"Đám dị ma này điên hết rồi à?"
Thấy không thể tra hỏi được gì, Chu Minh hiếm khi cảm thấy do dự trong việc giết chóc.
Biết làm sao giờ, nếu giết sạch đám dị ma này thì ai sẽ giải đáp thắc mắc cho hắn đây?
Mấy tên dị ma thủy tổ mắt long sòng sọc, điên cuồng tung skill tấn công bất chấp sống chết.
Chu Minh nhẹ nhàng di chuyển, né tránh một cách dễ dàng.
Hắn liếc mắt xuống dưới, tiện tay chọn một tên dị ma đang điên cuồng gào thét, niệm chú trước ổ dị ma rồi vươn tay ra.
"Vạn Năng Đạo Tặc · Trộm Không Gian!"
Vút!
Tên dị ma kia biến mất trong nháy mắt, bị Chu Minh dùng Vạn Năng Đạo Tặc "trộm" đến ngay trước mặt.
"Nói, rốt cuộc chúng mày đang giở trò quỷ gì?"
Chu Minh vừa di chuyển với tốc độ cao, vừa bóp chặt cổ họng của đối phương.
"Ca tụng Chúa tể!"
"Ca tụng Chúa tể!"
Đúng như dự đoán, tên dị ma này hai mắt đỏ ngầu, trông còn điên cuồng hơn cả mấy lão thủy tổ kia, rõ ràng đã mất hết lý trí.
Chu Minh thấy bực mình, bóp chết tên dị ma, lưỡi đao trong tay lóe lên tà quang: "Đã muốn chết, vậy thì tao thành toàn cho chúng mày!"
"Gàoooo!"
Một tiếng rồng gầm vang lên, Hắc Long xuất hiện ngang trời, hóa thành vô tận đao quang.
"Ca tụng Chúa tể, hủy diệt chính là tái sinh!"
Đối mặt với nguy cơ tử vong, đám dị ma thủy tổ ngược lại càng thêm điên cuồng, huy động toàn bộ sức mạnh tấn công Chu Minh.
Cái kiểu này rõ ràng là lối đánh đồng quy vu tận.
Tiếc là, với trình của bọn chúng, dù có giãy giụa thế nào cũng không thể lay chuyển được Chu Minh.
Ầm!
Đao quang chém qua, toàn bộ dị ma thủy tổ bị tiêu diệt, kéo theo cả một khu vực rộng lớn trong ma đô cũng hóa thành phế tích, không biết bao nhiêu dị ma đã bay màu dưới nhát chém này.
Điều khiến Chu Minh kinh ngạc là ổ dị ma bị đao quang quét trúng vậy mà không bị phá hủy hoàn toàn.
Một phần pháp trận xung quanh ổ dị ma chỉ bị hư hại, bản thân ổ dị ma bị đao quang chém qua thì phát ra tiếng kêu ai oán, nhưng lại vẫn đang cố gắng chuyển hóa bản nguyên thế giới, rót vào dòng lũ trên bầu trời.
Cùng lúc đó, toàn bộ thế giới đột nhiên đồng loạt vang lên tiếng gào thét:
"Ca tụng Chúa tể, hủy diệt chính là tái sinh!"
"Ca tụng Chúa tể, hủy diệt chính là tái sinh!"
Đám dị ma phân tán khắp nơi trên thế giới, lại đồng thanh hô lên một câu giống hệt nhau trong trạng thái cuồng tín, rồi tự sát bằng đủ mọi cách ngay trước ánh mắt kinh ngạc của Chu Minh!
Không sai, chính là tự sát!
Thi thể của đám dị ma hóa thành từng luồng tinh hoa huyết nhục, toàn bộ chảy vào các ổ dị ma.
Ngay cả thi thể của đám dị ma thủy tổ bị Chu Minh giết cũng tự động chuyển hóa thành tinh hoa huyết sắc, dung nhập vào ổ dị ma.
Như một tín hiệu khởi động nghi thức cuối cùng, các ổ dị ma phân tán khắp thế giới đều phát ra những tiếng rít quái dị, điên cuồng chuyển hóa sức mạnh bản nguyên của thế giới.
"Chết tiệt..."
Chu Minh vội vàng hóa ra các phân thân, để chúng nó phân tán ra, dùng dịch chuyển không gian đến khắp nơi trên thế giới, dốc toàn lực tiêu diệt các ổ dị ma.
Giờ phút này, cảm giác bất an trong lòng Chu Minh vô cùng mãnh liệt, trong đầu toàn là dấu hỏi chấm.
Hắn không hiểu, đám dị ma này bị làm sao vậy, đứa nào đứa nấy cứ như bị trúng tà?
Còn nữa, chúng điên cuồng rút cạn bản nguyên thế giới để làm gì, chẳng lẽ chỉ để hủy diệt thế giới thôi sao?
Làm vậy thì có lợi ích gì cho chúng? Dòng lũ màu máu kia rốt cuộc chảy đi đâu?
Nhất thời, hắn chẳng lần ra manh mối, nhưng trực giác mách bảo hắn không thể để đám dị ma đạt được mục đích, vì vậy liền dốc toàn lực phá hủy những ổ dị ma đó.
Thế giới này đã hoàn toàn bị tộc Dị Ma chiếm cứ, các ổ dị ma gần như trải rộng khắp nơi.
Lúc này nghi thức đã hoàn tất, mỗi một ổ dị ma đều được một nguồn sức mạnh cường đại bảo vệ.
Chu Minh và phân thân bóng tối thì còn đỡ, về cơ bản chỉ cần tung vài skill hạng nặng là có thể phá hủy một ổ dị ma.
Các phân thân khác thì tốn sức hơn một chút.
Cả đám kiên nhẫn bay lượn trên không, tuần tra khắp nơi, thấy ổ dị ma nào là tấn công ổ đó.
Cuối cùng, ổ dị ma cuối cùng cũng bị Chu Minh tiêu diệt.
Dòng lũ trên bầu trời không còn được bổ sung năng lượng, đang dần dần tan biến.
Nhưng Chu Minh biết, lượng bản nguyên thế giới đã mất đi không thể nào quay trở lại được nữa.
Hắn bay vút lên trời, xuyên qua hàng rào thế giới.
Bây giờ, hắn phải tìm hiểu xem dòng lũ màu máu kia rốt cuộc đang bay về đâu.
Chu Minh dùng dịch chuyển không gian quay lại Thành Phố Bầu Trời, vừa kịp nhìn thấy phần đuôi của dòng lũ màu máu đang bay về một khu vực vô định trong vũ trụ.
"Đuổi theo!"
Thành Phố Bầu Trời liên tục tiến vào không gian thứ nguyên, không ngừng rút ngắn khoảng cách.
Chu Minh dán mắt vào màn hình.
Rất nhanh, hắn phát hiện việc dùng Thành Phố Bầu Trời để truy đuổi ngược lại khá phiền phức.
Trong biển sao này tồn tại vô số khu vực nguy hiểm chưa được biết đến, ví dụ như dòng chảy thiên thạch, dòng chảy năng lượng, đôi khi thậm chí còn vô cớ gặp phải những vết nứt không gian hẹp dài, bên trong chứa đựng sức mạnh không gian cuồng bạo.
Mỗi lần Thành Phố Bầu Trời dịch chuyển không gian đều có giới hạn thời gian, một khi không thể xuyên qua khu vực nguy hiểm sẽ rất rắc rối.
Hết cách, Chu Minh đành rời khỏi Thành Phố Bầu Trời, tự mình linh hoạt né tránh từng lớp rào cản để tiếp tục truy đuổi.
Ầm!
Đột nhiên, lại một luồng dao động năng lượng dữ dội truyền đến.
Chu Minh nhìn về phía phát ra dao động, nheo mắt lại.
Lại là một dòng lũ màu máu khác!
Không cần phải nói, chắc chắn lại có một thế giới nào đó bị tộc Dị Ma chiếm lĩnh, sau đó khởi động nghi thức để rút cạn bản nguyên thế giới.
"Đám dị ma này rốt cuộc muốn làm gì?"
Sự bất an trong lòng Chu Minh càng lúc càng lớn.
Nếu tất cả các thế giới đều bị hủy diệt, tộc Dị Ma sẽ sinh tồn bằng cách nào?
Hắn tăng tốc đuổi theo.
Nhưng càng đi sâu vào vũ trụ, thần lực của hắn tiêu hao càng nhanh, tốc độ cũng dần chậm lại.
Trong khi đó, dòng lũ màu máu ở phía xa lại không hề bị ảnh hưởng, nó xuyên qua trùng trùng điệp điệp rào cản, cứ thế lao về phía sâu thẳm không biết trong vũ trụ, dường như không bao giờ có điểm dừng.
Cuối cùng, thần lực của Chu Minh tiêu hao quá mức, không thể không dừng lại, bất đắc dĩ nhìn dòng lũ màu máu biến mất vào không gian vô tận.
"Mình phải đẩy nhanh tốc độ nâng cao thực lực mới được..."
Giờ khắc này, một cảm giác nguy hiểm chưa từng có bao trùm lấy nội tâm Chu Minh.
Hắn quay trở lại Thành Phố Bầu Trời.
"Số Một, ngươi dùng năng lực xuyên qua thế giới, đến Thần Giới đi."
Ngay lập tức, phân thân bóng tối rời khỏi Thành Phố Bầu Trời, kích hoạt uy năng thần cách, xé rách không gian rời đi.
Chu Minh lấy ra tinh túy thế giới trộm được uống một hơi, nhưng chỉ nhận được một chút thuộc tính và kinh nghiệm mà thôi.
Hắn biết đây không phải là công dụng duy nhất của sức mạnh bản nguyên thế giới, mục đích của tộc Dị Ma khi thu thập bản nguyên thế giới chắc chắn không đơn giản như vậy.
Sau đó, Chu Minh điều khiển Thành Phố Bầu Trời, tiếp tục tìm kiếm những thế giới thích hợp trong biển sao mênh mông, chuẩn bị phát triển tín đồ...
Tại đại lục dị ma của một thế giới nào đó.
Tiếng chém giết vang trời, huyết quang ngút ngàn.
Giữa biển lửa chiến tranh, một dị tượng thần minh cao lớn sừng sững giữa trời đất, dẫn đầu liên quân quang minh tấn công ma đô tội ác, thế như chẻ tre.
"Theo chân Chiến Thần đại nhân, giành lại quê hương của chúng ta!"
"Chư thần thánh khiết phù hộ, tà ma đáng bị diệt!"
...
Không sai, dị tượng thần minh cao lớn đó chính là Chiến Thần đang thi triển kỹ năng chiến đấu chuyên dụng của thần cách.
Mỗi một đòn của ngài đều kinh thiên động địa, không gì cản nổi, phàm là dị ma bị dính đòn, bất kể cấp bậc gì, toàn bộ đều bị đo ván trong một nốt nhạc!
Đúng là Thiên thần hạ phàm, một đòn tấn công giảm chiều không gian!
Không lâu sau, đại lục dị ma của thế giới này đã bị liên quân quang minh giành lại.
Liên quân bắt đầu dọn dẹp các ổ dị ma, khiến sức mạnh địa mạch quay trở lại, từ đó mở ra Cổng Thần Giới.
"Hửm? Ngươi vậy mà lại thất bại?"
Sau khi đại chiến kết thúc, một màn sáng hiện ra trước mặt Chiến Thần, bên trong bất ngờ hiện lên khuôn mặt của Thần Săn Bắn Irilan.
Đây là "Phù Truyền Tin Xuyên Giới" chỉ lưu hành giữa các vị thần, có thể giao tiếp xuyên thế giới.
Đương nhiên, khoảng cách mà đạo cụ này có thể vượt qua không phải là vô hạn.
Thần Săn Bắn sau khi trải qua một hành trình dài đằng đẵng trong biển sao, mới thử sử dụng nó ở một thế giới nào đó và đã thành công liên lạc được với Chiến Thần.
"Tên dị đoan đó chiến lực không hề mạnh, nhưng thủ đoạn của hắn quá quỷ dị, đặc biệt là năng lực trộm cắp của hắn..."
Ngay lập tức, Thần Săn Bắn liền kể lại trải nghiệm của mình.
Chiến Thần nghe xong, cau mày.
Đúng là một con bò sát đáng ghét!
Trong lòng ngài ta thầm nghĩ.
"Thôi bỏ đi, việc thu thập tín ngưỡng hệ trọng hơn, tạm thời đừng để ý đến con ruồi đó nữa. Ngươi hãy đến thế giới khác mở Cổng Thần Giới đi."
Chiến Thần suy tư một lúc, ra lệnh vài câu rồi không để tâm đến chuyện này nữa.
"Thủy Nguyên Giới mới là mục tiêu chính, cứ để con bò sát đó sống thêm một thời gian nữa."
Kết thúc cuộc trò chuyện, Chiến Thần nhìn lên Cổng Thần Giới đang dần xuất hiện trên bầu trời, trên mặt lộ ra một nụ cười lạnh...