Virtus's Reader
Ta Tại Bệnh Viện Tâm Thần Học Trảm Thần

Chương 1683: Chương 1682 - Già Lam thỉnh cầu

STT 1683: CHƯƠNG 1682 - GIÀ LAM THỈNH CẦU

Là ai?

Già Lam được bọc trong chiếc Hán bào, bị người nọ ôm vào lòng. Thân thể nàng đông cứng đến mức gần như chết lặng, chỉ có thể nhìn rõ được nửa bên gò má của người kia.

Đó dường như là một thanh niên. Dù chỉ thấy nửa khuôn mặt, nhưng cũng không che được vẻ tuấn lãng. Hắn ăn mặc phi phàm, bên hông treo một miếng ngọc bài có khắc hai chữ “Trấn Tà”, trông không giống người thường.

Quan trọng nhất là, hắn vậy mà lại biết tên của mình?

Sau khi rời khỏi Dao Trì, nàng rất ít khi nói tên thật của mình ở nhân gian. Người gần đây nhất biết tên nàng, cũng chỉ có lão phụ nhân đã lừa nàng đến Liễu Thanh phường.

Thì ra là vậy... Lẽ nào là tên Trần Lột Da kia phái người tới bắt nàng?

Nghĩ đến đây, Già Lam liền cắn môi, dùng đôi tay yếu ớt ra sức giãy giụa hòng thoát khỏi vòng tay của Lâm Thất Dạ, nhưng dù nàng có dùng sức thế nào, vòng tay ấy vẫn vững như bàn thạch, không hề lay chuyển.

Dường như cảm nhận được sự giãy giụa của Già Lam, thanh âm ôn nhu kia lại một lần nữa vang lên:

"Đừng sợ, ta đến để cứu ngươi."

Chẳng hiểu vì sao, thanh âm này phảng phất có một loại ma lực nào đó, xoa dịu sự bất an trong lòng nàng, đôi tay đang phản kháng cũng ngừng lại.

"Là ai đã làm ngươi bị thương đến mức này?" Thanh âm kia lại vang lên.

"Ngươi... là ai?"

"Ta tên là Lâm Thất Dạ."

"Ta không quen biết ngươi."

"Sau này sẽ quen biết thôi."

"Ngươi thả ta xuống đi."

"Tình trạng của ngươi bây giờ rất tệ, thả ngươi xuống sẽ chết đó."

"Không cần ngươi quan tâm, thả ta xuống!"

"Ngươi nói cho ta biết ai đã làm ngươi bị thương đến mức này, ta sẽ thả ngươi xuống."

"Ngươi... Ngươi hỏi chuyện này làm gì? Biết cũng vô ích thôi."

"Ngươi không nói cho ta, sao biết là vô ích?"

Thấy Lâm Thất Dạ khó nhằn, Già Lam tức giận trong lòng, nàng thấy tường thành huyện Thanh Sơn ngày càng gần, liền vội vàng há miệng, cắn mạnh vào bàn tay của hắn.

"Á!"

"Sao vậy?"

"Tay ngươi sao lại cứng như vậy! Gãy cả răng của ta rồi!"

"..."

"Không kịp nữa rồi! Ngươi mau thả ta xuống! Bọn chúng sắp đến rồi!" Già Lam vừa chịu đựng cơn đau răng, vừa cố dùng tay đẩy bàn tay của Lâm Thất Dạ ra, nhưng dù nàng có cố gắng thế nào cũng vô dụng.

"Ai cơ?"

"Lũ quái vật muốn giết ta!"

Lâm Thất Dạ nheo mắt, trong đầu hắn lập tức hiện ra bức họa trên chiếc quan tài ở Phong Đô năm đó.

Nếu suy đoán của hắn không sai, những gì được vẽ trên quan tài kia chính là cảnh ngộ mà Già Lam phải trải qua ở thời đại này. Trong đó, điều gây ấn tượng sâu sắc nhất chính là lũ sinh vật quỷ dị nhiều vô tận tựa như thủy triều.

Do kích thước bức họa có hạn, lại thêm việc chế tác phức tạp, nên hình dạng của lũ quái vật kia gần như không thể phân biệt được, nhưng không còn nghi ngờ gì nữa, chúng nó dường như đều đến vì Già Lam.

"Ngươi mau thả ta xuống! Ta không thể vào thành! Nếu không bọn chúng sẽ gây họa cho những người dân khác trong thành!" Già Lam càng lúc càng gấp gáp.

Lâm Thất Dạ dừng bước.

"Bọn chúng còn bao lâu nữa thì tới?"

"Nhiều nhất là nửa nén hương... Ngươi mau thả ta xuống, ngươi không đối phó được bọn chúng đâu!"

"Nửa nén hương sao... Quay về đúng là không kịp nữa rồi."

Lâm Thất Dạ nhìn huyện Thanh Sơn ở phía xa, rồi quay người ôm Già Lam đi về phía vùng băng tuyết.

Đợi đến khi hắn đứng trên một ngọn đồi, mới cẩn thận đặt Già Lam xuống. Chiếc Hán bào màu xanh sồi quấn chặt trên người nàng, trông như một chiếc bánh chưng được gói kỹ, chỉ để lộ ra cái đầu lấm lem đang nhìn Lâm Thất Dạ.

"Ngươi... Ngươi thả ta ra!" Già Lam cố gắng thoát khỏi chiếc Hán bào, nhưng không biết Lâm Thất Dạ đã dùng thủ đoạn gì, nó như thể đã dính liền vào người nàng, căn bản không thể nào cởi ra được.

Già Lam cuộn tròn trong chiếc Hán bào lăn hai vòng trên đất, vừa định lăn xuống đồi thì lại bị Lâm Thất Dạ một tay túm trở về.

Hắn nhìn gương mặt lấm lem mà quật cường kia, khóe miệng không nén được mà cong lên một nụ cười.

"Ngươi cười cái gì!" Già Lam tức giận nói.

"Ta có cười đâu." Nụ cười trên mặt Lâm Thất Dạ lại càng rạng rỡ.

"Rõ ràng là ngươi đang cười! Ngươi có biết ta là ai không? Nếu ngươi dám làm gì ta, ngươi chết chắc rồi!"

"Ồ? Ngươi là ai?"

"Ta chính là..." Già Lam nói được nửa chừng thì lại nhận ra điều gì đó, bèn nuốt nửa câu sau vào bụng, "Ngươi không cần biết!"

"Phải phải phải."

Nghe giọng điệu cực kỳ qua loa của Lâm Thất Dạ, Già Lam càng thêm tức giận. Đúng lúc này, một âm thanh tựa sấm rền từ phía chân trời truyền đến, sắc mặt Lâm Thất Dạ thay đổi, hắn quay đầu nhìn lên tầng mây.

"Cảm ơn áo và ô của ngươi, ngươi mau đi đi! Nếu không đi thì thật sự không kịp nữa đâu!" Sắc mặt Già Lam cũng trở nên khó coi, vội vàng thúc giục.

Lâm Thất Dạ nhìn chằm chằm vào tầng mây trên đỉnh đầu, không nói một lời. Bàn tay hắn đặt lên chuôi thanh kiếm gãy bên hông, tấm áo xanh bay phần phật trong gió tuyết.

"Ngươi muốn làm gì?" Thấy bộ dạng này của Lâm Thất Dạ, Già Lam nhíu mày hỏi.

Lâm Thất Dạ nhắm hai mắt lại, một tay hắn nắm chặt thanh kiếm Kusanagi, từng sợi tơ nhân quả vô hình lan tỏa ra bốn phương tám hướng.

"Ta ngược lại muốn xem thử, có ta ở đây... ai dám làm hại ngươi?"

Già Lam nhìn bóng lưng áo xanh kia, sững sờ tại chỗ.

Ong ——!

Tiếng vù vù trầm thấp vang lên từ trong mây, một cơn thủy triều màu hồng vô tận điên cuồng ập về phía ngọn đồi nơi hai người đang đứng!

"Mi-go?" Lâm Thất Dạ nhìn thấy những con quái vật quen thuộc, lông mày hơi nhíu lại, "Thời đại này, hẳn không phải là An Khanh Ngư... Là 【 Chìa Khóa Của Cánh Cổng 】?"

Ở thời đại này, các vị thần của Thần hệ Cthulhu vẫn chưa giáng lâm, Mi-go với tư cách là một chủng tộc theo đuổi chân lý, lẽ ra cũng không nên xuất hiện. Tuy nhiên, chúng nó có năng lực tự do xuyên qua không thời gian, hẳn là đã đến từ một dòng thời gian khác để truy sát Già Lam.

Thời đại của An Khanh Ngư là ở hơn hai nghìn năm sau, hắn hẳn là không có cách nào để Mi-go vượt qua một khoảng thời gian dài như vậy, cho nên lũ Mi-go trước mắt này chỉ có thể đến từ 【 Chìa Khóa Của Cánh Cổng 】.

"Số lượng còn nhiều hơn lần trước..." Già Lam nhìn những bóng hình màu hồng che kín cả bầu trời, sắc mặt vô cùng khó coi. Ánh mắt nàng liếc sang Lâm Thất Dạ, dường như đang đắn đo điều gì.

"Này! Ngươi tên là Lâm Thất Dạ phải không?"

"Sao thế?"

"Ngươi có thể đồng ý với ta một chuyện được không?"

"Ngươi nói đi."

"Thời gian của ta không còn nhiều nữa... Trong ngực ta có một cái đan ấm, ngươi hãy lấy nó đi, bốn ngày sau, giúp ta đưa đến Côn Luân Sơn." Già Lam bám chặt hai chân xuống nền tuyết, cứ thế quấn trong chiếc Hán bào mà đứng dậy, trông như một cái nem rán màu xanh.

"Đan ấm?"

Lâm Thất Dạ nhíu mày, tạm thời buông thanh kiếm Kusanagi xuống, đi tới trước mặt Già Lam, từ trong ngực áo nàng lấy ra một chiếc đan ấm màu trắng.

Hắn lật chiếc đan ấm lại, chỉ thấy dưới đáy có khắc ba chữ lớn vô cùng rõ ràng:

—— 【 Bất Hủ Đan 】.

"Đây là một vật rất quan trọng, liên quan đến thiên hạ thương sinh!" Già Lam lảo đảo đứng trong cơn gió lạnh buốt, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, "Ta vốn định thử một lần nữa, xem có thể gắng gượng qua được đợt truy sát này của bọn chúng không... Nhưng với số lượng này, xem ra là hết hy vọng rồi.

Ngươi che ô cho ta, khoác áo cho ta, còn muốn đưa ta vào thành, hẳn không phải là người xấu. Có lẽ việc ngươi xuất hiện ở đây, chính là con đường sống duy nhất mà vận mệnh dành cho nó.

Ngươi mau mang đan ấm đi đi, ta sẽ cản chân bọn chúng giúp ngươi!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!