Trưa hôm sau.
Sau bữa trưa, Sở Phong vỗ vai Hứa Thải Thần: "Thải Thần, vi sư sắp nấu rượu, ngươi qua phụ một tay."
Hứa Thải Thần buột miệng: "Sư tôn, người làm thật đấy à!"
"Thằng nhóc này, vi sư nói lúc nào mà không giữ lời? Kẻ sĩ chúng ta trọng nhất chữ tín. Đi thôi."
Nói rồi, Sở Phong xách Hứa Thải Thần lên như xách gà con.
Thấy vậy, Nhiếp Tu Viễn vội vàng đứng dậy đuổi theo: "Sở thủ tọa, cho ta đi với!"
Ba người nhanh chóng đi tới tửu phường bỏ hoang đã lâu của Tạp Đạo viện.
Nhiếp Tu Viễn nhìn tửu phường rách nát trước mắt mà chết lặng. Ở cái nơi tồi tàn thế này mà ủ ra được rượu ngon sao?
Hứa Thải Thần hỏi: "Sư tôn, người bắt con tới làm cu-li không phải là để quét dọn cái tửu phường này đấy chứ?"
"Xì..."
Sở Phong cạn lời: "Thằng nhóc nhà ngươi có chút tiền đồ đi được không? Tu sĩ chúng ta mà phải tự tay dọn phòng à?"
Dứt lời, hắn phun ra một chữ: "Sạch!"
Tức thì, một chữ "Sạch" khổng lồ giáng xuống tửu phường, nơi vốn phủ đầy bụi bặm lập tức trở nên sạch bong kin kít, như thể vừa được ai đó lau dọn tỉ mỉ.
"Ngôn xuất pháp tùy!"
Hứa Thải Thần vừa nói vừa dụi mắt: "Sư tôn, đến bao giờ con mới được pro như người?"
Sở Phong đáp bừa: "Đọc sách nhiều vào, uống rượu nhiều vào, là được thôi."
Nghe vậy, sắc mặt hai người kia mỗi người một vẻ, Hứa Thải Thần ngơ ngác: "Sư tôn, con cũng từng đỗ Châu Học, người đừng hòng lừa con. Đọc nhiều sách thì con hiểu, nhưng việc này thì liên quan gì đến rượu ạ?"
Nhiếp Tu Viễn thì cảm thấy Sở thủ tọa đang ngầm cà khịa mình, nhưng không có bằng chứng nên chẳng dám hỏi.
Sở Phong cười: "Ta đường đường là Bán Thánh, có cần phải lừa một tên tú tài quèn như ngươi không? Ngày xưa Thi Tiên cũng phải mượn rượu làm thơ, rượu càng ngấm, thơ càng hay. Chỉ một bài Hiệp Khách Hành đã đủ để một gã phàm phu tục tử trở thành tu sĩ, có sức phá núi dời non."
Thấy sư tôn nói nghiêm túc như vậy, Hứa Thải Thần tò mò: "Sư tôn, người cho con mở mang tầm mắt về bài Hiệp Khách Hành đó được không ạ?"
"Chưa đủ rượu, hứng chưa tới."
Nói rồi, Sở Phong vỗ vai hắn: "Thằng nhóc, đi kiếm củi đi, vi sư bắt đầu chưng cất đây."
"Vâng."
Hứa Thải Thần cũng không nhiều lời, nhanh chóng đi kiếm củi về.
Thấy vậy, Nhiếp Tu Viễn cũng ngại đứng không nên vào phụ Hứa Thải Thần chẻ củi.
Còn Sở Phong thì chuẩn bị linh vật và linh tuyền cần thiết cho việc nấu rượu.
Sau một canh giờ, mọi thứ đã sẵn sàng. Muốn ủ ra loại rượu mạnh nhất thì phải dùng đến linh lúa, tức là loại cao lương chứa đầy linh khí.
Vốn dĩ kỹ nghệ nấu rượu của hắn đã đạt tới cảnh giới đại viên mãn, nên vừa ra tay đã khiến Nhiếp Tu Viễn đứng bên cạnh nhìn mà ngây người.
Sở thủ tọa quả là một đại sư nấu rượu, thủ pháp và kỹ nghệ này còn trên cả mình.
Sau khi nấu rượu, Sở Phong vẫn cảm thấy thiêu thiếu thứ gì đó, rồi hắn chợt nhớ ra một câu mà lão sư tôn rẻ mạt của mình từng nói.
Mục đích thực sự của rượu là mang lại niềm vui cho người khác, vì vậy khi nấu rượu phải gửi gắm cả tâm ý của mình vào đó.
Nghe xong câu đó, Sở Phong đã buột miệng: Lão già, sao ông lại chôm thoại của tiểu đệ thế?
Tâm ý à?
Khóe miệng Sở Phong khẽ nhếch, hắn hoàn toàn tập trung vào việc ủ rượu, đem tâm ý của mình rót vào từng công đoạn.
Trong bất tri bất giác, cả người hắn đắm chìm trong niềm vui nấu rượu.
Xoảng!
Con dao bổ củi tuột khỏi tay Hứa Thải Thần, chuôi dao đập xuống đất, còn lưỡi dao thì rơi trúng người Nhiếp Tu Viễn đang đứng ngây ra như phỗng.
Vậy mà Nhiếp Tu Viễn không hề hay biết, cứ thế lặng lẽ nhìn Sở Phong.
Mãi đến khi Sở Phong làm xong việc, hắn mới phát hiện hai người đang đứng đực ra đó.
"Hai người sao thế?"
Nhiếp Tu Viễn lẩm bẩm: "Ý... không, là đạo uẩn! Thủ tọa, ngài... ngài vừa rồi vậy mà dùng cả Đại Đạo Chân Ý để ủ rượu!"
"À."
Sở Phong tỉnh bơ: "Vừa rồi nhập tâm quá nên quên mất. Ủ rượu không phải một hai ngày là xong, hai người các ngươi cứ chẻ củi tiếp đi, ta đem mẻ này đi ủ trước, xong xuôi sẽ làm tiếp."
Nói xong hắn lại tiếp tục bận rộn, bảy ngày sau, Sở Phong mới bắt đầu công đoạn cuối cùng.
Ngày hôm đó, tất cả mọi người trong Tạp Đạo viện đều kéo đến tửu phường, muốn tận mắt chứng kiến Sở Phong ủ ra rượu ngon.
Mấy canh giờ sau, một luồng tửu khí thơm ngào ngạt lan tỏa, khiến tất cả mọi người có mặt đều say mê.
Nhiếp Tu Viễn, gã nghiện rượu này, đã sớm thèm rỏ dãi, nóng lòng muốn nếm thử mỹ tửu.
May mà không phải chờ quá lâu, Sở Phong nhanh chóng bước ra với một bình hồ lô pháp khí đựng rượu, hắn nhìn mọi người rồi nói:
"Tối nay mời các vị thưởng thức Thiêu Đao Tử!"
Mọi người đồng loạt gật đầu, lòng đã mong chờ đến chập tối.
Ha...
Trong biệt viện, mọi người chỉ vừa nhấp một ngụm đã cay đến mức phải há miệng hà hơi.
Chỉ riêng Nhiếp Tu Viễn là hét lớn: "Rượu ngon! Mạnh thật! Cả đời ta chưa từng được uống loại rượu nào mạnh như thế này!"
Sở Phong cười: "Thấy ngon thì cứ uống nhiều vào."
"Vậy ta không khách sáo nữa!"
Nhiếp Tu Viễn chẳng hề coi mình là người ngoài, cứ nốc từng chén như uống nước lã, khiến mấy người bên cạnh nhìn mà trợn mắt há mồm.
Băng trưởng lão uống xong một chén, cảm thấy toàn thân như bốc cháy, linh khí trong cơ thể cuộn trào không ngừng. Nàng cảm giác lúc này mình có một nguồn linh lực dùng mãi không hết, kinh mạch dường như còn được nới rộng ra một chút.
Rõ ràng mình không hề vận công, sao linh lực trong cơ thể lại lập tức hồi phục đến trạng thái đỉnh cao?
Không đúng, đây là hiệu quả của linh tửu.
Nàng lên tiếng: "Tiên sinh, linh tửu này của ngài quả không tầm thường. Nó có thể khiến một tu sĩ Niết Bàn cảnh như ta bộc phát ra sức mạnh lớn nhất trong thời gian ngắn, hiệu quả này dường như chỉ có cực phẩm linh tửu mới làm được."
Sở Phong giơ ngón cái với Băng trưởng lão: "Không hổ là Băng trưởng lão, chỉ một chén đã nhận ra đây là cực phẩm linh tửu."
Băng trưởng lão: "..."
Nàng im lặng một lúc rồi nói: "Nhưng rõ ràng ngài chỉ dùng linh lúa thông thường, sao có thể ủ ra cực phẩm linh tửu được?"
Nhiếp Tu Viễn đang nốc ừng ực cũng phải dừng lại, dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn Sở Phong, thầm nghĩ: Đúng vậy, Sở thủ tọa chỉ dùng linh lúa thông thường để nấu rượu, sao lại tạo ra được cực phẩm linh tửu, chuyện này... ảo ma quá vậy?
Sở Phong cười đáp: "Băng trưởng lão, ngài vẫn chưa hiểu rõ về ta rồi. Ta dù gì cũng là thủ tọa của Tạp Đạo viện, kỹ nghệ nấu rượu đạt đến đại viên mãn thì có gì lạ đâu?"
Mọi người: "..."
Nhất thời, bọn họ không biết phải đáp lại câu này thế nào.
Một lúc lâu sau, Nhiếp Tu Viễn đột nhiên đứng dậy, lùi lại mấy bước rồi quỳ rạp xuống đất, dập đầu với Sở Phong.
"Sư tôn tại thượng, xin hãy nhận con làm đồ đệ!"
Băng trưởng lão vừa mới hoàn hồn lại lần nữa chết lặng, tiên sinh chỉ mới trổ một ngón nghề mà đã khiến Nhiếp sư đệ cam tâm tình nguyện bái sư?
Đây có còn là Nhiếp sư đệ cứng đầu, dầu muối không ăn mà mình biết không?
Sở Phong đứng dậy, đi tới trước mặt Nhiếp Tu Viễn: "Được, hôm nay bản tọa sẽ nhận ngươi làm đệ tử. Nhưng thân phận của ngươi khá đặc thù, sau này cứ xưng hô ngang hàng với đám Tiêu Thần là được."
"Vâng."
Sau đó, Nhiếp Tu Viễn rót một chén rượu bái sư, kính dâng lên Sở Phong.
Sở Phong uống cạn chén rượu rồi đặt xuống bàn.
Nhiếp Tu Viễn kích động hỏi: "Sư tôn, khi nào người có thể dạy con nấu rượu ạ?"
Sở Phong cười: "Lúc nào cũng được, nhưng với trạng thái của ngươi bây giờ thì không thể học được tinh túy nấu rượu từ bản tọa đâu."
"Xin sư tôn chỉ điểm." Nhiếp Tu Viễn buột miệng.
Sở Phong nói: "Trên con đường nấu rượu, ngươi muốn đạt tới cảnh giới của vi sư thì phải loại bỏ được tạp niệm, toàn tâm toàn ý vào việc nấu rượu. Nhưng tâm của ngươi quá tạp, muốn làm được điều đó khó như lên trời."
Nhiếp Tu Viễn nghe vậy, vẻ mặt như bừng tỉnh, lẩm bẩm: "Vậy thưa sư tôn, đệ tử phải làm sao mới có thể loại bỏ tạp niệm ạ?"
Sở Phong không trả lời thẳng mà hỏi ngược lại: "Ngươi cảm thấy lúc nào bản thân mình tỉnh táo nhất?"
Nhiếp Tu Viễn trầm mặc, hắn ngồi đó không ngừng rót rượu, hết chén này đến chén khác, đủ các loại rượu trộn lẫn vào nhau.
Chẳng mấy chốc, ánh mắt hắn trở nên mơ màng. Ngay khoảnh khắc sắp gục xuống, trong mắt hắn chợt lóe lên một tia sáng rõ.
"Sư tôn... con... chỉ khi say mộng mới là lúc tỉnh táo nhất."
Dứt lời, hắn đổ rầm xuống bàn rượu, để lại cả đám người câm nín.
Băng trưởng lão dè dặt hỏi: "Tiên sinh, đệ tử thế này... ngài dạy nổi không?"