Virtus's Reader
Ta Ngộ Tính Max Cấp, Ngươi Bắt Ta Ở Kiếm Trủng Thủ Mộ Trăm Năm

Chương 361: CHƯƠNG 360: TÂM MA KIẾP CỦA THIẾU NỮ

"Lại gần thêm chút nữa." Lâm Tiêu nói thêm.

Càn Anh Túc nhìn khoảng cách chỉ còn một mét giữa hai người, *lại gần thêm nữa ư...?*

Chẳng lẽ Đại Tiêu Tiêu muốn được ôm, muốn được an ủi sao?!

Thậm chí là... muốn...?

Mang theo tâm trạng thấp thỏm bất an, Càn Anh Túc lại bước về phía trước một bước dài.

Khoảng cách giữa hai người giờ đã gần trong gang tấc.

Là cái kiểu chỉ cần đưa tay là có thể ôm trọn đối phương vào lòng.

Xem ra... có lẽ... là thật rồi sao??

Ngay khoảnh khắc sau.

Lâm Tiêu vươn tay ra.

Rồi vòng đến sau lưng nàng, nhẹ nhàng gỡ xuống một lọn tóc.

"Ý cảnh đặc thù, khởi động!" Lâm Tiêu khẽ hừ lạnh.

Kiếm Ma tông đã như vậy.

Không biết Đại Càn vương triều của nàng ta rồi sẽ ra sao.

Phải biết, khôi phục một Kiếm Ma tông vẫn còn nằm trong khả năng.

Nhưng để khôi phục cả một Đại Càn vương triều, độ khó sẽ tăng lên gấp bội, chẳng biết đến năm nào tháng nào mới làm được.

Bất Tử Cốc!!!

Các ngươi cứ tắm rửa sạch sẽ mà chờ đó cho ta.

Lần trước bị Dao Trì Thần tộc đánh úp, cũng chỉ mất một mình Càn Anh Túc, nhiều nhất chỉ tương đương với việc bị phá một trụ lính. Còn bây giờ, chúng nó chơi lớn, đánh thẳng vào nhà chính luôn rồi!

Các ngươi giỏi lắm, hay lắm!

Khi sức mạnh của ý cảnh đặc thù hoàn toàn nuốt chửng lọn tóc của Càn Anh Túc.

Lâm Tiêu cũng nhắm nghiền hai mắt, bắt đầu tìm kiếm thứ gì đó.

Chỉ trong vài hơi thở.

Hắn mở mắt ra.

Đã tìm được vị trí có liên hệ huyết mạch mật thiết nhất với Càn Anh Túc.

"Mở!"

Lâm Tiêu vung tay phải vỗ vào hư không.

Một cánh cổng dịch chuyển khác được mở ra.

Điểm đến của cánh cổng này chính là Đại Càn vương triều.

Sau khi ý cảnh đặc thù của Lâm Tiêu được nâng cấp và lĩnh vực hóa, đặc điểm rõ ràng nhất chính là...

Trước khi lĩnh vực hóa, ý cảnh đặc thù chỉ có thể bị động lựa chọn điểm đến của vòng sáng dịch chuyển.

Sau khi lĩnh vực hóa, hắn đã có thể chủ động chọn mục tiêu.

Chẳng lẽ... ý cảnh đặc thù này của mình nên gọi là "ý cảnh dịch chuyển" thì đúng hơn?

Nhưng Lâm Tiêu lại cảm thấy không hẳn, hắn luôn có cảm giác công dụng của ý cảnh này không chỉ dừng lại ở đó.

Càn Anh Túc: "..."

Hừ!!!

Nàng biết ngay mà!!

Cái tên đáng ghét này làm gì có chuyện chủ động như vậy chứ.

Trong lòng Càn Anh Túc chỉ còn lại một rổ "đậu đen rau muống".

Lâm Tiêu kéo tay nàng, cùng bước vào cánh cổng dịch chuyển mới.

...

Trên không trung hoàng thất Đại Càn vương triều.

Một cánh cổng dịch chuyển hiện ra, Lâm Tiêu và Càn Anh Túc nhanh chóng bước ra ngoài.

Việc đầu tiên hai người làm chính là dùng thần thức dò xét tình hình bên dưới.

Phù!

Rất nhanh, cả hai đều thở phào nhẹ nhõm.

Đại Càn vương triều vẫn y như một năm trước, không có gì thay đổi.

Xem ra, thế lực Bất Tử Cốc kia chỉ nhắm vào Lâm Tiêu và Kiếm Ma tông.

Nghĩ lại cũng phải.

Càn Anh Túc còn chưa từng bước vào chiến trường vạn tộc, chuyện này vốn dĩ cũng chẳng liên quan nhiều đến nàng.

"Đại Tiêu Tiêu, vậy người của Kiếm Ma tông bao giờ mới có thể phục sinh?" Càn Anh Túc quan tâm hỏi.

"Không biết, có lẽ là khi ta trở thành Đại Đế, cũng có lẽ là một thời điểm xa xôi hơn nữa." Lâm Tiêu trầm giọng đáp.

Khôi phục Kiếm Ma tông trở lại như lúc ban đầu chỉ là một tâm nguyện của hắn.

Liệu có thành công hay không, hiện tại hắn vẫn chưa thể biết chắc.

Nhưng chỉ cần còn một tia hy vọng, hắn sẽ không bao giờ từ bỏ.

"Nàng về trước đi, ta còn có việc khác." Lâm Tiêu suy nghĩ một lát rồi nói với Càn Anh Túc.

"Không được, chúng ta đã cùng nhau thề rồi, chàng không được lén đi báo thù một mình."

"Hơn nữa, Đại Đế của Bất Tử Cốc vẫn còn sống, tuy không thể chủ động thức tỉnh, nhưng một khi Bất Tử Cốc đối mặt với thời khắc tồn vong, vị Đại Đế đó nhất định sẽ hiện thân."

Càn Anh Túc lập tức níu lấy tay Lâm Tiêu.

Theo nàng thấy, đối mặt với một Đại Đế, hai người bọn họ vẫn không có chút phần thắng nào.

"Ta biết, cho nên, ta đi đột phá một chút." Lâm Tiêu thản nhiên nói.

"Đột phá? Đại Tiêu Tiêu, chàng nói là, bây giờ muốn đột phá đến Sinh Tử Cảnh sao?" Càn Anh Túc hai mắt sáng rỡ, vội vàng hỏi.

"Chứ sao nữa?! Ta lại không phải kẻ ngốc, trước khi có đủ tự tin, ta sẽ không đi tìm Bất Tử Cốc báo thù." Lâm Tiêu nói.

Càn Anh Túc nghe vậy cuối cùng cũng buông xuống nỗi lo, nàng hỏi tiếp: "Vậy chàng nắm chắc bao nhiêu phần?"

Từ Hóa Đỉnh cảnh viên mãn đột phá đến Sinh Tử Cảnh.

Tuy sẽ không có lôi kiếp giáng xuống.

Nhưng lại phải trải qua một hồi Tâm Ma Kiếp của chính mình.

Thứ này còn đáng sợ và nguy hiểm hơn lôi kiếp rất nhiều.

Đã có không biết bao nhiêu cường giả, đối mặt với lôi kiếp vẫn có thể thản nhiên tự tại.

Thế nhưng trước Tâm Ma Kiếp, họ lại tỏ ra yếu ớt, không thể chống đỡ nổi.

Một khi thất bại trong Tâm Ma Kiếp, nhẹ thì tu vi mất hết, linh trí tổn hại.

Nặng thì hồn phi phách tán, bỏ mạng tại chỗ.

"Chín phần chắc chắn." Lâm Tiêu đáp.

Nói mười phần thì lại quá kiêu ngạo, chín phần là vừa đẹp.

Càn Anh Túc lườm Lâm Tiêu một cái, xem ra tên đáng ghét này tự tin mười phần đây mà.

"Nếu là đột phá Sinh Tử Cảnh, sẽ không ảnh hưởng gì đến xung quanh, cũng không cần tìm nơi khác đâu."

"Ta sẽ giúp chàng tìm một tĩnh thất trong hoàng cung Đại Càn, lúc chàng đột phá, ta cũng có thể hộ pháp. Dù sao cũng là Tâm Ma Kiếp, vạn nhất lúc độ kiếp gặp phải biến cố gì, có người ở bên cạnh vẫn yên tâm hơn."

Càn Anh Túc hết lời khuyên nhủ.

Dựa theo sự hiểu biết của nàng về Lâm Tiêu, gã này một khi đột phá thành công, nói không chừng sẽ lập tức hành động một mình.

Không được!

Muốn đi phải đi cùng nhau!

Lâm Tiêu có chút do dự.

Càn Anh Túc nói tiếp: "Ta, ta cũng cảm ứng được Tâm Ma Kiếp của mình rồi, không chừng chờ chàng độ kiếp xong sẽ đến lượt ta. Nhưng ta không có nhiều lòng tin với Tâm Ma Kiếp, có chàng ở bên cạnh, ta sẽ an tâm hơn rất nhiều."

Lời này nàng không hề nói dối.

Nàng đã cảm ứng được Tâm Ma Kiếp từ lúc tu luyện hơn bảy mươi năm trong căn phòng thời gian ở Địa Cầu.

Nhưng nàng vẫn luôn áp chế nó.

Một là nàng muốn trở về Huyền Thiên giới rồi mới độ Tâm Ma Kiếp.

Hai là nàng thật sự có chút sợ hãi.

Nàng có một loại cảm giác, Tâm Ma Kiếp của Sinh Tử Cảnh đối với nàng mà nói chính là một ngưỡng cửa khổng lồ.

Vượt qua được sẽ là trời cao biển rộng, bước qua không được sẽ là vạn kiếp bất phục.

Lâm Tiêu nhìn nàng một lúc, không từ chối nữa, nói: "Vậy cũng được."

Hủy diệt và giết chóc chính là ý cảnh của nàng.

Đặc biệt với một người có sát tính và sát nghiệt vô tận từ nhỏ đến lớn như nàng, độ khó của Tâm Ma Kiếp chắc chắn sẽ gấp mười, thậm chí gấp trăm lần người thường.

Đối với nàng mà nói, quả thật có chút khó khăn.

Hai người một trước một sau, mỗi người đều mang theo tâm sự riêng, cùng bay về phía hoàng cung Đại Càn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!