Virtus's Reader
Ta Tại Bệnh Viện Tâm Thần Học Trảm Thần

Chương 1893: Chương 1893 - Bắt đầu dung hợp

STT 1893: CHƯƠNG 1893 - BẮT ĐẦU DUNG HỢP

Truyện được dịch bởi Pʜᴜ̛ᴏ̛́ᴄ M αɴʜ

Cần truyện đọc off liên hệ ƶᴀʟᴏ: 0704 730 588 (Phước Mạnh) hoặc fb.com/Damphuocmanh

Kỷ Niệm trầm ngâm giây lát, quả thật là như vậy.

Chẳng ai hiểu rõ ba Trụ Thần hơn Tổ Thần vĩ đại, nếu y là một trong ba Trụ Thần của Khắc Hệ, khi chứng kiến Tổ Thần sắp khôi phục thực lực, ắt hẳn cũng muốn giành lấy tiên cơ, hủy diệt Địa Cầu trước hết... Mà nay Đại Hạ đã chuẩn bị sẵn sàng nghênh chiến, không nghi ngờ gì đây chính là thời cơ tốt nhất để Tổ Thần quay về.

“Đúng vậy... Dù là khôi phục tín ngưỡng để Tổ Thần điện trở lại Địa Cầu, nhưng làm sao ngươi có thể khiến nó đáp xuống ngay trước mặt mình được?” Kỷ Niệm bỗng nhớ ra điều gì, nghi hoặc hỏi: “Ngươi đã thương lượng trước với bọn họ?”

“Không phải, ta chỉ kích hoạt sợi dây nhân quả giữa ta và Tổ Thần trong điện, nó liền tự tìm đến đây.” Lâm Thất Dạ suy nghĩ một chút rồi nói: “Có lẽ là Ám Tổ đã cảm nhận được lời triệu hoán của ta?”

“...... Mặt mũi ngươi lớn đến vậy sao?” Kỷ Niệm không nhịn được buông lời châm chọc.

Ngờ đâu, lần này Lâm Thất Dạ không phản bác, mà cúi đầu, tựa như đang nghiêm túc suy tư điều gì đó...

Hai bóng người cùng một tòa thần điện khổng lồ nhanh chóng biến mất nơi cuối chân trời.

...

Hải đảo.

“Cho nên... Ngươi chuẩn bị kỹ càng nghênh đón ta là vì ngươi đã sẵn sàng đón nhận cái chết sao? An Khanh Ngư thân yêu của ta?”

An Khanh Ngư với đôi mắt xám tro không hề sợ hãi, hắn nhìn thẳng vào con mắt của 【Hỗn Độn】 mà không nói một lời.

【Hỗn Độn】 định nói thêm gì đó, bỗng nhiên nhíu mày, quay đầu nhìn về một hướng nào đó.

“Tổ Thần?!”

Trong mắt hắn, hiếm thấy hiện lên một tia kinh ngạc.

Sau đó, hắn như nghĩ thông suốt điều gì, thầm nghĩ: “Thánh ước thứ hai... Thì ra, mục tiêu ngươi xua tan Mê Vụ Địa Cầu là Tổ Thần? Xem ra ta đã đánh giá thấp ngươi...”

“Có vẻ như, kế hoạch của ngươi lại bị người khác phá vỡ.” An Khanh Ngư nhạy bén nắm bắt được sự biến đổi trong thần sắc của 【Hỗn Độn】, thản nhiên lên tiếng.

“Kế hoạch? Ta nào có kế hoạch gì?” 【Hỗn Độn】 cười nhạo một tiếng: “Tuy nhiên, Lâm Thất Dạ đúng là đã cho ta một bất ngờ thú vị... Vì vậy, mọi chuyện càng thêm thú vị!”

Hắn dừng lại một chút, như có điều suy nghĩ nói: “Thế nhưng, nếu Tổ Thần cũng trở về chiến trường này, thì lực lượng của Khắc Hệ dường như không đủ... Nếu cuối cùng thật sự để Lâm Thất Dạ chiếm thế thượng phong, chẳng phải sẽ thiếu đi phần đặc sắc sao?”

An Khanh Ngư nhìn 【Hỗn Độn】 lúc cười to lúc cau mày, ánh mắt tĩnh lặng vô cùng, phảng phất không muốn để tâm đến kẻ điên cuồng thất thường này.

【Hỗn Độn】 suy tư giây lát, ánh mắt lại rơi vào An Khanh Ngư, hai con ngươi hơi nheo lại.

“Tốt lắm... Xem ra số ngươi cũng may.”

“Sao vậy? Nhặt được bảo bối nên không giết ta nữa?” An Khanh Ngư mặt không biểu cảm hỏi.

“Ta đổi ý rồi.” 【Hỗn Độn】 nhún vai: “Ngươi chết, 【Môn Chi Thược】 liền triệt để không cách nào khôi phục... Chỉ dựa vào ta và Nicholas, đối phó với Tổ Thần cũng không dễ dàng, một khi đã vậy, chi bằng để ngươi phát huy chút sức tàn cuối cùng.”

Không đợi An Khanh Ngư nói gì, 【Hỗn Độn】 liền nắm lấy vai hắn, thân hình thoắt một cái, đã đến trước tòa phế tích Chân Lý Chi Môn.

An Khanh Ngư vốn đã suy yếu vô cùng, đột nhiên di chuyển với tốc độ cao như vậy, một cơn choáng váng ập đến, còn chưa kịp đứng vững, một bàn tay đã đẩy hắn đến sát biên giới của phế tích Chân Lý Chi Môn.

Hắn một tay vịn vào cánh cửa đá lạnh lẽo, chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía người đàn ông cao lớn tối đen kia, trầm giọng hỏi:

“Ngươi... muốn làm gì?”

“Trước khi ta rời đi đã nói với ngươi, trong bốn năm, muốn nhìn thấy 【Môn Chi Thược】 khôi phục, bây giờ thời hạn đã sớm qua.” 【Hỗn Độn】 chậm rãi lên tiếng:

“Từ giờ trở đi, ngươi chỉ có thể làm một việc... Dung hợp linh hồn với Chân Lý Chi Môn, triệt để vá lấp lỗ hổng của nó, để 【Môn Chi Thược】 vượt qua dòng sông thời gian, một lần nữa thức tỉnh trong cơ thể ngươi.”

“Ngươi muốn giam lỏng ta sao?”

“Đúng thì sao?” 【Hỗn Độn】 thản nhiên đáp: “Đừng quên, ngươi chỉ là một mảnh vỡ của Chân Lý Chi Môn... Tu bổ Chân Lý Chi Môn chính là sứ mệnh của ngươi, cũng là lý do ta mang ngươi trở về.”

An Khanh Ngư nhìn chằm chằm vào mắt 【Hỗn Độn】 hồi lâu, sau đó chậm rãi mở miệng:

“Ta hiểu rồi.”

“Bây giờ hãy bắt đầu đi... Ta sẽ ở đây nhìn ngươi.” 【Hỗn Độn】 tựa vào một tảng đá lớn, nheo mắt nhìn An Khanh Ngư, ung dung nói.

An Khanh Ngư không nói nhiều, hắn biết mình không còn lựa chọn nào khác, bèn ngồi xếp bằng xuống dưới chân tòa phế tích Chân Lý Chi Môn hùng vĩ.

Hắn cắn nát đầu ngón tay, nhẹ nhàng thoa lên khóe mắt, đôi đồng tử xám tro hiện lên một vòng huyết sắc.

Ầm——!

Gần như cùng lúc, phế tích Chân Lý Chi Môn như được kêu gọi, chấn động dữ dội, hư ảnh cánh cửa chồng lên phế tích, sương mù xám xịt cuồn cuộn từ bên trong cửa, bao bọc lấy An Khanh Ngư.

Từng đốm tinh quang sáng lên từ hư không, đan thành dải lụa kết nối An Khanh Ngư với Chân Lý Chi Môn. Ánh sáng thần bí lộng lẫy chảy tràn trên bề mặt phế tích, khiến bóng ảnh hư ảo của cánh cửa dần vá lại những chỗ khuyết.

Cơ thể An Khanh Ngư hơi run lên, đầu ngón tay phải của hắn hiện ra một màu xám tro, tựa như đá vôi, đang dần lan lên trên.

Thấy cảnh này, khóe miệng 【Hỗn Độn】 dần dần nhếch lên.

Linh hồn An Khanh Ngư đã kết nối với Chân Lý Chi Môn, bây giờ Chân Lý Chi Môn đang đơn phương hấp thụ linh hồn hắn để tu bổ bản thân, ít thì mười ngày, nhiều thì một tháng, linh hồn hắn sẽ hoàn toàn dung nhập vào Chân Lý Chi Môn, đến lúc đó, 【Môn Chi Thược】 có thể lấy thân thể hắn làm môi giới, một lần nữa thức tỉnh trên thế giới này.

Quá trình này một khi bắt đầu, đối với An Khanh Ngư mà nói là không thể đảo ngược, bởi vì sức mạnh của Chân Lý Chi Môn mạnh hơn linh hồn hắn rất nhiều, hắn đã định sẵn chỉ có thể là bên bị hấp thụ.

“Rất tốt.” 【Hỗn Độn】 cười tủm tỉm: “Hi vọng lần sau gặp lại, ngươi đã là 【Môn Chi Thược】 chân chính...”

Dứt lời, 【Hỗn Độn】 đưa tay nắm chặt hư không trên đỉnh đầu, không gian xung quanh bỗng vặn vẹo, bầu trời xanh thẫm như bị bao trùm bởi màu đỏ sậm, cả hòn đảo đều bị ẩn giấu vào một không gian khác, hoàn toàn biến mất trên mặt biển.

Làm xong tất cả, 【Hỗn Độn】 quay người rời đi, thân hình trong nháy mắt biến mất tại chỗ.

Bầu trời đỏ nhạt như máu tươi.

An Khanh Ngư bị vây giữa phế tích Chân Lý Chi Môn, mắt nhìn về hướng nhà máy nơi xa, lẩm bẩm:

“Ngày này, rốt cuộc cũng đến...”

Trong màn sương mù xám xịt vô tận, hai mắt hắn từ từ nhắm lại, bất động như tượng đá.

...

Biên cảnh Đại Hạ.

“Gần đến nơi rồi.” Lâm Thất Dạ dừng thân hình trên bầu trời một vùng biển: “【Hắc Sơn Dương】 không đuổi theo, nguy cơ đã được giải trừ.”

Nghe vậy, Kỷ Niệm cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm...

“Phi vụ này... còn kích thích hơn cả những gì ta làm trong mấy năm qua.”

Kỷ Niệm vươn vai, như nhớ ra điều gì, hai mắt sáng lên nhìn về phía Lâm Thất Dạ: “Chuyện ta đáp ứng ngươi đã hoàn thành! Đã nói là năm phát pháo, khi nào thực hiện?”

“...... Cứ chờ đã, ta còn có việc cần làm.”

Kỷ Niệm tức đến xanh mặt.

“Ngươi không định chơi xấu đấy chứ?!”

“Yên tâm, ta nói được thì làm được.” Lâm Thất Dạ quay đầu nhìn Tổ Thần điện rộng lớn, trầm mặc một lát: “Trước đó, ta còn có chút nghi hoặc... cần được giải đáp.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!