Chương 1734: Kế hoạch
Chuong 1734: Ke hoach "Ha ha ha!" "Trần huynh quả nhiên hiểu ta!" Lư Minh Ngọc cười lấy ra một tam bản đồ Đan Thành trải ra trên bàn nói: "Sau khi trải qua sự kiện ám sát mấy ngày trước, Đan Thành đã toàn diện mở ra trận pháp phòng ngự.” "Thông đạo có thể vào thành, chỉ có bốn cửa thành Đông Nam Tây Bắc." "Chỉ cần chặn bốn cửa thành Đông Nam Tây Bắc, người bên ngoài sẽ không vào được Đan Thành.” Nhìn vị trí Lư Minh Ngọc đánh dấu, Bạch Phượng nghi hoặc nói: "Chặn cửa thành hẳn chỉ là bước đầu tiên, tiếp theo ngươi định làm thế nào?"
"Rát đơn giản, ta cần người đến cửa hàng đan dược của Ngự Thú nhát mạch gây chuyện."
"Lý do là gì?"
"Ngự Thú nhất mạch giết hại Thú tộc!"
Nghe lý do Lư Minh Ngọc đưa ra, Bạch Phượng thản nhiên nói: "Lý do này có phải hơi gượng ép không?”
"Không thể nói là gượng ép, quả thực có thê nói là vu oan." "Nhưng vấn đề là, trong số đan dược bọn hắn bán ra, quả thật có chứa tài liệu từ huyết nhục sinh linh."
"Trong số nhiều đan dược bọn hắn bán ra như vậy, ai dám đảm bảo không có một phần tài liệu là do săn trộm Thú tộc”
"Nếu bọn hắn có hành vi săn trộm, vậy thì các ngươi có thể quang minh chính đại đến gây phiền toái cho bọn hắn."
"Vậy nếu bọn hắn không có hành vi săn trộm thì sao?” 'Không có thì không có!"
"Chẳng lẽ các ngươi còn muốn dán cáo thị khen ngợi bọn hắn hay sao?"
Nhìn vẻ mặt tươi cười của Lư Minh Ngọc, Bạch Phượng thản nhiên nói: "Tốn bao nhiêu công sức, chẳng lẽ chỉ là de gây khó dễ cho Ngự Thú nhất mạch?" "Không sai, ta chính là muốn gây khó dễ cho bọn hắn."
"Ta muốn cho tất cả mọi người biết, bắt đầu từ hôm nay, chúng ta chính thức khai chiến với Ngự Thú nhất mạch."
"Nói về tu hành, luyện đan, chém giết, ta có xách dép cho chư vị cũng không bằng." "Nhưng nói về lòng người và buôn bán, ta vẫn có chút tâm đắc."
"Ngự Thú nhất mạch ở trong Đan Thành, tổng cộng có một trăm ba mươi sáu cửa tiệm." "So với tổng số cửa tiệm trong Đan Thành, bọn hắn chỉ chiếm một phần hai mươi."
"Nói một cách khác, tu sĩ đến Đan Vực, bọn họ có rất nhiều sự lựa chọn.”
"Giả sử chư vị là một tu sĩ đến Đan Vực, xin hỏi chư vị có đến một cửa tiệm đang có người gây rối de mua đồ hay không?"
Đối mặt với lời nói của Lư Minh Ngọc, Bạch Phượng mỉm cười nói: “Đã sớm nghe nói thương trường như chiến trường, người làm ăn, quả nhiên là không từ thủ đoạn nào."
"Hôm nay ta xem như được mở rộng tàm mắt." "Ha ha ha!”
"Bạch huynh quá lời, thuật nghiệp hữu chuyên công mà thôi." (có nghĩa là trong mọi nghề nghiệp hay lĩnh vực chuyên môn đều có những người giỏi, những bậc thầy tinh thông trong từng chuyên môn riêng biệt)
"Sau khi chúng ta tuyên chiến với Ngự Thú nhất mạch, trong mắt người khác, bọn hắn sẽ không còn là đối tác hợp tác on định nữa."
"Có suy nghĩ này, cho dù là tán tu hay một số thế lực có hợp tác với Ngự Thú nhất mạch, đều sẽ lựa chọn tạm thời quan sát.” "Không có sự ủng hộ của những người này, lực ảnh hưởng của Ngự Thú nhất mạch sẽ bị suy yếu."
Nghe đến đây, Trần Phong mở miệng nói: "Làm như vậy đúng là có thể khiến Ngự Thú nhất mạch gặp một ít khó khăn, nhưng cũng không thể làm tốn thương đến căn cơ của bọn hắn."
"Vậy ngươi định làm thế nào để lay động căn cơ của bọn hắn?" Nhìn ánh mắt của Trần Phong, Lư Minh Ngọc lấy ra một cái bình sứ đặt lên bàn nói: "Bình đan dược trong tay ta gọi là Xà Linh Đan, là một trong những loại đan dược được tu sĩ trung hạ tằng yêu thích nhất, cũng là một trong những loại đan dược bán chạy nhất của Ngự Thú nhất mạch."
"Chủ dược liệu của Xà Linh Đan là Xà Linh Thảo, trùng hợp Ngự Thú nhất mạch nắm giữ một mảnh dat rat thích hợp cho Xà Linh Thảo sinh trưởng."
"Cho nên về giá cả của Xà Linh Đan, giá cả của Ngự Thú nhất mạch là thấp nhất toàn bộ Đan Thành.”
"Giả sử chúng ta có thể đưa ra một loại Xà Linh Đan giá rẻ hơn, đối với Ngự Thú nhất mạch sẽ là một đả kích không nhỏ."
Nghe vậy, ánh mắt của mọi người đều nhìn về phía Quan Bình. Lúc này, Quan Bình đã cầm một viên Xà Linh Đan nghiên cứu kỹ lưỡng.
Liem liếm, ngửi ngửi, Quan Bình thuận tay nhét viên đan dược vào trong ngực nói: "Về phương diện đan dược không có vấn đề gì, cho ta ba ngày thời gian, ta có nắm chắc mô phỏng ra Xà Linh Đan có bảy phần dược hiệu.”
Mọi người: 222
Nghe được lời nói của Quan Bình, không chỉ Bạch Phượng cùng với một đám người trợn tròn mắt, ngay cả Trần Phong sớm chiều chung đụng với Quan Bình cũng trợn tròn mắt.
Bởi vì tuy Trần Phong biết Quan Bình biết luyện giả dược, thích luyện giả dược, nhưng hắn thế nào cũng không ngờ tới trình độ luyện giả dược của Quan Bình lại cao như vậy.
"Quan Bình, ngươi chỉ cần ngửi một chút là có thể mô phỏng ra Xà Linh Đan?" Trần Phong hơi nghi ngờ hỏi một câu.