STT 450: CHƯƠNG 450 - KHẢ NĂNG KHÔNG LỚN
Tại trụ sở của tiểu đội 010.
Bách Lý mập mạp vừa đẩy cửa lớn của biệt thự, Già Lam liền lập tức ngồi bật dậy từ ghế sô pha, ngọn lửa bát quái trong mắt cháy hừng hực.
Lâm Thất Dạ đi vào ngay sau đó, trông thấy cảnh này, khóe miệng khẽ giật giật, chỉ lặng lẽ lắc đầu.
Những người khác thấy sắc mặt Bách Lý mập mạp có chút uể oải, cũng thức thời không hỏi kết quả buổi hẹn hò ra sao. An Khanh Ngư bưng một đĩa hoa quả từ trong bếp đi ra, đặt lên bàn trà trong phòng khách.
“Thất Dạ, người đeo mặt nạ hồ ly trắng mà chúng ta gặp hôm nay, có phải là...” Tào Uyên ngồi trên ghế sô pha, dường như nhớ ra điều gì, bèn lên tiếng hỏi.
“Là Chảnh ca!”
Bách Lý mập mạp quả quyết nói: “Kích hoạt năng lực bằng một cái búng tay, lại còn cầm 【Đoạn Hồn Đao】 của ta, chắc chắn là Chảnh ca không sai vào đâu được!”
Lâm Thất Dạ đi đến bên bàn trà ngồi xuống, cảm thán nói: “Không ngờ rằng, hắn thế mà thật sự còn sống...”
“Ta đã nói rồi mà, có 【Hồi Thiên Ngọc】 trong người, hắn sẽ không chết dễ dàng như vậy.” Bách Lý mập mạp nói.
“Nhưng mà, sao ta cứ cảm thấy chiếc mặt nạ đó quen quen, dường như đã gặp ở đâu rồi…” Tào Uyên trầm tư.
Một lát sau, Tào Uyên và Bách Lý mập mạp nhìn nhau, rồi đồng thanh nói:
“Sở Trai Giới!”
Ở bên cạnh, Lâm Thất Dạ ngơ ngác hỏi: “Các ngươi chỉ gặp hắn lúc ở Sở Trai Giới thôi à?”
“Ở bên ngoài Sở Trai Giới, bọn ta đã đụng phải ba tên thuộc 【Tín Đồ】, và hắn là một trong số đó.” Tào Uyên giải thích. “Về sau, mập mạp còn tự tay trói bọn chúng lại, nhưng kể từ đó thì không gặp lại nữa.”
“Ta có gặp. Lúc bọn ta nhảy từ tường ngoài của Sở Trai Giới xuống, hắn đang đứng ở phía xa nhìn bọn ta.” Bách Lý mập mạp bổ sung.
Ba người Lâm Thất Dạ liếc nhìn nhau, đều thấy được vẻ kinh ngạc trong mắt đối phương.
Bọn họ tuyệt đối không ngờ rằng, Thẩm Thanh Trúc không chỉ không chết mà còn từng ở gần họ đến vậy. Nhưng nếu đã thế, tại sao hắn không tìm đến bọn họ?
“【Tín Đồ】... Nói cách khác, Thẩm Thanh Trúc cũng bị 【Nghệ Ngữ】 ký linh hồn khế ước.” Lâm Thất Dạ cau chặt mày, trong đầu hắn hiện lên hình ảnh của Hàn Thiếu Vân, Tín Đồ thứ mười ba, khi còn ở thành phố Thương Nam.
Những người bị ép gia nhập 【Tín Đồ】 không thể nào phản bội tổ chức. Cho đến tận lúc chết, Hàn Thiếu Vân vẫn luôn giãy giụa để tìm kiếm sự giải thoát.
Thẩm Thanh Trúc... cũng như vậy sao?
Đúng lúc này, Bách Lý mập mạp đột nhiên sững sờ, dường như nghĩ đến điều gì đó, vẻ mặt có chút kỳ quái:
“Linh hồn khế ước... Nói không chừng, cũng không thành công?”
Lâm Thất Dạ và Tào Uyên nghi hoặc nhìn về phía hắn.
“Về mặt lý thuyết, 【Hồi Thiên Ngọc】 ngoài việc cứu mạng người sắp chết, còn có khả năng chặn được một đòn tấn công tinh thần, bất chấp chênh lệch cảnh giới.” Bách Lý mập mạp có chút do dự nói: “Thế nhưng, ta không rõ linh hồn khế ước của 【Tín Đồ】 có được tính là một loại tấn công tinh thần hay không...
Nếu không tính, vậy Chảnh ca có lẽ đã bị khống chế, còn nếu đó đúng là một loại tấn công tinh thần...”
“Có khả năng bị 【Hồi Thiên Ngọc】 hóa giải ư?” Hai mắt Lâm Thất Dạ sáng lên. “Nói cách khác, có thể Thẩm Thanh Trúc hoàn toàn không bị khống chế?”
“Vậy nếu đã như vậy, tại sao hắn vẫn ở lại 【Tín Đồ】? Tại sao hắn không trở về với Người Gác Đêm?” Tào Uyên lên tiếng hỏi.
Lâm Thất Dạ rơi vào im lặng.
“Ta nhớ lúc ở trong hang động dưới lòng đất, Chảnh ca từng nói, nếu có cơ hội, hắn muốn tiêu diệt toàn bộ 【Tín Đồ】 để báo thù cho Lý Cổ...” Bách Lý mập mạp không nhịn được hỏi: “Các ngươi nói xem, có phải hắn đang nằm vùng trong 【Tín Đồ】 để chờ cơ hội lén lút lật đổ bọn chúng không?”
Tào Uyên nhíu mày: “Khả năng không lớn. Tính cách của Thẩm Thanh Trúc chẳng lẽ chúng ta còn không rõ sao? Với cái tính của hắn, làm sao có thể bình tĩnh nằm vùng trong 【Tín Đồ】 lâu như vậy được?”
“Mặc dù khả năng rất nhỏ, nhưng cũng không phải là không có.” Lâm Thất Dạ thở dài một hơi: “Suy cho cùng, con người rồi cũng sẽ thay đổi.”
Lời vừa dứt, mấy người đồng loạt quay đầu nhìn về phía Bách Lý mập mạp.
Trải qua sự kiện lần này, tất cả mọi người đều có thể cảm nhận được, Bách Lý mập mạp đã không còn giống như trước nữa...
Hắn giống như một đứa trẻ trưởng thành chỉ sau một đêm. Vị Bách Lý tiểu thiếu gia ngây ngô khờ khạo ngày nào đã trở thành quá khứ, bây giờ hắn trầm ổn hơn nhiều, đã ra dáng một người có thể một mình gánh vác mọi chuyện. Nhưng thay đổi rõ rệt nhất chính là, nụ cười của hắn đã không còn nữa.
“Các ngươi nhìn ta làm gì…” Bách Lý mập mạp có vẻ mặt kỳ quái.
“Không có gì… Chỉ là bình thường đã quen với việc ngươi hay pha trò khuấy động không khí, bây giờ đột nhiên ngươi trầm mặc ít nói, có chút không quen.” Tào Uyên thở dài.
Già Lam liên tục gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
Bách Lý mập mạp nhìn đám người trước mắt, ngây người tại chỗ.
Một lát sau, hắn gãi đầu, cười hì hì: “Vậy sao? Hay là mỗi người các ngươi gọi ta một tiếng Bàn ca, ta sẽ đại phát từ bi biểu diễn tiết mục ngực đập đá tảng để khuấy động không khí cho các ngươi xem?”
Tào Uyên nhướng mày: “Ngực đập đá tảng, ta cũng biết, có gì lạ đâu?”
“?” Bách Lý mập mạp không phục: “Ngươi đập được mấy tảng?”
“Một tảng.”
“Xì, mới có một tảng, Bàn gia đây có thể đập vỡ một tảng rưỡi!”
“Hay đấy.”
“...”
Ở bên cạnh, Già Lam lẳng lặng nhấc con dao phay trong bếp lên, “cốp” một tiếng đập vào trán mình.
Dao phay gãy làm đôi.
Tào Uyên: …
Bách Lý mập mạp: …
“Già Lam tỷ bá đạo!” Bách Lý mập mạp vỗ tay đầu tiên.
Già Lam vứt nửa con dao phay trong tay xuống, hai tay chống nạnh, kiêu ngạo ngẩng cao đầu.
Lâm Thất Dạ nhìn Bách Lý mập mạp đang vỗ tay mạnh đến mức hai bàn tay đỏ ửng, ánh mắt hắn trở nên dịu dàng, khóe miệng khẽ nhếch lên rồi cũng đưa hai tay ra vỗ theo.
...
Thành phố Quảng Thâm.
Hộp đêm Miu.
Đùng! Đùng! Đùng!
Ánh đèn rực rỡ chớp nháy trong sàn nhảy tối mờ, tiếng nhạc điện tử sôi động khiến mặt đất cũng rung lên nhè nhẹ. Trong không khí hỗn tạp mùi cồn và hormone, vô số người trẻ tuổi đang theo điệu nhạc, thỏa thích uốn éo cơ thể mình.
Tại khu vực ghế VIP ở phía sau sàn nhảy, năm mỹ nữ dáng người nóng bỏng đang vây quanh Tín Đồ thứ chín, thì thầm cười nói gì đó vào tai hắn.
Thẩm Thanh Trúc ngồi một mình ở mép ghế sô pha dài, ánh mắt chăm chú nhìn màn hình điện tử lớn đang nhấp nháy, tay cầm ly rượu nhẹ nhàng lắc lư.
Ánh mắt của Tín Đồ thứ chín rơi trên người Thẩm Thanh Trúc, hắn quay đầu nói gì đó với mỹ nữ bên cạnh. Ngay sau đó, ba mỹ nữ bên trái hắn đồng thời đứng dậy, mỉm cười ngồi xuống hai bên Thẩm Thanh Trúc.
“Vị soái ca này sao lại ngồi uống rượu một mình ở đây? Cùng ra vui đùa đi nào!” Một người trong số họ tựa cả người vào cánh tay Thẩm Thanh Trúc, dịu dàng lên tiếng.
“Đúng đó soái ca, đi làm một ly đi!”
“Soái ca, ta hơi muốn đi vệ sinh, ngươi đi cùng ta được không...”
Thẩm Thanh Trúc nhíu mày, hắn lườm ba người một cái, lạnh lùng lên tiếng: “Cút hết cho ta.”