"Mang theo, mang theo chứ..."
Đối mặt với cùng một câu hỏi, lần này Bá Khí Vô Song lại trả lời hoàn toàn khác.
Hắn cố gắng nặn ra một nụ cười, chỉ là nó còn khó coi hơn cả mếu.
Cảnh này khiến Thanh Sơn Vẫn Tại đang hóng hớt bên cạnh suýt nữa thì cười bò.
Mày cứ như này ngay từ đầu có phải xong rồi không? Cứ thích giả vờ cool ngầu làm gì?
"Chìa khóa phó bản thật sự trong tay anh à? Có thể show hàng một chút được không?"
Phi Thiên tiểu vương tử hỏi.
Ý thức được mình có lẽ hơi nôn nóng, hắn vội vàng bổ sung: "Đại lão, lúc nãy là hiểu lầm thôi, chỉ cần anh bán chìa khóa phó bản cho tôi, sau này công hội Phi Thiên sẽ là bạn bè mãi mãi của anh!"
Bá Khí Vô Song đứng bên cạnh giật giật khóe miệng, thầm nghĩ thằng nhóc này đúng là mặt dày thật!
Nhưng hắn cũng chỉ có thể tự nhủ rằng đại trượng phu co được dãn được, rồi cũng lên tiếng bày tỏ thái độ: "Hiểu lầm lúc trước cho qua đi, chỉ cần bán chìa khóa phó bản cho tôi, chắc chắn sẽ cho cậu một cái giá hợp lý!"
"Không vội, tôi còn hai cuốn sách kỹ năng chưa bán đấu giá đây."
Nói xong, Chu Minh lấy thông tin của sách kỹ năng ra.
"Kỹ năng bậc ba!"
Phi Thiên tiểu vương tử sáng cả mắt lên, "Lại còn là kỹ năng của pháp sư, tôi trả mười vạn!"
"Tôi trả 15 vạn!"
Huyết Mân Côi cũng lập tức ra giá.
"Cô có phải pháp sư đâu, cần cái thứ này làm gì?"
Tiểu vương tử khó chịu nói.
Huyết Mân Côi cười duyên một tiếng: "Tôi không dùng được, nhưng người dưới trướng của tôi thì dùng được mà."
Thế là, một cuộc đấu giá kịch liệt bắt đầu.
Không thể không nói, tiềm lực của các công hội lớn không phải là thứ mà mấy nhóm nhỏ có thể so bì.
Khi Bá Khí Vô Song và những người khác tham gia, về cơ bản là không còn đất diễn cho người khác nữa.
Cuối cùng, kỹ năng bậc ba "Lưỡi Đao Gió Lửa" bị tiểu vương tử mua lại với giá 25 vạn.
Kỹ năng bậc hai "Liên Hoàn Cầu Lửa" thì bị Huyết Mân Côi giành được với giá 16 vạn.
Đây là do ba công hội lớn nể mặt nhau, nếu không thì cuộc cạnh tranh sẽ còn tiếp diễn, giá cả có lẽ còn cao hơn nữa.
Thế là, Chu Minh bỏ túi ngay 41 vạn!
Giờ phút này, nội tâm của hắn đang gào thét:
"Lũ nhà giàu chết tiệt!"
Đúng vậy, nhìn thấy đám người này đứa nào đứa nấy vung tiền như rác, Chu Minh thấy ngứa mắt cực kỳ.
"He he, để xem tao troll chết chúng mày như nào."
Nghĩ vậy, Chu Minh rèn sắt khi còn nóng, chia sẻ thông tin của "Kết Tinh Thiện Ác" ra.
"Kết Tinh Thiện Ác, có thể vào Cánh Cửa Thiện Ác? Quả nhiên là chìa khóa phó bản!"
Lần này, Huyết Mân Côi và mấy người kia cuối cùng cũng đã xác nhận.
"Bây giờ bắt đầu đấu giá, giá khởi điểm hai mươi vạn!"
Chu Minh không cho họ cơ hội suy nghĩ kỹ, thúc giục: "Tôi bận lắm, muốn mua thì nhanh lên."
"Xì, giá khởi điểm đã là hai mươi vạn rồi!"
"Bọn tôi tê rần rồi, hóa ra kiếm tiền dễ thế à?"
"Thủ đoạn của đại lão em nhìn không hiểu, nhưng em đã bị chấn động sâu sắc."
Những người chơi vây xem không ngừng xuýt xoa ngưỡng mộ.
Phải biết rằng Kết Tinh Thiện Ác chỉ là vé vào cửa mà thôi, tình hình bên trong phó bản rốt cuộc thế nào, thậm chí có thể qua màn được hay không vẫn còn là một dấu hỏi lớn!
Thế nhưng Huyết Mân Côi và những người khác vẫn không chút do dự mà tăng giá.
"25 vạn!"
"27 vạn!"
"30 vạn!"
...
Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, giá của món đồ này tăng vọt với tốc độ không thể tin nổi!
"Vãi nồi, xem ra mình hết cơ hội thật rồi."
Thanh Sơn Vẫn Tại thấy cảnh này không khỏi có chút tiếc nuối.
Với tài lực của hắn, làm sao có thể so bì với cái hội phú nhị đại thứ thiệt này được?
Phó bản đầu tiên chắc chắn không có duyên với hắn rồi.
Rất nhanh, giá đấu giá đã vọt lên đến mốc 60 vạn!
"Này, chúng ta không thể để nó chém đẹp thế này được!"
May mà, Bá Khí Vô Song đã kịp phản ứng, lén mở kênh bạn bè để thương lượng với Huyết Mân Côi và tiểu vương tử.
"Đúng vậy, nhất thời kích động suýt nữa bị nó lừa, phó bản có thể tổ đội vào mà, chúng ta không cần phải cạnh tranh, lập team vào chung là được!"
"Thằng này là một đứa dị hợm, chúng ta phải diễn sâu vào một chút, đừng để nó nhận ra chúng ta đã bàn bạc, không thì lại sinh chuyện."
"Vậy để tiểu vương tử chốt giá đi!"
Ba người nhanh chóng đi đến thống nhất.
"Tôi trả 70 vạn, hai vị, nể mặt chút nhé?"
Tiểu vương tử đột nhiên nói.
Bá Khí Vô Song và Huyết Mân Côi giả vờ do dự.
Chu Minh nhìn ba người họ, giả vờ không biết, cười nói: "Nếu đã vậy, giá cả cứ thế mà chốt nhé."
"Ok, đại lão."
Tiểu vương tử mừng ra mặt, lập tức xin chuyển khoản, không nói hai lời liền chuyển 70 vạn vào tài khoản game của Chu Minh.
Sau đó, hắn nhỏ giọng hỏi: "Đại lão, chìa khóa phó bản có phải nên đưa cho tôi rồi không?"
"Chìa khóa đưa cho cậu? Tại sao?"
Chu Minh trừng mắt nhìn hắn, tỏ vẻ không hiểu ý đối phương.
Ngay lập tức, những người vây xem đều hưng phấn hẳn lên.
Tình hình gì đây, Chu đại lão định lật kèo à?
Không thể nào?
Nếu thật sự như vậy, danh tiếng của Chu đại lão trong game sau này coi như toang hẳn, khác gì chuột chạy qua đường đâu?
"Này anh bạn..."
Tiểu vương tử thấy thế không khỏi sôi máu, "Mọi người đều là người có máu mặt cả, anh không phải là định nuốt lời đấy chứ?"
"Sao lại thế được?"
Chu Minh cười nói: "Đã nhận tiền rồi, tôi đương nhiên sẽ cho cậu vào phó bản, 70 vạn một slot, mau vào đội của tôi đi!"
Nói xong, Chu Minh gửi qua một lời mời tổ đội.
Trong nháy mắt, khung cảnh rơi vào một sự im lặng kỳ quái.
Bá Khí Vô Song, Huyết Mân Côi, tiểu vương tử cùng với các thành viên phía sau họ đồng loạt đơ mặt, não như bị treo.
"Đậu má?"
Cuối cùng, vẫn là Bá Khí Vô Song lên tiếng trước, "Mẹ nó, mày đùa tao đấy à?"
"70 vạn, chỉ để mua một slot trong đội của mày?"
"Mày coi bọn tao là lũ ngốc chắc?"
"Ồ!"
Những người vây xem đã hiểu ra, lập tức xôn xao:
"Vãi, Chu đại lão thâm vãi chưởng!"
"70 vạn mua một vị trí, đúng là không phải dạng vừa đâu."
"Theo tôi thấy, hắn thuần túy là đang mơ mộng hão huyền, đối phương không thể nào đồng ý được!"
Phớt lờ sự kinh ngạc của mọi người, Chu Minh trưng ra bộ mặt vô tội nhìn mấy người Bá Khí Vô Song:
"Ai nói với các người là tôi bán chìa khóa phó bản? Tôi chưa từng nói câu đó nhé, từ đầu đến cuối tôi chỉ định bán slot trong đội thôi, không thì bản thân tôi vào bằng cách nào?"
"Xì!"
Nhìn vẻ mặt thành thật của Chu Minh, Huyết Mân Côi và tiểu vương tử cũng không khỏi hít một hơi khí lạnh.
Một slot trong đội bán 70 vạn!
Ngay cả đám phú nhị đại không thiếu tiền như họ cũng cảm thấy không thể chấp nhận nổi, đây rõ ràng là bị coi như heo để chọc tiết mà!
Cứ tưởng mày là đồ dị hợm, hóa ra không phải, mày đích thị là ác quỷ!
"Đến phú nhị đại thấm nhuần tư tưởng tư bản như tôi cũng phải bái cậu làm sư phụ!"
Giờ khắc này, Huyết Mân Côi và tiểu vương tử đều nảy ra suy nghĩ tương tự.
"Tổ cha nhà mày, mày dám chơi bọn tao!"
Bá Khí Vô Song chỉ cảm thấy một luồng máu nóng xộc lên não, hai mắt tóe lửa.
"Ai chơi anh? Là tự anh không hiểu rõ vấn đề thôi, trách tôi à?"
Ánh mắt Chu Minh lạnh đi, Lưu Hỏa trong tay xoay một vòng, lưỡi đao đã sẵn sàng, hắn lạnh lùng nói:
"70 vạn một slot, thích mua thì mua, không mua thì cút, lão tử không hầu!"
Trong phút chốc, không khí có chút lạnh lẽo.
Chu Minh thầm cười lạnh trong lòng, hắn chẳng vội chút nào.
Nói thật, số tiền này kiếm được thì kiếm, không kiếm được cũng chẳng sao, không quan trọng.
Thế nhưng, hành hạ mấy tên này, rất quan trọng!
Nhất là hành hạ Bá Khí Vô Song, sướng vãi.
Lùi một bước mà nói, đám người này không đồng ý thì đã sao?
Dù sao chìa khóa phó bản có thể dùng hai lần, hắn có thể tự mình vào xem xét tình hình.
Đánh không lại BOSS thì hắn có thể trộm đồ, không giành được first clear phó bản cũng không thành vấn đề, dù sao hắn cũng chẳng thiệt gì.
Nhưng ba người Bá Khí Vô Song thì khác.
Nếu bây giờ họ không nắm bắt thời gian, rất có thể sẽ bị các công hội ở những trấn khác bỏ lại phía sau.
Điều này đối với những kẻ luôn tự cho mình là hơn người như họ rõ ràng là khó có thể chấp nhận.
"Người này xấu quá..."
Phi Thiên tiểu công chúa trốn sau lưng anh trai, có chút sợ hãi liếc trộm Chu Minh.
Hoa Hỏa Kiếm Vũ đứng sau lưng Huyết Mân Côi hận đến ngứa cả răng, nhưng lại chẳng thể làm gì được...