. . .
"Không thể nào! Bọn ta tuyệt đối không để ngươi mang Thủy Ảnh đại nhân đi!"
"Đúng vậy! Muốn mang Thủy Ảnh đại nhân đi, trừ phi bước qua xác bọn ta!"
". . ."
Mei Terumi còn chưa kịp lên tiếng, các ninja làng Sương Mù khác đã ồn ào phản đối.
"Các ngươi đã không sợ chết, ta đương nhiên sẽ thành toàn. Tiện thể, ta sẽ cho người nhà và bạn bè của các ngươi đi cùng cho có bạn!"
Sesshomaru đối mặt với sự phẫn nộ của đám ninja làng Sương Mù, chỉ thờ ơ nhún vai rồi cười khẩy.
Ặc...
Nghe Sesshomaru nói xong, đám ninja đang hừng hực lửa giận bỗng im bặt như bị ai bóp cổ, không thốt ra nổi một lời cứng rắn nào nữa.
Bọn họ không sợ chết, nhưng nếu người thân và bạn bè cũng bị giết thì đó không phải là kết quả họ mong muốn!
Đối mặt với lời đe dọa kiểu này của Sesshomaru, không một ai dám hó hé thêm lời nào.
Nghe những lời của Sesshomaru, đôi mắt đẹp của Mei Terumi cũng khẽ co lại. Gã Sesshomaru này quả nhiên giống hệt như trong tình báo, vô sỉ đến cùng cực, vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn, giỏi nhất là trò uy hiếp!
Vốn dĩ Mei Terumi đã định liều mạng một phen, nhưng giờ đây nàng không dám tùy tiện ra tay nữa. Đánh không lại Sesshomaru nàng chẳng màng, cùng lắm thì tử chiến một trận là xong. Nhưng điều nàng lo sợ là nếu mình ra tay mà không giết được Sesshomaru, ngược lại còn liên lụy cả làng Sương Mù, thì nàng có chết cũng không nhắm mắt!
Đối mặt với lời đe dọa của Sesshomaru, nàng cảm nhận sâu sắc cái cảm giác bất lực này.
"Ta đi với ngươi!" Mei Terumi nghiến răng, nhìn Sesshomaru với ánh mắt căm phẫn, giọng đầy uất ức.
"Thủy Ảnh đại nhân!"
"Thủy Ảnh đại nhân không thể đi với hắn..."
". . ."
Nghe lời Mei Terumi, các ninja làng Sương Mù còn lại đều kinh hãi kêu lên.
"Sao nào? Các ngươi vẫn muốn tìm chết à?"
Nghe thấy tiếng đám ninja, Sesshomaru liền hừ lạnh một tiếng, ánh mắt lạnh lùng quét qua bọn họ.
Bị ánh mắt của Sesshomaru quét trúng, những ninja vừa lên tiếng lập tức câm như hến, chỉ cảm thấy linh hồn mình đang run rẩy. Sát khí của Sesshomaru quá kinh khủng.
"Các ngươi không cần nói nữa, ta sẽ đi với hắn. Ao, từ giờ cậu sẽ tạm thời đảm nhiệm chức vụ Thủy Ảnh!"
Mei Terumi nghiến răng, cuối cùng quay sang nói với Ao.
"Vâng, thưa Thủy Ảnh đại nhân!"
Ao nghe vậy cũng nắm chặt hai tay. Hắn không hề phấn khích vì được tạm quyền, mà là tức giận, phẫn nộ vì bản thân chỉ có thể trơ mắt nhìn Mei Terumi bị uy hiếp bắt đi mà bất lực.
Không chỉ hắn, mà tất cả các ninja làng Sương Mù khác cũng vậy. Ai nấy đều nghiến răng, móng tay bấm sâu vào da thịt đến rớm máu, nhưng họ dường như không cảm thấy đau đớn, chỉ có cảm giác nhục nhã và phẫn nộ tột cùng!
Dù không dám ra tay, nhưng ánh mắt mỗi người nhìn về phía Sesshomaru đều chứa đầy sát ý, cố gắng trút hết cơn thịnh nộ của mình qua ánh nhìn.
Nếu ánh mắt có thể giết người, Sesshomaru đã bị họ giết cả vạn lần rồi!
Đáng tiếc, trước một Sesshomaru quá vượt trội, họ chỉ có thể nhục nhã lựa chọn thỏa hiệp và nhẫn nhịn. Ngay cả Mei Terumi cũng phải nhẫn nhịn, thậm chí hy sinh bản thân đi theo Sesshomaru, họ còn có thể làm gì hơn?
Ai cũng biết rằng, Mei Terumi đi theo Sesshomaru, bị hắn bắt đi, không cần nghĩ cũng biết sẽ bị đối xử ra sao.
. . .
"Chết tiệt!"
"Lục Vĩ cũng bị giết rồi!"
"Làng Sương Mù này cũng phế vật thật, đến mức chống cự một chút cũng không có!"
"Thủy Ảnh cũng đúng là đồ ngốc, lại có thể để đối phương chèn ép như vậy..."
Bên ngoài làng Sương Mù, Nagato và đồng bọn đã nhanh chóng đến nơi.
Chỉ là họ không ngờ rằng, dù đã chạy tới nhanh như vậy, họ vẫn chậm một bước, chỉ chậm đúng một bước.
Trong phút chốc, sắc mặt của cả Nagato và Uchiha Obito đều trở nên vô cùng khó coi.
Đối với hành động yếu đuối của làng Sương Mù, họ cũng tức giận không thôi. Nếu làng Sương Mù không hèn nhát như vậy, trận chiến ít nhất cũng có thể kéo dài đến bây giờ, và họ đã có thể đến kịp lúc!
"Một làng Sương Mù vô dụng như vậy, giữ lại làm gì!"
Nagato không gặp được Sesshomaru, cũng không có được tin tức gì về Konan, liền trút giận lên đầu làng Sương Mù, định ra tay phá hủy cả ngôi làng!
Đặc biệt là sau chuyện của Mei Terumi, hắn biết Konan rất có thể chưa chết, nhưng chắc chắn đã bị Sesshomaru làm nhục. Đây mới là lý do thực sự khiến hắn tức giận đến vậy.
Hận không thể phá hủy toàn bộ làng Sương Mù để hả giận!
"Chờ đã..."
Thấy hành động của Nagato, Uchiha Obito vội vàng ngăn lại.
"Thôi được rồi, Năm làng ninja lớn đã liên minh với nhau, chuẩn bị đối phó với Sesshomaru. Chúng ta không cần phải làm suy yếu sức chiến đấu của họ, cứ để họ và Sesshomaru bem nhau trước đi!"
Trên đường tới đây, họ đã nhận được tin tức về việc Năm làng ninja lớn đã liên minh.
"Hừ!" Nagato hừ lạnh một tiếng, nhưng cuối cùng cũng dừng tay, không phá hủy làng Sương Mù nữa.
. . .
"Cái gì? Lục Vĩ đã bị giết, Thủy Ảnh Mei Terumi cũng bị bắt đi rồi sao?"
"Kẻ địch lại đến nhanh như vậy!"
"Mà làng Sương Mù các người cũng phèn thật đấy, lại có thể thỏa hiệp dễ dàng như vậy..."
"Bọn ta đã chạy tới nơi rồi, chỉ thiếu một chút nữa thôi mà..."
". . ."
Ngoài nhóm của Nagato, quân tiếp viện từ làng Lá, làng Mây, làng Cát và làng Đá cũng nhanh chóng có mặt tại làng Sương Mù. Khi biết mình đã chậm một bước, tất cả đều kinh ngạc kêu lên.
Cảm giác y hệt như kiểu "Hóng mãi tụt cả quần, cuối cùng lại cho xem cái này à?".
Đương nhiên, phần lớn bọn họ cũng chỉ mạnh miệng vậy thôi. Đối với việc đến muộn một bước, rất nhiều người vẫn cảm thấy khá may mắn, ít nhất là không phải đối đầu với Sesshomaru.
Đó chính là kẻ hung ác đang làm náo loạn cả giới Nhẫn giả hiện nay. Vì cái tên Sesshomaru, rất nhiều người đã thẳng thừng gọi hắn là Tên Điên Giết Người!
Bị ninja của bốn làng lớn đến chi viện trách móc, ninja làng Sương Mù tức giận vô cùng nhưng không thể phản bác, chỉ có thể uất ức đến muốn hộc máu.
Không... không chỉ là uất ức, bọn họ cảm thấy nhục nhã, nhục nhã đến mức muốn tự sát quách cho xong