"Đinh! Đệ tử của ký chủ, Diệp Bắc Huyền, đã lĩnh ngộ chân lý Hồng Mông. Khen thưởng ký chủ: Đại Đạo Chân Đế +10."
Trên đỉnh Diệu Diệu Sơn của học viện Vấn Đạo.
Sở Phong đang tưới nước cho cây Bồ Đề thì trong đầu bỗng vang lên một âm thanh máy móc quen thuộc.
Hắn lập tức dừng tay lại, khóe miệng hơi nhếch lên: "Không ngờ tên nhóc Bắc Huyền này lại có thu hoạch cỡ này, xem ra thí luyện ở tổ địa Phượng Hoàng đúng là không tầm thường. Chẳng biết sau khi trở về, thằng nhóc đó sẽ mạnh đến mức nào nữa?"
Vừa dứt lời, một cơn gió thổi qua, cây Bồ Đề trước mặt Sở Phong cũng khẽ lay động, dường như đang muốn nói với hắn rằng nó cũng muốn mạnh lên.
Sở Phong nhẹ nhàng vuốt ve cây Bồ Đề, cười nói: "Ngươi còn nhỏ mà... Chờ ngươi lớn lên, tự nhiên sẽ mạnh lên thôi."
"Đại ca, sao huynh lại nói chuyện với một cái cây vậy?"
Giọng của Kim Sí Đại Hiền từ trên trời vọng xuống, cùng lúc đó, bóng hắn cũng đáp xuống bên cạnh Sở Phong.
Sở Phong chẳng thèm để ý đến gã này, thong thả nói: "Người ta thường bảo vạn vật đều có linh, huống hồ Tiểu Bồ Đề còn là một gốc thánh thụ, có linh trí và nói chuyện được với ta thì chẳng phải là chuyện hết sức bình thường sao?"
Kim Sí Đại Hiền không phản bác, đổi giọng hỏi: "Nhưng tiểu gia hỏa này từ lúc gieo trồng đến giờ còn chưa đầy một năm, làm sao có thể có linh trí được?"
Sở Phong đáp: "Bởi vì nó là thánh chủng, hai chữ này đủ để đè bẹp tất cả sinh linh bình thường. Tiểu Bồ Đề, ngươi nói có đúng không?"
Cây Bồ Đề nghe vậy lại lay động cành lá của mình. Dù chưa sinh ra thần thức, nhưng nó đã có linh trí.
Hít...
Kim Sí Đại Hiền bất giác hít một hơi khí lạnh: "Tiểu Bồ Đề này cũng pro quá rồi đấy?"
Sở Phong cười nói: "Ngươi tưởng nó ngốc như ngươi à? Tên nhóc nhà ngươi mà không mau tu luyện, chưa đầy trăm năm nữa là bị Tiểu Bồ Đề vượt mặt đấy."
"Cái này... sao có thể chứ, ta đường đường là một vị Đại Hiền cơ mà."
Kim Sí Đại Hiền có chút hoài nghi.
"Vậy hay là chúng ta cá cược một phen?"
Sở Phong quay đầu nhìn Kim Sí Đại Hiền, trên mặt nở một nụ cười đầy ẩn ý.
"Thôi, ta không dám đâu."
Kim Sí Đại Hiền vừa nghĩ đến đám sư điệt biến thái của mình liền từ bỏ ý định. Đại ca đối xử với Tiểu Bồ Đề này như con ruột, thậm chí còn tốt hơn cả Tiêu Thần.
"Được rồi, không nói mấy chuyện này nữa. Ngươi tìm ta chắc là có việc quan trọng nhỉ?"
Sở Phong lập tức chuyển chủ đề sang chuyện chính.
Kim Sí Đại Hiền nói: "Đại ca, lần này ta đến tìm huynh là muốn nhờ huynh giúp một việc."
"Ồ?"
Sở Phong tò mò hỏi: "Ngươi đường đường là Đại Hiền mà cũng có chuyện không giải quyết được sao?"
Kim Sí Đại Hiền lúng túng gãi đầu: "Ta nhận được tin tình báo đáng tin cậy, nói rằng công chúa Khổng Tước Vân La ở Nam Hải sẽ tổ chức tỷ võ chiêu thân sau nửa năm nữa. Nàng yêu cầu người tham gia phải xuất thân từ thế lực tối thiểu là Bán Thánh, tu vi ít nhất phải là cảnh giới Niết Bàn. Ta tuy là Bán Thánh, nhưng so với mấy vị Bán Thánh lâu năm thì còn kém xa lắm."
Sở Phong nghe vậy liền cười nói: "Hiểu ý ngươi rồi, đây là muốn ta ra tay giúp đỡ chứ gì."
"Vâng vâng vâng."
Kim Sí Đại Hiền vội vàng gật đầu.
Sở Phong cười hỏi: "Chuyện này không khó, chỉ là ngươi có chắc ta ra tay thì nàng sẽ để ý đến ngươi không?"
Kim Sí Đại Hiền cười nói: "Được hay không là chuyện khác, ta chỉ đơn thuần muốn đi mở mang tầm mắt thôi."
"Được thôi, vừa hay gần đây ta cũng không có việc gì làm, dẫn đám tiểu gia hỏa ra ngoài chơi một chuyến cũng được." Sở Phong không nghĩ nhiều mà đồng ý ngay.
Kim Sí Đại Hiền cười hì hì: "Cảm ơn đại ca, nếu cưới được công chúa Khổng Tước, từ nay về sau huynh chính là đại ca thân thiết như ruột thịt của ta."
Sở Phong không tiếp tục lầy lội với tên nhóc này nữa, mà tiện tay bấm một pháp quyết, triệu tập các đệ tử trong núi lại.
"Chúng con bái kiến sư tôn."
Cầm Thấm dẫn đầu một đám sư đệ sư muội cung kính hành lễ với Sở Phong.
"Miễn lễ."
Sở Phong nói: "Ba ngày sau, bản tọa quyết định lên đường đến Nam Hải, các con có ai muốn đi cùng không?"
"Con!"
"Còn có con nữa!"
Trần Thiên Thiên và Bạch Thiển, hai tiểu nha đầu này không cần suy nghĩ đã lên tiếng.
Sở Phong khẽ gật đầu, rồi đưa mắt nhìn những người khác. Cuối cùng, Cầm Thấm nói: "Đệ tử cũng nguyện ý đi ạ."
"Rất tốt."
Sở Phong cười nói: "Nếu những người khác không đi, vậy thì bốn thầy trò chúng ta, cộng thêm sư thúc Kim Điêu của các con sẽ cùng nhau xuất phát."
"Tuyệt vời!"
Trần Thiên Thiên phấn khích reo lên.
Bạch Thiển thì hỏi một câu: "Sư tôn, con có thể về Thanh Khâu thăm nhà một chút không ạ?"
"Được chứ, đến lúc đó chúng ta sẽ đến Thanh Khâu trước. Con về nhà xong thì chúng ta tiếp tục đi Nam Hải là được."
Sở Phong vẫn có thể đáp ứng yêu cầu nhỏ này của đệ tử.
"Con chỉ ở lại hai ngày thôi ạ."
Bạch Thiển không muốn bỏ lỡ cơ hội đi chơi cùng sư tôn, ở Thanh Khâu làm sao thú vị bằng việc du ngoạn cùng người được.
"Được thôi."
Sở Phong không ngần ngại đồng ý.
Hắn báo lại với Băng Nghiên một tiếng. Biết nàng muốn chỉ điểm cho cháu gái tu hành, không đi cùng bọn họ, trong lòng Sở Phong vẫn có chút tiếc nuối.
Cùng lúc đoàn người Sở Phong chuẩn bị xuôi nam đến đảo Vân La, ở nơi xa vạn dặm, Diệp Bắc Huyền đã vơ vét sạch sẽ bảo tàng Phật Ma.
Lần này có thể nói Diệp Bắc Huyền đã bội thu trở về, trong bảo khố Phật Ma này có không ít đồ tốt.
Đệ tử Phượng gia ai nấy đều thần thái rạng rỡ, cảm thấy chuyến đi này không hề uổng công.
Phượng Viêm Tường cảm khái nói: "Muội phu, lần này Phượng gia chúng ta chọn đệ làm người dẫn đầu đúng là sáng suốt. Tiếc là đệ không phải con rể Phượng gia, nếu không chúng ta đã bầu đệ làm gia chủ rồi."
Các đệ tử Phượng gia xung quanh cũng gật gù đồng tình, họ không cảm thấy có gì không ổn.
Đi theo Diệp Bắc Huyền, cuộc sống của họ thoải mái hơn nhiều so với lúc ở Hỏa Phượng Cốc.
"Tam ca, chuyện này không thể nói lung tung được. Hơn nữa, đệ cũng không muốn bị trói buộc ở một nơi. Đời này, đệ dự định sẽ du ngoạn 3000 thế giới, cuối cùng bước lên con đường chí cao."
Lúc nói, Diệp Bắc Huyền bất giác ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đỏ sẫm, ánh mắt dần trở nên kiên định.
Nếu là người khác nói câu này, Phượng Viêm Tường chắc chắn sẽ cho hắn hai cái tát để hắn bớt mơ mộng hão huyền.
Nhưng lời này từ miệng Diệp Bắc Huyền nói ra, lại khiến mọi người có cảm giác đó là điều hiển nhiên.
Họ không được tận mắt chứng kiến trận chiến giữa Diệp Bắc Huyền và vị Phật Ma kia.
Nhưng khi biết Diệp Bắc Huyền đã mượn lực của Phật Ma để lĩnh ngộ Đại Đạo Chân Đế, họ đã kinh ngạc đến mức tròng mắt suýt nữa thì rớt cả ra ngoài.
Một sự tồn tại nghịch thiên như vậy, ngay cả trong ghi chép của thủy tổ Phượng gia họ cũng chưa từng thấy qua, phải biết rằng vị thủy tổ đó cuối cùng đã là một vị Thánh Nhân.
Phượng Viêm Tường cười nói: "Bắc Huyền, ta chỉ đùa chút thôi. Tiếp theo chúng ta có tiếp tục đi săn giết các Bán Thánh Ma Chủ khác không?"
Diệp Bắc Huyền lắc đầu: "Không cần, chúng ta trấn áp một Bán Thánh Ma Chủ đã gây ra động tĩnh lớn như vậy rồi. Nếu trấn áp thêm một tên nữa, e rằng sẽ phản tác dụng. Chỉ cần chém giết thêm một vài vương hầu là đủ để chúng ta lọt vào top ba rồi."