"Ý ngươi là sao?" Sắc mặt Tử Tiêu hơi biến đổi, trông có vẻ khó coi.
"Ý ta là sao ư? Ngươi phải là người rõ hơn ai hết chứ!" Sesshomaru thong thả đáp, dáng vẻ ung dung tự tại.
Mặt Tử Tiêu lập tức sa sầm, gã trầm giọng nói: "Sesshomaru, ngươi nên biết rõ, nếu ngươi từ chối, thì ngươi..."
"Thì danh vọng ta gây dựng bấy lâu nay sẽ tan thành mây khói, đúng chứ?" Sesshomaru lại chẳng thèm để tâm đến lời đe dọa của Tử Tiêu, giọng điệu vô cùng thản nhiên.
Tử Tiêu cứng họng, nhưng vẫn có chút không cam lòng, giọng bất giác cao lên: "Ngươi thật sự muốn từ chối sao?"
Ngay lập tức, tất cả mọi người có mặt đều sững sờ, bắt đầu xì xào bàn tán.
"Sát Sinh Đại Thánh rốt cuộc bị làm sao vậy? Lại có thể không ứng chiến?"
"Đúng đó! Thất vọng quá đi, cứ tưởng lại được xem một trận đại chiến long trời lở đất chứ..."
"Chắc là Đại Thánh bị thương trong trận vừa rồi, cho nên mới..."
Nói tóm lại, đủ loại giả thuyết được đưa ra, nhưng dĩ nhiên, những lời này chẳng thể lọt vào tai Sesshomaru.
Mà dù có lọt vào thì cũng chỉ vào tai trái ra tai phải mà thôi.
"Ta có phải thiên cổ nhất thánh hay không, không cần các ngươi công nhận! Ngàn năm sau, hậu thế tự có bình luận!" Sesshomaru phá lên cười lớn, hào sảng tột cùng, rồi dứt khoát xoay người rời đi.
Đồng thời, hắn vung tay ra hiệu.
Hai vị Thiên Tôn là Đa Bảo và Nguyên Thủy thấy thủ thế của Sesshomaru, vội vàng đi theo.
Cảnh này khiến cả khuôn mặt của Tử Tiêu tái mét.
Gã đã khó khăn lắm mới tìm được một cơ hội tốt như vậy cho Vũ, thế mà... thế mà! Thằng chó này lại không thèm ứng chiến! Đệch mợ!
Tử Tiêu suýt chút nữa thì nổi điên, không thấy mặt mày Vũ cũng đã tím tái như gan heo rồi sao?
Vốn dĩ đại thù sắp được báo, nhưng vì một lý do nào đó, nó lại vụt khỏi tầm tay!
Cảm giác hụt hẫng tột độ này, bảo hắn làm sao chịu nổi?
"Chờ đã!" Tử Tiêu vội vàng gọi giật lại.
"Có việc gì?" Sesshomaru đột ngột dừng bước, nhưng vẫn quay lưng về phía Tử Tiêu, chẳng thèm nể mặt chút nào.
Sắc mặt Tử Tiêu có chút khó coi, nhưng lại không dám hó hé, chẳng lẽ gã không thấy nắm đấm của Vũ đã siết chặt rồi hay sao?
Tên này thiên phú tốt, công lực cao, đầu óc cũng thông minh. Nhưng khuyết điểm duy nhất là đôi khi hoàn toàn không thể khống chế được cảm xúc của mình!
Lần này, nếu thật sự để Sesshomaru cứ thế bỏ đi, hắn sợ rằng Vũ sẽ không nhịn được mà lao vào liều mạng với Sesshomaru ngay trước mặt mọi người!
Cho nên, dù xét từ phương diện nào đi nữa...
Sesshomaru tuy quay lưng lại nhưng hoàn toàn có thể đoán được tâm trạng của Tử Tiêu lúc này.
Không sai, hắn chính là cố ý!
Mục đích của hắn chỉ là để tăng thêm lợi thế và tiền cược mà thôi!
Còn sợ ư? Ha hả, hắn, Sesshomaru này, đã từng biết sợ là gì?
"Ta nguyện lấy thần khí của Yêu tộc ta, cây cung Tru Thần, ra đặt cược. Chỉ cần ngươi thắng, là có thể mang nó đi!" Tử Tiêu đột nhiên nghiến răng, quyết định chơi tất tay.
Đồng thời, gã không ngừng tự an ủi trong lòng, đây chỉ là hình thức thôi, Sesshomaru không đời nào thắng được. Cây cung Tru Thần này chỉ là để làm màu một chút mà thôi.
Sesshomaru cười lạnh một tiếng, nói: "Chỉ một cây cung Tru Thần mà đã muốn ta ra tay ư? Không đủ!"
Nói rồi, Sesshomaru không hề dừng lại, sải bước đi về phía xa.
Lập tức, các vị Thánh đều biến sắc.
Ngươi có phải đang chém gió không thế? Nổ cũng phải vừa vừa thôi chứ? Cung Tru Thần mà ngươi cũng chê, vậy trên đời này còn thứ gì lọt vào mắt xanh của ngài được nữa?
Cung Tru Thần, nghe tên là biết, chính là dùng để tru diệt những kẻ tu luyện Tiên Lực! Đối với những kẻ đó, cung Tru Thần hoàn toàn có thể gây ra sát thương bùng nổ cực mạnh.
Đương nhiên, đối với những người không tu luyện Tiên Lực thì nó không có tác dụng gì lớn.
Nhưng chỉ riêng điểm đó thôi cũng đủ khiến vô số người thèm khát!
Vậy mà bây giờ, Tử Tiêu lại dễ dàng lấy ra một chí bảo như vậy?
Phải biết rằng, mỗi lần khai chiến, cây cung Tru Thần này đều là vũ khí chủ lực của Yêu tộc!
Tử Tiêu thấy Sesshomaru vẫn không đồng ý, tức đến mức mặt lúc trắng lúc xanh, một lúc lâu sau mới gằn giọng: "Ngươi thích thì làm, không làm thì cút!"
Thế nhưng, lời vừa nói ra khỏi miệng, gã liền hối hận vô cùng.
Sesshomaru là cái nết gì? Thằng ngu cũng nhìn ra! E rằng một câu chửi này của gã đã thật sự phá hỏng mọi chuyện rồi!
Quả nhiên, Sesshomaru hừ lạnh một tiếng, thản nhiên nói: "Nếu đã vậy, thì đường ai nấy đi!" Dứt lời, Sesshomaru không dừng lại chút nào, ra vẻ muốn rời đi thật.
Lần này thì Tử Tiêu thật sự hoảng rồi.
Lúc trước, sở dĩ gã vẫn giữ được chút bình tĩnh khi Sesshomaru bỏ đi là vì gã nhìn ra hắn căn bản không có ý định rời đi thật, chẳng qua chỉ là muốn tăng thêm lợi thế mà thôi.
Nhưng lần này, hắn không hề có dấu hiệu dừng lại!
"Chờ đã! Ta nguyện ý trả thêm một giọt Huyền Âm Thánh Thủy!" Tử Tiêu đột nhiên nghiến răng, hét giá.
Huyền Âm Thánh Thủy, đó là thứ gì?
Trăm năm mới hội tụ được một giọt, mà một giọt cũng đủ để khiến một Yêu Thánh, tức là nhân vật tương đương cấp bậc Huyền Tiên, trực tiếp đột phá cảnh giới! Một bước thành Thánh!
Mặc dù cảnh giới có thể hơi bất ổn, nhưng đó dù sao cũng là Thánh Nhân! Hơn nữa vấn đề cảnh giới cũng sẽ biến mất theo thời gian!
Đây cũng là lý do tại sao trăm năm họ mới mở đại chiến một lần.
"Huyền Âm Thánh Thủy là cái gì?" Sesshomaru khẽ nhíu mày, hỏi.
Tử Tiêu có chút kinh ngạc, thậm chí không thể tin nổi mà nhìn vào bóng lưng của Sesshomaru.
Đại danh của Huyền Âm Thánh Thủy mà hắn lại chưa từng nghe qua? Rốt cuộc là do ngươi quá non và xanh, hay là do ta già nên tối cổ rồi?
Khụ khụ, không bàn đến việc Tử Tiêu đang gào thét trong lòng thế nào, quay lại vấn đề chính.
"Huyền Âm Thánh Thủy, có thể khiến một người, chắc chắn thành Thánh!"
"Khụ khụ!" Sesshomaru bị sặc nước bọt, không nhịn được văng tục, hung hăng chửi: "Chắc chắn thành Thánh? Mẹ nó chứ, ngươi coi Thánh Nhân là rau cải trắng ngoài chợ à? Vãi cả chưởng!"
Miệng thì chửi ầm lên, ra vẻ không tin, nhưng thực tế trong lòng hắn đã tin đến bảy tám phần.
Hắn cho rằng, trên thế giới này, Thiên Tài Địa Bảo có đầy rẫy, hoàn toàn phụ thuộc vào duyên phận của mỗi người.
Thế nhưng... đậu má, một giọt là có thể thành Thánh! Uổng công lão tử từng bước đi lên, vất vả như vậy!
Nhất thời, trong lòng Sesshomaru dâng lên cảm giác bất công vô hạn...