STT 891: CHƯƠNG 891 - TA KHÔNG
Bệnh viện tâm thần Chư Thần.
Dưới cây đại thụ trong sân, một bóng người yên tĩnh và thần bí đang đứng một mình ở đó.
Hôm nay, Merlin đã mặc lại bộ pháp bào dài màu xanh đậm, trên đầu đội chiếc mũ rộng vành mang biểu tượng thần bí và lạ lẫm, trong tay không còn là chiếc cốc giữ nhiệt ngâm câu kỷ, cũng chẳng phải là cuốn bảo điển dưỡng sinh nặng trịch, mà là một cây quyền trượng ma pháp thon dài đang tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
Hắn ngẩng đầu ngước nhìn vào cõi hư vô trên bầu trời, đôi mắt tràn đầy vẻ sâu thẳm và trí tuệ, đứng bất động như một pho tượng.
Dường như đã nhận ra sự khác thường của Merlin, hai kẻ oan gia Tôn Ngộ Không và Gilgamesh hôm nay hiếm khi không đánh nhau, mà mỗi người đứng ở cửa phòng bệnh của mình, xa xa nhìn về phía Merlin đang đứng.
Tôn Ngộ Không tay cầm một vò rượu lớn, bỗng nhiên tu một ngụm, bọt rượu văng cả lên người Gilgamesh đang đứng bên cạnh. Ánh mắt của kẻ sau lập tức ánh lên vẻ tức giận.
"Con khỉ, ngươi muốn chết sao?!" Hắn quay đầu nhìn Tôn Ngộ Không, lạnh giọng nói.
"... Xì."
Tôn Ngộ Không liếc hắn một cái, không nói thêm gì mà khinh thường thu lại ánh mắt, tiếp tục cầm vò rượu lên uống.
Tuy Tôn Ngộ Không không nói gì, nhưng ánh mắt đó đã nói lên tất cả, sự tức giận trong mắt Gilgamesh càng thêm nồng đậm!
"Hai, hai vị..." Đúng lúc này, một giọng nói yếu ớt vang lên từ phía sau bọn họ.
Hai người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Bragi đang ôm cây đàn thụ cầm, cẩn thận mở miệng: "Hôm nay, chúng ta đừng gây chuyện nữa được không? Thời gian của Merlin thúc đã không còn nhiều..."
Nghe được câu cuối cùng, Gilgamesh nhíu mày, hắn quay đầu nhìn vị pháp sư đang một mình đứng dưới tàng cây, khó hiểu hỏi:
"Lão già kia bị sao vậy?"
Gilgamesh là bệnh nhân mới tới đây, chưa từng thấy cảnh Nyx rời khỏi bệnh viện, giờ phút này thấy trạng thái của Merlin cũng có chút không hiểu.
Tôn Ngộ Không đưa tay lên, lau đi vệt rượu bên khóe miệng, im lặng một lúc rồi chậm rãi mở miệng:
"Hắn sắp đi rồi."
...
"Merlin thúc, ngài đang nhìn gì vậy?"
Lý Nghị Phi thong thả đi tới bên sân, thấy Merlin đang một mình đứng dưới tàng cây ngẩng đầu ngẩn ngơ thì không khỏi thắc mắc hỏi.
Ánh mắt Merlin sâu thẳm như vực sâu, lặng lẽ nhìn vào cõi hư vô trên đầu, một lúc lâu sau mới mở miệng trả lời:
"Vận mệnh."
"Vận mệnh? Vận mệnh của ai?"
Merlin không trả lời. Hắn chỉ lặng lẽ tháo mũ, đưa tay lên đỉnh đầu nhẹ nhàng vuốt một cái, vài sợi tóc rơi xuống đất.
Cùng lúc đó, thanh tiến độ lơ lửng trên đỉnh đầu hắn lại nhảy lên một vạch!
"Tiến độ trị liệu của Merlin: 99%"
Merlin lướt mắt qua thanh tiến độ, thở dài một hơi.
"Thời gian cũng gần đủ rồi..."
Lý Nghị Phi nghe được câu này, hơi sững sờ, dường như nghĩ tới điều gì, thăm dò hỏi: "Merlin thúc... ngài cũng sắp rời đi sao?"
"Đúng vậy, nếu không đi, viện trưởng của các ngươi sẽ gặp nguy hiểm." Merlin bất đắc dĩ cười, "Hơn nữa, thời gian của ta cũng đã đến giới hạn."
Mặt Lý Nghị Phi lập tức sa sầm.
"Merlin thúc, ngài không thể đi được, ngài đi rồi, ai có thể trấn được hai kẻ cứng đầu kia? Sau này bọn họ chắc chắn sẽ quậy nơi này đến gà chó không yên!"
"Yên tâm đi, cho dù bọn ta có đi, bọn hắn cũng sẽ tuân thủ quy tắc do ta đặt ra." Merlin khẽ mỉm cười, đưa tay vỗ vỗ vai Lý Nghị Phi, "Làm tốt lắm, sau này, có lẽ chúng ta vẫn còn ngày gặp lại."
Lý Nghị Phi mím chặt môi, gật đầu thật mạnh. Hắn lùi ra ngoài sân, để lại toàn bộ không gian này cho Merlin và lặng lẽ đứng đợi ở một bên.
Merlin tay cầm pháp trượng, bình tĩnh đứng đó. Hắn đưa tay trái lên, nhẹ nhàng véo vào giữa hai hàng lông mày.
Một đốm sáng nhỏ màu hồng bị hắn véo ra khỏi cơ thể, lơ lửng trong lòng bàn tay. Bên trong đốm sáng đó, có thể mơ hồ nhìn thấy một con sao biển màu hồng đang trôi nổi.
Đó là linh hồn ngoại lai đã xâm nhập vào thế giới tinh thần của hắn trước đây, theo tiến độ trị liệu tăng lên, đoàn linh hồn này đã dần dần bị thanh tẩy ra khỏi cơ thể Merlin. Thứ Merlin đang cầm trong tay lúc này, chính là sợi tàn hồn cuối cùng...
Cũng là căn nguyên bệnh tật cuối cùng của hắn.
Khi sợi linh hồn này được rút ra khỏi cơ thể, thanh tiến độ trên đầu Merlin lại nhảy lên một vạch, từng hàng chữ nhỏ hiện ra:
"Tiến độ trị liệu của Merlin: 100%"
"Thần Ma Pháp Merlin đã hoàn thành trị liệu, mời lập tức xuất viện."
"Đã thỏa mãn điều kiện nhận thưởng, bắt đầu rút ngẫu nhiên năng lực thần cách của Merlin..."
Ánh mắt Merlin lướt qua những dòng chữ nhỏ này, hắn quay đầu lại nhìn bệnh viện tâm thần quen thuộc lần cuối, khóe miệng nhếch lên một nụ cười bất đắc dĩ.
Hắn chậm rãi giơ cây quyền trượng ma pháp trong tay lên, nhẹ nhàng điểm một cái xuống thảm cỏ dưới chân, một pháp trận ma pháp khổng lồ màu xanh trắng lập tức mở ra, bao trùm toàn bộ sân nhỏ, một luồng dao động không thời gian huyền diệu và thần bí lan tỏa ra!
"Đi."
Merlin tự lẩm bẩm một tiếng, pháp trận ma pháp dưới chân tỏa sáng rực rỡ, ngay khoảnh khắc sau, thân hình hắn liền biến mất tại chỗ.
Bệnh viện tâm thần Chư Thần lại một lần nữa chìm vào tĩnh lặng.
...
Biển sâu.
Lâm Thất Dạ nhìn thấy vòng tròn màu bạc đang nhanh chóng tiến lại gần, con ngươi hắn bỗng nhiên co rụt lại!
Hắn đã từng thấy cảnh này ở cuối dòng thời gian của 【 Dặc Uyên 】...
Sự xóa bỏ của pháp tắc thời gian, bắt đầu.
Già Lam ở trong lòng Lâm Thất Dạ cũng nhìn thấy cảnh này, bàn tay đang lơ lửng giữa không trung của nàng lại từ từ rụt về.
Nàng không thu hồi 【 Bất Hủ 】.
"Già Lam?" Thấy cảnh này, Lâm Thất Dạ sững sờ, "Ngươi đang làm gì vậy?! Mau thu 【 Bất Hủ 】 lại!"
Đôi môi nhuốm máu của Già Lam mấp máy, đôi mắt đỏ hoe tràn đầy vẻ giãy giụa. Nàng run rẩy vùi đầu vào lòng Lâm Thất Dạ, ôm chặt lấy thân thể hắn, không nói một lời.
"Ta không..." Già Lam nỉ non.
"Già Lam!!" Lần này Lâm Thất Dạ thật sự nổi giận, hắn lo lắng quát lớn.
Nhìn gương mặt tái nhợt mà quật cường của Già Lam, chẳng hiểu sao, Lâm Thất Dạ lại nghĩ đến 【 Mặt Nạ 】 mà mình vừa thấy trong dòng thời gian...
Cũng là trong quá trình xóa bỏ của thời gian, cũng là hai người. Toàn Qua đã đem cảnh giới cả đời mình giao cho Vương Diện để đổi lấy cơ hội sống sót cho hắn ta. Mà vẻ mặt của Già Lam bây giờ, gần như giống hệt Toàn Qua lúc đó.
Già Lam vốn không hề muốn thu hồi 【 Bất Hủ 】. Chỉ cần có 【 Bất Hủ 】, pháp tắc thời gian sẽ không thể làm gì được Lâm Thất Dạ, hắn có thể sống sót qua lần xóa bỏ này mà không hề hấn gì... Dù cho chỉ còn lại một mình hắn.
Nàng muốn dùng mạng của mình để đổi lấy mạng của Lâm Thất Dạ.
Dưới sự xóa bỏ của pháp tắc thời gian này, Lâm Thất Dạ sẽ trở thành người sống sót duy nhất của tiểu đội 【 Dạ Mạc 】...
Giống hệt như Vương Diện năm đó.