Virtus's Reader
Ta Nói Bừa Công Pháp, Các Ngươi Làm Sao Đều Thành Đại Đế

Chương 512: CHƯƠNG 505: TIÊN SỨ ĐẾN THĂM

"A?"

Hàn Tu Duyên mắt chữ A mồm chữ O, hắn tuyệt đối không ngờ thúc gia gia lại đột nhiên phán một câu như vậy, khiến hắn choáng váng cả người. Hiện tại hắn chỉ muốn chuyên tâm tu tiên thôi.

"Sao ngươi không vui?"

Hàn Bình hỏi với ngữ khí vô cùng bình thản, nhưng trong giọng nói lại ẩn chứa một tia không thể kháng cự.

"Không phải, tôn nhi chẳng qua là cảm thấy mình còn nhỏ."

Dưới uy áp của thúc gia gia, Hàn Tu Duyên chỉ có thể tìm một cái cớ để lừa gạt.

"Ngươi đừng tưởng ta không biết ngươi đang nghĩ gì."

Hàn Bình dừng một chút: "Bản tọa không phải muốn ép ngươi thành thân ngay bây giờ, mà là muốn ngươi chuẩn bị sẵn sàng. Dù sao Hàn gia nhân tài điêu linh, ngươi chỉ có thể cưới nhiều vợ sinh nhiều con, phát triển Hàn gia, mới có thể xây dựng một tu hành thế gia vững mạnh."

Hàn Tu Duyên vội vàng nói: "Thúc gia gia nói cực phải, Tu Duyên sẽ sớm tính toán."

Hàn Bình cố ý dặn dò: "Nhớ kỹ, đối tượng kết thân nhất định phải là người tu hành. Như vậy, căn cốt con cháu các ngươi mới có thể tiến thêm một bước, biết đâu chừng ngày sau Hàn gia ta còn có thể lại sinh ra một tôn vương hầu, thậm chí đại hiền."

Hàn Tu Duyên cung kính nói: "Tu Duyên ghi nhớ thúc gia gia dạy bảo."

Một bên mấy cái thiếu nữ nghe nói như thế, tâm tư cũng bắt đầu linh hoạt.

Hiện tại Hàn gia thế nhưng là một cây đại thụ chọc trời! Nếu có thể nương tựa vào cây đại thụ này, các nàng không chỉ có thể đạp lên tiên đồ, mà còn được hưởng thụ vô tận vinh hoa phú quý.

Cùng lúc đó, trong Hào Châu thành.

Một đám quyền quý trắng đêm khó ngủ, ai cũng không biết vị lão tổ Hàn gia kia hiện tại rốt cuộc thế nào.

Hổ Quân đã bị trấn áp. Nếu vị lão tổ kia cũng bị Tô nương nương trấn áp, vậy bọn họ liệu có bị triều đình trách tội hay không?

Trong lúc nhất thời, đám người tâm tư khác nhau, thậm chí còn nảy sinh ý nghĩ bỏ trốn khỏi Hào Châu.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua.

Đảo mắt liền đi tới sáng sớm ngày thứ hai.

Tri phủ đã trong đêm dùng Linh Ưng truyền thư đến kinh sư, muốn biết động tĩnh kinh thành.

Có thể đến lúc này, một lần đi về cũng phải hao phí không ít thời gian.

Để lấy phòng ngừa vạn nhất, bọn hắn còn cố ý khiến người ta tại Hàn phủ bên ngoài nhìn chằm chằm. Nếu thấy người Hàn phủ rời khỏi phủ đệ, hướng về ngoài thành chạy trốn, vậy hắn tất nhiên sẽ trước tiên bắt giữ người Hàn phủ, áp giải đến kinh thành để xử cực hình.

Trong Hàn phủ.

Hàn Bình đã bắt đầu bố trí trận pháp. Hiện nay, trong ngũ hành Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, hắn đã có Kim, Mộc, Hỏa, Thổ, chỉ còn thiếu Thủy. Nhưng loại Thủy này trên tay hắn lại không có.

Nước thông thường đương nhiên không được, ít nhất phải là một vũng linh tuyền. Trớ trêu thay, hắn lại không mang theo linh tuyền nhãn.

Hàn Bình suy tư một phen, sau đó bảo Hàn Tu Duyên đến tri phủ nha môn bái phỏng tri phủ, hỏi thăm xem gần Từ quốc có tu sĩ giao dịch hội nào không.

Hàn Tu Duyên phi ngựa nhanh chóng hướng tri phủ nha môn tiến đến. Mọi động tĩnh của hắn đã sớm nằm trong tầm mắt giám sát của đoàn người tri phủ.

"Cái này Hàn Tu Duyên đến tri phủ nha môn, rốt cuộc có mục đích gì đây?"

Hào Châu tri phủ sau khi nhận được tin tức, lẩm bẩm nói.

Lão giả bên cạnh nói: "Không cần suy nghĩ nhiều, đợi thằng nhóc kia tới chẳng phải sẽ biết sao?"

Tri phủ vỗ vỗ trán: "Ta đúng là hồ đồ, chuyện đơn giản như vậy mà ta cũng nghĩ mãi không ra."

Hắn lập tức sai người chuẩn bị tốt nước trà, hiện tại liền đợi Hàn Tu Duyên đến cửa.

Chỉ chốc lát sau, nha dịch liền tới báo Hàn Tu Duyên đến cửa bái phỏng.

"Mau mời."

Tri phủ hiện tại chưa quyết định trở mặt với Hàn gia, vẫn giữ thái độ khách khí.

"Tu Duyên bái kiến tri phủ đại nhân, tiền bối."

Hàn Tu Duyên đi vào hậu viện nha môn, trước tiên hướng về hai người hành lễ.

Tri phủ cười nói: "Tu Duyên không cần đa lễ, ngươi ta đều là người Hào Châu, sau này còn nhiều dịp qua lại."

Hàn Tu Duyên: "Không dám."

Tri phủ dừng một chút, lập tức hỏi: "Tu Duyên, ngươi lần này đến đây có chuyện gì quan trọng?"

Hàn Tu Duyên nói: "Ta là tới tìm tiền bối hỏi thăm xem, gần Từ quốc có tu sĩ giao dịch hội nào không, thúc gia gia nhà ta dự định đi một chuyến."

"Hàn tiền bối nhanh như vậy liền trở lại rồi?"

Lão giả mặt đầy kinh ngạc hỏi.

Tri phủ mặc dù không nói gì, nhưng ánh mắt kinh ngạc không thể giấu giếm. Hắn rất muốn thốt lên một câu: "Vì sao ta còn chưa nhận được tin tức?"

"Không tệ."

Hàn Tu Duyên nói: "Tối qua thúc gia gia đã từ kinh sư trở về, mấy ngày nay dự định đi thăm thú quanh Từ quốc."

Lão giả nói: "Từ quốc hàng năm đều tổ chức giao dịch hội, nhưng đều do hoàng thất chủ trì. Các ngươi muốn tham gia, nhất định phải có được thư mời của hoàng thất. Giao dịch hội này không chỉ có tu sĩ Từ quốc, mà các thế gia và tán tu từ các quốc gia lân cận cũng sẽ đến tham dự."

"Đa tạ tiền bối cáo tri, vãn bối trong nhà còn có việc, xin cáo từ trước."

Hàn Tu Duyên hơi hơi chắp tay thi lễ một cái.

Lão giả đáp lễ: "Hàn đạo hữu đi thong thả."

"Thúc công, xem ra thế lực đứng sau Hàn gia còn mạnh hơn cả Tô nương nương ấy chứ." Tri phủ nhìn theo Hàn Tu Duyên rời đi rồi cảm khái nói.

"Ừm."

Lão giả gật gật đầu: "Xem ra sau này Hào Châu sắp biến động lớn, cũng không biết Từ quốc có thể giữ vững được không?"

Tri phủ cũng không phải kẻ ngu, đương nhiên có thể nghe ra lời ẩn ý của thúc công. Chỉ có điều, hắn không dám tự tiện suy đoán về những chuyện liên quan đến tu hành giả.

Lúc chạng vạng tối.

Một con tiên hạc mang theo một tu sĩ từ trên trời giáng hạ, đáp xuống trong tri phủ nha môn.

Hào Châu tri phủ nhìn người tới, vội vàng quỳ hành lễ: "Tiểu nhân bái kiến tiên sứ! Không biết tiên sứ đại giá quang lâm mà tiểu nhân không kịp nghênh đón từ xa, xin tiên sứ thứ tội."

"Không sao."

Tu sĩ nói rồi đặt ánh mắt lên người lão giả bên cạnh: "Đạo hữu, ngươi hẳn biết trụ sở của Hàn tiền bối chứ?"

Lão giả: "Biết."

Tu sĩ: "Làm phiền đạo hữu mang theo hậu bối của ngươi cùng lão phu đi bái kiến Hàn tiên sư, tiện thể đưa đạo ý chỉ này đến Hàn phủ."

"Vâng."

Lão giả một mặt cung kính nói ra. Mặc dù rất tò mò nội dung của đạo ý chỉ này, nhưng cũng không dám hỏi nhiều, sợ biết những bí mật mình không nên biết.

Vị tu sĩ kia thấy hắn khách khí như vậy cũng không cố ý tỏ vẻ tự cao tự đại: "Làm phiền đạo hữu."

Dưới sự hộ tống của đội nghi trượng nha môn tri phủ, một đoàn người hướng về Hàn phủ tiến đến.

Chiến trận lớn như thế đương nhiên kinh động đến các quyền quý khác trong Hào Châu.

Bọn họ mặc dù không thò đầu ra, nhưng cũng phái người trong nhà đi theo, muốn xem rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra.

Mấy ngày nay, Hào Châu thành vốn dĩ nằm trong tay bọn họ đã vượt khỏi tầm kiểm soát, điều này khiến đám quyền quý vô cùng khó chịu.

Trước kia trên đầu bọn họ tuy có Hổ Quân, nhưng tên đó chỉ cần dùng người là có thể thỏa mãn khẩu vị của hắn.

Nhưng vị lão tổ Hàn gia kia hiển nhiên không dễ dàng thỏa mãn như vậy. Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi đặt chân đến Hào Châu, hắn đã khiến giới thượng tầng Hào Châu đại loạn trong lòng.

Sau một lát, tri phủ cùng đoàn người đi tới bên ngoài Hàn phủ. Hắn không hề bày ra quan uy, mà lại như một gã sai vặt, chạy chậm đến trước cổng chính nhẹ nhàng gõ vài cái.

Đông đông đông...

Cửa lớn mở ra, hạ nhân Hàn phủ thấy tri phủ đến, sợ hãi vội vàng quỳ rạp xuống đất.

"Tiểu nhân bái kiến tri phủ đại nhân."

"Miễn lễ."

Tri phủ vẻ mặt uy nghiêm nói: "Làm phiền tiểu huynh đệ thông báo một tiếng, cứ nói tiên sứ từ kinh thành đến muốn gặp Hàn tiên sư."

"Được... Tốt... Tiểu nhân cái này đi thông báo."

Theo hạ nhân Hàn phủ quay người chạy vào trong Hàn phủ, tin tức tiên sứ kinh thành đến bái phỏng Hàn tiên sư cũng theo đó lan truyền ra ngoài...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!