STT 212: CHƯƠNG 212 - LÊN ĐƯỜNG BÌNH AN
"Càng hiểu rõ, lại càng cảm thấy gánh nặng trên vai thêm trĩu." Bách Lý mập mạp thở dài, sau đó tự giễu lắc đầu, "Không ngờ tới, ta đường đường là tiểu thái gia của gia tộc Bách Lý, mà cũng có ngày trở thành Người Gác Đêm..."
"Nói cho đúng thì ngươi vẫn chưa phải là Người Gác Đêm, lễ tuyên thệ ngày mai mới bắt đầu." Tào Uyên chỉnh lại.
"...Tào Uyên, ngươi được lắm, tiểu gia ta bây giờ là bệnh nhân đấy, ngươi còn đến chọc ngoáy ta à? Lương tâm của ngươi không cắn rứt sao?"
"Không."
"..." Bách Lý mập mạp xắn tay áo lên, ra vẻ như muốn sống mái một phen với Tào Uyên.
Lâm Thất Dạ mỉm cười nói: "Mập mạp, ngươi nên trân trọng cơ hội bây giờ đi, bởi vì... sau ngày mai, sẽ không còn ai có thể chọc ngoáy ngươi nữa."
Nghe câu này, Tào Uyên và Bách Lý mập mạp đều sững sờ, rồi cùng lúc im lặng.
Lâm Thất Dạ trầm mặc một lát, nhìn Bách Lý mập mạp rồi nói: "Sau khi về Quảng Thâm, ngươi định làm gì? Về nhà? Hay là đến Người Gác Đêm?"
Bách Lý mập mạp không chút do dự: "Đến Người Gác Đêm."
Tào Uyên nhíu mày: "Mấy tỷ tỷ hầu gái của ngươi thì sao, từ bỏ à?"
"Vẫn muốn chứ." Bách Lý mập mạp nói năng đầy chính nghĩa: "Khi nào tổ chức cần, ta sẽ là Người Gác Đêm. Khi nào tổ chức rảnh rỗi... ta vẫn là đệ đệ đẹp trai của các tỷ tỷ hầu gái, hắc hắc hắc."
Tào Uyên liếc mắt, nhìn về phía Lâm Thất Dạ: "Ta ở thành phố Hoài Hải, cách Thương Nam rất gần, lúc nào rảnh có thể đến tìm ta."
Lâm Thất Dạ ừ một tiếng.
"Thất Dạ, nghe ta nói này... ngươi cứ lập thẳng một tiểu đội đặc biệt đi." Bách Lý mập mạp bĩu môi.
Lâm Thất Dạ sững sờ: "Tiểu đội đặc biệt?"
"Đúng vậy, ngươi nghĩ mà xem, ngươi là Đại diện của song thần, làm đội trưởng một tiểu đội đặc biệt thì có vấn đề gì chứ? Sau khi ngươi làm đội trưởng rồi thì có thể thành lập tiểu đội, đến lúc đó kéo hết bọn ta vào, chẳng phải chúng ta lại được tụ tập với nhau sao?"
Bách Lý mập mạp càng nói càng kích động: "Ngươi là Đại diện của song thần, ta là tiểu thái gia của nhà Bách Lý, có thể được gọi là người thu thập cấm vật! Làm một đội viên của tiểu đội đặc biệt, không làm ngươi mất mặt chứ?
Tên ngốc Tào Uyên này tuy không hợp tính với ta, nhưng Cấm Khư của hắn cũng thuộc loại siêu cao nguy trong những nơi siêu cao nguy, được mệnh danh là người mạnh nhất dưới Thần Khư, làm một đội viên của tiểu đội đặc biệt, không quá đáng chứ?
Tiếc là Chảnh ca... À không, bốn người chúng ta mà tập hợp lại, chẳng phải tiểu đội đặc biệt mạnh nhất sẽ ra đời hay sao?!"
"Bốn người, sao đủ để lập một tiểu đội đặc biệt?" Tào Uyên lắc đầu.
"Ài, thế giới lớn như vậy, chắc chắn sẽ có người hợp cạ với chúng ta mà thực lực lại mạnh mẽ chứ? Thật sự không được thì kéo cả Mạc Lỵ vào là xong..."
"Phản đối yêu đương công sở!" Tào Uyên giơ tay.
"Ta cũng phản đối." Lâm Thất Dạ giơ tay theo.
"Được được được, vậy không cho Mạc Lỵ vào... Haiz, nhân sự không phải là vấn đề, luôn có cách giải quyết mà."
Lâm Thất Dạ ngẩn ngơ nhìn đống lửa trước mắt, trong đầu hiện lên hình ảnh của tiểu đội 【 Mặt Nạ 】, bọn họ vây quanh một bàn ăn, vui vẻ cười đùa mắng mỏ; bọn họ khoác lên hộp đao không nói một lời, cùng nhau đi đến vực sâu và địa ngục...
Hình như, cũng không tệ thật?
"Thành lập tiểu đội đặc biệt vẫn còn quá sớm, ngươi đã thấy tiểu đội đặc biệt nào để một tân binh Trì cảnh làm đội trưởng chưa?" Lâm Thất Dạ lắc đầu: "Hơn nữa, chuyện này cũng phải do cấp cao của Người Gác Đêm quyết định, chúng ta nói không có tác dụng."
"Cũng đúng..." Bách Lý mập mạp thở dài, sau đó nhìn Lâm Thất Dạ chăm chú: "Nhưng mà, đợi đến ngày nào đó thật sự có cơ hội thành lập tiểu đội đặc biệt, nhất định phải đến Quảng Thâm tìm ta!"
Tào Uyên nói tiếp ngay sau đó: "Còn có ta, ta đợi ở thành phố Hoài Hải."
Lâm Thất Dạ nhìn vẻ mặt trịnh trọng của bọn họ, gật đầu thật mạnh: "Nếu có ngày đó, ta nhất định sẽ làm vậy."
Dưới vòm trời lấp lánh ánh sao, mùi thịt nướng nồng đậm tan vào trong gió, ba thiếu niên ngồi bên nhau, giọng nói của họ vang vọng trên sân thượng.
Không chỉ ở phòng y tế, cảnh tượng như vậy cũng đang lặng lẽ diễn ra ở mọi ngóc ngách trong doanh trại huấn luyện.
Hôm nay, không có huấn luyện viên nào đến ngăn cản bọn họ.
...
Sáng sớm hôm sau.
Bách Lý mập mạp hiếm khi không ngủ nướng, mà dậy từ rất sớm để vệ sinh cá nhân, gấp chăn, thu dọn hành trang, rồi đứng trước gương cẩn thận cài từng chiếc cúc trên bộ quân phục.
"Thất Dạ, trông ta thế nào?"
Hắn xoay người, nhìn về phía Lâm Thất Dạ đã chuẩn bị xong từ sớm.
"Rất chỉnh tề, rất có tinh thần." Lâm Thất Dạ quan sát kỹ một lượt, nghiêm túc gật đầu.
Bách Lý mập mạp cười cười, liếc nhìn đồng hồ trên tường: "Chắc cũng đến lúc phải đi rồi."
Lâm Thất Dạ ngạc nhiên nhíu mày: "Còn nửa tiếng nữa mới đến giờ làm lễ, đi bây giờ sao?"
"Đi sớm một chút, không sai được đâu."
"Đi."
Hai người rời khỏi ký túc xá, đi thẳng đến sân huấn luyện. Khi đến nơi, Lâm Thất Dạ mới phát hiện hơn một nửa tân binh trong doanh trại đã có mặt.
Bọn họ mặc quân phục chỉnh tề, đứng nói chuyện với nhau trên sân huấn luyện, trên gương mặt ai cũng lộ vẻ trang nghiêm xen lẫn sự phấn khích không thể che giấu.
Bọn họ đã vào doanh trại huấn luyện được một năm.
Một năm qua, bọn họ đã nếm trải khổ cực, đã kêu than mệt mỏi, đã từng nghĩ đến việc từ bỏ, nhưng cuối cùng họ vẫn kiên trì vượt qua, họ đã lột xác.
Bây giờ, khoảnh khắc họ phải đối mặt là thời khắc vinh quang nhất, cũng là thời khắc quan trọng nhất trong một năm qua.
Thời gian trôi đi từng giây từng phút, chẳng mấy chốc đã đến lúc buổi lễ tuyên thệ sắp bắt đầu, các huấn luyện viên lần lượt bước lên đài diễn võ, đám tân binh đang xôn xao lập tức im lặng.
Ánh mắt Viên Cương lướt qua đám người, bình tĩnh nói:
"Trước khi lễ tuyên thệ bắt đầu, còn có một việc..."
Mọi người đều sững sờ, ngay sau đó, mấy vị huấn luyện viên cầm những chiếc hộp đen đi lên phía trước, Viên Cương nói tiếp:
"Trong hành động cứu viện lần này, các ngươi đã thể hiện vô cùng xuất sắc. Trước đại nạn, các ngươi đã thực sự cho thấy vinh quang của quân nhân Đại Hạ, của Người Gác Đêm chúng ta!
Vì vậy... chúng ta quyết định trao tặng cho mỗi một tân binh tham gia hành động cứu viện một huy chương Tinh Hỏa."
Ánh mắt của tất cả mọi người ở dưới đài lập tức sáng lên, vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc và vui mừng.
"Và trong hành động cứu viện lần này, chúng ta còn có hai chiến sĩ đã hy sinh, trong số đó có một người, vì bảo vệ tính mạng của đồng đội và huấn luyện viên, đã lựa chọn hy sinh bản thân...
Tên của hắn là Thẩm Thanh Trúc."
Nghe thấy ba chữ này, tất cả mọi người đều im lặng.
"Hắn từng là một tân binh đau đầu của doanh trại, nhưng hắn... là anh hùng của Người Gác Đêm. Tại đây, chúng ta quyết định truy tặng cho Thẩm Thanh Trúc một huy chương Tinh Huy!"
Dứt lời, tất cả huấn luyện viên trên đài đồng thời giơ tay phải lên, nghiêm trang chào theo kiểu nhà binh!
Cùng lúc đó, tất cả tân binh dưới đài cũng đồng loạt giơ tay, vẻ mặt trang nghiêm kính lễ.
Các huấn luyện viên trao huy chương cho từng người, còn chiếc huy chương thuộc về Thẩm Thanh Trúc thì được huấn luyện viên Hồng trịnh trọng cất đi.
Chiếc huy chương này, cùng với áo choàng, thanh đao thẳng và huy hiệu thuộc về hắn, sẽ được chôn cất tại lăng mộ của Người Gác Đêm.
Dưới đài, Lý Lượng và Đặng Vĩ hai mắt hằn lên những tơ máu, thân thể họ khẽ run, họ nhìn chiếc huy chương lấp lánh, siết chặt nắm đấm...
Thẩm ca, lên đường bình an.