Virtus's Reader
Ta Nói Bừa Công Pháp, Các Ngươi Làm Sao Đều Thành Đại Đế

Chương 405: CHƯƠNG 398: DÀN THIÊN KIÊU TUNG HẾT BÀI TẨY

Bên trong Vọng Nguyệt Cung, mọi ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía Thạch Hiên.

Chỉ thấy toàn thân Thạch Hiên tỏa ra một vệt thần quang, sừng sững đứng giữa trời cao.

Sau lưng hắn còn hiện ra một hư ảnh thái dương rực rỡ.

"Thần Thể!"

"Đây là Thần Thể!"

"..."

Người nhà họ Thạch thấy cảnh này, kích động đến bật cả dậy. Bọn họ vốn cho rằng Thạch Hiên bái nhập vào Vấn Đạo Học Viện sẽ chẳng thu hoạch được gì.

Nhưng khi nhìn thấy Thạch Hiên thức tỉnh Thần Thể, từ trên xuống dưới nhà họ Thạch đều cảm thấy việc đưa Thạch Hiên đến Vấn Đạo Học Viện tu hành là quyết định chính xác nhất đời.

Sở Phong và những người khác lại có vẻ mặt thản nhiên, dường như với họ, đây là chuyện bình thường như cân đường hộp sữa.

Hoàng tộc Bắc Uyên cùng tám vị hôn thê của Thạch Hiên, sắc mặt lập tức trở nên cực kỳ khó coi.

Bọn họ vốn cho rằng trận chiến của năm đại thiên kiêu này là thế cục đã định, hoàn toàn không ngờ tới Thạch Hiên thế mà lại thức tỉnh được Thần Thể.

Các tu sĩ đến hóng chuyện thấy cảnh này, đầu tiên là chấn kinh, sau đó trong mắt ánh lên vẻ hưng phấn.

"Không ngờ chúng ta chỉ đến tham gia một lễ đính hôn mà lại được chứng kiến một thiên kiêu thức tỉnh Thần Thể, trận chiến tiếp theo càng lúc càng thú vị rồi đây."

Trên bầu trời, Thạch Hiên liếc nhìn năm người, lạnh nhạt nói: "Các ngươi chuẩn bị xong chưa?"

Nói đến đây, hắn cố ý dừng lại một chút rồi mới nói tiếp: "Hoang Thiên Ấn, trấn!!!"

Ngôn xuất pháp tùy, Hoang Thiên Ấn tỏa ra một luồng sáng chói lòa, tựa như một vầng thái dương bay vút lên trời cao, sau đó giáng thẳng xuống năm người.

"Chết tiệt!"

Từ Ngạo Thiên thấy cảnh này, không nhịn được chửi thề một tiếng, lập tức gào thét trong thần thức hải: "Lão tổ giúp ta!"

"Đừng căng thẳng, chỉ là trò mèo mà thôi."

Theo giọng nói vang lên trong thần thức hải của hắn, một luồng sức mạnh cường đại tràn ngập cơ thể hắn.

Từ Ngạo Thiên biết đây là lão tổ muốn dung hợp với cơ thể mình, hiện tại hắn có thể đối đầu trực diện với Đại Hiền, một Thạch Hiên cỏn con chẳng đáng để bận tâm.

Cùng lúc đó, Cừu Thiên Hận ở bên cạnh cũng nghiến răng, mở nắp hoàng kim quan tài ra một nửa. Trong nháy mắt, sát khí và thi khí đáng sợ bao trùm lấy hắn, một đạo thánh ảnh dần dần hiện lên sau lưng.

Long Tại Uyên không chút do dự, trực tiếp dung hợp với hồn ma kiếm, hắn cũng không muốn mất mặt trước đám đông.

Sau lưng Huyết Vấn Thiên, một cánh cổng Hư Không mở ra, một chiếc long trảo từ bên trong thò ra.

Chỉ riêng Triệu Vô Cực vẫn đứng yên tại chỗ không nhúc nhích. Trước khi tới đây, hắn đã điều tra sạch sẽ nội tình của bốn người đồng đội này, trận chiến cỏn con thế này hoàn toàn không cần hắn ra tay.

Nếu Thạch Hiên chỉ có chút bản lĩnh này, vậy thì khí vận trên người hắn chắc chắn sẽ có một phần của mình.

Ầm ầm!

Theo tiếng Hoang Thiên Ấn rơi xuống, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang vọng khắp bầu trời.

Sóng xung kích từ vụ nổ bao trùm tất cả mọi người trên không, khiến các tu sĩ quan chiến hoàn toàn không thấy rõ kết quả trận đấu.

Vù...

Một cơn gió thổi tới, không lớn, nhưng lại thổi tan dư âm của trận chiến trên bầu trời.

Hít...

Các tu sĩ trong Vọng Nguyệt Cung nhìn thấy năm đại thiên kiêu trên bầu trời, theo phản xạ hít một hơi khí lạnh.

Năm đại thiên kiêu đó không những không bị thương chút nào, mà khí tức trên người còn kinh khủng hơn trước.

Từ Ngạo Thiên rõ ràng chỉ là tu sĩ Chân Mệnh Cảnh, nhưng lại khiến người ta có cảm giác như đang đối mặt với một tồn tại vô thượng.

Cừu Thiên Hận toàn thân bị thi khí và quỷ khí bao phủ, giống như một vị Đại Hiền vừa bò ra từ cấm địa.

Long Tại Uyên ma khí lượn lờ quanh thân, tựa như một ma đầu đáng sợ.

Chỉ có Triệu Vô Cực và Huyết Vấn Thiên trông có vẻ bình thường hơn một chút.

Nhưng chiếc long trảo sau lưng Huyết Vấn Thiên lại khiến mấy vị Đại Hiền đang âm thầm quan sát cũng phải cảm thấy kiêng dè.

"Thạch Hiên, ngươi cũng chỉ có thế mà thôi."

Từ Ngạo Thiên khinh bỉ nói.

"Thạch Hiên, ngươi còn không mau quỳ xuống chịu chết!"

Cừu Thiên Hận vừa mở miệng, cả người trở nên vô cùng dữ tợn khủng bố.

Ba người Triệu Vô Cực không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn Thạch Hiên, muốn xem hắn sẽ phản ứng thế nào.

Thạch Hiên cảm nhận được sự thay đổi khí tức trên người bốn người, khóe miệng hơi nhếch lên: "Cuối cùng các ngươi cũng chịu tung ra chút bản lĩnh thật sự rồi à."

"Hửm?"

Đôi mắt vốn tĩnh lặng của Triệu Vô Cực lóe lên một tia kinh ngạc, phản ứng của Thạch Hiên hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của hắn.

Sự thay đổi biểu cảm nhỏ nhặt này tự nhiên không thoát khỏi mắt Thạch Hiên.

Thạch Hiên cười nói: "Triệu sư huynh, ngươi có cảm thấy bây giờ các ngươi còn nắm chắc phần thắng không?"

"Ngươi đang chọc giận ta?"

Vẻ tức giận hiện lên trên mặt Triệu Vô Cực, hắn lạnh lùng nói: "Loại kế khích tướng này vô dụng với ta."

Nụ cười trên mặt Thạch Hiên càng sâu, hắn ung dung nói: "Không, ta chỉ muốn nói là, ta cũng có thể dùng bài tẩy. Dù sao thì, đến giờ ta còn chưa được thấy uy lực của lá bài tẩy đó, cảm ơn các ngươi nhé."

Giọng điệu của hắn tuy vô cùng bình tĩnh, nhưng lọt vào tai mỗi người lại trở nên quái dị lạ thường.

Sắc mặt của đám người Triệu Vô Cực lúc này cực kỳ khó coi, như thể vừa nuốt phải ruồi.

"Ngươi đáng chết!"

Cừu Thiên Hận gầm lên một tiếng, cả người lập tức mất đi lý trí, thi khí và quỷ khí trên người lại lần nữa tăng vọt.

"U Minh Thánh Chưởng!"

Dứt lời, Cừu Thiên Hận tung một chưởng về phía Thạch Hiên. Ngay khoảnh khắc hắn ra tay, sau lưng hắn hiện lên một bóng người cao trăm trượng, cùng Cừu Thiên Hận vỗ ra một chưởng.

Chỉ là một hư ảnh, nhưng người đời lại cảm nhận được khí tức Thánh Nhân trên người nó.

"Toang rồi, lần này Thạch Hiên toang thật rồi."

Một tu sĩ thế hệ trước thấy cảnh này, bất giác lẩm bẩm.

Thạch Hiên mặt không đổi sắc lấy ra một thanh kiếm ngọc, hét lớn: "Sư tôn, giúp ta chém!"

Vừa dứt lời, một đạo kiếm khí từ trong kiếm ngọc bắn ra.

Keng!

Ngay khoảnh khắc kiếm khí xuất hiện, một bóng người vĩ ngạn tay cầm trường kiếm sừng sững hiện ra giữa trời cao. Trường kiếm trong tay người đó chỉ thuận thế đâm ra một nhát.

Bóng thánh ảnh đáng sợ sau lưng Cừu Thiên Hận lập tức tan thành mây khói, ngay cả quỷ khí và thi khí trên người hắn cũng bị quét sạch.

Tất cả mọi chuyện xảy ra quá nhanh, đám đông hóng chuyện tại hiện trường còn chưa kịp phản ứng thì đã kết thúc.

Tất cả mọi người như hóa đá tại chỗ, ngây ngốc nhìn mấy người trên bầu trời.

Một lúc lâu sau, mới có một vị Vương Hầu lẩm bẩm: "Bọn họ thật sự là tu sĩ Chân Mệnh Cảnh sao? Mấy lá bài tẩy cỡ này mà tung ra, đến chúng ta cũng đỡ không nổi."

Một tu sĩ bên cạnh cũng không nhịn được cảm thán: "Hậu sinh khả úy, không thể không nhận già mà."

"..."

Lão tổ nhà họ Thạch nhìn lên trời, rồi lại nhìn sang Sở Phong bên cạnh, cung kính nói: "Sở đạo hữu, ngài không hổ là đệ nhất Đại Hiền đương thời, chỉ một đạo kiếm khí đã đánh tan một đạo thánh ảnh."

Suỵt...

Sở Phong đưa tay ra dấu im lặng: "Trò hay chỉ mới bắt đầu thôi, chúng ta cứ từ từ xem."

"Vâng, vâng."

Lão tổ nhà họ Thạch cuối cùng cũng biết được khoảng cách giữa mình và vị trước mắt này, trái tim vốn luôn lo lắng cũng theo đó mà bình ổn trở lại.

Đương nhiên người kinh hãi nhất, không ai khác ngoài Triệu Vô Cực. Vốn dĩ mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của hắn.

Nhưng hắn vạn lần không ngờ tới những lá bài tẩy mà Thạch Hiên liên tiếp tung ra đã khiến nội tâm hắn có chút dao động. Một kiếm vừa rồi, cho dù là hắn dốc toàn lực cũng chưa chắc đỡ được.

Cũng may, trong số những người ra tay lần này, có người sở hữu lá bài tẩy khiến cả hắn cũng phải kiêng dè.

Thạch Hiên không tiếp tục ra tay, mà đưa mắt quét qua một lượt các đối thủ.

"Chư vị, lá bài tẩy này của ta, các ngươi hài lòng chứ?"

Mẹ nó, thằng này bị điên à?

Năm người đồng thời nảy ra suy nghĩ này trong đầu, nếu không phải muốn giữ hình tượng thiên kiêu của mình, bọn họ chắc chắn sẽ chửi ầm lên.

"Chư vị, các ngươi không nói gì, vậy ta coi như các ngươi đã đồng ý nhé."

Nụ cười trên mặt Thạch Hiên dần trở nên đầy ẩn ý: "Được lắm, một khi mọi người đã lật bài tẩy, vậy thì phân cao thấp ngay tại đây đi. Không biết vị nào muốn lên đây chịu chết trước nhỉ?"

Khiêu khích, đây là sự khiêu khích trắng trợn.

Năm người đều không động đậy, đám người Triệu Vô Cực đưa mắt nhìn về phía Cừu Thiên Hận và Từ Ngạo Thiên.

Ánh mắt hai người nhìn Thạch Hiên cũng tràn đầy kiêng kị. Một kiếm vừa rồi, không phải Đại Hiền bình thường có thể tung ra được.

Trừ khi đến bước đường cùng cá chết lưới rách, nếu không bọn họ cũng không muốn tung ra lá bài tẩy cuối cùng, bởi vì lá bài tẩy đó ngay cả chính họ cũng không thể khống chế.

Đám đông hóng chuyện trong Vọng Nguyệt Cung, vạn lần không ngờ tình thế lại thay đổi nhanh đến vậy.

Thạch Hiên vốn bị năm người áp chế, bây giờ lại một mình đè đầu cả năm người.

Tào Hữu Càn thấy cảnh này, cười tủm tỉm trêu ghẹo: "Tiểu sư đệ, cái giọng điệu này cuối cùng cũng đúng chất rồi đấy, không biết mấy tên kia có chịu cá chết lưới rách không nhỉ?"

Sở Phong cười nói: "Thì phải xem Tiểu Hiên xử lý thế nào."

Trên bầu trời, Thạch Hiên nói với vẻ mặt đầy ẩn ý: "Chư vị, sự ngông cuồng lúc nãy của các ngươi đâu cả rồi?"

Câu nói này vừa thốt ra, Từ Ngạo Thiên là người đầu tiên không nhịn được. Hắn bước lên một bước định mở miệng, nhưng Thạch Hiên đã cướp lời trước.

"Từ Ngạo Thiên, ngươi không tệ, rất dũng cảm. Chém!"

"Ta..."

Từ Ngạo Thiên còn chưa nói hết câu, đã thấy một đạo kiếm khí chém thẳng về phía mình. Hắn theo phản xạ gào thét trong lòng: "Lão tổ mau cứu ta!"

Bốn người còn lại thấy cảnh này cũng không khỏi sững sờ, bọn họ vạn lần không ngờ tên Thạch Hiên này lại chơi trò không nói võ đức, đột nhiên ra tay. Từ Ngạo Thiên toang rồi...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!