Virtus's Reader
Ta Nói Bừa Công Pháp, Các Ngươi Làm Sao Đều Thành Đại Đế

Chương 361: CHƯƠNG 354: CHÚNG TA VẪN CHƯA ĐỦ MẠNH

"Đinh! Băng Nghiên đột phá Bán Thánh cảnh, lĩnh ngộ được nhất cực âm chân lý. Ký chủ nhận được Đại Đạo Chân Đế +10."

Sở Phong nghe thấy âm thanh máy móc quen thuộc này, khóe miệng khẽ nhếch lên: "Nghiên nhi thành công rồi."

Hắn vừa dứt lời, một bóng hình liền từ trong sơn động bay ra, đứng sừng sững trên bầu trời.

Mọi người bất giác ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Băng trưởng lão đang ngồi xếp bằng giữa không trung, yên tĩnh chờ đợi kiếp vân xuất hiện.

Cùng lúc đó, mấy chục bóng người bay về phía đỉnh Thanh U, trong đó không thiếu chín vị thủ tọa.

Trương Nhược Thần thấy cảnh này, không khỏi hỏi một câu: "Sở thủ tọa, Băng sư tỷ độ kiếp thế này liệu có quá mạo hiểm không?"

Sở Phong cười nói: "Đa tạ Trương sư đệ đã quan tâm, Băng trưởng lão từ lúc ở Niết Bàn cảnh đã lĩnh ngộ được Đại Đạo Chân Đế rồi, sau khi đột phá Bán Thánh cảnh, thực lực không phải Đại hiền bình thường có thể sánh bằng."

Mọi người có mặt nghe vậy, sắc mặt mỗi người mỗi khác, đều im lặng chờ đợi lôi kiếp giáng xuống.

Ầm ầm!

Đạo lôi kiếp đầu tiên đánh xuống.

Băng trưởng lão thậm chí còn không dùng tu vi để chống đỡ, cứ thế mặc cho thiên lôi giáng lên người mình.

Cảnh tượng này khiến không ít người xem mà choáng váng.

Ngay cả một cường giả như Kim Sí Đại hiền, người thường ngày vẫn đi theo Sở Phong, cũng không nhịn được mà lẩm bẩm: "Ca, tẩu tử làm vậy có hơi liều mạng không?"

Sở Phong ung dung giải thích: "Lôi kiếp mang chí cương chi lực, còn tẩu tử của cậu lại lĩnh ngộ cực âm chân lý, hai thứ này kết hợp có thể giúp tu vi của nàng tiến thêm một bậc, cậu cứ chống mắt lên mà xem."

Hít...

Các tu sĩ xung quanh nghe vậy bất giác hít một hơi khí lạnh, trên ngọn Diệu Diệu sơn này không có lấy một người bình thường nào sao?

Ầm ầm!

Tiếng sấm vẫn vang dội.

Khác với chín đạo lôi kiếp khi Lôi Minh Đại hiền đột phá, lần này Băng trưởng lão phải đối mặt với Thất Thất Lôi Kiếp.

Tổng cộng có bảy vòng lôi kiếp, mỗi vòng có bảy đạo thiên lôi giáng xuống.

Ba vòng lôi kiếp đầu tiên, Băng trưởng lão đều chọn cách dùng thiên lôi để tu luyện, mãi đến khi vòng lôi kiếp thứ tư xuất hiện, nàng mới bắt đầu vận công chống đỡ.

Một đêm trôi qua, Thất Thất Lôi Kiếp chỉ còn lại đạo cuối cùng.

Rầm rầm rầm!

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang vọng khắp trăm dặm.

Các tu sĩ trong thành Vấn Đạo nghe thấy tiếng sấm này, ai nấy đều sợ hãi trốn trong phòng run lẩy bẩy.

Cùng lúc đó, trên đầu Băng Nghiên hiện ra một Thái Cực Đồ, hóa giải hơn phân nửa đạo lôi kiếp kinh hoàng kia, phần lôi kiếp còn lại giáng xuống người Băng Nghiên nhưng không gây ra cho nàng chút tổn thương nào.

Lôi kiếp qua đi, kiếp vân tan biến.

Mặt trời vừa ló dạng, ánh bình minh vốn có đều bị nhuộm thành màu tím, từ chân trời hội tụ về phía Diệu Diệu sơn. Dị tượng mang theo linh lực theo ánh nắng chan hòa khắp học viện Vấn Đạo, mà trung tâm chính là Diệu Diệu sơn.

Ngay khoảnh khắc dị tượng giáng xuống, tất cả tu sĩ có mặt đều ngồi xếp bằng, bắt đầu cảm ngộ món quà của Thiên Đạo.

Tuyết đọng trên đỉnh Thanh U tan chảy, hóa thành linh tuyền không ngừng tưới mát mọi ngóc ngách của Diệu Diệu sơn.

Cây cỏ trong núi đều tỏa ra sức sống mãnh liệt, vươn mình phát triển.

Sở Phong thấy cảnh này, bỗng có xúc động muốn làm một bài thơ, nhưng thấy mọi người đều đang chăm chú tu luyện như vậy, hắn bèn quay về nhà bếp, chuẩn bị tự tay xuống bếp đãi đạo lữ của mình một bữa.

Dị tượng kéo dài suốt bảy ngày mới tan biến.

Lâm Minh là người đầu tiên mở mắt, hắn đứng dậy, cung kính nói với Băng Nghiên trên trời: "Lâm Minh chúc mừng Băng sư tỷ trở thành Đại hiền, ơn ban tặng này, Lâm Minh ta ghi nhớ trong lòng, sau này nếu sư tỷ có việc cần đến sư đệ, xin cứ mở lời."

Băng Nghiên gương mặt lạnh lùng, thản nhiên nói: "Sư đệ khách sáo rồi, sư tỷ cũng xin chúc mừng sư đệ sắp đột phá Bán Thánh."

Các tu sĩ có mặt nghe vậy, lập tức đổ dồn ánh mắt ngưỡng mộ về phía Lâm Minh.

Tám vị thủ tọa còn lại, vẻ tiếc nuối trên mặt tức thì biến mất không còn tăm tích. Lâm Minh sắp đột phá Bán Thánh, nghĩa là bọn họ lại có thể ké fame một đợt nữa, đột phá Bán Thánh trong năm nay không thành vấn đề. Đến nội viện thế tục tu hành quả là một lựa chọn đúng đắn.

Trong nhà bếp, Sở Phong không hề hay biết chuyện trên đỉnh Thanh U, trong đầu hắn liên tục vang lên những âm thanh khiến hắn phấn khích.

"Băng Nghiên lĩnh ngộ hai điểm cực âm chân lý, Ký chủ nhận được Đại Đạo Chân Đế +20."

"Kim Sí Đại hiền lĩnh ngộ một điểm Đại Đạo Chân Đế, Ký chủ nhận được Đại Đạo Chân Đế +10."

"Tiêu Thần lĩnh ngộ một điểm kiếm đạo chân lý, đột phá Hợp Đạo cửu tầng, khen thưởng Ký chủ 80 năm tu vi, Đại Đạo Chân Đế +10."

"Tào Hữu Càn lĩnh ngộ một điểm quyền đạo chân lý, đột phá Hợp Đạo bát tầng, khen thưởng Ký chủ 80 năm tu vi, Đại Đạo Chân Đế +10."

"..."

Hù...

Sở Phong phải mất hai phút rưỡi mới thở ra một hơi dài, đè nén sự kích động trong lòng.

"Nghiên nhi không hổ là vợ ta, một phát mang về cho ta nhiều lợi ích như vậy, tối nay nhất định phải 'thưởng nóng' cho nàng một phen mới được."

Hắn gác lại mọi việc, rồi bay về phía đỉnh Thanh U.

Trong nháy mắt, Sở Phong đã xuất hiện trước mặt mọi người. Băng Nghiên từ lúc mở mắt đã tìm kiếm bóng dáng Sở Phong, thấy hắn xuất hiện, nàng liền hạ xuống mặt đất, đứng bên cạnh hắn.

"Nghiên nhi, chúc mừng nàng đã bước vào Bán Thánh cảnh."

Sở Phong mỉm cười nói.

Mọi người xung quanh cũng phản ứng lại: "Chúng tôi chúc mừng Băng trưởng lão trở thành Đại hiền."

"Cùng vui, cùng vui."

Băng trưởng lão nhàn nhạt đáp lại.

Sau khi mọi người trò chuyện một lúc, Sở Phong nói: "Để ăn mừng ái thê của ta phá cảnh, hôm nay ta mời chư vị không say không về!"

"Đa tạ Sở thủ tọa."

"Sở thủ tọa, hai người định khi nào làm hôn lễ?"

"Đúng vậy, chúng tôi muốn uống rượu mừng."

Băng Nghiên nghe mọi người bàn tán, khuôn mặt nhỏ nhắn bất giác ửng hồng, nàng liếc trộm Sở Phong, tay vô thức nắm lấy vạt váy.

Sở Phong cười nói: "Sắp rồi, ta sẽ nhờ viện trưởng chọn cho chúng ta một ngày lành tháng tốt để thành hôn."

...

Sau một đêm vui vẻ.

Đa số đệ tử của Tạp Đạo viện đều chọn bế quan một thời gian.

Sáng sớm, Sở Phong nhận được thủ dụ của viện trưởng, mang theo Tiêu Thần và Tào Hữu Càn đến đại điện nghị sự.

Khi ba thầy trò đến đại điện nghị sự, chín vị thủ tọa khác của học viện Vấn Đạo cùng các cao tầng khác đã chờ sẵn ở đó.

"Bái kiến viện trưởng."

Sở Phong dẫn hai đệ tử hành lễ với viện trưởng.

"Ngồi đi."

Viện trưởng ngồi ở ghế chủ tọa chậm rãi lên tiếng.

Sở Phong bèn dẫn hai đệ tử đến vị trí đầu tiên bên tay trái viện trưởng. Thân là Đại hiền đệ nhất dưới Thánh Nhân, hắn bây giờ đã không còn là thủ tọa Tạp Đạo viện phải ngồi ở ghế bét như năm xưa nữa, chỗ ngồi đương nhiên không thể xếp ở cuối cùng được.

"Chư vị, hôm nay lão phu mời các vị đến đây là muốn hỏi các vị một chuyện."

Viện trưởng thấy mọi người đã đến đông đủ liền mở lời.

Đại trưởng lão Nội vụ đường đứng dậy chắp tay hỏi: "Không biết viện trưởng triệu tập chúng ta đến đây là muốn tuyên bố đại sự gì?"

Những người khác cũng gật đầu phụ họa: "Xin viện trưởng nói rõ."

Viện trưởng vuốt râu nói: "Việc này có liên quan đến hai vị thánh tử dự khuyết là Tiêu Thần và Tào Hữu Càn."

Nghe vậy, Tào Hữu Càn ngẩn cả người. Hắn tuy là thánh tử dự khuyết, nhưng chưa bao giờ được tham gia hội nghị cao tầng của học viện Vấn Đạo như thế này.

Hắn bất giác liếc nhìn đại sư huynh bên cạnh, thấy đại sư huynh vẫn bình thản như mọi khi, dường như người được viện trưởng nhắc đến không phải là mình vậy.

Các vị đại lão có mặt cũng lộ vẻ như đã nghĩ tới điều gì. Tiêu Thần và Tào Hữu Càn có thể nói là hai thánh tử dự khuyết ưu tú nhất của học viện Vấn Đạo trong cả triệu năm qua, thiên phú của họ không hề thua kém mấy vị Tiên Đế lão tổ năm xưa.

Hai người này thì có gì đáng để thảo luận chứ?

Viện trưởng thấy mọi người khó hiểu, bèn nói tiếp: "Lão phu biết trong lòng các vị có nhiều thắc mắc, nhưng trước đó, mời hai vị thánh tử dự khuyết thể hiện một chút trạng thái toàn lực của mình."

"Vâng."

Tiêu Thần và Tào Hữu Càn đồng thanh đáp.

Sau đó, họ từ sau lưng Sở Phong bước ra, đi đến giữa đại điện, liếc nhìn nhau rồi cùng làm thủ hiệu mời.

"Sư đệ, mời."

"Sư huynh, mời."

Dứt lời, cả hai cùng lùi lại mười bước, trên người tỏa ra thần quang, ngay sau đó Tiêu Thần chập hai ngón tay thành kiếm, chỉ về phía Tào Hữu Càn.

"Vạn Kiếm Quy Tông!"

"Cực Đạo Thần Quyền!"

Tào Hữu Càn đột nhiên tung ra một quyền.

Ầm ầm!

Trong đại điện bỗng vang lên một tiếng nổ lớn. Sở Phong tiện tay phất một cái, hóa giải dư âm của hai người, đồng thời, cả đại điện chìm vào im lặng, yên tĩnh đến mức kim rơi cũng có thể nghe thấy.

Không ít cao tầng có mặt như hóa đá tại chỗ, dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn hai người họ.

Một lúc lâu sau, một tiếng kinh hô vang lên từ trong đám người.

"Đại Đạo Chân Đế, cả hai người họ vậy mà đều lĩnh ngộ được Đại Đạo Chân Đế!"

Tiếng kinh hô này đã kéo không ít cao tầng thoát khỏi cơn chấn động, họ liên tục khen ngợi.

"Hai vị sư chất thật sự là thiên phú phi phàm, thế gian hiếm thấy a!"

"Mới Hợp Đạo cảnh đã có thể lĩnh ngộ Đại Đạo Chân Đế, ta đây quả thực không sánh bằng."

"..."

Tiêu Thần và Tào Hữu Càn nghe những lời tán dương này, có chút ngượng ngùng, cả hai lần lượt khiêm tốn đáp lại.

"Chư vị sư trưởng quá khen rồi, chúng con còn cần phải nỗ lực."

"Không sai, chúng con vẫn chưa đủ mạnh."

Các cao tầng: "..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!