"Tiêu Thần, hôm nay bản thiếu gia muốn xem thử ngươi mạnh miệng được đến bao giờ!"
Lúc này, Dương Uy trông như một con thỏ bị giẫm phải đuôi, sớm đã tức đến đỏ cả mắt.
"Cửu Dương Tịch Diệt!!!"
Dứt lời, chín vầng thái dương trên không trung bỗng nhiên rơi xuống. Tốc độ của chúng không nhanh, nhưng Tiêu Thần lại có cảm giác không có chỗ nào để trốn.
Di Sơn Hầu, người vẫn luôn âm thầm bảo vệ Tiêu Thần, thấy cảnh này bèn định lấy ra thánh khí mà viện trưởng ban cho để ra tay tương trợ, nhưng lại bị một bàn tay to lớn đè lại.
Trong nháy mắt, sống lưng lão lạnh toát. Kẻ nào lại có thể phát hiện ra sự tồn tại của lão phu?
Di Sơn Hầu quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một gương mặt quen thuộc đang mỉm cười lắc đầu với mình.
"Sở..."
"Xem kịch đi."
Sở Phong ngắt lời Di Sơn Hầu, mỉm cười nhìn chín vầng thái dương đang chầm chậm rơi xuống từ trên trời, gương mặt không hề có chút lo lắng nào.
Thấy vậy, Di Sơn Hầu thầm thở phào nhẹ nhõm. Có Sở thủ tọa ở đây, lão không cần phải lo lắng nữa.
Dương Uy thấy thế bèn cười lớn: "Ha ha ha... Tiêu Thần, ngươi hối hận rồi phải không? Cửu Dương Chung này của ta ẩn chứa Đại Đạo Chân Ý của lão tổ, chỉ cần nơi nào còn có ánh mặt trời, ngươi sẽ không có chỗ ẩn thân!"
"Ai nói ta hối hận?"
Tiêu Thần vẫn giữ vẻ phong khinh vân đạm, đôi mắt không chút gợn sóng, dường như đã xem nhẹ hết thảy mọi thứ trên thế gian.
Chỉ thấy hắn lấy ra một thanh kiếm ngọc, thản nhiên thốt ra một chữ.
"Chém."
Keng!
Một luồng kiếm khí từ trong kiếm ngọc bay ra, hóa thành một thanh trường kiếm, chém thẳng về phía chín vầng thái dương rực rỡ.
Ầm!!!
Theo một tiếng nổ kinh thiên động địa, chín vầng thái dương bị chém nát trong nháy mắt. Tàn dư kiếm khí đánh lên chiếc chuông cổ, phát ra một tiếng "coong" vang dội, khiến nó từ trên trời rơi thẳng xuống trước mặt Dương Uy.
Phụt...
Dương Uy phun ra một ngụm máu tươi, hai chân mềm nhũn, suýt chút nữa thì quỳ rạp xuống đất.
"Ngươi thua rồi."
Tiêu Thần nhẹ nhàng nói, như thể vừa rồi chỉ làm một việc nhỏ không đáng kể.
"Ngươi... Phụt..."
Dương Uy tức giận công tâm, ngất đi tại chỗ.
Mọi người có mặt tại đây thấy cảnh này, ai nấy đều sững sờ, trợn mắt há mồm.
Chỉ có Tào Hữu Càn lẩm bẩm: "Đúng là đại sư huynh có khác, dùng cách thức hời hợt như vậy để trấn trụ toàn trường, pro vãi! Bản thiếu gia còn kém xa lắm!"
Cùng lúc đó, tại một biệt viện trong Diệp phủ.
Hai lão giả tóc bạc da dẻ hồng hào đang ngồi thưởng trà đánh cờ.
Đột nhiên, một trong hai người, lão giả mặc trường bào màu đỏ rực, trước ngực thêu hình một vầng thái dương, sắc mặt đột ngột biến đổi.
"Không hay rồi, chắt của ta gặp nguy hiểm! Diệp huynh, chuyện này để sau hãy bàn, lão phu đi một lát sẽ về!"
Dứt lời, cả người lão liền biến mất tại chỗ. Lão tổ của Bạch Vân Thành đang ngồi đối diện cũng sững sờ một chút, rồi biến mất không thấy tăm hơi.
"Là kẻ nào dám đả thương chắt của bản tọa!"
Một giọng nói uy nghiêm vang dội như truyền đến từ chín tầng trời. Người chưa tới, nhưng một luồng áp lực kinh hoàng đã bao trùm khắp không phận Diệp phủ.
Dương Uy đang ngất xỉu bỗng nhiên mở bừng mắt khi nghe thấy giọng nói này, ngửa mặt lên trời hét lớn: "Lão tổ, cứu con!"
"Vãi chưởng, sắp chết đến nơi còn bật dậy được!"
Tào Hữu Càn thấy cảnh này không nhịn được mà kinh hô, rồi cùng đám quần chúng hóng chuyện xung quanh ngẩng đầu nhìn lên trời.
Chỉ thấy một bóng người rực rỡ, chói mắt như thái dương xuất hiện ngay trên đầu Dương Uy, đưa ánh mắt khinh thường đảo qua tất cả mọi người.
"Nếu không có ai thừa nhận, bản tọa sẽ xem như tất cả các ngươi ở đây đã cùng nhau ra tay đả thương chắt của ta!"
Giọng Cửu Dương Bán Thánh lạnh như băng, không mang theo chút tình cảm nào, như thể đang nói chuyện với một bầy kiến hôi.
"Là ta, Tiêu Thần của Vấn Đạo."
Tiêu Thần vừa nói vừa bước lên một bước, gương mặt không hề sợ hãi, ngẩng đầu nhìn thẳng vào kẻ vừa đến.
"Tốt, tốt lắm! Đệ nhất thiên kiêu của Vấn Đạo đây ư? Dám lấy lớn hiếp nhỏ, ra tay với chắt của lão phu, vậy thì đừng trách lão phu ỷ lớn hiếp nhỏ lại ngươi!"
Cửu Dương Bán Thánh hoàn toàn không thèm hỏi rõ nguyên do, trực tiếp chụp mũ cho Tiêu Thần.
"Cửu Dương đạo hữu, xin dừng tay."
Một giọng nói già nua truyền đến, ngắt ngang hành động của Cửu Dương Bán Thánh.
Nghe thấy giọng nói già nua đó, mọi người mới hoàn hồn, bắt đầu xôn xao bàn tán.
"Là Cửu Dương Bán Thánh!"
"Không ngờ Cửu Dương Bán Thánh cũng đến, lần này Tiêu thiên kiêu gặp rắc rối to rồi."
"Ta thấy chưa chắc đâu, đây là Bạch Vân Thành, Diệp gia lại là dòng chính của học viện Vấn Đạo, tuyệt đối sẽ không ngồi yên nhìn Tiêu thiên kiêu gặp chuyện."
...
Cửu Dương Bán Thánh nghe thấy giọng nói đó, quay đầu nói với người vừa tới: "Diệp huynh, chuyện này không liên quan đến Diệp phủ của ngươi, lẽ nào ngươi muốn nhúng tay vào chuyện của lão phu?"
Diệp gia lão tổ nói: "Cửu Dương đạo hữu, chuyện giữa các người, lão phu quả thực không tiện xen vào. Nhưng đây là Diệp phủ của ta, mong đạo hữu nể mặt lão phu, chuyện hôm nay tạm thời cho qua. Các người có ân oán gì, cứ đợi sau khi đại hội giao lưu kết thúc rồi giải quyết."
Lời này nghe có vẻ công bằng, nhưng thực chất là đang giúp Tiêu Thần. Ba ngày, đủ để các cường giả của học viện Vấn Đạo kịp đến Bạch Vân Thành.
Cửu Dương Bán Thánh sao lại không nhìn ra ý đồ của Diệp gia lão tổ, lão lạnh lùng nói: "Muốn ta tha cho tiểu tử này cũng không phải không được. Có điều, hắn đã đả thương chắt của ta, lại còn là lấy lớn hiếp nhỏ. Nếu hắn không dập đầu xin lỗi, vậy lão phu chỉ đành cưỡng ép đưa người rời khỏi Diệp phủ để tự mình dạy dỗ."
Nghe vậy, sắc mặt Diệp gia lão tổ hơi thay đổi, đang định nói lời hòa giải thì Tiêu Thần đã đứng ra, khẽ chắp tay với lão: "Đa tạ ý tốt của Diệp tiền bối. Chuyện hôm nay là giữa chúng ta và Liệt Dương Tông, không phiền đến tiền bối ra tay."
Lời vừa thốt ra, tất cả mọi người đều nhìn Tiêu Thần bằng ánh mắt khác thường, ngay cả Diệp gia lão tổ cũng không biết nói đỡ cho hắn thế nào.
Cửu Dương Bán Thánh cười khẩy: "Diệp huynh, không phải ta không nể mặt ngươi, mà là tiểu tử này không biết điều. Nhóc con, lời lão phu vừa nói vẫn còn hiệu lực, cho ngươi ba hơi thở để suy nghĩ. Nếu ngươi chịu quỳ xuống nhận sai, lão phu sẽ không tính toán với ngươi!"
"Không cần ba hơi thở. Ta tuyệt đối sẽ không cúi đầu trước bất kỳ kẻ địch nào."
Tiêu Thần nói tiếp: "Huống hồ, ngươi không thể làm ta bị thương!"
Xì...
Nghe vậy, tất cả mọi người đều hít vào một hơi khí lạnh. Bọn họ sớm đã nghe danh Tiêu thiên kiêu của học viện Vấn Đạo, tay cầm Vô Địch Chi Kiếm, tu Vô Địch Đạo Tâm. Hôm nay gặp mặt, quả nhiên danh bất hư truyền.
Sự tự tin bực này, đúng là xưa nay chưa từng thấy!
"Ha ha ha..."
Cửu Dương Bán Thánh đột nhiên cười phá lên. Lão vốn định nhân cơ hội này phá vỡ Vô Địch Đạo Tâm của Tiêu Thần, như vậy, Đại Diễn Thánh Địa nhất định sẽ khen thưởng lão. Còn về việc Sở Phong trả thù, lão chẳng hề lo lắng, cùng lắm thì sau khi trở về sẽ bế quan, đối phương chẳng lẽ dám một người một kiếm đánh thẳng vào sơn môn Liệt Dương Tông của bọn họ sao?
Nhưng lão không ngờ rằng, tiểu tử Tiêu Thần này lại tự dâng cho mình cơ hội để phế bỏ hắn.
"Nhóc con, ngươi ngông cuồng lắm! Hôm nay lão phu muốn xem thử, ta có thể làm ngươi bị thương hay không!!!"
Dứt lời, khí tức trên người Cửu Dương Bán Thánh bùng nổ đến cực điểm. Sau lưng lão hiện ra chín vầng thái dương rực lửa, đây chính là tiêu chí cho việc Liệt Dương Chân Ý của lão đã đạt đến cảnh giới đại viên mãn, chân ý hóa hình.
Bên trong chín vầng thái dương này, mỗi một vầng đều ẩn chứa Đại Đạo Chân Ý. Bất kể vầng thái dương nào rơi xuống, Tiêu Thần cũng sẽ tan thành tro bụi.
Không ít người đã bắt đầu cảm thấy tiếc cho Tiêu Thần: "Một đời thiên kiêu, lẽ nào lại bỏ mạng tại đây sao?"
"Đúng là cây cao đón gió mà!"
...
Giữa những lời tiếc nuối của mọi người, một giọng nói lạc quẻ bỗng nhiên vang lên.
"Ngươi đúng là không thể làm hắn bị thương."
Lời vừa dứt, sắc mặt Cửu Dương Bán Thánh hơi thay đổi, lão giận dữ quát: "Kẻ nào dám ở đây nói năng xằng bậy?"