STT 60: CHƯƠNG 60 - MỘT THƯƠNG XUYÊN THẤU
Mặc dù bây giờ chưa phải ban đêm, kỹ năng 【Tinh Dạ Vũ Giả】 không thể phát động, nhưng nhờ vào thị giác động thái và bản năng chiến đấu biến thái của Lâm Thất Dạ, việc dây dưa với Nan Đà Xà Yêu dường như cũng không khó.
Nhưng vấn đề là nơi này là phòng đàn, địa hình vốn đã chật hẹp, khả năng né tránh của Lâm Thất Dạ ở đây bị ảnh hưởng rất lớn.
Thế là, Lâm Thất Dạ dứt khoát lao thẳng ra cửa, chạy nhanh về phía bên ngoài tòa nhà nghệ thuật.
Lâm Thất Dạ vừa mới chạy ra khỏi cửa, Nan Đà Xà Yêu ngay sau đó liền phá tan bức tường phòng đàn, thân rắn thon dài của nó bò cực nhanh dọc theo các bức tường hành lang, trong chốc lát đã đến ngay trên đỉnh đầu Lâm Thất Dạ.
"Vút――!"
Tiếng xé gió bén nhọn vang lên, móng vuốt sắc lẹm của xà yêu chém thẳng từ trên xuống cổ của Lâm Thất Dạ, thế nhưng sau lưng hắn tựa như có mắt, đột ngột lộn một vòng về phía trước, tránh được một kích này trong gang tấc.
Ngay sau đó, hắn lợi dụng quán tính bật người khỏi mặt đất, hai tay nắm chặt chuôi đao, lưỡi đao hướng lên trên, đâm chính xác vào bụng của xà yêu!
Loạt động tác này trôi chảy như nước chảy mây trôi, phảng phất như hắn đã tính toán từ trước!
Hai mắt xà yêu co rụt lại, thân rắn vặn vẹo cực nhanh để tránh đi vị trí yếu hại, nhưng dù vậy, một đao kia vẫn đâm vào cơ thể nó, để lại một vết chém thật dài!
Xà yêu gào lên một tiếng, đột nhiên cuộn tròn thân thể lại, cùng lúc đó cái miệng lớn dữ tợn táp về phía Lâm Thất Dạ đang ở gần trong gang tấc!
Lâm Thất Dạ nhanh chóng đặt ngang thanh đao trước người, nhưng lực cắn của xà yêu thực sự quá mạnh, nó kẹp chặt lấy thân đao rồi ngẩng đầu lên, điên cuồng vung vẩy mấy lần, sau đó quăng cả người lẫn đao của Lâm Thất Dạ bay ra ngoài!
Cơ thể Lâm Thất Dạ đầu tiên là đập vỡ một tấm kính, sau đó bay thẳng ra khỏi hành lang, cả người rơi thẳng từ lầu hai xuống!
Cũng may dưới lầu là một khu cây xanh lớn, Lâm Thất Dạ ở giữa không trung đưa tay túm lấy một thân cây, khẽ đu người để giải đi phần lớn lực tác động, sau đó rơi xuống bãi cỏ bên dưới.
Lâm Thất Dạ loạng choạng đứng vững, khóe miệng khẽ giật giật, hai cú va chạm vừa rồi tuy không đến mức gãy xương tổn cốt, nhưng cảm giác đau đớn lại vô cùng chân thực.
Cùng lúc đó, Nan Đà Xà Yêu cũng phá cửa sổ, từ lầu hai bay vọt xuống, móng vuốt sắc bén lóe lên hàn quang lạnh lẽo dưới vòm trời đỏ sậm, chụp thẳng về phía Lâm Thất Dạ!
Lâm Thất Dạ lùi người về sau, tránh khỏi điểm rơi của Nan Đà Xà Yêu, sau đó như thể đã biết trước mà lại lần nữa tiến lên, thanh đao trong tay chém chính xác về phía cổ của xà yêu!
Keng keng keng――! !
Vài tiếng va chạm chói tai vang lên liên tiếp, thanh đao trong tay Lâm Thất Dạ và móng vuốt của xà yêu đối chọi nhau mấy lần, ngay lúc xà yêu chuẩn bị có hành động tiếp theo, hai con ngươi của Lâm Thất Dạ đột nhiên bùng lên một luồng kim quang chói mắt!
Thần uy mênh mông lặng lẽ tràn vào đầu óc Nan Đà Xà Yêu, sự áp chế đến từ cấp độ sinh mệnh này trực tiếp chấn cho tinh thần nó tan rã trong giây lát, cơ thể đột ngột khựng lại!
Ngay trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, thanh đao trong tay Lâm Thất Dạ vung ra một đường chữ thập, chém lên ngực xà yêu, để lại hai vết đao đẫm máu.
Xà yêu đau đớn gào thét, nhanh chóng lùi lại mấy mét, một đôi mắt rắn nhìn chằm chằm Lâm Thất Dạ, dường như không ngờ thiếu niên chỉ mới ở cảnh giới "Trản" này lại có sức chiến đấu mãnh liệt đến vậy.
Nó bắt đầu do dự.
Nếu tiếp tục đánh, khả năng vẫn là không thắng nổi, hơn nữa nếu hai Người Gác Đêm còn lại chạy tới, vậy nó chắc chắn phải chết!
Nhưng nếu bỏ lỡ cơ hội này, nó thật sự còn có cơ hội xoay mình sao?
Ngay lúc nó đang phân vân, một bóng người yểu điệu như mũi tên lao đến từ phía xa, ngọn lửa màu hoa hồng bùng lên từ dưới chân nàng, tốc độ nhanh đến kinh người!
Nhìn thấy người tới, khóe miệng Lâm Thất Dạ hiện lên ý cười.
Mà ngay khoảnh khắc nhìn thấy nàng, Nan Đà Xà Yêu rốt cuộc không còn do dự chút nào, quay người bò về phía tòa nhà nghệ thuật, tốc độ nhanh vô cùng, chỉ trong nháy mắt đã biến mất vào trong tòa nhà, những bức tường và căn phòng đã che khuất thân hình của nó, không biết đã đi đâu.
"Nó ở đâu?" Hồng Anh vác trường thương, cách đó cả trăm thước đã hô lớn với Lâm Thất Dạ.
"Phòng học ngoài cùng bên trái trên lầu hai! Nó vừa trèo qua cửa sổ định rời đi!" Mọi cử động của Nan Đà Xà Yêu đều không thoát khỏi phạm vi cảm giác của Lâm Thất Dạ, hắn nhìn chòng chọc vào phòng học kia, đáp lời.
"Nhận được."
Hồng Anh nương theo quán tính, hai chân hơi chùng xuống, bật lên như một viên đạn pháo, ngọn lửa màu đỏ hừng hực cháy dưới chân nàng!
Chỉ một cú nhảy này, nàng đã vọt cao ba tầng lầu.
Giữa không trung, nàng trở tay lấy xuống trường thương sau lưng, sóng lửa nóng bỏng lấy nàng làm trung tâm mà bùng nổ!
Nàng nhẹ nhàng tung trường thương ra phía trước,
Xoay người nửa vòng giữa không trung, mái tóc đen buộc cao bay múa trong gió,
Trường thương tự xoay tròn, cho đến khi mũi thương nhắm thẳng vào phòng học kia,
Chân phải của Hồng Anh mượn lực quán tính từ cú xoay người,
Cuộn trào ngọn lửa ngập trời,
Dáng một cú đá cực mạnh vào đuôi trường thương!
Thế là, một cây trường thương lượn lờ lửa cháy như tia chớp rạch ngang bầu trời, để lại một vệt cháy xém nhàn nhạt trong không khí, phóng thẳng về phía phòng học kia!
Oanh――! !
Chỉ trong nháy mắt, dải ánh sáng đỏ rực đó đã xuyên thủng cả tòa nhà nghệ thuật!
Trên thân tòa nhà nghệ thuật nổ tung một lỗ hổng khổng lồ có bán kính năm mét!
Mũi thương xuyên thủng cơ thể Nan Đà Xà Yêu đang bò với tốc độ cao, ghim chặt nó xuống mặt đất, tạo ra một cái hố lớn!
Bụi mù nổi lên bốn phía!
Lâm Thất Dạ đứng dưới tòa nhà nghệ thuật, ngơ ngác nhìn tòa nhà bị một thương bắn xuyên, cả người ngây ra.
Giờ khắc này, hắn rốt cuộc đã biết, vì sao trong mắt những người khác, cấp bậc chiến lực của Nan Đà Xà Yêu lại được đánh giá là "Yếu kém"...
Hồng Anh từ trên không trung hạ xuống, đi thẳng đến bên cạnh Lâm Thất Dạ, cẩn thận đi một vòng quanh hắn, lo lắng hỏi:
"Thất Dạ đệ đệ, không bị thương chứ?"
"Không... không có."
"Vậy thì tốt rồi." Hồng Anh vỗ vỗ vai hắn, đi về phía Nan Đà Xà Yêu, "Đi thôi, qua xem thử, nếu không có gì bất ngờ thì nó hẳn là chết rồi."
Hai người đi đến phía sau tòa nhà nghệ thuật, trong một cái hố lớn đến mức khoa trương, tìm thấy Nan Đà Xà Yêu bị trường thương đóng đinh trên mặt đất.
Hồng Anh tiến lên rút trường thương ra, vác lên vai, dùng chân đá đá vào thi thể Nan Đà Xà Yêu, đã không còn chút sinh khí nào.
"Ừm, quả nhiên chết rồi." Hồng Anh hài lòng gật đầu, vươn vai một cái, "Cuối cùng cũng kết thúc... Mệt quá đi, hôm nay toàn phải động não, giá mà sớm đánh một trận như thế này kết thúc thì tốt biết bao."
Nàng vác trường thương, thong thả leo ra khỏi hố, phủi phủi bụi trên bộ đồng phục.
"Thất Dạ đệ đệ, đi, tỷ mời ngươi ăn cơm tối!" Hồng Anh dường như nghĩ tới điều gì, cười hì hì mở miệng, "Dù sao cũng là lần đầu tiên ngươi hoàn thành nhiệm vụ, việc chúc mừng vẫn là phải có chứ... Hả?"
Hồng Anh đi được vài bước, dường như nhận ra có gì đó không đúng, quay đầu nhìn lại, lại phát hiện Lâm Thất Dạ vẫn còn đứng trong cái hố lớn kia.
"Sao thế?" Hồng Anh đi đến bên mép hố, nghi hoặc hỏi.
Lâm Thất Dạ cúi đầu nhìn thi thể Nan Đà Xà Yêu dưới chân, lông mày càng nhíu càng chặt.
"Không đúng..."