CHUONG 1702: CAO MINH
Chuong 1702: Cao minh
Chuong 1702: Cao minh "Chỉ bằng vào phòng ngự ở mức độ này, căn bản không thể cản được kẻ địch bên ngoài, càng không thể tránh khỏi sự dò xét của bọn hắn."
"Nếu ngươi không thể chứng minh nơi này có hậu chiêu của tiên sinh, vậy ngươi sẽ không có đường thoát."
Thủy Nguyệt bình tính phân tích tình hình hiện tại, còn Lư Minh Ngọc thì đang lục tung mật thất lên.
"Không thể nào!"
"Lão sư là một người vô cùng cần thận." "Nếu người đã chuyên tâm nghiên cứu đồ vật, vậy người không thể không bố trí phòng ngự ở nơi này."
"Ngươi không phát hiện ra, là bởi vì thủ đoạn của lão sư quá kín đáo."
Nhìn Lư Minh Ngọc đang tìm kiếm khắp nơi, Thủy Nguyệt thản nhiên nói: "Vậy ngươi tốt nhất nhanh chóng tìm ra những thủ đoạn này ởi, hiện tại đã có người vào sân rồi."
"Bây giờ ta ra ngoài giúp ngươi trì hoãn thời gian, nếu ngươi trong vòng một chén trà không tìm được hậu chiêu lão sư để lại, vậy ngươi hãy tự cầu phúc đi." Nói xong, Thủy Nguyệt xách Tam Xoa Kích đi ra khỏi mật thất, còn Lư Minh Ngọc thì cau mày ngồi trên mặt đắt.
Diện tích mật thất chỉ có bấy nhiêu, đồ vật bên trong càng có thể nhìn thấy hết chỉ trong nháy mắt.
Nơi này không có dấu vết của trận pháp, cũng không có dao động của thần lực.
Tất cả mọi thông tin đều cho thấy nơi đây chỉ là một mật thát bình thường. Nghĩ vậy, Lư Minh Ngọc lam bẩm: "Lão sư, chẳng lẽ ta đoán sai rồi sao?"
"Thế cục trước mắt không nên như vậy mới phải!" "Tuy có kẻ muốn ta chết, nhưng càng có nhiều người không muốn ta chết vào lúc này, tại nơi này."
"Mà cho dù cả thiên hạ muốn ta chết, người cũng sẽ không muốn ta chết."
"Nếu người không muốn ta chết, vậy đường sống người để lại cho ta ở đâu?"
Nói đoạn, Lư Minh Ngọc lại bắt đầu lục tìm. Nhưng trong mật thát, ngoại trừ một rương người giấy, những thứ khác đều là vật dụng tầm thường.
Ngay khi Lư Minh Ngọc định nghiên cứu xem rương “người giấy bình thường" này có gì đặc biệt, thì "cái bóng" của hắn lặng lẽ đứng dậy.
"Lư công tử, cái bẫy mà nô gia bày ra, thế mà lại bị ngươi phá giải dễ dàng như vậy."
"Nếu không nhận được tất sát lệnh, thiệt tình nô gia còn có chút không nỡ giết ngươi." Giọng nữ yêu kiều vang lên sau lưng Lư Minh Ngọc, Lư Minh Ngọc toàn thân cứng đờ, ngay cả động một ngón tay cũng là điều xa xỉ.
"Ngươi vào bằng cách nào?" "Đương nhiên là đi cùng với Lư công tử rồi!"
"Nô gia vẫn luôn trốn trong bóng của ngươi đáy!"
Cảm nhận được sự lạnh lẽo trên cô, đầu óc Lư Minh Ngọc nhanh chóng vận chuyển.
"Tất cả những cuộc ám sát bên ngoài đều là nghi binh, ngươi, kẻ an mình trong bóng tối mới là sát chiêu.”
"Một khi ta tới gần Đan Tháp, người mà ngươi an bài ở đó sẽ bạo động. '
"Trong lúc hỗn loạn, ngươi có thê lặng lẽ giết ta."
"Một khi ta chết trước mặt những đại nhân vật đó, toàn bộ Đan Vực sẽ rối loạn như nồi cháo heo, ngươi có thể thừa cơ rời đi.”
"Cao minh! Quả là diệu kế 'man thiên quá hải!" (* Man thiên quá hải là một thành ngữ, có nghĩa là che giấu hành động thật sự dưới một vỏ bọc khác, giống như việc giấu trời vượt biên vậy. )
Lư Minh Ngọc nói ra toàn bộ những suy đoán về kế hoạch ám sát.
Nghe vậy, hắc ảnh khống chế Lư Minh Ngọc liền cười lớn.
"Ha ha ha!"
"Quả nhiên không hỗ danh là Lư gia tiểu công tử bát diện linh lung, chỉ dăm ba câu đã đoán được kế hoạch của nô gia rồi." "Ngươi đột nhiên thay đổi lộ tuyến rút lui thật sự khiến ta luống cuống tay chân một phen." "Nhưng dù vậy, mạng nhỏ của ngươi vẫn nằm trong tay ta, ngươi còn có cách nào khác sao?"
Hắc ảnh thong thả trò chuyện với Lư Minh Ngọc, ngữ khí tựa hồ không mang theo nửa điểm sát khí, nhưng móng tay sắc nhọn của ả đang từng chút một xuyên thủng pháp bảo hộ thân của Lư Minh Ngọc.
Đối mặt với tình huống này, Lư Minh Ngọc nhanh chóng suy nghĩ.
"Các ngươi đến giết ta, chẳng qua cũng chỉ vì tiền tài."
"Chỉ cần ngươi chịu dừng tay, ta không chỉ có thể bảo đảm an toàn cho ngươi, còn có thể cho ngươi gấp mười lần thù lao." "Phải biết rằng, một khi ta chết, bên trên nhát định sẽ phái người điều tra kỹ lưỡng."
"Người đứng sau ngươi có bị bại lộ hay không thì khó nói, nhưng ngươi nhất định sẽ trở thành kẻ chết thay."
"Có thể sống tốt, tại sao phải làm kẻ chết thay cho người khác?”
Lời này vừa nói ra, hắc ảnh sau lưng Lư Minh Ngọc nhất thời kích động.
"Công tử nói lời này là thật?" “Thiên chân vạn xác!"
"Công tử có thể lấy đức báo oán, khí độ như vậy, thật sự là thiên hạ hiếm có."
"Từ nay về sau, nô gia nguyện vì công tử phục vụ, nước sôi lửa bỏng cũng không chối từ!" "Kengl"
Ngọc bội bên hông Lư Minh Ngọc xuất hiện một vết nứt, móng tay sắc nhọn kia cũng chạm vào da thịt Lư Minh Ngọc. "Công tử, giờ chúng ta đã đạt thành hợp tác, vậy tự nhiên nên thành thật với nhau."
"Xin hỏi ở đây còn có hậu chiêu nào khác không?”