Virtus's Reader
Ta Tại Bệnh Viện Tâm Thần Học Trảm Thần

Chương 1625: Chương 1625 - Vương triều tái hiện

STT 1625: CHƯƠNG 1625 - VƯƠNG TRIỀU TÁI HIỆN

Giữa làn bụi đất cuộn bay, Lâm Thất Dạ chậm rãi mở hai con ngươi.

Hắn nhìn bầu trời một màu vàng mênh mông trước mắt, toàn bộ suy nghĩ dường như ngưng lại. Hồi lâu sau, hắn mới giãy giụa muốn đứng dậy, nhưng vừa ngẩng đầu lên, một cảm giác choáng váng mãnh liệt liền tràn ngập tâm thần.

"Ọe ——!"

Lâm Thất Dạ đột nhiên cúi người nôn thốc nôn tháo.

Từ nhỏ đến lớn, Lâm Thất Dạ chưa từng say bất cứ thứ gì, dù là xe, máy bay hay thuyền. Nhưng lần này, hắn xem như đã biết thế nào là choáng đến mức muốn nôn cả dạ dày ra ngoài. Hắn nằm trên mặt đất suốt hơn mười phút mới miễn cưỡng đứng dậy được.

"Đây là nơi quái quỷ gì..." Lâm Thất Dạ đưa mắt nhìn bốn phía, ngoài mảnh đất vàng hoang vu, trong tầm mắt chẳng còn gì khác.

Chẳng phải vốn dĩ hắn đang ở trên thuyền thám hiểm trong sương mù hay sao?

Lâm Thất Dạ nhớ rất rõ, trước khi mất đi ý thức, hắn đang ở trên chiếc thuyền thám hiểm trở về Đại Hạ. Hắn nghe thấy ba hồi chuông vang lên từ mặt biển, sau đó lồng ngực đột nhiên bùng lên một luồng sáng...

Lâm Thất Dạ dường như nghĩ đến điều gì, vội cúi đầu nhìn xuống ngực mình. Vốn có ba dấu ấn, giờ chỉ còn lại hai, một dấu ấn còn lại thì mờ đến mức gần như không thể nhìn thấy, tựa như đã bị ai đó xóa đi.

"【Thánh Ước】?" Đôi mày Lâm Thất Dạ nhíu chặt lại.

Theo lời Charles, 【Thánh Ước】 là lời thề thiêng liêng không thể vi phạm, một khi đã lập, ắt sẽ ứng nghiệm... Nhưng dấu ấn 【Thánh Ước】 đã biến mất này rốt cuộc đã làm gì? Tại sao lại dịch chuyển hắn từ thuyền thám hiểm đến nơi đây?

Từng nghi vấn nảy lên trong lòng Lâm Thất Dạ. Hắn đi một vòng quanh đó, trong phạm vi vài cây số không hề có bất kỳ dấu vết sinh tồn nào của con người. Nơi này giống như một vùng ven hoang mạc, ngay cả thảm thực vật cũng cực kỳ hiếm thấy.

Lâm Thất Dạ trèo lên một gò đất nhỏ, nhìn ra xa, đột nhiên phát hiện bên cạnh một tảng đá khổng lồ cách đó khoảng vài trăm mét, có một đôi chân đang cắm ngược vào trong lòng đất.

Lâm Thất Dạ nheo mắt nhìn kỹ một lúc, khóe miệng đột nhiên giật giật!

"Ô Tuyền!"

Không nói lời nào, Lâm Thất Dạ lao thẳng đến trước tảng đá, dùng tay không đấm nát nó. Chỉ thấy một thiếu niên toàn thân đầy máu đang hôn mê trong khe hở của tảng đá.

Lâm Thất Dạ vội kiểm tra hơi thở của hắn. Tin tốt là, hắn vẫn còn sống. Tin xấu là... xem ra hắn không sống được bao lâu nữa.

Sao lại có thể như vậy?

Lâm Thất Dạ đưa mắt quét qua người hắn, khắp người Ô Tuyền đều là những vết thương kỳ lạ, như bị thứ gì đó rạch phải, vài đoạn xương cũng đã gãy, cả người mềm oặt, hơi thở yếu ớt.

"Vết thương này từ đâu mà có?" Lâm Thất Dạ nhìn lại cơ thể mình, lúc này mới phát hiện trên người mình dường như cũng có vài vết bầm. Chỉ là do thân thể quá mức cường tráng, lại thêm việc đột ngột đến một nơi kỳ lạ khiến tâm trí bị phân tán, nên hắn hoàn toàn không để ý rằng mình cũng bị thương.

Cả mình và Ô Tuyền đều bị thương... Chẳng lẽ trong quá trình 【Thánh Ước】 đưa bọn họ đến đây đã gây ra tổn thương cho cơ thể?

Lâm Thất Dạ không nghĩ nhiều nữa, hắn trực tiếp cõng Ô Tuyền lên, chọn một hướng rồi lao đi vun vút trên mảnh đất cằn cỗi này.

Bị thương nặng như vậy, Ô Tuyền khó mà cầm cự được lâu, hắn phải nhanh chóng rời khỏi đây để tìm nơi chữa trị cho Ô Tuyền.

Với tốc độ tối đa, khung cảnh xung quanh lùi lại vun vút. Chẳng bao lâu sau, trước mắt Lâm Thất Dạ xuất hiện những chấm đen, trông giống những công trình kiến trúc thấp bé.

Khi đến gần, Lâm Thất Dạ phát hiện đó là vài ngôi nhà đất thấp lùn, bên ngoài không có cửa sổ, chỉ có một ô cửa nhỏ. Xung quanh nhà được rào bằng những thanh gỗ gãy, sừng sững giữa cơn bão cát.

"Có người." Hai mắt Lâm Thất Dạ sáng lên, hắn nhẹ nhàng đáp xuống trước một trong những ngôi nhà đất rồi gõ vào cánh cửa gỗ.

Cốc cốc cốc ——

Một lát sau, một bóng người chậm rãi bước ra từ sau cánh cửa.

"Ngươi tìm ai?" Đó là một người đàn ông trung niên trạc bốn, năm mươi tuổi, mặc áo gai vải thô, làn da đen sạm thô ráp, lưng còng, chiều cao chưa tới ngực Lâm Thất Dạ, trông có vẻ bị suy dinh dưỡng.

"Xin chào, cho hỏi đây là nơi nào?"

"Lạc Hồn đồi."

"Ờm... thành phố nào vậy?"

"Thành phố?" Người đàn ông sững sờ, "À, chợ phía Tây cách đây mười dặm về phía đông."

"...Ý của ta là, đây là tỉnh nào? Thành phố nào?"

Người đàn ông nghi hoặc nhìn hắn vài lần, "Tỉnh với thành phố gì chứ... Từ đây đi về phía bắc mười lăm dặm là huyện Tiết, ngươi muốn hỏi thăm chuyện gì thì cứ đến thẳng đó là được."

"Huyện Tiết..."

Lâm Thất Dạ thì thầm cái tên này, chưa kịp để hắn hoàn hồn, người đàn ông đã đóng sập cửa lại.

Nghe thấy hai chữ "huyện Tiết", kết hợp với trang phục của người đàn ông ban nãy và kiến trúc nơi đây, trong đầu Lâm Thất Dạ đột nhiên nảy ra một suy nghĩ, nhưng lại nhanh chóng bị hắn gạt đi...

Lẽ nào, không thể nào?

Lâm Thất Dạ lắc đầu, tìm đúng hướng bắc rồi nhanh chóng bay đi. Mười lăm dặm có thể rất xa đối với người thường, nhưng với Lâm Thất Dạ mà nói, cũng chỉ là chuyện trong chốc lát.

Giữa làn bụi cát bay mù mịt, Lâm Thất Dạ đặt chân lên một gò đất. Hắn nhìn tòa thành cổ sừng sững trên mảnh đất vàng ở phía xa, miệng há to đến không khép lại được...

Cách Lâm Thất Dạ không xa là một tòa thành được xây bằng đất đá, bề mặt lồi lõm. Một cổng vòm mở ra ngay giữa tường thành, rất nhiều dân chúng mặc áo gai vải thô đang xếp thành hai hàng lần lượt tiến vào. Trong đó, thỉnh thoảng cũng có thể thấy vài bóng người mặc lụa là gấm vóc sặc sỡ, cưỡi ngựa vun roi xông vào.

Trên tường thành, hơn mười binh sĩ mặc áo giáp đang quan sát người đi đường bên dưới, dường như đang cảnh giới điều gì đó.

"Ta không phải đang nằm mơ đấy chứ?!" Lâm Thất Dạ lẩm bẩm. Tʀᴜʏᴇ̣̂ɴ ᴛᴀ̂́ᴛ ᴄᴀ̉ đᴇ̂̀ᴜ đᴜ̛ᴏ̛̣ᴄ ᴅɪ̣ᴄʜ ʙᴏ̛̉ɪ Pʜᴜ̛ᴏ̛́ᴄ M αɴʜ . Mᴜᴀ Tʀᴜʏᴇ̣̂ɴ ᴜ̉ɴɢ ʜᴏ̣̂ ᴅɪ̣ᴄʜ ɢɪᴀ̉ ᴏ̛̉ ᴢα ረᴏ: 0704 730 588

Cảnh tượng trước mắt hoàn toàn vượt xa tầm hiểu biết của hắn. Mặc dù thời hiện đại có lưu lại rất nhiều di tích thành cổ và phim trường, nhưng đa số chỉ cần nhìn là có thể nhận ra sự giả tạo sau khi được xây dựng lại... Nhưng tòa thành trước mắt này, rõ ràng là một tòa thành trì cổ đại thực sự!

Kết hợp với lời nói của người đàn ông ban nãy, suy nghĩ táo bạo kia lại một lần nữa hiện lên trong đầu Lâm Thất Dạ!

Dấu ấn 【Thánh Ước】 đó không chỉ giúp hắn vượt qua không gian, mà còn vượt qua cả dòng sông thời gian ư?

Sao có thể như vậy được?

Ngay cả Vương Diện, người được mệnh danh là Thần Thời Gian, cũng chỉ có thể quay ngược thời gian trong một khoảng ngắn. Vậy mà tòa thành trì trước mắt Lâm Thất Dạ đây là triều đại nào? Hán? Đường? Tống?

Bất kể là triều đại nào, cũng đều cách thời đại của Lâm Thất Dạ hơn nghìn năm. Cho dù không tính đến tác dụng phụ do biến động nhân quả gây ra, e rằng Vương Diện cũng phải tiêu tốn hơn một trăm năm tuổi thọ mới có thể đến được đây... Một khoảng thời gian xa xưa như vậy, không phải ai cũng có thể đến được.

Vậy mà dấu ấn 【Thánh Ước】 kia lại đưa cả hắn và Ô Tuyền đến thời đại này?

Có điều hơi kỳ lạ là, người ở đây bất kể là dân chúng hay quan binh, thần sắc đều có chút tiều tụy, ai nấy đều mang một đôi mắt thâm quầng, sắc mặt vô cùng kém, không biết có phải do suy dinh dưỡng hay không.

Lâm Thất Dạ cõng Ô Tuyền, nhanh chân đi xuống gò đất, chặn một người đàn ông trông giống hành thương lại và hỏi:

"Xin chào, cho hỏi bây giờ là triều đại nào?"

"?" Người hành thương kỳ quái nhìn hắn một cái, "Nguyên Thú năm thứ sáu."

"Nguyên Thú?" Vẻ mặt Lâm Thất Dạ vẫn mờ mịt, hắn không rành về lịch sử, nghe thấy niên hiệu này, nhất thời vẫn không biết đây là triều đại nào.

Ngay khi hắn định hỏi thêm điều gì đó, một giọng nói từ xa vọng lại:

"Vô Địch Hầu vào thành!!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!