"Đại lão ở trong đó lâu thế mà vẫn chưa ra à?"
"Hay là Pha Lê Công Hội cứng quá, hắn không phá nổi?"
Chu Minh vào đại sảnh công hội quậy một trận, nhưng vì bên trong khá kiên cố nên động tĩnh nhỏ hơn hẳn lúc trước, khiến đám hóng chuyện có hơi chán.
"Nếu không phá được Pha Lê Công Hội thì chuyện mở công hội chẳng phải thành trò cười à?"
"He he, không biết mấy ông chủ guild đòi tặng trang bị cho hắn có hối hận không nhỉ?"
Ngay lúc các người chơi đang chờ xem kịch vui, một thông báo không thể tin nổi đột nhiên vang lên.
【Thông báo server: Pha Lê Lõi của căn cứ Công hội Bá Đạo đã bị người chơi ‘Chu Mỗ Nhân Tuyệt Không Đi Làm’ cuỗm mất. Do mất đi vật phẩm cốt lõi, Công hội Bá Đạo tự động giải tán!】
Thời gian như ngừng lại ngay khoảnh khắc này.
"Hả?"
"Ủa, tôi nghe nhầm à? Pha Lê Công Hội bị trộm á? Bị trộm? Cái thứ đó mà cũng trộm được sao?"
Kênh chat vốn đã hơi im ắng giờ lại bùng nổ lần nữa.
Đùa nhau à, anh em?
Ai cũng nghĩ ông sẽ phá hủy bằng vũ lực, ai ngờ ông lại chơi trò trộm cắp? Trộm đấy!?
"Làm quái nào được!"
Lập tức có người nghi ngờ: "Tôi cũng là đạo tặc đây, kỹ năng Trộm Cắp của tôi móc túi quái quèn còn thấy mệt, nói gì đến việc chôm Pha Lê Công Hội, một báu vật tầm cỡ như thế. Chắc chắn có mờ ám!"
"Đoán mò gì nữa, Chu đại lão chắc chắn có thiên phú cường hóa kỹ năng, mà phải là cấp SSS luôn ấy chứ! Skill trộm cắp của ổng đã vượt xa sức tưởng tượng rồi, đợt trước bị NPC dí cũng vì ổng chôm đồ của thị trưởng mà!"
"Thiên phú cấp SSS á? Đúng là Chu đại lão, tôi phục luôn!"
"Chu đại lão gì nữa, phải gọi là Chu Lột Da! Dám cà khịa ổng là ổng lột sạch da luôn đấy...!"
...
Thông báo vừa vang lên, Chu Minh không cần nghĩ cũng biết đám người chơi kia chắc chắn đang ghen ăn tức ở lắm.
"Ha ha, không biết Bá Khí Vô Song nghe tin này sẽ có cảm nghĩ gì nhỉ?"
Chu Minh thở phào nhẹ nhõm. Sau một hồi vật lộn, đúng là hơi mệt thật.
Nhưng mà, thu hoạch thì ngập kho!
Hắn mở ba lô ra, bên trong quả nhiên có một khối pha lê khổng lồ.
【Pha Lê Lõi Công Hội】
Loại hình: Vật phẩm công hội
Phẩm chất: Cấp một
Hiệu quả 1: Đặt vào đại sảnh của công hội thiếu Pha Lê Lõi, công hội đó sẽ lập tức khôi phục (chỉ có hiệu lực với công hội mất pha lê trong vòng ba ngày).
Hiệu quả 2: Hiến tế cho một Pha Lê Công Hội khác, khi đạt đến số lần nhất định có thể khiến Pha Lê Công Hội đó thăng cấp.
Hiệu quả 3: Chứa đựng năng lượng tinh khiết và dồi dào, có thể dùng làm vật liệu năng lượng.
Mô tả: Pha Lê Lõi của công hội, một khi bị phá hủy hoặc mất đi, công hội sẽ giải tán.
"Cảm giác món này cũng chẳng có tác dụng gì với mình..."
Chu Minh không nghĩ ra thứ này có công dụng gì, tạm thời không quan tâm, quẳng vào túi không gian.
"Giờ thì, đến lượt mấy căn cứ công hội khác!"
Chu Minh bước ra khỏi đại sảnh, chỉ thấy mọi cơ sở vật chất trong căn cứ Công hội Bá Đạo đều đã ngừng hoạt động, mất đi công năng vốn có.
Cũng không còn đòn tấn công nào bắn tới, Chu Minh ung dung rời khỏi căn cứ rồi tiến vào trạng thái tàng hình.
Căn cứ của Công hội Hoa Hỏa và Phi Thiên ở ngay gần đây, trò vui vẫn chưa kết thúc đâu!
"Hửm?"
Đi được vài bước, Chu Minh đột nhiên dừng lại, mặt thoáng ngẩn ra rồi lập tức mừng rỡ:
"Cuối cùng cũng không nhịn được rồi à? Coi như để ta tóm được rồi nhé!"
...
Trấn Đàm Hoa.
Bên ngoài trấn, trong một khu rừng rậm rạp.
Đội trưởng vệ binh Richard đi tới dưới một gốc cây cổ thụ, hắn thỉnh thoảng liếc nhìn hai bên như đang đợi ai đó.
Cách đó không xa, một phân thân của Chu Minh đang trong trạng thái tàng hình, đứng trên cây theo dõi nhất cử nhất động của gã.
Lúc nãy quậy ở căn cứ Công hội Bá Đạo hăng quá, Chu Minh suýt thì quên mất việc cử phân thân theo dõi Richard.
Mãi đến khi vào đại sảnh công hội, trộm mãi không được viên pha lê khiến hắn hơi chán, hắn mới sực nhớ ra việc này và vội vàng cử một phân thân chạy đến giám sát.
Đúng là công sức không uổng phí, gã Richard này im hơi lặng tiếng rất lâu, cuối cùng cũng có hành động, để Chu Minh phát hiện ra điều bất thường.
Rất nhanh, một người mặc áo choàng đen toàn thân xuất hiện, hội họp với Richard.
"Quả nhiên có mờ ám."
Trong mắt Chu Minh lóe lên một luồng sáng vàng.
Dưới Động Sát Chi Nhãn, hiệu ứng che giấu dung mạo của chiếc áo choàng đen chỉ là trò mèo, dung mạo và tên của người đó bị Chu Minh nhìn thấy rõ mồn một!
"Là cô ta?"
Chu Minh có chút bất ngờ.
Người đó chính là Tinh Dạ Minh Châu, kẻ từng bị hắn giết.
"Phải rồi, cô ta là mạo hiểm giả do Giáo phái Minh Dạ bồi dưỡng, trước đó còn cố tình để thành viên công hội đi nhận nhiệm vụ của phủ thành chủ, đến đây chống lại sự xâm thực của giáo đoàn. Xuất hiện ở đây cũng không có gì lạ, để xem các người giở trò gì..."
Chu Minh lặng lẽ đến gần hơn một chút.
"Mang đồ đến chưa?"
Lúc này, Richard hỏi Tinh Dạ Minh Châu.
Tinh Dạ Minh Châu lấy ra một cái túi đưa cho gã: "Hồn Tinh không dễ thu thập, tôi muốn biết khi nào kế hoạch mới bắt đầu? Tôi vẫn chưa được tiếp nhận ‘Tẩy Lễ Đêm’..."
Richard nhận lấy xem xét, vẻ mặt vui mừng: "‘Sứ Giả Minh Dạ’ sắp đến rồi, vị đại nhân đó nói sẽ mang một lô Hồn Tinh tới, cộng thêm của cô nữa là chắc chắn đủ."
"Vất vả cho cô rồi!"
Richard gửi lời cảm ơn đến Tinh Dạ Minh Châu.
"Yên tâm, Giáo phái Minh Dạ của chúng ta tuy đã mất đi sự che chở của nữ thần nhiều năm, nhưng Hắc Ám Chủ Thần vẫn chưa bao giờ từ bỏ chúng ta."
"Trong giáo có cách để Hắc Ám Chủ Thần thay mặt tiến hành ‘Tẩy Lễ Đêm’, còn chức nghiệp ẩn ‘Ma Nữ Minh Dạ’ cũng sẽ để cô chuyển chức hoàn toàn, nhận được toàn bộ kỹ năng của chức nghiệp!"
Nghe vậy, Tinh Dạ Minh Châu mới lộ vẻ hài lòng: "Nếu đã vậy, sứ giả vừa đến là chúng ta có thể lên đường được rồi chứ?"
"Chuyện này hệ trọng, vẫn cần bàn bạc với sứ giả đại nhân một phen mới có thể hành động."
Nghe đến đây, Tinh Dạ Minh Châu không khỏi tò mò: "Vị sứ giả đó rốt cuộc là ai mà cứ giấu mặt mãi thế, cẩn thận quá rồi đấy, chẳng lẽ đến cả chúng ta cũng phải đề phòng?"
Richard lộ vẻ kính sợ: "Tổng bộ dặn dò chúng ta phải toàn lực hỗ trợ sứ giả, không được chất vấn vị đại nhân đó, nói cẩn thận một chút."
"Tính thời gian thì, đại nhân có lẽ..."
"Ta đến rồi."
Richard vừa ngẩng đầu nhìn xung quanh thì nghe thấy một giọng nói kỳ quái.
Giọng nói đó khá cổ quái, dường như đã dùng thủ đoạn nào đó để che giấu, cho người ta cảm giác nửa nam nửa nữ, nghe vào tai khiến người ta sởn gai ốc.
Chỉ thấy một đám bóng tối trước mặt Richard và Tinh Dạ Minh Châu bắt đầu vặn vẹo, một bóng người mặc áo choàng đen từ từ đứng dậy từ trong bóng tối.
"Cung nghênh sứ giả!"
Richard vội vàng hành lễ.
Tinh Dạ Minh Châu dù sao cũng là người của xã hội hiện đại, chẳng thèm để ý đến mấy nghi thức này, chỉ im lặng nhìn người kia.
Chu Minh cũng tò mò đánh giá đối phương.
Người mới đến toàn thân bao phủ trong áo choàng đen, trên người lơ lửng một luồng hắc khí như có như không, tựa như được phủ một lớp màn che của đêm tối.
Chu Minh kinh ngạc phát hiện, Động Sát Chi Nhãn của hắn lại không thể nhìn thấy chân dung và tên của đối phương!
"Thú vị đây."
Hắn không bứt dây động rừng, im lặng quan sát.
"Cô làm rất tốt."
Tinh Dạ Minh Châu không hành lễ, nhưng Sứ Giả Minh Dạ không hề trách tội, ngược lại còn dùng giọng điệu tán thưởng nói:
"Thời gian qua, nhờ có sự trợ giúp của cô, bây giờ Hồn Tinh đã chuẩn bị đủ, công của cô không nhỏ."
"Khách sáo rồi."
Tinh Dạ Minh Châu lạnh nhạt đáp.
Richard báo cáo: "Đại nhân, thời gian qua, tôi đã chiêu mộ thêm không ít người trong trấn trở thành tín đồ, đáng tiếc, với Thị trưởng Anderson, tôi vẫn chưa dám ra tay..."
"Phán đoán của ngươi không sai."
Sứ giả nói: "Anderson là thị trưởng của trấn, có liên hệ trực tiếp với phủ thành chủ. Nếu tẩy não thành công thì đương nhiên tiện cho việc của chúng ta; nhưng nếu thất bại, e rằng sẽ kinh động đến phủ thành chủ, ngược lại còn bất lợi. Ngươi làm rất tốt."
"Đại nhân quá khen..."
"Vậy khi nào chúng ta hành động?"
Tinh Dạ Minh Châu hỏi.
"Khi màn đêm buông xuống."
Sứ giả nói: "Cổ tịch trong giáo ghi lại, Nữ Thần Đêm Tối đã vẫn lạc tại trần thế trong trận đại chiến Thần Ma, và từng ở lại thế giới này."
"Qua điều tra của ta, ‘Trấn Đàm Hoa’ do các giáo đồ ngày trước xây dựng, ngụ ý ‘phù dung sớm nở tối tàn’, ám chỉ ‘Bí Cảnh Huyễn Dạ’ nơi nữ thần từng ở chỉ xuất hiện vào ban đêm."
Nói đến đây, sứ giả dường như có chút phiền muộn: "Hy vọng trong bí cảnh sẽ có manh mối nữ thần để lại. Thần linh sẽ không dễ dàng bỏ mạng, dù chỉ tìm được xác của nữ thần, nàng vẫn có khả năng sống lại..."
"Thì ra là thế."
Tinh Dạ Minh Châu lúc này mới hiểu ra.
Richard nói: "Đại nhân yên tâm, hiện tại vệ binh trong trấn đã do chúng ta kiểm soát, còn mạo hiểm giả thì do cô Minh Châu kiểm soát, nơi đó sẽ không có bất kỳ ai bước vào. Hơn nữa còn có ‘Màn Đêm Mộng Ảo’ do các tín đồ ngày trước bố trí để che giấu, chắc sẽ không có vấn đề gì."
Sứ giả khẽ gật đầu, nhìn về phía Tinh Dạ Minh Châu: "Nhân khoảng thời gian này, cô hãy theo ta, do ta chủ trì, tiến hành ‘Tẩy Lễ Đêm’ cho cô."
Nghe vậy, Tinh Dạ Minh Châu lập tức lộ vẻ kích động trong mắt.
"Tẩy Lễ" đến từ sức mạnh tín ngưỡng mà thần linh ban tặng lại có thể mang đến cho cô lợi ích cực lớn!
"Phải đợi đến tối à..."
Ở trong bóng tối, Chu Minh thầm ghi nhớ: "Vậy thì cứ chờ xem."
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽