Tái bút: Về vấn đề Akamaru biến thân ở chương một, mình đã sửa lại một chút. Akamaru sẽ không biến thành dáng vẻ tóc bạc của Sasuke nữa, mà là phiên bản trẻ tuổi hơn của Sesshomaru nhé!
. . .
Ầm!
Mặc dù gã Lưu Lãng Nhẫn Giả đã nhận ra cú đánh lén của Akamaru, nhưng cuối cùng vẫn không thể né được, bị một đòn của cậu đấm bay văng ra ngoài với một tiếng "rầm".
"Kẻ nào?"
Karin vội né thân hình của kẻ địch vừa bị đánh bay tới, rồi cảnh giác nhìn Akamaru vừa xuất hiện.
"Đẹp trai vãi..."
Vừa thấy dáng vẻ sau khi biến thân của Akamaru, trong mắt Karin không kìm được mà lóe lên một tia nóng bỏng.
Nhưng rất nhanh sau đó, ánh mắt Karin đã trở lại vẻ lạnh lùng, nhìn Akamaru đầy cảnh giác.
Cũng phải thôi, dù Akamaru vừa giúp cô hạ gục một kẻ địch, cô cũng không biết cậu là bạn hay thù, đặc biệt là khi lại xuất hiện vào thời điểm và địa điểm này, rõ ràng đối phương chắc chắn cũng nhắm vào Hương Hồ Ly!
(Đù...)
Thấy ánh mắt cảnh giác của Karin, Akamaru thầm chửi thề trong bụng. Tính trời tính đất, cũng không ngờ tới Karin lại có địch ý với mình!
"Cô nương đừng sợ, ta không phải người xấu!" Akamaru vội nói.
Nhưng vừa dứt lời, cậu chỉ hận không thể tự vả cho mình một cái. Đm, đúng là nói câu ngu vãi, giờ này nói gì thì Karin cũng đếch tin đâu!
"Ngươi đừng qua đây!"
Quả nhiên, Karin chẳng tin lời Akamaru một chút nào. Cô chĩa phi tiêu về phía cậu, vẫn cảnh giác nói.
"...Được rồi, ta không qua. Để chứng minh ta không có ác ý, ta lùi sang một bên được chứ?" Akamaru bất đắc dĩ giơ hai tay lên, sau đó thân hình lóe lên, lùi ra xa.
Akamaru làm vậy đương nhiên là để tạo không gian cho Karin giúp đỡ hai người đồng đội của cô. Nếu cậu cứ đứng lù lù ở đó, Karin chắc chắn sẽ phải đề phòng cậu, không thể rảnh tay giúp người khác được!
Dĩ nhiên, Akamaru cũng có thể tiếp tục ra tay tấn công hai gã Lưu Lãng Nhẫn Giả còn lại.
Chỉ là dù làm vậy, Karin vẫn khó lòng tin tưởng cậu. Thà rằng cô lùi sang một bên còn hơn!
"Karin, mau tới giúp tớ!"
Đúng lúc này, đồng đội tóc đen của Karin hét lên, vết thương lúc nãy khiến cậu ta không chống đỡ nổi thế công của kẻ địch!
Karin nghe vậy, liếc nhìn Akamaru đã lùi ra xa, rồi không do dự nữa, ra tay giúp cậu thiếu niên tóc đen hạ gục gã Lưu Lãng Nhẫn Giả kia!
"Chết tiệt!"
Gã Lưu Lãng Nhẫn Giả duy nhất còn lại thấy hai đồng bọn bị đánh bại thì vừa kinh hãi vừa sợ sệt.
Keng!
Sau khi dùng một đòn đẩy lùi người đồng đội tóc xanh của Karin, gã Lưu Lãng Nhẫn Giả còn lại định chuồn.
"Chạy đâu!"
"Đi chết cùng đồng bọn của ngươi đi!"
". . ."
Nhưng đối phương muốn chạy thì đã quá muộn, sau khi bị Karin và cậu thiếu niên tóc đen cùng vây công, gã Lưu Lãng Nhẫn Giả cuối cùng cũng bị đánh gục xuống đất!
"Phập!"
Sau khi hạ gục đối phương, Karin không hề do dự, dùng phi tiêu cắt đứt yết hầu của hắn!
Gã Lưu Lãng Nhẫn Giả bị Akamaru đánh ngất từ đầu cũng bị Karin kết liễu ngay sau đó!
(Nữ hán tử vãi...)
Nhìn Karin ra tay giết liền hai người không chút do dự, Akamaru cũng không khỏi chấn động trong lòng. Em gái này cũng tàn bạo quá rồi!
Hơn nữa nhìn bộ dạng của cô, rõ ràng đây không phải lần đầu tiên giết người.
"Hù..."
Sau khi giết sạch kẻ địch, Karin mới thở phào nhẹ nhõm, rồi do dự một lúc, quay người sang cảm ơn Akamaru: "Bất kể mục đích anh đến đây là gì, vừa rồi cảm ơn anh đã giúp tôi!"
(Bộ ta phải cảm động đến rơi nước mắt à? Đã không tin ông đây rồi còn cảm ơn... Có tác dụng đếch gì chứ!)
Akamaru thầm oán, rồi mới cười nhẹ nói: "Không cần đâu, ta chỉ tình cờ đi ngang qua thôi! Ta là ninja của Konoha, dù sao hai làng chúng ta cũng có quan hệ đồng minh, gặp chuyện bất bình không thể không ra tay giúp đỡ được!"
Nói rồi, Akamaru lấy ra tấm băng đô bảo vệ trán có biểu tượng làng Lá đang buộc trên cánh tay.
"Thật không? Ngươi thật sự không phải đến vì Hương Hồ Ly à?" Cậu thiếu niên tóc đen bên cạnh Karin lạnh lùng nói.
"Nếu không phải vì Hương Hồ Ly, sao lại có thể xuất hiện ở cái sơn cốc này chứ?" Cậu thiếu niên tóc xanh còn lại cũng nói với giọng điệu không mấy thiện cảm.
Đối với việc Akamaru vừa giúp đỡ, bọn họ cũng không cảm kích cho lắm, vì họ đâu biết mục đích của cậu là gì!
Bảo Akamaru xuất hiện ở đây mà không có mục đích gì, có đánh chết họ cũng không tin.
(Đậu má!)
Akamaru lần đầu tiên cảm thấy giúp người khác cũng chẳng phải chuyện gì vui vẻ. Bố khỉ, làm việc tốt mà còn bị nghi ngờ.
Bị hai tên ngốc này nghi ngờ thì Akamaru không quan tâm, nhưng cậu vốn muốn tạo ấn tượng tốt với Karin, ai ngờ lại thành ra thế này!
Mẹ nó, bực mình vãi!
Akamaru lúc này cực kỳ khó chịu, nụ cười trên môi cũng tắt ngấm!
"Tụi bây không tin thì thôi, ta cũng chẳng cần tụi bây tin!"
Akamaru lạnh lùng ném lại một câu rồi xoay người bỏ đi.
Tuy cậu muốn để lại ấn tượng về một màn anh hùng cứu mỹ nhân, nhưng cậu cũng không phải loại người lấy mặt nóng đi dán mông lạnh. Đã không tin ông đây, thì ông đây cũng đếch thèm quan tâm tụi bây nữa!
Vút!
Akamaru ra đi cũng rất dứt khoát, lóe lên một cái đã biến mất, không cho Karin và đồng đội có cơ hội nói thêm lời nào!
Cậu thậm chí còn đang nghĩ, đến kỳ thi Chunin có nên cứu cô nàng này nữa hay không!
"...Chúng ta có phải đã nghi ngờ sai rồi không? Có lẽ anh ta thật sự không có ác ý!" Nhìn bóng lưng giận dỗi bỏ đi của Akamaru, Karin không khỏi có chút phân vân.
Nói chung là nhìn một soái ca đẹp trai như vậy tức giận bỏ đi, Karin thấy trong lòng có chút không nỡ.
"Không thể nào!"
"Đúng vậy, tự dưng ai lại một mình xuất hiện ở đây chứ!"
"Chắc chắn là hắn thấy một mình không đối phó được cả ba chúng ta nên mới bỏ đi đấy!"
"Karin, cậu đừng thấy hắn đẹp trai mà mất cảnh giác chứ. Lát nữa chúng ta về phải cẩn thận hơn, ai biết hắn có mai phục giữa đường không!"
Karin vừa dứt lời, hai người đồng đội của cô đã lên tiếng phản bác, tóm lại là không tin Akamaru.
"...Ừm!" Karin suy nghĩ một chút rồi khẽ gật đầu, sự nghi ngờ trong mắt chợt tan biến.
Thôi kệ, dù sao thì nhiệm vụ vẫn là quan trọng nhất!
. . .