STT 72: CHƯƠNG 72 - KHÓA TẬP HUẤN BẮT ĐẦU
Kể từ ngày thứ hai Lâm Thất Dạ đến trại tập huấn, số lượng tân binh nhập trại liền dần dần nhiều hơn. Ký túc xá vốn trống rỗng, bất tri bất giác đã gần như kín người.
Đến sáng ngày thứ ba, Lâm Thất Dạ bị tiếng ồn ào ngoài hành lang đánh thức, hắn ngồi dậy, dụi dụi đôi mắt còn đang ngái ngủ.
"Ừm? Mập mạp chết bầm dậy sớm như thế?" Lâm Thất Dạ liếc sang chiếc giường như chuồng heo bên cạnh đã không còn ai, kinh ngạc nhướng mày.
Xem ra tên công tử nhà giàu này quả thực có chút khác biệt.
Qua hai ngày chung sống, Lâm Thất Dạ cũng xem như đã có hiểu biết sơ bộ về gã Bách Lý mập mạp này. Hắn quả thực không thuộc loại công tử bột ngang ngược càn rỡ, ngược lại còn dường như cố gắng che giấu gia thế của mình, ngụy trang thành một người có "gia cảnh bình thường", chỉ có điều kỹ năng diễn xuất quá mức vụng về.
Bản tính không xấu, chỉ là đầu óc không được lanh lợi cho lắm, đây là đánh giá sơ bộ của Lâm Thất Dạ về Bách Lý mập mạp.
Lâm Thất Dạ không ngại phiền phức, ở một mức độ nào đó, hắn thậm chí còn có chút mong chờ bạn cùng phòng của mình là một kẻ kiêu căng ngạo mạn, hở ra là gây sự với hắn, như vậy hắn có thể danh chính ngôn thuận đánh cho gã một trận, sau đó chiếm luôn cả phòng...
Nhưng trớ trêu thay... hắn lại là một gã mập ngốc vô hại!
Gã mập ngốc này ngày nào cũng vui vẻ hòa đồng với hắn, động một chút là tặng quà, nói chuyện cũng cực kỳ khách sáo, khiến Lâm Thất Dạ có cảm giác như đấm vào bịch bông.
Đánh gã thì… lương tâm không cho phép, mà không đánh gã thì… mỗi khi gã lén lút gác chân lên mặt hắn lúc nửa đêm, thật sự là không thể nhịn nổi.
Đáng ghét nhất là, sau khi Lâm Thất Dạ bị mùi thối làm cho tỉnh giấc, Bách Lý mập mạp sẽ còn nhìn hắn bằng ánh mắt chân thành, với vẻ mặt bảy phần mong chờ, ba phần e thẹn mà hỏi một câu:
"Thất Dạ, ngươi vẫn chưa trả lời ta, chân của ta có thơm không?"
May mà trong tay Lâm Thất Dạ không có dao, nếu không thì gã mập chết bầm này tuyệt đối không thể nhìn thấy mặt trời ngày hôm sau.
Lâm Thất Dạ vươn vai, ngậm bàn chải đánh răng vào miệng, xách theo bình nước rỗng chuẩn bị ra ngoài rửa mặt.
Vừa mở cửa, liền thấy một đám người đông nghìn nghịt đang vây quanh ký túc xá đối diện, giữa đám người, một gã mập mạp ăn mặc lộng lẫy đang gân cổ lên hét lớn:
"Các vị chiến hữu! Ta từ quê mang lên cho các ngươi một ít đặc sản, hy vọng mọi người đừng chê, trong một năm tới, mong mọi người chiếu cố nhiều hơn!
Này, huynh đệ bên kia, đừng giành đừng giành, ai cũng có phần cả!"
Bách Lý mập mạp giơ cánh tay tròn trịa của mình lên, bên trên quấn chi chít mười mấy chiếc đồng hồ hàng hiệu khác nhau, bàn tay bị quấn trông như xác ướp, quả thực quý khí bức người!
Các tân binh xung quanh lập tức trở nên náo động.
"Mọi người đừng hiểu lầm, ta không phải công tử bột gì đâu! Ta chỉ là một đứa trẻ trong gia đình bình thường, ta chỉ muốn hòa đồng thật tốt với các ngươi thôi..."
—— Cạch!
Nhìn ký túc xá đối diện đang hỗn loạn, Lâm Thất Dạ kinh ngạc đến há hốc mồm, chiếc bàn chải trong miệng rơi xuống đất.
"Gã mập này... rốt cuộc có lai lịch gì?" Hắn lẩm bẩm.
Cho dù là những công tử nhà giàu kia cũng không thể giàu đến mức này được? Hơn hai trăm tân binh trong toàn bộ trại, mỗi người một chiếc đồng hồ hàng hiệu? Đây chính là vung tiền qua cửa sổ mà!
Thế nhưng, cho dù cả khu ký túc xá đều náo loạn, trong đám người vẫn có những kẻ không hề bị lay động.
Lâm Thất Dạ chú ý tới, ở hành lang cùng tầng, một thiếu niên đang dựa vào tường, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào nơi đó.
Hắn đứng ở đấy, tựa như đang đứng trong một thế giới khác, cho người ta cảm giác lạc lõng, phảng phất như trước mặt hắn có một bức tường vô hình, ngăn cách mọi sự ồn ào náo nhiệt bên ngoài, đôi mắt tĩnh lặng như nước.
Mà ở trên lầu ký túc xá nữ bên phải, cũng có một cô gái tóc dài đứng trong hành lang, híp mắt nhìn Bách Lý mập mạp trong đám người, trong mắt tràn đầy vẻ khinh thường.
Càng quan sát, Lâm Thất Dạ càng phát hiện, những người ẩn mình trong bóng tối quan sát màn kịch này cũng không ít, có người thì vẻ mặt thờ ơ, có kẻ thì mang vẻ mặt xem kịch vui, có người thì khinh thường chẳng thèm để mắt, có kẻ lại đang rục rịch muốn hành động...
Chiêu này của Bách Lý mập mạp, trong lúc khuấy động bầu không khí ở ký túc xá tân binh, cũng đã vô tình bày ra một bức tranh đầy bí ẩn trước mắt Lâm Thất Dạ.
Đồng thời, khi Lâm Thất Dạ chú ý đến bọn họ, bọn họ cũng đã chú ý đến nhau.
Đúng lúc này, Hồng huấn luyện viên dẫn theo mấy vị huấn luyện viên khác đằng đằng sát khí đi vào khu ký túc xá, ngẩng đầu nhìn lên dãy lầu ồn ào, chửi ầm lên!
"Tất cả làm cái gì thế?!
Mở chợ đấy à? Hả?!
Có muốn ta mời mấy vũ nữ thoát y đến nhảy cho các ngươi xem để góp vui không?!"
Vài tiếng gầm rống vang vọng giữa các dãy ký túc xá, đám tân binh tụ tập quanh Bách Lý mập mạp loáng một cái đã tản ra, chỉ còn lại một mình Bách Lý mập mạp ôm đầy đồng hồ, lặng lẽ nhìn xuống dưới, rồi nằm rạp xuống đất, thì thầm.
"Không nhìn thấy ta, không nhìn thấy ta, không nhìn thấy ta..."
Khóe miệng Hồng huấn luyện viên giật giật, sa sầm mặt tiếp tục hét:
"Đừng tưởng khóa tập huấn chưa chính thức bắt đầu là các ngươi có thể làm càn! Ta nói cho các ngươi biết, một khi đã bước vào cánh cửa này, các ngươi chính là binh lính!
Binh lính! Thì phải có kỷ luật!
Đây là lần đầu tiên! Tha cho các ngươi một lần! Lần sau mà để ta phát hiện kẻ nào tụ tập gây rối! Xem lão tử có huấn luyện ngươi đến chết không!"
Hồng huấn luyện viên gầm lên một tiếng: "Nghe rõ chưa!?"
"Nghe rõ!!" Thanh âm từ cả ba dãy ký túc xá vang lên.
Ánh mắt Hồng huấn luyện viên sắc như dao, quét qua ba tòa ký túc xá, sau đó chậm rãi cất lời:
"Hai giờ chiều nay, tất cả mọi người tập hợp tại sân huấn luyện!!!"
Nói xong, hắn liền xoay người, cùng mấy huấn luyện viên khác rời khỏi khu ký túc xá.
Bách Lý mập mạp từ khe hở trên hành lang nhìn xuống dưới, vội vàng đứng dậy, ôm một đống đồng hồ chạy đến bên cạnh Lâm Thất Dạ.
"Hù chết ta rồi... May mà ta trốn nhanh, không thì đã bị phát hiện!" Bách Lý mập mạp vỗ vỗ trái tim nhỏ, hoảng sợ nói.
Lâm Thất Dạ: ...
"Ai, xem ra số quà còn lại này, không tặng đi được rồi." Bách Lý mập mạp cúi đầu nhìn đống đồng hồ trong tay, thở dài.
"Tại sao ngươi lại cố chấp tặng quà như vậy?" Lâm Thất Dạ không nhịn được hỏi.
"Không tặng quà thì làm sao tạo dựng quan hệ với người khác được?" Bách Lý mập mạp nói một cách đương nhiên, "Cha ta đã nói, trên đời này quan trọng nhất chính là đạo lý đối nhân xử thế..."
"..." Lâm Thất Dạ liếc mắt, "Nếu đạo lý đối nhân xử thế là tất cả của thế giới này, thì xã hội này chết chắc rồi."
Nói xong, hắn cũng không quan tâm Bách Lý mập mạp có hiểu hay không, xoay người nhặt lại bàn chải đánh răng của mình, tiếp tục đi về phía nhà tắm công cộng.
Chỉ để lại Bách Lý mập mạp đứng ngây ra tại chỗ, ngơ ngác gãi đầu.
...
Buổi chiều.
Lâm Thất Dạ thay bộ quân phục nhận từ trạm hậu cần, đi thẳng đến sân huấn luyện.
Bách Lý mập mạp vừa cố gắng nhét cái mông của mình vào trong quần, vừa vội vàng đuổi theo Lâm Thất Dạ, thỉnh thoảng lại gọi một tiếng: "Thất Dạ, ngươi chờ ta một chút!"
Lúc hai người đến sân huấn luyện, người trên sân cơ bản đã có mặt đông đủ, chỉ là bây giờ vẫn chưa biên đội xếp hàng, tất cả mọi người đều đứng tùy ý, trông cao thấp béo gầy không đồng đều.
Trên đài diễn võ, hơn hai mươi vị huấn luyện viên ngẩng đầu ưỡn ngực, đứng thẳng tắp một hàng, dáng người thẳng tắp như cây tùng!
Đứng ở phía trước nhất, tổng huấn luyện viên Viên Cương nhìn xuống đám người hỗn loạn bên dưới, hai mắt khẽ nheo lại...