởng nhiệm vụ một tiếng sau sẽ phát, hệ thống Thiên Tú đóng kín, hệ thống ngẫu nhiên mới sẽ mở ra lúc 12 giờ đêm."

Diệp Thiên Dật: "..."

Sướng!!!

Cmn quá sướng!

Đời người nếu như được bật hack quả nhiên chỉ có duy nhất một chữ sướng!

Phế vật phải không? Tên cặn bã phải không? Súc sinh phải không?

Hy vọng đến lúc đó khi mà tiểu gia ta quật khởi, các ngươi đừng có mà sợ rớt cả cằm ra.

Chỉ có điều...nên chuồn thôi.

Sau đó Diệp Thiên Dật nói:

"Vậy cái đó, ta đi trước, ngươi cũng đi đi."

Diệp Thiên Dật nói xong liền muốn chạy đi.

Lúc này Bạch Hàn Tuyết đột nhiên kéo tay Diệp Thiên Dật lại.

"Không muốn...ta muốn đi cùng ngươi."

Diệp Thiên Dật: "..."

Mọi người: "..."

Lâm Trường Thiên: "..."

Bạch Hàn Tuyết: "..."

Nàng thật sự muốn phát điên rồi! Nàng tức giận muốn nói là không được đi! Làm sao lại...

Đời này, nàng từng gặp qua nhiều chuyện ly kỳ, trên người cũng xảy ra không ít chuyện ly kỳ, nàng cũng có thể chấp nhận, nhưng mà lần này...

Nhất định là Diệp Thiên Dật thi triển yêu pháp lên người nàng! Nhất định là như vậy!

Trong lòng nàng thật sự rất hận tên cặn bã này!

Nàng không quan tâm danh dự, không quan tâm người khác gièm pha nói xấu, thanh giả tự thanh (người ngay thẳng), nàng không cần những lời đánh giá của người khác, chuyện hôm nay nàng không thèm quan tâm, nhưng mà liên quan tới Diệp Thiên Dật...Lần này tất nhiên nàng muốn lăng trì hắn, coi như hắn là em trai của Diệp Tiên Nhi cũng không thể bỏ qua!

Nhưng mà...Tại sao nàng lại đưa tay ra xin hắn đừng đi chứ? Ngươi buông ra, ngươi buông ta ra!

Một cái tay khác của Diệp Thiên Dật khều khều chóp mũi...Sau đó từ từ đưa lên vuốt ve gò má của nàng, tất cả mọi người chứng kiến cảnh này không ngưng nghiến răng.

"Đồng ý với ta, nửa người trên lẫn nửa người dưới của ngươi đều thuộc về ta, được không?"

Diệp Thiên Dật nhu tình nói. (dịu dàng tình cảm)

Bạch Hàn Tuyết: "..."

Mọi người: "..."

Nàng không nói chuyện, nhưng mà cơ thể nàng như bị khống chế liền gật đầu một cái.

Có vài người không kìm được hai hàng lệ tuôn...

Nửa thân dưới của nữ thần...huhuhu...

Kế tiếp chỉ trong nháy mắt, Diệp Thiên Dật đột nhiên thay đổi, sau đó cười nói:

"Hahaha, các ngươi không phải nói ta là cặn bã sao? Được rồi, cặn bã này sẽ để các ngươi xem cho rõ, chia tay đi."

Nói xong Diệp Thiên Dật vung chân chạy ra khỏi học viện.

Tiểu gia bây giờ phải gấp gáp trở về nhìn một chút võ kỹ địa giai có bao nhiêu bá đạo đây.

Mọi người: "..."

"Chó chết!! Ta muốn giết người, lão tử còn không đụng được vào nữ thần, ngươi lại chia tay?"

"Lão tử chém chết ngươi! Đm nhà ngươi!"

"Mọi người đuổi theo, chém chết tên Diệp cặn bã này!"

"..."

"Họa Thủy, cùng đi nào, cùng đi dạy dỗ tên khốn kiếp đó!"

Có người dừng lại bên cạnh Họa Thủy, dẫu sao trong học viện Họa Thủy cũng là cao thủ, hơn nữa nàng không sợ trời không sợ đất, mấy người bọn họ có lẽ thật sự không dám, nhưng có nàng ở đây nhất định có thể dạy dỗ thật tốt Diệp Thiên Dật.

"Ta muốn được yên tĩnh..."

Họa Thủy mệt mỏi nói một câu...

Thua rồi, thua rồi!

Cho tới bây giờ, nàng chưa từng nghĩ sẽ có ngày nàng sẽ bại trong tay một tên phế vật như vậy, trong tay một tên cặn bã! Nàng cũng không nghĩ đến đường đường Bạch Hàn Tuyết cũng bị đánh bại bởi hắn, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Bạch Hàn Tuyết không muốn cử động, nhưng cơ thể không tự chủ mà đuổi theo hướng Diệp Thiên Dật.

Mãi cho đến khi chạy đến một con hẻm nhỏ gần Thành Thánh Thiên Thủy, Diệp Thiên Dật mới dừng lại, thở hổn hển.

Xong rồi!

Đối với một võ giả cấp một sao của mặt đất, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ tối thượng của hệ thống Thiên Tú, phần thưởng nhiệm vụ được nhân đôi, nhưng nhân đôi thì sao? Cảnh giới ban đầu thăng cấp thứ năm, lại tăng gấp đôi lên cấp 10. Một sự thăng cấp của một đại cảnh giới , thật là tuyệt! Đây được coi là thiên tài, tu luyện từ Trúc Khí cảnh đến Minh Khiếu cảnh cũng phải mất mấy năm, đúng không?

Phần thưởng của nhiệm vụ thứ hai, thiên phú tu luyện cấp Nghịch Thiên ... Nếu như một lần nữa lại tăng thêm gấp bội...

Nghịch Thiên tăng thêm gấp bội một lần nữa nghĩa là gì?

Lẽ nào đó là...

Ultraman?

Đôi mắt của Diệp Thiên Dật đột nhiên lóe sáng.

Có điều tất cả chuyện đó là điều sẽ được biết sau một giờ nữa, và bây giờ ...

Hình bóng của Bạch Hàn Tuyết đã xuất hiện bên cạnh Diệp Thiên Dật.

Sâu trong mắt nàng là sự chán ghét cùng tức giận!

Diệp Thiên Dật biết rằng sớm muộn gì hắn cũng phải đối mặt với nàng ta, nhưng vì nhiệm vụ, hắn cũng không còn cách nào khác.

"Ê, ta xin lỗi nhé."

Diệp Thiên Dật nhìn nàng và nói.

Diệp Thiên Dật là một tên cặn bã, nhưng thân là một con người đến từ Trái đất, hắn cũng cảm thấy có chút gì đó không phải, chuyện ngày hôm nay hẳn là sẽ có ảnh hưởng gì đó đến Bạch Hàn Tuyết, hơn nữa Diệp Thiên Dật cũng biết hiện tại có lẽ nàng ấy cũng đang muốn băm vằm hắn ra mới hả giận. Vậy trước tiên giờ vẫn phải nghĩ cách giữ cái mạng nhỏ này đã.

"Tạm thời hủy bỏ hiệu quả của thẻ khẩu thị tâm phi.”

Diệp Thiên Dật nói với hệ thống trong tâm trí của mình.

Tại sao nói là tạm thời?

Nếu nàng ấy thực sự muốn giết chết hắn thì sao? Sau đó bật lại, ít nhất đảm bảo rằng nó sẽ không bị vô hiệu hóa, dù sao, nó cũng chỉ có thời lượng trong vòng một giờ.

"Ta thực sự cảm thấy đáng tiếc thay cho Tiên Nhi!"

Bạch Hàn Tuyết nói, nói xong nàng rất ngạc nhiên, nàng vừa nói ra tất cả suy nghĩ trong lòng mình sao! Mà không phải là ngược lại, nàng vẫn bình thường!

Diệp Thiên Dật sờ chóp mũi, sau đó gật đầu.

"Ừm, ta cũng đồng ý với điều đó."

Bạch Hàn Tuyết ngay lập tức đến trước mặt Diệp Thiên Dật, sau đó nắm lấy cổ Diệp Thiên Dậtvà ép hắn ta vào tường, khuôn mặt xinh đẹp của nàng ta tràn đầy sự tức giận, và đôi mắt của nàng ta càng thêm kinh tởm và hắt hủi.

"Hôm nay ta không giết ngươi, nhưng ta sẽ bẻ gãy tay ngươi cho bớt giận!"

Nếu không phải là nể mặt Tiên Nhi, nàng ấy thực sự sẽ giết chết Diệp Thiên Dật, bẻ một cánh tay không thực sự là làm đứt lìa nó ra, nó chỉ khiến hắn ta bị gãy xương và cảm thấy đau đớn.

“Này, cho nàng ba giây đồng hồ để thả ta ra, bằng không, ngươi có tin hay không sẽ trở thành như vừa mới làm?” Diệp Thiên Dật bình tĩnh nói.

Hàng lông mày Bạch Hàn Tuyết đột nhiên cau lại, nhưng không có buông ra.

Nàng không tin điều đó.

Chương 12: Bảo bối, buông tay ra đi có được không?

Dịch: Cỏ Dại Team

"Ba hai một!"

Sau đó Diệp Thiên Dật nhếch nhếch khóe miệng, một lần nữa bật lên hiệu ứng trùng kích.

"Bảo bối, nàng có buông ra không?"

Sau đó Diệp Thiên Dật nói với một nụ cười.

Không buông ...

Rồi nàng ấy buông tay.

Bạch Hàn Tuyết: "..."

Có chuyện gì với nàng ấy vậy!

Diệp Thiên Dật mỉm cười, sau đó cúi đầu gật đầu một điếu thuốc, hít một hơi dài.

"Nàng tò mò không biết rằng ta đã làm gì với nàng sao? Ta không phải là cặn bã trong mắt nàng sao? Ta quả thực là một tên cặn bã, nếu không ta sẽ không dùng thủ đoạn này đối với nàng." Diệp Thiên Dật lại hít một hơi sâu rồi nhìn nàng và nói: "Nếu ta nói bây giờ bảo nàng cởi đồ ra ngay tại đây nàng cũng sẽ phải cởi ra thi nàng có tin không?”

Bạch Hàn Tuyết hoảng sợ, nàng thực sự hoảng loạn.

Diệp Thiên Dật cười nói tiếp: "Quên đi, sẽ không lợi dụng nàng. Chỉ cần nàng nhớ rõ là lần sau sẽ không dễ dàng bỏ qua cho nàng như thế này đâu."

Nói xong, Diệp Thiên Dật bỏ đi.

"Đóng chế độ thẻ khẩu thị tâm phi ."

Điều khiến Diệp Thiên Dật ngạc nhiên là sự trùng lặp này kéo dài cả tiếng đồng hồ. Một khi đóng chế độ này lại, thời gian còn lại sẽ dừng lại và còn lại bốn mươi ba phút, có nghĩa là trong tương lai, Diệp Thiên Dật có thể tiếp tục mở nó mọi lúc, mọi nơi ... … Điều này có vẻ hơi bất thường!

Bạch Hàn Tuyết đứng đó nhìn Diệp Thiên Dật đang dần đi xa, nghiến răng nghiến lợi.

Tên súc sinh!

Nàng phải tự tìm hiểu xem chuyện gì đã vừa xảy ra với chính mình. Những gì Diệp Thiên Dật đã làm với nàng ấy đã khiến nàng ấy trở nên như thế này, nhưng có vẻ như nàng ấy đã tìm ra cách của mình. Những gì nàng ấy nói và làm mọi thứ đều trái ngược với trái tim của chính mình. Vậy nếu ví dụ kết qủa ngược lại thì sao

Nàng chỉ là đang đoán mò, không chắc chắn, bởi vì nàng thực sự không chắc Diệp Thiên Dật sẽ làm gì nàng, hắn ta thực sự có thể làm tất cả mọi thứ, thậm chí tối nay hắn ta còn có thể bắt Diệp Tiên Nhi..

Đúng lúc này, Lâm Trường Thiên chạy tới, phía sau hắn ta là một nhóm ngốc từ học viện Thiên Thủy xông ra để giết Diệp Thiên Dật.

"Hàn Tuyết, nàng không sao chứ?"

Lâm Trường Thiên chạy đến bên Bạch Hàn Tuyết và lo lắng hỏi.

Bạch Hàn Tuyết lúc này tâm tình không được tốt nên không trả lời câu hỏi của hắn.

Sau hai giây, nàng hoàn hồn, đôi mắt đẹp lạnh lùng liếc nhìn đám đông.

Lâm Trường Thiên không cam tâm, thật sự không chút cam tâm, tại sao? ? Hắn muốn biết câu trả lời.

"Hàn Tuyết, nàng thật sự thích tên rác rưởi Diệp Thiên Dậtsao?"

Lâm Trường Thiên nhìn Bạch Hàn Tuyết và hỏi.

Bạch Hàn Tuyết cau mày.

Nàng ấy không thèm trả lời, nhưng làm rõ mọi chuyện trong một câu cũng không có gì to tát.

Nếu câu trả lời là không thích thì khi nói ra sẽ là thích. Vì vậy nên nói là thích thì nó mới trở thành không thích được.

Bạch Hàn Tuyết suy nghĩ một chút, sau đó nhẹ nói: "Ừ ta thích."

Bạch Hàn Tuyết : “? ? ?”

Lẽ nào hết tác dụng rồi sao?

Nàng ấy thực sự cần trở về và bình tĩnh xem xét lại mọi thứ một chút.

Tất cả mọi người: "..."

"Uuuuu ... nữ thần đã thừa nhận rồi, thanh xuân của ta đã kết thúc rồi!"

"Trị tâm hoàn cấp tốc, mau đưa cho ta trị tâm hoàn cấp tốc.”

"..."

"Tại sao! Hắn ta rốt cuộc có gì đáng để nàng thích vậy? Hắn là đồ cặn bã nổi tiếng rác rưởi, đừng nói là so sánh với ta, trong tất cả những người ở đây hắn hơn được ai sao?

Giọng điệu của Lâm Trường Thiên trở nên lớn hơn một chút, có chút không khống chế được cảm xúc của mình.

Thực sự không thể nào giải thích được.

Bạch Hàn Tuyết hít một hơi thật sâu.

Nàng quá lười để giải thích mọi chuyện.

Rồi nàng quay lưng bước đi mà không nói một lời.

Lâm Trường Thiên nắm chặt bàn tay.

Hắn không thể nghĩ ra được, nhưng hắn cũng không cần hiểu, hắn biết tất cả mọi thứ rồi.

"Diệp Thiên Dật! Ngươi dám giành người phụ nữ với Lão tử sao? Cũng không xem lại bản thân mình như thế nào! Nhà họ Diệp của ngươi không còn nằm trong tứ đại gia tộc nữa rồi. Không có chị gái ngươi, ngươi chẳng là cái thá gì cả, cho dù có Diệp Tiên Nhi đi chăng nữa, bây giờ đến chỗ để ở của các ngươi cũng phải đi thuê. Bổn thiếu nhất định sẽ khiến ngươi cảm thất hối hận.

Lâm Trường Thiên gầm gừ đầy căm hận.

"Diệp thiếu gia, vào đây chơi đi..."

Diệp Thiên Dật đi bộ trên đường phố Thành Thánh Thiên Thủy, đi ngang qua lối vào của một cửa tiệm ngâm chân được trang trí vô cùng đẹp mắt. Ngồi ở ngay lối vào, một người phụ nữ mặc áo khoác trắng, hở đùi chào tươi cười chào Diệp Thiên Dật.

Đây là nơi Diệp Thiên Dật thường xuyên lui đến, nhưng đó là Diệp Thiên Dật của ngày trước, còn Diệp Thiên Dật của bây giờ như thế nào thì chắc cũng không cần nói nhiều nữa.

Cũng có lý khi nói rằng hắn ta là một tên cặn bã. Gia tộc nhà họ Diệp sụp đổ , tài sản cũng tan biến hết, mặc dù tất cả mọi người đều đã chết, nhưng hắn phải gánh chịu số nợ nước ngoài lên tới hàng trăm triệu. Ở một đế quốc vừa và nhỏ như Đế quốc Thiên Thủy, vài trăm triệu đối với những gia tộc hàng đầu mà nói cũng chiếm khoảng một phần mười tổng số tài sản. Có thể nói đây là một số tiền vô cùng lớn, số tiền nợ này Diệp Tiên Nhi cũng cần phải hoàn trả, nàng ấy đã thực sự rất chăm chỉ để trả nợ, ngoài việc ở bên Diệp Thiên Dật, thời gian còn lại nàng đều ở Yêu thú lĩnh vực giết quái để lấy tinh thể quái vật, hoặc thu thập một số tinh thể quý giá, thuốc tiên bán lấy tiền để trả nợ, đồng thời trang trải cuộc sống hàng ngày.

Dù vậy, nàng ấy vẫn sẽ cho Diệp Thiên Dật một chút tiền tiêu vặt, mặc dù vậy Diệp Thiên Dật vẫn sống lối sống tiêu tiền như nước trước đó của mình.

Nghĩ đến điều này trong trí nhớ, Diệp Thiên Dật không khỏi thở dài một hơi.

"Chị Hồng, hỏi chị một chuyện."

Sau đó Diệp Thiên Dật bước tới.

Chương 13: Miễn phí ba lần mỗi tháng

'

Dịch: Cỏ Dại Team

--

Diệp Thiên Dật biết rằng Diệp Tiên Nhi đã phải chịu bao nhiêu áp lực và những gì nàng ấy đang gánh chịu, có lẽ Diệp Thiên Dật của trước đây là một tên không ra gì, nhưng bây giờ hắn chắc chắn cần phải làm gì đó.

Chị Hồng nghiêng đôi chân mình ra, lộ ra một số phong cảnh tốt, nhìn Diệp Thiên Dật và nói: "Vào đây chơi đã, vừa chơi chúng ta vừa nói chuyện."

Diệp Thiên Dật ngại ngùng cười, nói: "Thôi vậy, để lần sau nhé, hôm nay ta không được khỏe lắm."

Quả thực, hắn ta rất xấu hổ. Diệp Tiên Nhi mỗi tuần một lần đưa tiền cho hắn ta. Số tiền đó đã bị chủ nhân của cơ thể bị hắn ta đánh bại vào ngày hôm qua tiêu sạch rồi. Diệp Tiên Nhi đối xử với hắn ta quá tốt. Đã đến bước này rồi mà nàng ta vẫn có thể đưa cho hắn ta 10.000 tệ mỗi tuần. 10.000 tệ tiền tiêu vặt, trừ những người giàu có không nói làm gì, ở một đế quốc nhỏ như Thiên Thủy đế quốc, thật sự là một số tiền lớn.

Diệp Tiên Nhi thực sự rất tốt với hắn ta, nhưng Diệp Thiên Dật thực sự quá cặn bã, dù có 10.000 tiền tiêu vặt mỗi tháng rồi mà hắn ta vẫn luôn đòi hỏi, mặc dù không muốn đưa nhưng Diệp Tiên Nhi luôn cảm thấy rằng nàng thân là chị gái của hắn, nàng ấy nên chăm sóc chu toàn cho Diệp Thiên Dật.

Về việc hắn càng ngày càng tệ hơn thì nàng cũng đã từng nghĩ đến chuyện đó, nhưng nàng không thể làm gì được. Trước đây nàng cũng đã cố thử kỷ luật nghiêm khắc, không cho hắn ta tiền, nhưng không cho hắn ta tiền thì hắn ta trộm, cướp. Hơn nữa bên ngoài hắn còn có một nhóm bạn

Nàng ấy không có lựa chọn nào khác ngoài làm thế này. Nàng ấy cảm thấy rằng con người ai rồi cũng sẽ trưởng thành, rồi sẽ có một ngày hắn ta sẽ hiểu chuyện và quay trở lại con đường chính thiện. Đúng vậy, nàng ấy trong trái tim mình luôn kỳ vọng vào Diệp Thiên Dật. Nàng ấy lớn lên cùng Diệp Thiên Dật, nàng ấy biết tính cách của Diệp Thiên Dật, thật sự bản chất của hắn không xấu, quả thực không tệ, ít nhất sẽ không giết người, nàng cảm thấy thật ra Diệp Thiên Dật rất lương thiện, sẽ có lúc hắn sẽ biết quay đầu lại thôi.

"Diệp Thiếu mà biết xấu hổ. Các cô gái trẻ nơi đây của ta thích ngươi nhất đó. Ngươi là khách hàng duy nhất mà lúc nào cũng sẽ boa hậu hĩnh cho họ." chị Hồng cười.

Diệp Thiên Dật gãi đầu và không nói gì.

CMN thằng ngu này, chị gái ở nhà thì khổ cực kiếm tiền mà hắn dám đi boa tiền cho gái. Tên khốn nạn

Nhưng bây giờ thì khác, Diệp Thiên Dật muốn san sẻ gánh nặng cho Diệp Tiên Nhi.

"Chị Hồng, thông tin của chị là tốt nhất. Nghe nói có đơn vị trong quân đoàn Scarlet đang tuyển thành viên cho một nhiệm vụ? Nghe nói mỗi người hoàn thành nhiệm vụ sẽ được thưởng nửa triệu."

Diệp Thiên Dật hỏi.

Chị Hồng năm nay khoảng ba mươi tuổi, ngoại hình xinh xắn, tuy kinh doanh như vậy nhưng Diệp Thiên Dật biết nàng ấy là người vô cùng giỏi giang, quen biết rất nhiều người có thế lực ở Thành Thánh Thiên Thủy này, không chuyện gì có thể lọt khỏi tầm mắt của nàng ta, dù sao bề ngoài nàng ấy cũng không phải là một người phụ nữ đơn giản như vậy, ít nhất tin tức, liên lạc của nàng ấy là thứ mạnh nhất mà Diệp Thiên Dật có thể tiếp xúc trong tình huống tuyệt vọng này.

"Đúng là có chuyện như vậy, dự kiến ngày mốt sẽ rời đi, sao vậy? Diệp Thiếu, ngươi muốn..."

Diệp Thiên Dật cười nói: "Đúng vậy, ta muốn tham gia cùng họ, nhưng ta không thể liên lạc được với những người đó. Không phải chị Hồng lần trước đã nói rằng nàng có quen biết đội trưởng của Scarlet Legion sao? Xin hãy giúp đỡ ta."

Chị Hồng cau mày rồi đặt chân xuống và nhìn Diệp Thiên Dật.

"Diệp Thiếu, thật ra không phải là không thể, nhưng tiêu chuẩn tối thiểu để Đội thứ bảy của Quân đoàn Scarlet tuyển mộ là võ sĩ tầng năm của Minh Khiếu cảnh cơ, vì vậy ..."

"Chị Hồng đừng lo lắng, ta tuyệt đối đạt tiêu chuẩn, làm phiền chị Hồng nói cho ta biết địa điểm bọn họ muốn gặp, muốn phỏng vấn hay thế nào cũng được."

Chị Hồng ngạc nhiên nhìn Diệp Thiên Dật, hắn ta không phải là đồ phế thải khét tiếng sao? Lúc này mới đạt Trúc Khí cảnh, sao có thể đạt yêu cầu được?

"Được rồi, để ta giúp ngươi, nhưng đừng nói dối ta nhé, thấp nhất là tầng năm của Minh Khiếu cảnh."

Diệp Thiên Dật gật đầu; "Cảm ơn chị Hồng."

Hiện tại hắn ta đang ở tầng năm của Trúc Khí cảnh, nhưng sau khi phần thưởng nhiệm vụ được phát ra, thì đó lại là tầng năm của Minh Khiếu cảnh. Ở tuổi mười chín, hắn ta đã có quy củ và chấp nhận được.

"Ừm, ngày mai ta sẽ cho ngươi tin tức, nhưng phí nhân công này ..."

Chị Hồng vừa cười vừa xoa tay.

"Ngày mai sẽ đưa cho nàng."

"Tốt! Vậy thì ta chúc Diệp Thiếu làm ăn phát đạt và mọi điều tốt đẹp nhất."

“Chúc chị Hồng làm ăn phát đạt!” Diệp Thiên Dật cười toe toét.

"Ài, dạo này công việc kinh doanh của ta không được tốt lắm."

"Sao có thể như vậy được. Ta nhớ rằng nàng là cô gái có khí chất tốt nhất ở Thành Thánh Thiên Thủy này. Nếu không, sao ta có thể thường xuyên đến chơi với nàng được, sao việc kinh doanh có thể không tốt được chứ?

Diệp Thiên Dật nghi ngờ hỏi.

Chị Hồng thở dài, khoát tay ra hiệu: “Thôi.

Sau đó Diệp Thiên Dật đưa cho nàng một điếu thuốc rồi cũng châm cho mình một điếu.

"Tại sao bây giờ Diệp Thiếu lại hút bao thuốc bốn tệ này?"

Chị Hồng cười nói.

"Haizzz, nghèo quá chứ sao."

Chỉ còn năm tệ trên người, đã mua trên đường đến học viện vào sáng nay rồi.

"Cũng đúng, chị gái ngươi kiếm tiền cũng không dễ dàng gì. Ngươi cũng nên thông cảm cho nàng ấy. Lần sau đến đây, ta cho ngươi miễn phí ba lần mỗi tháng.”

Diệp Thiên Dật cười và không nói gì.

Chương 14: Thương thành mua sắm ẩn cấp cuối cùng

Dịch: Cỏ Dại Team

-

Sau đó chị Hồng hít một hơi thuốc rồi nói: "Tin từ hôm qua truyền đến là có người ở Đế quốc Thiên Thủy ăn thịt thú rừng, không biết đã ăn thịt quái vật gì. Sau đó liền phát bệnh, một người đạt Minh Khiếu cảnh mà qua đời sau chỉ nửa tháng. Hơn nữa vi rút vẫn còn lây lan. Người ta nói rằng đã có năm người bị nhiễm rồi. Ngươi nói xem, nếu tin tức này được tung ra, liệu có ai còn dám chơi ở bên ngoài nữa không? Đừng nói là bây giờ, ước tính rằng sẽ không có ai ở đó ngay cả trong Tết Nguyên đán. "

Diệp Thiên Dật nhíu mày: "Minh Khiếu cảnh cũng có thể chết vì bệnh sao?"

Nên biết là, lên được Minh Khiếu cảnh thì chắc chắc không còn là người thường nữa rồi, người thường chết bệnh là chuyện bình thường, chiến binh chết bệnh có phải là quá giả không?

"Vậy mới nói đó không phải là vi rút bình thường. Là vi rút từ quái vật. Truyền từ quái vật đương nhiên không phải bình thường. Có thể giết tất cả võ giả trong Minh Khiếu cảnh là chuyện bình thường, nếu không ta sẽ không sợ." Ngươi nói như thế này nói ra, mọi người đều sợ hãi đi ra, ta làm sao còn có việc kinh doanh, ngươi cũng nên cẩn thận trong khoảng thời gian này, Minh Khieus cảnh còn có thể chết, lần này quả thực có chút đáng sợ. "

Chị Hồng cho biết.

"Cảm ơn chị Hồng đã nhắc nhở, vậy ta đi về trước đã."

Khi Diệp Thiên Dật trở về nhà, Diệp Tiên Nhi không biết đã đi đâu rồi. Thông thường, vào ban ngày nàng ấy sẽ đến Yêu thú lĩnh vực để giết Quái thú, bán Tinh thể Quái vật lấy tiền hoặc thu thập đá tinh thể và dược liệu quý hiếm. Tất nhiên, điều đó rất nguy hiểm, vì Quái vật Thần thú trong yêu thú lĩnh vực đều là quái vật, đương nhiên sẽ không đề cập tới quái vật cường đại, một khi bị thương ở đây mùi máu sẽ hấp dẫn dã thú, bất kể đi đâu đều nguy hiểm! Thực ra, Diệp Tiên Nhi cũng cảm kích vì nàng có chút sức mạnh, nếu không thì nàng sẽ không bao giờ nghĩ ra cách nào để trả nợ.

May mắn thì ở Yêu thú lĩnh vực có thể tìm được một số loại dược liệu quý hiếm, hoặc tinh thạch của một thần thú cường đại có thể bán với giá hàng trăm ngàn thậm chí hàng triệu! Mặc dù cơ hội chạm trán là rất nhỏ.

Diệp Thiên Dật ngồi trên sô pha xem thời gian, đợi phần thưởng nhiệm vụ được phát ra.

"Ting ... Phần thưởng nhiệm vụ đã được phát ra."

"Ting ... Bởi vì ngươi hoàn thành vượt mức nhiệm vụ, cảnh giới của ngươi đã tăng lên mười cấp."

"Ting ... Bởi vì ngươi hoàn thành vượt mức nhiệm vụ, tài năng tu luyện cấp Thiên Đế đã được nâng cấp thành tài năng tu luyện cấp Thần."

"Ding ... Bởi vì ngươi hoàn thành vượt mức nhiệm vụ, trung tâm mua sắm đầu tiên trong hệ thống đã được thăng cấp thành trung tâm mua sắm ẩn cuối cùng cấp 0.”

Diệp Thiên Dật sửng sốt một chút.

Năm cấp tăng gấp đôi lên là mười cấp, thiên phú cấp nghịch thiên biến thành thiên phú cấp thần gì đó, có vẻ như rất lời.

Phần thưởng khi mở ra thương thành đầu tiên, lật một lần ngươi đã mở ra thương thành số 0? Nhà ngươi vừa lật ra số 0? Chỉ là thương thành ẩn cấp 0 có vẻ khá thú vị, có loại cảm giác kích phát được nhiệm vụ che giấu khi chơi trò chơi.

Một luồng khí trên người Diệp Thiên Dật bộc phát ra ngoài, liên tục tăng lên mười cấp cảnh giới, Diệp Thiên Dật cảm giác rõ ràng là các phương diện lực lượng, tinh thần, thể chất của mình toàn bộ được nâng cao! Vốn đang mệt như vừa chạy mấy trăm mét vậy mà hiện tại cảm thấy cả người tràn ngập năng lượng!

Đây là lực lượng của cảnh Minh Khiếu sao?

Thật rộng lớn.

Ở cái tuổi này mà đạt cảnh giới như vậy xem như có thể chấp nhận rồi, về sau có thể chậm rãi tăng lên, chẳng qua Diệp Tiên Nhi so với Diệp Thiên Dật lớn hơn gần ba tuổi, 22 tuổi, cảnh giới của nàng đã đạt tới cảnh Huyền Thiên, loại này đã không thể gọi là thiên tài nữa mà là yêu nghiệt! Trúc Cơ cảnh, Minh Khiếu cảnh, Luyện Thể cảnh, Luyện Thần cảnh , Huyền Thiên cảnh , Pháp Tắc cảnh , Lĩnh Vực cảnh , Thiên Tôn cảnh , Thánh Quân cảnh, Thiên Đạo cảnh là cảnh giới của nơi này, mà Diệp Thiên Dật mới tới Minh Khiếu cảnh .

Thiên phú của Diệp Thiên Dật không cảm giác được, cũng không thể nhìn thấy, hiện tại hắn càng chú ý thương thành ẩn bình thường không mở ra được này hơn, nơi này có thể có thứ gì tốt?

Sau đó Diệp Thiên Dật nhìn thoáng qua, cả người choáng váng.

【 đổi lực lượng】: sau khi đổi, lực lượng của bản thân tăng gấp đôi. Liên tục ba phút, giá trị cuồng bạo tiêu hao: 10000

【 đổi phòng ngự】: sau khi đổi, lực lượng phòng ngự của bản thân tăng gấp đôi. Liên tục ba phút, giá trị cuồng bạo tiêu hao: 10000

【 đổi tốc độ】: sau khi đổi, tốc độ của bản thân tăng gấp đôi, giá trị cuồng bạo tiêu hao: 10000

【 đổi tinh thần】: sau khi đổi, tinh thần lực của bản thân, khả năng phản ứng, khả năng cảm giác tăng gấp đôi, liên tục ba phút, giá trị cuồng bạo tiêu hao: 10000

【 bánh Phương Tâm Ám Hứa 】: một loại bánh thần kỳ màu trắng ngà, giàu protein, nhưng hương vị có mùi hơi tanh, sau khi cho con gái ăn, độ hảo cảm với ký chủ +30, mỗi người chỉ có thể dùng một lần. Giá trị cuồng bạo tiêu hao: 200000

【 Thiên Giai Môi】: sau khi sử dụng lập tức thăng lên cảnh Luyện Thể. Giá trị cuồng bạo tiêu hao: 200000

【 Đá Hứa Nguyện】: sử dụng đá hứa nguyện để ước, điều ước sẽ trở thành sự thật, cơ hội thành hiện thực tỷ lệ nghịch với độ khó của điều ước. Giá trị cuồng bạo tiêu hao: 1000000

【 Càn Khôn Thánh Thuật】: sau khi đổi ký chủ có thể có được toàn bộ y thuật cùng tri thức. Giá trị cuồng bạo tiêu hao: 1000000

【 Địa Bạo Thiên Dương】: một loại linh khí có uy lực lớn, sau khi nổ có thể hủy diệt cảnh Huyền Thiên trong nháy mắt. Giá trị cuồng bạo tiêu hao: 2000000. Cả đời chỉ có thể đổi hai lần.

【 Cửu Chuyển Hoàn Hồn đan】: một loại đan dược đỉnh cấp, cho dù gần chết cũng thể đem người sắp chết từ cận kề cái chết kéo về. Giá trị cuồng bạo tiêu hao: 3000000

【 Tử Thần Thiếp】: viết tên người nào đó lên Tử Thần Thiếp, đồng thời nhớ lại hình dáng của người đó, thì Tử Thần sẽ tới gõ cửa, đem người đó đi. Giá trị cuồng bạo tiêu hao: một ngàn vạn, cả đời chỉ có thể đổi một lần.

【 Thần Phạt Thiên Triệu】: phạm vi hủy diệt ngàn dặm, không còn một ngọn cỏ. Giá trị cuồng bạo tiêu hao: một trăm triệu, cả đời chỉ đổi một lần.

Diệp Thiên Dật: "......"

Cái trò gì vậy chứ?

Một đám này đều là trò gì vậy?

Đồ vật phía trước Diệp Thiên Dật còn cảm thấy khá ổn, đặc biệt là đổi các thuộc tính, quả thực không cần quá khoa trương, cảnh giới càng cao, biểu hiện càng khủng bố, một số đồ vật phía trước xem như rất bình thường, nhưng đến phía sau thì đều là thứ gì vậy chứ?

Cửu Chuyển Hoàn Hồn đan, người sắp chết cũng có thể cứu về, Tử Thần Thiếp càng kỳ quái hơn, ở trên viết tên ai thì người đó chết….

.. Mẹ nó……

Quá biến thái rồi.

Chương 15: Tử Thần Thiếp

Dịch: Cỏ Dại Team

--

Nhất là cái Thần Phạt Thiên Triệu khủng bố này, phạm vi hủy diệt ngàn dặm, phạm vi ngàn dặm lớn bao nhiêu? Một thành phố! Thành Thánh Thiên Thủy cũng đủ lớn rồi, chủ thành của đế quốc Thiên Thủy, Thần Phạt Thiên Triệu, thánh thành Thiên Thủy nháy mắt thành tro tàn, không phải, nghĩ xa quá, mình cần cái này làm gì?

Nhưng đồ vật của thương thành bày thật quá biến thái! Buổi sáng hôm nay Diệp Thiên Dật có được 571 vạn giá trị cuồng bạo, có thể đem đồ có lợi cho hắn trực tiếp dùng luôn!

Thiên Giai Môi là thứ tốt, hiện tại Diệp Thiên Dật ở Minh Khiếu cảnh tầng năm, Thiên Giai Môi có thể khiến Diệp Thiên Dật trực tiếp đạt tới Luyện Thể cảnh Mười chín tuổi đạt cảnh Luyện Thể xem như đủ tư cách, toàn bộ học viện Thiên Thủy kỳ thật người có thực lực như vậy không nhiều, nhưng cũng không ít.

Cho nên sẽ có người thắc mắc, vậy vì sao một quân đoàn lại phải tuyển người làm nhiệm vụ

Đơn giản thôi, bởi vì quá nguy hiểm! Ở thời đại tôn nghiêm và nuôi dưỡng này, không có mấy người nguyện ý thả mình ở một nơi như lãnh địa yêu thú, bình thường có thể an toàn, nhưng nếu gặp phải yêu thú không địch nổi thì sao? Mọi người đều phải chết! Vì vậy, nếu không phải vì tiền, không có nhiều người sẵn sàng đi.

Thời đại này, Thiên Lam tinh tổng cộng có mấy trăm đế quốc, giữa các đế quốc với nhau có nhiều điều không hợp, chiến tranh không ngừng, đặc biệt là đế quốc Thiên Thủy, vị trí giao giữa mỗi đế quốc, hoặc là giữa các thành phố trong một đế quốc mà không có người sinh sống được gọi là lãnh địa yêu thú, một mảnh rừng rậm toàn bộ đều là yêu thú, yêu thú rất ít khi tấn công Nhân tộc, bởi vì chúng nó biết nếu đi sẽ là chịu chết, nhưng thường xuyên sẽ có yêu thú vào trong phạm vi thành phố của Nhân tộc làm loạn khắp nơi.

Có người nói, Nhân tộc nếu còn tiếp tục chiến tranh như vậy, không phải sẽ có lợi cho Yêu tộc sao? Nếu như bọn họ thừa cơ mà thâm nhập thì sao? Không ai nghe, bởi thứ gọi là quyền lực quá mê người, những đế vương kia, những người đó đều nằm mơ thâu tóm các đế quốc khác trở thành lãnh địa của mình.

Diệp Thiên Dật không chút do dự đổi một quả Thiên Giai Môi, tiêu hao hai mươi vạn giá trị cuồng bạo, sau đó trong tay xuất hiện một loại trái cây giống quả dâu tây màu đỏ, không hề do dự ăn hết.

Nháy mắt, lực lượng trong cơ thể tăng mạnh, khí thế kích động, không ngừng tiến lên, hắn……Đạt tới Luyện Thể cảnh!

Diệp Thiên Dật lộ ra biểu tình kinh ngạc vui vẻ.

Nhân sinh mang hack, thật là vô cùng sướng!

Đồ vật còn lại mà hắn tạm thời có thể sử dụng, ví dụ như Càn Khôn Thánh Thuật, thứ có thể khiến Diệp Thiên Dật trong nháy mắt trở thành y thánh! Thứ này có thể tăng vĩnh cửu thuộc tính của bản thân, cho nên Diệp Thiên Dật không bủn xỉn chút nào, Thiên Lam tinh có một đám võ giả, bọn họ có được thuộc tính hoả, bọn họ sẽ luyện đan, đủ loại đan dược, có đan dược có giá lên tới vài trăm triệu, đây tuyệt đối là đồ để kiếm tiền! Mà Càn Khôn Thánh Thuật có thể khiến Diệp Thiên Dật đạt được toàn bộ tri thức, phương thuốc quý giá, phân biệt dược liệu, còn có y thuật.

Sử dụng một trăm vạn giá trị cuồng bạo, một luồng ký ức dũng mãnh xông vào não của Diệp Thiên Dật.

"Khá tốt rồi!"

Diệp Thiên Dật hít sâu một hơi, sau đó cởi hết quần áo đi vào phòng tắm, bình tĩnh tắm rửa một chút.

Còn có võ kỹ địa giai Hoả Thần Kiếp chưa thử qua, nhưng không sao, luôn có cơ hội để thử.

Tắm xong, Diệp Thiên Dật hát nhỏ, tâm tình sung sướng, vừa lau tóc vừa loã thể đi ra từ phòng tắm chuẩn bị thay quần áo sạch, vừa đi ra hắn đã thấy Diệp Tiên Nhi cong eo giúp hắn nhặt quần áo bừa bãi ở sô pha.

Diệp Tiên Nhi nghe thấy tiếng cửa mở theo bản năng quay đầu nhìn về phía Diệp Thiên Dật, sau đó……

Sau đó đương nhiên là xấu hổ.

Đôi mắt xinh đẹp màu lam nhạt của Diệp Thiên Nhi nhanh chóng nhắm lại, rồi quay đầu lại, trên khuôn mặt xinh đẹp có chút đỏ thẫm.

Lúc nhỏ... lúc nhỏ chẳng phải đã nhìn thấy rồi sao, sao bây giờ lại hoảng hốt như vậy chứ...

"Ngươi mau đi mặc quần áo vào đi."

Diệp Thiên Nhi quay gương mặt nhỏ sang một bên nói, giọng hơi run.

Dù lạnh lùng thế nào, dù ưu tú thế nào, nàng cũng chỉ là một cô gái chưa từng trải qua nhiều sự đời.

"Oh."

Diệp Thiên Dật cũng hoảng sợ, vội vàng về phòng, mặc quần áo sạch sẽ rồi mới bước ra ngoài.

Đúng là xấu hổ chết đi được.

Diệp Thiên Nhi đã ngồi trên ghế sô pha và rót cho Diệp Thiên Dật một cốc nước, nàng ấy đã cho quần áo của Diệp Thiên Dật vào nước và ngâm chúng, và sẽ giặt khi có thời gian.

“Chuyện đó… đừng trách em nữa mà.” Diệp Thiên Dật bước tới gãi đầu lúng túng nói.

Diệp Thiên Nhi không muốn tiếp tục chủ đề này, ngẩng đầu lên, đôi mắt màu lam xinh đẹp nhìn Diệp Thiên Dật.

Diệp Thiên Dật cũng nhìn, có chút ngại ngùng.

Người phụ nữ này quả thật là quá đẹp!

Sau đó Diệp Thiên Dật ho khan và ngồi xuống chiếc ghế sofa đối diện với nàng ấy.

"Mà sao hôm nay sao chị lại về nhà vậy."

Diệp Thiên Dật uống một ngụm nước.

"Nghe giáo viên của ngươi ở học viện nói ngươi lại phạm lỗi, nên ta trở về xem ngươi thế nào."

Diệp Thiên Nhi nhìn Diệp Thiên Dật và cau mày nói.

"Không có, ta thực sự không phạm lỗi."

Diệp Thiên Dật nhún vai.

Trong lòng cũng có chút xấu hổ, nàng ấy bận rộn bên ngoài mỗi ngày, nhưng cũng phải lo lắng về vấn đề của hắn.

"Ta nghe giáo viên của học viện nói ngươi đánh người ta bị trọng thương nữa cơ đấy."

Diệp Thiên Nhi nhìn chằm chằm vào Diệp Thiên Dật với đôi lông mày cau lại.

"Hoàn toàn không có việc đó mà, chị có thể yêu cầu bọn họ kiểm tra camera an ninh mà."

Diệp Thiên Dật lắc đầu nói.

"Ngươi kể lại cho ta nghe xem nào."

"Chuyện rất đơn giản. Hắn ta đến tim ta gây sự và muốn dạy ta một bài học. Ta thậm chí còn không chạm vào hắn ta. Chuyện đáy quần hắn rách ra và nát bét hết, ta cũng rất lấy làm lạ. Chuyện này có thể trách ta sao? Ta có thể bỏ pháo vào trong quần của hắn ta được sao? Nhìn xem, không hề có dấu vết của pháo nổ nữa.” Diệp Thiên Dật nhún vai.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!