STT 251: CHƯƠNG 251: SỨ MỆNH TẤT ĐẠT
Ầm ——! !
Tiếng nổ kinh thiên động địa liên tiếp vang lên, ngọn lửa màu hồng xua tan màn sương lạnh chung quanh, trường thương trong tay Hồng Anh run lên, trong chốc lát đã xuyên thủng mi tâm của hai con Sương Chi Cự Nhân.
Cảm nhận được sức mạnh toát ra từ người nàng, Trần Mục Dã kinh ngạc lên tiếng:
"Ngươi đột phá rồi?"
Hồng Anh quét ngang trường thương, cười hì hì một tiếng: "Lần này đến Thượng Kinh, chúng ta cũng không phải là không có chút tiến bộ nào đâu! Vị đội trưởng của thành phố Thượng Kinh tên Thiệu Bình Ca đó vẫn rất lợi hại."
"Không chỉ có Hồng Anh, ta cũng đã đột phá 'Xuyên' cảnh."
Ôn Kỳ Mặc khẽ mỉm cười, mười ngón tay đan vào nhau trước ngực. Tim của hai con Sương Chi Cự Nhân đột nhiên xuất hiện từng sợi tơ đen, giống như kén tằm, trong nháy mắt trói chặt chúng nó tại chỗ.
Ngay sau đó, hai viên đạn đen kịt bắn lén ra, xuyên thủng mi tâm của hai con cự nhân.
Một bên, Ngô Tương Nam và Tư Tiểu Nam bất đắc dĩ nhìn nhau. Lần này đến Thượng Kinh, chỉ có hai người bọn họ là không đột phá. Ngô Tương Nam là vì bản thân vốn đã ở 'Xuyên' cảnh, còn Tư Tiểu Nam có lẽ là do thiên phú không đủ.
Về phần Lãnh Hiên... hắn vốn không có Cấm Khư, chỉ dựa vào cấm vật tên là 【 Kho quân dụng di động 】 cùng kỹ năng xạ kích đỉnh cao để chiến đấu, dĩ nhiên cũng không có gì gọi là đột phá.
Cộng thêm An Khanh Ngư, người dù chưa tới 'Xuyên' cảnh nhưng thực lực đã đủ để vượt cấp chiến đấu, trong bảy người này đã có bốn vị 'Xuyên' cảnh trấn giữ.
Dựa vào sức chiến đấu cá nhân cực mạnh của một vài người và sự phối hợp đồng đội hoàn hảo, bảy người bọn họ đã chặn đứng được bầy Sương Chi Cự Nhân đang cuồn cuộn kéo đến ngay trước trạm thu phí.
Nhưng dù vậy, trong đôi mắt An Khanh Ngư vẫn tràn đầy vẻ ngưng trọng.
Bên trong cổng dịch chuyển phía sau, Sương Chi Cự Nhân vẫn đang được triệu hồi liên tục không ngừng, hơn nữa tốc độ triệu hồi còn nhanh hơn tốc độ bọn họ tiêu diệt!
Nếu cứ tiếp tục kéo dài, đợi đến khi Sương Chi Cự Nhân một lần nữa tập hợp thành một dòng lũ khoảng hai trăm con, thì tiểu đội 136 không tài nào chống đỡ nổi.
Nói cách khác, nếu không giải quyết vấn đề từ gốc rễ, bọn họ vốn không thể cầm cự được bao lâu.
Đúng lúc này, một chiếc máy bay vận tải gào thét lướt qua bầu trời, tiếng ù ù trầm thấp trong nháy mắt đã thu hút sự chú ý của mọi người. Chỉ thấy chiếc máy bay vận tải đó lượn một vòng giữa không trung, liền có tám bóng người màu vàng kim từ trong khoang nhảy xuống!
"Ha ha ha ha ha! Lâm Thất Dạ! Lão nương đến bắt ngươi đây! Không được phản kháng! Ngoan ngoãn gia nhập tiểu đội 【 Phượng Hoàng 】 của chúng ta đi!"
Cô gái tóc vàng dẫn đầu vừa hạ xuống vừa cất tiếng cười ngông cuồng trong gió, bảy người phía sau bất đắc dĩ che mặt, phảng phất như muốn giả vờ không quen biết nữ nhân này.
"Hạ Tư Manh! Ngươi cái đồ nữ nhân điên này! Ngươi có biết bắt cóc máy bay vận tải quân sự là tội lớn thế nào không? Lần này trở về chúng ta chắc phải ra tòa án binh!" Khổng Thương không nhịn được chửi ầm lên.
Hạ Tư Manh không hề để tâm, nói: "Ra thì ra thôi, trước đây cũng không phải chưa từng ra."
Khổng Thương: ...
"Có điều, tình hình của thành phố này có vẻ không ổn lắm." Ánh mắt Khổng Thương rơi xuống rìa thành phố, nhìn chiến trường hỗn loạn kia, chân mày hơi nhíu lại, "Đây là... Loki?"
Nghe được hai chữ này, biểu cảm của tất cả mọi người đều trở nên nghiêm túc, ngay cả Hạ Tư Manh cũng không ngoại lệ.
Nàng nhíu mày: "Thần chiến mười năm trước, lại bắt đầu rồi sao? Tại sao chúng ta không nhận được tin tức gì?"
"Không biết, chắc chắn có khâu nào đó đã xảy ra vấn đề." Khổng Thương nhìn theo hướng di chuyển của Sương Chi Cự Nhân, ánh mắt rơi vào mấy cổng dịch chuyển, "Đội trưởng, chuyện cô tìm Lâm Thất Dạ, e là phải tạm gác lại đã."
"Ừm." Sắc mặt Hạ Tư Manh hiếm khi lộ ra vẻ nghiêm túc, "Cứu người trước đã."
Khổng Thương nhìn tiểu đội 136 đang chiến đấu hăng hái, do dự một chút rồi nói: "Bọn họ vẫn còn chống cự được, chúng ta đi phá hủy mấy cái cổng dịch chuyển trước, nếu không thì chỉ là chữa phần ngọn chứ không chữa được gốc."
"Tam A Ca, trông vào cô cả đấy."
Hạ Tư Manh quay đầu nhìn về phía một nữ tử sau lưng, người sau gật đầu, thân hình trong chốc lát hóa thành một con Hỏa Phượng khổng lồ, ngọn lửa rực cháy kéo theo một cái đuôi lửa thật dài trong không khí, lao xuống từ trên trời, vững vàng đỡ lấy bảy người đang ở giữa không trung.
Bọn họ đứng trên lưng Hỏa Phượng Hoàng, mũ giáp màu vàng óng tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt dưới tầng mây sấm, nhanh chóng đuổi theo hướng cổng dịch chuyển!
"Là tiểu đội 【 Phượng Hoàng 】." Trần Mục Dã liếc mắt một cái liền nhận ra mấy người đang đi xa, trong mắt hiện lên một tia vui mừng.
Có một tiểu đội đặc nhiệm đến giúp, đây không thể nghi ngờ là một tin tức cực tốt đối với Thương Nam!
Chỉ cần bọn họ có thể phá hủy mấy tòa cổng dịch chuyển kia, việc tiêu diệt toàn bộ Sương Chi Cự Nhân cũng chỉ là vấn đề thời gian.
Nơi xa, Loki nhìn tiểu đội 【 Phượng Hoàng 】 từ trên trời giáng xuống, lắc đầu, cười lạnh nói: "Một tiểu đội đặc nhiệm mà thôi, chỉ là một con kiến lớn hơn một chút... Cứ cho là các ngươi phá hủy được cổng dịch chuyển thì đã sao?"
Hắn chậm rãi quay đầu, ánh mắt rơi xuống người Trần Mục Dã đang hăng hái chiến đấu trước trạm thu phí.
"Ta đã... tìm thấy nó."
Loki nhìn chăm chú vào Trần Mục Dã, trên người tỏa ra dao động không gian, một chân bước về phía trước, định dịch chuyển vào trong chiến trường.
Tít tít tít ——!
Nhưng đúng lúc này, một tiếng còi xe điện trong trẻo từ xa truyền đến, cứ thế cắt ngang việc dịch chuyển của Loki.
Sắc mặt Loki cứng đờ, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một bóng người quen thuộc mặc đồng phục màu vàng đang cưỡi xe điện, lao xuống từ trên đỉnh núi.
Xoẹt!
Với một cú trượt bánh hoàn hảo, anh chàng giao hàng này đã cưỡi xe đứng vững vàng trước mặt Loki. Hắn thò tay vào thùng giữ nhiệt, lại lấy ra một hộp pizza.
"Chào ngươi, đồ ăn của ngươi."
Loki nhíu mày, hắn nhìn chằm chằm người trẻ tuổi đang đội mũ bảo hiểm giao hàng trước mắt, tò mò hỏi:
"Làm thế nào mà ngươi hết lần này đến lần khác tìm được ta vậy?"
"Bởi vì tên của ngươi có trên đơn hàng của ta." Anh chàng giao hàng từ trong túi móc ra một tờ phiếu nhỏ nhàu nát, trên phần người nhận hàng ghi rõ "Asgard Bắc Âu —— Thần Lừa Lọc Loki".
Mà ở cột món ăn đã đặt, thì viết hai chữ to màu đỏ.
—— Tử Vong.
Anh chàng giao hàng cất tờ phiếu đi, nghiêm túc nói: "Mễ Đoàn Giao Hàng, sứ mệnh tất đạt!"
Loki cẩn thận đánh giá hắn vài lần, không khỏi có chút buồn cười: "Thú vị... Ngươi tên là gì?"
"Lộ Vô Vi." Người trẻ tuổi bình tĩnh đáp, "Một người giao hàng bình thường."
"Chỉ bằng một mình ngươi, không cản được ta đâu." Loki lắc đầu, "Mấy kẻ mạnh nhất của loài người các ngươi, một kẻ ở Đông Hải, một kẻ ở Bắc Cương, một kẻ bị Indra cầm chân, còn một kẻ nữa đang ngủ say... 【 Oán Niệm của Shiva 】 chắc chắn sẽ rơi vào tay ta."
"Ta biết ta không thắng được ngươi." Lộ Vô Vi lặng lẽ đội mũ bảo hiểm giao hàng lên, "Ta chỉ cần cầm chân ngươi... là đủ rồi."
"Ngươi cho rằng cầm chân được ta, chỉ bằng cái tiểu đội quèn đó và tiểu đội đặc nhiệm kia là có thể thay đổi được đại cục sao?" Loki cười lạnh nói, "Ngươi không biết gì về sức mạnh của ta, về Asgard cả."
Nói xong, hắn đưa tay chỉ về phía bầu trời xa xa, một xoáy nước triệu hồi không gian còn lớn hơn đang chậm rãi mở ra trên đỉnh đầu hắn.