STT 1118: CHƯƠNG 1118 - TẠP NIỆM
"Tìm được Tịnh Thổ trong lòng mới có thể tiến vào Thiên Quốc, điều này ta có thể hiểu, nhưng tại sao nhất định phải niệm danh xưng của Thánh Chủ thuộc Thánh giáo phương tây các ngươi?"
"Niệm tụng danh xưng của Chúa là để cảm ứng với Thiên Quốc, cảm nhận được sự tồn tại của nó, giảm bớt độ khó khi tiến vào." Michael bình tĩnh nói: "Nếu như nội tâm của ngươi đủ thuần khiết không tì vết, không có tạp niệm, có thể một bước tiến vào Thiên Quốc, vậy dĩ nhiên không cần niệm danh xưng của Chúa. Có điều, ngoại trừ trẻ sơ sinh vừa chào đời, cực ít người có thể làm được đến bước này."
Lâm Thất Dạ khẽ gật đầu: "Hiểu rồi... Vậy khi nào chúng ta vào trong?"
"Bây giờ."
Michael đứng dậy khỏi chỗ ngồi, thân hình lóe lên đã ra tới bên ngoài khoang thuyền, vóc dáng nhanh chóng cao lên, trong chớp mắt liền hóa thành một người khổng lồ, sáu đôi cánh trắng muốt từ sau lưng hắn dang rộng ra, trở lại dáng vẻ vốn có của một Sí Thiên Sứ.
Toàn thân hắn bao phủ trong ánh sáng vàng thần thánh, tựa như một vầng thái dương, xua tan màn sương mù và bóng tối trên mặt biển. Sương mù vàng kim cuồn cuộn không ngừng, khiến người ta không thể mở mắt.
Hắn lơ lửng giữa không trung, đôi mắt tựa lò luyện quét qua khoang thuyền, nhàn nhạt mở miệng:
"Ta đến Thiên Quốc chờ các ngươi trước, các ngươi hãy tranh thủ thời gian."
Sáu đôi cánh sau lưng hắn khẽ rung, thân hình liền biến mất tại chỗ trong nháy mắt, ánh sáng vàng vô tận rút đi như thủy triều, thế giới lại một lần nữa chìm vào một vùng tối đen tĩnh mịch.
Trong khoang thuyền, Lâm Thất Dạ và những người khác nhìn nhau, đều thấy được sự bất đắc dĩ trong mắt đối phương.
"Bắt đầu thôi."
An Khanh Ngư đặt quan tài của Giang Nhị ở bên cạnh, bản thân thì ngồi xuống tại chỗ. Lâm Thất Dạ cùng Thẩm Thanh Trúc cũng khoanh chân ngồi trên boong thuyền, thân hình nhẹ nhàng đung đưa theo con thuyền.
Lâm Thất Dạ chậm rãi nhắm mắt lại.
"Gạt bỏ tạp niệm, tìm kiếm Tịnh Thổ trong tâm hồn..." Lâm Thất Dạ tự lẩm bẩm.
Hồi còn ở trong trại huấn luyện, các huấn luyện viên đã từng dạy qua một vài phương pháp làm trống rỗng đầu óc, nhanh chóng tiến vào trạng thái thiền định. Mặc dù không biết Tịnh Thổ trong tâm hồn cần có để tiến vào Thiên Quốc và quá trình này có gì khác nhau không, nhưng về mặt gạt bỏ tạp niệm thì hẳn là sẽ không sai.
Hắn hít sâu một hơi, trong đầu tưởng tượng ra một khối thủy tinh óng ánh, dần dần làm trống rỗng suy nghĩ trong đại não, cả người tĩnh tọa tại chỗ tựa như một pho tượng đá.
Ý thức của Lâm Thất Dạ nhanh chóng chìm xuống, từng ý niệm lướt qua đầu óc, lại giống như sao băng rơi xuống nơi chân trời, lóe lên rồi biến mất, không một ý niệm nào có thể lay động tinh thần, dời đi sự chú ý của hắn.
Giờ phút này, hắn phảng phất như đang ở trong một hành lang trắng muốt, hai bên đều là những cánh cửa phòng đóng chặt. Hắn không hề chớp mắt mà nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng ở cuối hành lang, quả quyết cất bước đi thẳng về phía trước, hoàn toàn không nhìn đến những cánh cửa xung quanh nửa điểm, cho dù thỉnh thoảng có tạp niệm xoay vần hiện lên trong đầu cũng bị hắn nhanh chóng đè xuống.
Nếu là trước khi dùng Quỷ Thần Dẫn trấn thủ thần bia, Lâm Thất Dạ muốn gạt bỏ tạp niệm, phá tan mê mang, tìm kiếm Tịnh Thổ nội tâm, có lẽ còn vô cùng khó khăn. Nhưng sau khi trải qua một lần chết đi sống lại, tâm tư của hắn đã sớm thông suốt sáng tỏ, con đường dưới chân hắn cũng rõ ràng hơn bao giờ hết.
Rất nhanh, Lâm Thất Dạ đã đứng trước cánh cửa sâu thẳm nhất trong nội tâm mình, vươn tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy tay nắm cửa...
Trong khoang thuyền đang chao đảo, bốn bóng người nhắm chặt hai mắt, không hề nhúc nhích, chỉ còn lại tiếng sóng vỗ rì rào và tiếng boong tàu kẽo kẹt khẽ vang vọng giữa không trung.
Đột nhiên, một vệt sáng trắng nhàn nhạt lóe lên, Giang Nhị đang nằm trong quan tài bỗng biến mất vào hư không, tựa như chưa từng xuất hiện.
Mấy giây sau, Lâm Thất Dạ, người ngồi ở giữa, đôi môi khẽ mở, dường như đang nhẹ giọng ngâm tụng câu gì đó, trên người cũng loé lên một vầng sáng trắng, cả người biến mất không còn tăm hơi.
...
Lâm Thất Dạ chỉ cảm thấy xung quanh bỗng nhiên sáng bừng, mở mắt ra liền phát hiện mình đã ở trên một vùng mây trắng muốt.
Chính xác mà nói, đây là một mặt đất được tạo thành từ vô số tầng mây, khí mây xoay tròn, có thể nhìn thấy những phiến gạch đá trắng muốt ẩn giấu bên trong. Hai chân hắn đạp trong khí mây, ngẩng đầu nhìn lên trời, bầu trời xanh thẳm gần trong gang tấc, phảng phất chỉ cần vươn tay là có thể chạm đến.
Ngay cách hắn không xa, một thiên sứ sáu cánh màu vàng kim đang lẳng lặng lơ lửng giữa không trung, toàn thân đều tỏa ra ánh sáng thánh khiết.
"Hoan nghênh đến Thiên Quốc." Michael nhàn nhạt mở miệng.
"Nơi này chính là Thiên Quốc?" Lâm Thất Dạ nhìn quanh bốn phía, ngoài mây trắng và trời xanh, tạm thời không nhìn thấy thứ gì khác.
"Ồ!"
Tiếng kinh ngạc của một thiếu nữ từ sau lưng Lâm Thất Dạ truyền đến.
Hắn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Giang Nhị đang mặc một bộ váy trắng, chân trần đứng giữa khí mây, cúi đầu nhìn đôi tay của mình, trong mắt tràn đầy vẻ kinh ngạc: "Bản thể của ta không vào được, nhưng từ trường lại vào được sao? Tại sao lại vậy?"
"Bởi vì vật đã chết không thể tiến vào Thiên Quốc." Michael trên bầu trời bình tĩnh giải thích: "Bản thể của ngươi không có sinh khí, không thể đến nơi này, nhưng ý thức của ngươi lại tồn tại dưới dạng từ trường, vì vậy nó đã tạm thời tách từ trường của ngươi ra khỏi thể xác, chỉ đưa từ trường của ngươi vào đây."
Giang Nhị như có điều suy nghĩ mà gật gật đầu.
Một lát sau, lại một vệt sáng trắng nữa lóe lên, thân hình An Khanh Ngư xuất hiện bên cạnh Lâm Thất Dạ, chậm rãi mở mắt ra, cũng tò mò đánh giá bốn phía.
Lâm Thất Dạ nhìn thấy hắn xuất hiện, trong đầu đột nhiên nảy ra một ý nghĩ. Đã điều kiện để tiến vào Thiên Quốc là tâm niệm thuần túy, vậy thứ tự bọn họ tiến vào Thiên Quốc có phải cũng có thể phản ánh được nhiều ít tạp niệm trong lòng họ hay không?
Dựa theo tình hình trước mắt, tâm thần của Giang Nhị là thuần túy nhất, trong lòng nàng gần như không có tạp niệm gì, sau đó là bản thân hắn, người đã chết đi sống lại. An Khanh Ngư là người thứ ba tiến vào, cho thấy trong lòng hắn hẳn là cũng có không ít tạp niệm, phần lớn là có liên quan đến tính hiếu kỳ của hắn... Vậy còn Chảnh ca đâu?
Lâm Thất Dạ nhìn quanh bốn phía, cũng không nhìn thấy bóng dáng của Thẩm Thanh Trúc.
"Chảnh ca đâu?" Hắn hỏi.
"Không biết." An Khanh Ngư lắc đầu: "Lúc ta vào, Chảnh ca hình như vẫn còn ngồi ở bên ngoài."
Xem ra, trong lòng Thẩm Thanh Trúc có không ít tạp niệm...
Lâm Thất Dạ khẽ gật đầu: "Vậy chúng ta đợi hắn một lát trước đã."
...
Khoang thuyền.
Sóng biển vỗ vào boong thuyền, phát ra tiếng vù vù trầm thấp. Ngọn nến trên bàn sắp cháy đến cuối, liên tục lay động.
Trong khoang thuyền vắng vẻ, chỉ còn lại một bóng người khoác áo choàng đỏ thẫm có mũ trùm, tĩnh tọa trên mặt đất. Lông mày hắn hơi nhíu lại, hai nắm tay đặt trên đầu gối không kiềm được mà siết chặt, từng giọt mồ hôi từ thái dương chảy xuống.
Thẩm Thanh Trúc bỗng nhiên mở mắt, hơi thở cũng trở nên nặng nề.
Hắn ngồi tại chỗ ngẩn người một lúc, cúi đầu kinh ngạc nhìn hai tay của mình, thần sắc vô cùng phức tạp.
Tạp niệm của hắn... quá nhiều.
Mỗi khi Thẩm Thanh Trúc cố gắng tiến vào trạng thái thiền định, làm trống rỗng đầu óc, hình ảnh trận chiến thủ bia thảm liệt trên cao nguyên Pamir lại không kiềm được mà ùa vào lòng hắn. Phẫn nộ, tự trách, cảm giác bất lực tựa như sóng biển mênh mông, khiến tâm thần hắn bất ổn.
Hắn không cách nào làm trống rỗng bản thân, cũng không thể tiến vào Tịnh Thổ trong tâm hồn... giống như mấy ngày nay, hắn chưa bao giờ có thể ngủ một giấc an ổn.