STT 29: CHƯƠNG 29 - MƯỜI NĂM
Lưỡi đao của Lâm Thất Dạ đã đâm xuyên qua mặt quỷ, nhưng đó không phải là nguyên nhân khiến Mặt Quỷ Vương phải gào thét trong thống khổ.
Thứ thật sự khiến Mặt Quỷ Vương phải kêu rên tê tâm liệt phế chính là đôi mắt của Lâm Thất Dạ. Dưới kim quang nóng rực đó, mặt quỷ tựa như một ngọn nến bị lửa thiêu, nhanh chóng tan rã.
Mặc dù kim quang này chỉ xuất hiện trong chớp mắt, nhưng cũng đủ để khiến Mặt Quỷ Vương vốn đã hấp hối hoàn toàn mất đi sức sống.
Cuối cùng, dưới cái nhìn của Lâm Thất Dạ, cái mặt quỷ kia hoàn toàn ngưng kết thành một khối vật thể nhăn nhúm ở trạng thái nửa rắn, không còn nhìn ra hình dạng nữa.
Cùng lúc đó, Lâm Thất Dạ chỉ cảm thấy một dòng nước ấm men theo cánh tay cầm đao, chậm rãi chảy vào cơ thể hắn.
Hắn khẽ nhíu mày, nhấc chân dẫm lên thân thể mặt quỷ dưới đất, rút thẳng đao ra.
Suy nghĩ một lát, hắn lại xoay người nhặt khối mặt quỷ tái nhợt kia lên, chỉ cảm thấy mắt tối sầm lại, suýt chút nữa thì ngã xuống đất.
Mặc dù có Tinh Dạ Vũ Giả gia trì, nhưng trải qua một trận chiến đấu mạo hiểm với cường độ cao như vậy, thể lực của Lâm Thất Dạ cũng tiêu hao cực lớn. Quan trọng nhất là hai lần sử dụng Sí Thiên Sứ chi nhãn đã ép cạn chút tinh thần lực vốn đã không nhiều của hắn, bây giờ đi đường cũng có chút khó khăn.
Đúng như Triệu Không Thành đã nói, với cảnh giới hiện tại của hắn, đối mặt với Mặt Quỷ Vương chỉ có một con đường chết.
Nếu không phải Người Gác Đêm đã trọng thương Mặt Quỷ Vương từ trước, nếu không phải Triệu Không Thành đã dùng mạng chém phế Mặt Quỷ Vương, cho dù hắn có Sí Thiên Sứ chi nhãn và 【Tinh Dạ Vũ Giả】 thì vẫn không thể nào là đối thủ của nó.
Đây, chính là sinh vật thần thoại giáng lâm thế giới này.
Đây, chính là "Xuyên Cảnh".
Nước mưa lướt qua gò má, hắn từng bước giẫm lên vũng máu, lảo đảo đi về phía thi thể của Triệu Không Thành.
Hắn đi đến bên cạnh thi thể, chậm rãi ngồi xuống.
"Đã sớm nói với ngươi, anh hùng không dễ làm như vậy đâu." Lâm Thất Dạ nhìn Triệu Không Thành đã lạnh ngắt, lẩm bẩm một mình, "Ngươi ở đây cược mạng đánh đấm sinh tử, thì có mấy người biết được?
Ngươi có biết không? Hiện tại, ở trung tâm thành phố cách đây mấy dặm, vẫn là một chốn xa hoa trụy lạc.
Bọn họ đang hát hò trong KTV, bọn họ đang thưởng thức mỹ thực ở tiệm lẩu, bọn họ đang lăn lộn trên giường khách sạn, bọn họ đang ăn bắp rang bơ trong rạp chiếu phim...
Mà ngươi, mà ngươi!
Lại chỉ có thể chết ở đây trong im lặng.
Bọn họ sẽ không biết, trong cơn mưa to này, có một người đàn ông vác đao đánh gục một con sinh vật thần thoại! Cũng sẽ không biết mình có thể vô tư vui vẻ như vậy... là vì có người đã thay bọn họ hiến dâng sinh mệnh.
Ngươi như vậy, có thật sự đáng không?"
Lâm Thất Dạ nhìn chăm chú vào khuôn mặt tái nhợt của Triệu Không Thành, dường như đang chờ đợi câu trả lời của hắn.
Đáng tiếc, hắn đã định trước là không bao giờ có thể lên tiếng được nữa.
Lâm Thất Dạ nói tiếp: "Ngươi có phải cảm thấy ta rất sợ chết không?
Ngươi sai rồi, cái chết, ta chưa bao giờ sợ.
Ngươi nghĩ một đứa trẻ từ nhỏ đã gặp thiên sứ, mù cả hai mắt, bị nhốt vào bệnh viện tâm thần liệu có còn kính sợ cái chết không?
Ta đã từng vô số lần cố gắng kết thúc sinh mệnh của mình trong bóng tối, nhưng ánh sáng lại lần này đến lần khác cứu ta trở về.
Thứ ánh sáng cứu ta, không phải là cái gọi là Chúng sinh đang vì dục vọng mà bôn ba trong thành phố, oán trách thế đạo bất công!
... Là người nhà của ta."
Lâm Thất Dạ ngẩng đầu, nhìn lên bầu trời đêm đen như mực, chậm rãi cất lời:
"Chúng sinh chưa từng độ ta, cớ sao ta phải dùng tính mạng của mình để bảo vệ Chúng sinh này?
Cho nên, ta không muốn làm Người Gác Đêm."
Lâm Thất Dạ quay đầu, ánh mắt rơi xuống căn nhà cấp bốn thấp bé trong cơn mưa, trong đôi mắt hiện lên một tia mờ mịt.
"Nhưng, con người ta, ghét nhất là nợ ân tình của người khác.
Ngươi đã cứu cả thế giới của ta,
Ta... lại có thể làm gì cho ngươi đây?"
Lâm Thất Dạ dừng lại một chút, nói tiếp: "Ta biết phúc lợi của Người Gác Đêm các ngươi rất tốt, cho dù ngươi chết, vợ con trong nhà cũng có thể nhận được đãi ngộ tốt nhất, hậu sự lại càng không cần phải nói, Người Gác Đêm chắc chắn sẽ sắp xếp cho ngươi một tang lễ thật tươm tất...
Ngươi không thiếu tiền, mà ta cũng không có tiền.
Vậy ta, rốt cuộc phải làm thế nào để trả lại món nợ ân tình to lớn này của ngươi?"
Lâm Thất Dạ ngơ ngác ngồi đó, một lúc lâu sau, lại quay đầu nhìn về phía căn nhà thấp bé ở xa xa...
Trong mưa, hai nắm tay của hắn từ từ siết chặt,
Rồi lại bất lực buông ra.
Hắn dường như đã hạ quyết tâm, dùng đao chống xuống đất, chật vật đứng dậy, tự lẩm bẩm:
"Lâm Thất Dạ ta cả đời này chỉ hổ thẹn với ba người, người dì đã vì ta bôn ba mười năm, người em họ bị ta liên lụy mười năm...
Và cả ngươi, người đã cứu mạng cả nhà ba người chúng ta.
Ngươi đã cứu cả thế giới của ta,
Để đổi lại,
Thế giới của ngươi, ta sẽ giúp ngươi canh giữ mười năm.
Mười năm sau, bất kể là quang cảnh gì, ta và Người Gác Đêm không còn liên quan, ta và Chúng sinh cũng không còn quan hệ,
Ta vẫn sẽ trở về ngôi nhà này, tiếp tục cuộc sống vốn có của mình.
Giao dịch này... xem như công bằng chứ?"
Lâm Thất Dạ cúi đầu nhìn Triệu Không Thành trong vũng máu, hắn chỉ yên lặng nằm đó, như thể đã ngủ thiếp đi.
"Nếu ngươi không phản đối, vậy quyết định thế đi."
Lâm Thất Dạ cắm thẳng đao xuống đất, hướng về một phía... quỳ xuống.
Ở nơi đó, trong màn mưa, là một căn nhà cấp bốn hết sức bình thường.
"Dì, tiểu Thất phải đi rồi, xin hãy tha thứ cho tiểu Thất không từ mà biệt,
Bởi vì ta sợ một khi trở về... sẽ không bao giờ muốn rời đi nữa.
Nghe nói đãi ngộ của Người Gác Đêm không tệ, trong mười năm ta bán mạng này, tiền trợ cấp sẽ đủ để hai mẹ con dì sống thật tốt, đợi mười năm sau, tiểu Thất sẽ để hai người sống những ngày tháng tốt đẹp nhất...
Ân dưỡng dục của dì, mười năm sau tiểu Thất sẽ báo đáp."
Lâm Thất Dạ quỳ trong mưa, những giọt nước theo lọn tóc hắn nhỏ xuống, làm ướt cả hốc mắt.
Hắn cúi người, dập đầu thật mạnh mấy cái, vầng trán áp trên mặt đất hồi lâu mới từ từ ngẩng lên.
Hắn chậm rãi đứng dậy, nhìn căn nhà thấp bé lần cuối, rồi rút thanh đao cắm trên đất lên...
Xoay người rời đi.
...
"Tương Nam! Ta đến khu dân cư cũ rồi, lão Triệu hắn ở đâu?!"
Trong cơn mưa to, một người phụ nữ khoác áo choàng có mũ trùm màu đỏ sẫm, toàn thân ướt sũng đang đứng giữa đường, sau lưng đeo một chiếc hộp dài màu đen, khom người thở hổn hển.
"Ở bãi đất trống phía trước ngươi hai dãy nhà." Giọng của Ngô Tương Nam truyền ra từ tai nghe, hắn ngừng một chút, giọng có chút đè nén, "Hồng Anh... ngươi phải chuẩn bị tâm lý."
"Chuẩn bị gì?"
"Chúng ta đã mất liên lạc với hắn từ mấy phút trước, hơn nữa dấu hiệu định vị của lão Triệu, đã mấy phút không hề di chuyển..."
Đồng tử của Hồng Anh bỗng nhiên co lại, cơ thể nàng run lên nhè nhẹ, sau đó bắn ra như một mũi tên, lao nhanh về phía trước!
"Ngươi đừng nói bậy!! Có lẽ, có lẽ hắn chỉ mệt thôi..." Hồng Anh cắn răng, giọng nói đã mang theo tiếng nức nở.
"Hồng Anh..."
"Ngươi im đi!!" Hồng Anh gầm lên.
"Hồng Anh! Dấu hiệu định vị của lão Triệu di chuyển rồi!"
Câu nói này vừa vang lên, trong mắt Hồng Anh lập tức lóe lên ánh sáng!
"Ta biết mà, ta biết mà... Hắn không dễ chết như vậy! Hắn ở đâu?"
"Hắn đang di chuyển chậm rãi, hắn... đang ngày càng gần ngươi."
Hồng Anh sững sờ, theo bản năng dừng bước, ánh mắt rơi vào khúc cua cách đó không xa.
Tiếng sấm trầm đục vang vọng giữa những tầng mây xa xôi, nước mưa như trút xuống thành một bức màn, che khuất tầm mắt của nàng.
Trong mơ hồ, một bóng người từ trong màn mưa chậm rãi bước ra.
Đó là một thiếu niên,
Sau lưng hắn cõng một thanh đao,
Trong tay hắn ôm thi thể của một người đàn ông,
Hắn dừng bước, dùng hết sức lực toàn thân, gào thét lên!
Như thể đang tuyên cáo với cả thế giới!
"— Vãn bối Lâm Thất Dạ, cung tiễn Triệu Không Thành tướng quân khải hoàn!!!"