STT 1680: CHƯƠNG 1679 - ĂN SỐNG NUỐT TƯƠI
Thấy sắc mặt Già Lam trở nên khó coi rõ rệt, Trần Lột Da cũng phản ứng lại, cười lạnh nói:
"Dị sĩ thì sao? Ngươi tưởng rằng phía sau chúng ta không có người chống lưng à?
Ta nói cho ngươi biết, cách huyện Thanh Sơn năm dặm về phía đông chính là Thanh Long trại, bốn vị đương gia của Thanh Long trại đều là dị sĩ! Đại đương gia xuất kiếm như chim hót, vô hình chém trăm đầu! Nhị đương gia thoắt cái hóa thành bùn đen, ngàn quân khó phạm! Tam đương gia thi triển Tâm Ma Phược Pháp, không ai trốn thoát! Tứ đương gia miệng phun lửa dữ, đốt trời diệt đất!
Liễu Thanh phường của ta xưa nay giao hảo với Thanh Long trại, chỉ cần ta ra lệnh một tiếng, bốn vị đương gia sẽ lập tức đến bắt ngươi, ngươi có tin không?!"
Già Lam vốn không định dây dưa với hắn, nàng kéo lê thân thể suy yếu, cất bước định đi ra ngoài, lại bị Trần Lột Da chặn lại. Hắn cười lạnh nói:
"Ngươi đã là dị sĩ thì không cần phải đi tiếp khách nữa... Sau này ngươi cứ chuyên tâm hầu hạ bên cạnh ta, hầu hạ ta cho tốt, sẽ không thiếu phần của ngươi đâu..."
"Ngươi tránh ra!" Già Lam trầm giọng, "Nếu ta không mau chóng rời khỏi thành, đến lúc đó các ngươi đều phải chết!"
"Hăm dọa ta à?" Trần Lột Da cười ha hả, "Thú vị đấy... Khoảng hơn hai năm trước, cũng có một thiếu niên dị sĩ tìm đến cửa, muốn bọn ta thả tỷ tỷ của hắn ra... nếu không sẽ huyết tẩy Liễu Thanh phường này. Ngươi biết kết cục của hắn thế nào không?"
"Sau đó, bốn vị đương gia của Thanh Long trại cùng ra tay, bắt cả hắn và tỷ tỷ của hắn về trại, bị Đại đương gia có sở thích Long Dương kia đùa bỡn đến gần chết... Ngươi thấy kết cục của mình có thể tốt hơn bọn họ sao?"
Ánh mắt Già Lam lập tức trở nên băng giá.
Đông—!
Một vầng sáng màu lam nhạt lóe lên trong con ngươi nàng, nắm đấm của nàng nện vào ngực Trần Lột Da, đánh bay hắn như diều đứt dây, phá tan một bức tường, cả người đầy máu nằm giữa đống gạch vụn.
Sau khi cưỡng ép ra đòn, sắc mặt Già Lam càng thêm tái nhợt, thân hình nàng loạng choạng suýt ngã, đành phải vịn tường đi ra khỏi căn nhà gỗ, men theo con đường băng tuyết nhỏ, từng chút một đi ra ngoài thành...
. . .
"Liễu Thanh phường?"
Nhìn tòa kiến trúc đèn đuốc sáng trưng trước mắt, ánh mắt của đám người Lâm Thất Dạ lập tức trở nên kỳ quái.
"Lại là nơi thế này à? Dù có ghé thăm chốn hoa lâu thì cũng không cần từ Trường An ghé một mạch đến tận đây chứ?" Lâm Thất Dạ không nhịn được lên tiếng.
"Ta thấy cũng không tệ mà, vừa ấm áp lại có đồ ăn, với lại nhỡ đâu múa phường ở huyện Thanh Sơn này lại thú vị hơn ở Trường An thì sao?" Chloe hai mắt sáng rực.
Công Dương Uyển đứng bên cạnh họ, không nói gì, chỉ nhẹ nhàng sờ lên mặt, liền biến thành một thiếu niên có khuôn mặt thanh tú.
Chloe thấy vậy cũng thuần thục lấy ra khăn che mặt và mũ rộng vành, che đi dung mạo của mình.
Thấy gần đây cũng không có nơi nào tốt hơn, Lâm Thất Dạ thở dài, đành dẫn ba người đi vào.
Có tiền mở đường, bốn người thuận lợi tiến vào một gian phòng thuê. Chẳng mấy chốc, không ít điểm tâm và đồ uống đã được dọn lên. Bên ngoài phường gió lạnh buốt, bên trong lại toàn là các kỹ nữ ăn mặc hở hang, giữa những tiếng oanh oanh yến yến tỏa ra một hơi thở khô nóng.
Lâm Thất Dạ cau mày, phất tay xua đi kỹ nữ định đến hầu hạ, tiện tay đóng cửa phòng lại.
"Sao... sao múa phường ở huyện Thanh Sơn này lại khác xa Trường An thế?" Chloe hai tay che mắt, nhưng ánh mắt lại len lén nhìn qua kẽ tay, không ngừng đảo qua những kỹ nữ ăn mặc khêu gợi ở phía dưới, gương mặt ửng lên một vệt hồng.
Ô Tuyền ngồi bên bàn, cúi đầu, mắt nhìn mũi mũi nhìn tâm, hoàn toàn tách mình ra khỏi hoàn cảnh xung quanh.
"Ở Trường An là Tụ Vũ phường, là nơi trang nhã chủ yếu để thưởng thức ca múa... Còn Liễu Thanh phường này nằm ở biên thùy Tây Vực, quanh năm băng giá, tự nhiên không có nhiều người tao nhã, nên việc làm ăn cũng chỉ là mấy chuyện tầm thường thô tục." Công Dương Uyển mang gương mặt thiếu niên kia, vừa thưởng trà vừa thản nhiên nói.
"Tóm lại, chúng ta chỉ ở đây nửa canh giờ, không cần để ý chuyện khác, ăn uống no đủ là được."
Lâm Thất Dạ thì lại không mấy để tâm, dù sao đối với người hiện đại mà nói, trang phục của mấy kỹ nữ bên dưới cũng bình thường thôi, thời hiện đại cứ ra bãi biển nằm là có đầy cảnh đẹp mắt hơn họ.
Đám người ăn chút điểm tâm, Công Dương Uyển liền chậm rãi đứng dậy, đi ra ngoài.
"Ngươi đi đâu đấy?" Lâm Thất Dạ hỏi.
"Như xí." Công Dương Uyển đáp mà không quay đầu lại.
Khi bóng dáng Công Dương Uyển rời đi, Lâm Thất Dạ đang ăn điểm tâm bỗng hơi nheo mắt lại. Hắn suy tư tại chỗ một lát rồi cũng đứng dậy:
"Hai người cứ ở đây chờ, ta cũng đi nhà vệ sinh một lát."
. . .
Liễu Thanh phường.
Hậu viện.
Giữa đống gạch vụn, Trần Lột Da loạng choạng đứng dậy, hắn lau vết máu ở khóe miệng, hùng hổ mắng:
"Con khốn này... Dám đánh ta!? Chẳng qua chỉ là một dị sĩ thôi... Đợi ta đến Thanh Long trại mời cứu binh, ta sẽ khiến ngươi sống không bằng chết!!"
Hắn cất bước, đi thẳng về hướng ngoài thành. Đúng lúc này, một bóng người quỷ mị xuất hiện trước mặt hắn.
"Ai?!"
Bóng đen đột ngột xuất hiện khiến Trần Lột Da sợ hãi lùi lại mấy bước, vẻ mặt có chút dữ tợn.
Trong gió tuyết mờ ảo, một thiếu niên búi tóc bằng trâm đang chậm rãi tiến về phía hắn, trong đôi mắt lạnh lẽo phản chiếu ánh sáng buốt giá, khiến hậu viện vốn đã rét buốt lại càng thêm lạnh lẽo thấu xương.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy gương mặt của thiếu niên kia, Trần Lột Da sững sờ, sau đó hoảng sợ thốt lên:
"Công Dương Chuyết?! Sao có thể? Ngươi không phải đã bị chơi chết rồi sao?!"
Thiếu niên kia không nói gì, chỉ im lặng đi đến trước mặt Trần Lột Da. Kẻ sau mặt mày như gặp quỷ, loạng choạng lùi lại đến sát bức tường. Thấy không còn đường lui, mặt hắn hiện lên vẻ hung ác, rút một thanh đoản đao từ sau hông ra, đột ngột vung về phía mặt thiếu niên!
"Mặc kệ ngươi là người hay quỷ! Lão tử không sợ ngươi!!"
Keng—!
Trần Lột Da còn chưa dứt lời, thiếu niên kia đã tay không đánh bay thanh đoản đao của hắn. Trong thoáng chốc, gương mặt thiếu niên kia nhoáng lên, lại biến thành một phụ nhân xinh đẹp.
"Không đúng... Ngươi là Công Dương Uyển??" Nhìn thấy trò ảo thuật đổi mặt khiến người ta hoa cả mắt này, Trần Lột Da hoàn toàn hoảng loạn. Hắn há miệng định nói gì đó thì một bàn tay đã gào thét tát vào mặt hắn!
Công Dương Uyển ra tay rất mạnh, một cái tát đã đánh ngã Trần Lột Da xuống đất, mấy chiếc răng gãy hòa cùng máu tươi văng ra nền tuyết, bên tai hắn ong ong một trận.
"Lại gặp mặt rồi... Trần Lột Da." Công Dương Uyển thản nhiên nói.
"Ngươi dám đánh ta... Con đàn bà thối tha nhà ngươi, lại dám đánh ta?!" Trần Lột Da bị cái tát này đánh cho tối tăm mặt mũi, một lúc sau cơn giận bốc lên đầu, cả người hắn đột ngột đứng dậy, gầm lên: "Ngươi muốn chết!!"
Bốp—!
Công Dương Uyển lại tát thêm một cái vào bên má còn lại của hắn, đánh bay cả người hắn đi, tiếng rên rỉ đau đớn từ bên cạnh truyền đến.
"Ta đánh ngươi thì sao?" Công Dương Uyển cười lạnh.
"Đừng tưởng ngươi trốn khỏi trại là có thể muốn làm gì thì làm... Ngươi cứ chờ đấy... Đợi Đại đương gia bọn họ tới... Ta..."
"Đại đương gia?"
Công Dương Uyển nhướng mày, gương mặt nàng biến đổi, hóa thành một nam nhân mặt mày dữ tợn, đang lạnh lùng nhìn Trần Lột Da dưới chân:
"Ngươi nói đến tên Đại đương gia đã bị ta thiến rồi băm thành từng khúc, ăn sống nuốt tươi này sao?"