STT 900: CHƯƠNG 900 - PHIỀN NÃO CỦA BRAGI
Truyện được dịch bởi Pʜᴜ̛ᴏ̛́ᴄ M αɴʜ
Cần truyện đọc off liên hệ ƶᴀʟᴏ: 0704 730 588 (Phước Mạnh) hoặc fb.com/Damphuocmanh
Hắn cảm nhận được khí tức của Hồng Nguyệt trên thi thể của con quái vật này.
Ngang ngược, nóng nảy, mất trí... Vương Diện tuyệt đối không thể nhận lầm, hắn vừa mới liều mạng trốn thoát khỏi làng chài kia, vầng Hồng Nguyệt đó đã để lại cho hắn ấn tượng quá sâu sắc. Hơn nữa, khí tức Hồng Nguyệt trên người con quái vật trước mắt này còn khổng lồ hơn nhiều so với ở trong làng chài!
Vương Diện tưởng rằng, rời khỏi làng chài kia thì mọi chuyện đã kết thúc, nhưng hắn vạn lần không ngờ rằng, bản thân bị hải lưu cuốn đến một nơi xa xôi ngàn dặm ở Nhật Bản mà vẫn phát hiện ra khí tức của Hồng Nguyệt!
Là trùng hợp?
Hay là...
Vương Diện nhìn chăm chú vào thi thể của con quái vật kia, sắc mặt vô cùng âm trầm.
"Ngươi là ai?" Yuzunashi Takishiro nhìn vào khoảng không phía trên đầu Vương Diện, lạnh giọng hỏi.
Yuzunashi Rina nhìn thấy Vương Diện, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc, nàng kéo góc áo của Yuzunashi Takishiro, giải thích: "Hắn là người ta nhặt được ở vách núi hôm nay, cũng đến từ Đại Hạ, hắn quen biết Thất Dạ ca ca!"
Nghe câu này, vẻ mặt Yuzunashi Takishiro dịu đi một chút, nhưng sâu trong ánh mắt vẫn ẩn chứa sự cảnh giác.
"Con quái vật này từ đâu tới?" Vương Diện cúi đầu nhìn thi thể của con quái vật, hỏi bằng tiếng Nhật bập bẹ, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
"Thi thú?" Yuzunashi Rina nhìn con quái vật một cái rồi lắc đầu, "Bọn chúng từ đâu tới, chúng ta cũng không biết... Dù sao thì gần đây thường xuyên có loại này xuất hiện, rải rác ở khắp nơi tại Nhật Bản, hơn nữa tần suất ngày càng dồn dập, số lượng cũng ngày càng nhiều."
Không chỉ có một con?
Lông mày Vương Diện nhíu chặt hơn.
"Bắt đầu từ khi nào?"
"Chắc là cách đây không lâu... Sau khi Thất Dạ ca ca và bọn họ về nước không bao lâu thì con đầu tiên xuất hiện." Yuzunashi Rina suy nghĩ rồi trả lời.
Vương Diện ngẩng đầu nhìn lên, dưới bầu trời trong xanh, ánh trăng mờ ảo treo trên tầng mây, không có chút sắc hồng nào... Đây là một vầng trăng bình thường.
Kỳ lạ thật, nơi này rõ ràng không có Hồng Nguyệt, tại sao lại xuất hiện quái vật nhiễm khí tức của Hồng Nguyệt? Rốt cuộc bọn chúng từ đâu tới?
...
Bệnh viện tâm thần Chư Thần.
Lâm Thất Dạ cầm một chén trà bốc hơi nóng, chậm rãi đi từ trong văn phòng ra, dựa vào hành lang, thưởng thức trận chiến giữa Tôn Ngộ Không và Gilgamesh trong sân.
Khôi Phục Hóa Kình vẫn đang di chuyển dưới đáy biển sâu, không biết bao lâu nữa mới tới đích, Già Lam vẫn còn hôn mê, Merlin thì lại tự mình nhắm mắt dưỡng thần. Không có gì làm, Lâm Thất Dạ đành trở lại Bệnh viện tâm thần Chư Thần để giết thời gian.
Đúng như lời Merlin nói, sau khi hắn rời đi, Tôn Ngộ Không và Gilgamesh vẫn ăn ý duy trì thời gian biểu mà Merlin đã định ra, đúng giờ ra ngoài, đúng giờ uống rượu, đúng giờ đánh nhau, đúng giờ kết thúc... Người biết chuyện đương nhiên sẽ hiểu bọn họ là bệnh nhân ở đây, người không biết còn tưởng rằng nơi này là một nhà tù quân sự nào đó được quản lý nghiêm ngặt.
Trong lúc Lâm Thất Dạ đang thưởng thức trận kịch chiến trong sân, khóe mắt hắn dường như lướt qua thứ gì đó, sau một thoáng do dự, hắn bưng chén trà đi đến bên bậc thang cách đó không xa.
Bragi đang một mình chống cằm ngồi ở đó, nhìn về phía trước, ngây người xuất thần.
"Đang nghĩ gì thế?" Lâm Thất Dạ vỗ vai hắn rồi ngồi xuống bên cạnh.
"Viện trưởng..." Bragi nhìn thấy Lâm Thất Dạ, uể oải thở dài.
Hắn yếu ớt liếc nhìn hai người đang đằng đằng sát khí trong sân, nói: "Merlin thúc đi rồi, cảm giác... trong bệnh viện này chỉ còn lại mỗi ta là người bình thường."
"..."
Lâm Thất Dạ nhất thời không biết nên giải thích với Bragi thế nào, bởi vì theo một nghĩa nào đó, hắn thực ra cũng không bình thường cho lắm...
"Thật ra, ngươi có thể thử hòa nhập với bọn họ." Lâm Thất Dạ do dự một lát rồi an ủi.
Bragi nhìn bọn họ với vẻ mặt kỳ quái, "Ta không biết đánh nhau, làm sao hòa hợp với bọn họ được? Hơn nữa tính tình bọn họ cũng không tốt, bây giờ Merlin thúc đi rồi, nếu lỡ ngày nào đó bọn họ nổi nóng, đánh ta để trút giận thì ta đến cả năng lực tự vệ cũng không có..."
Khóe miệng Lâm Thất Dạ giật giật, "Bọn họ cũng giống ngươi, đều là bệnh nhân, chứ không phải thổ phỉ, sao có thể tự dưng lại đánh ngươi được?"
Bất quá, nghe câu này, Lâm Thất Dạ quả thật có chút cảm khái.
Bây giờ Nyx và Merlin đều đã xuất viện, Bragi ở cùng Tôn Ngộ Không và Gilgamesh, thật sự giống như một chú cừu non bất lực lọt vào bầy sói, mỗi ngày nhìn hai con sói dữ tàn sát lẫn nhau, tâm trạng khó tránh khỏi có chút u uất...
Lâm Thất Dạ vừa nghĩ đến đây, thanh tiến độ trên đầu Bragi liền khẽ nhúc nhích.
Chỉ có điều lần này không phải là tiến lên, mà là... thụt lùi.
"Tiến độ trị liệu của Bragi: 74%"
Tiến độ trị liệu từ 75% tụt xuống còn 74%.
Nhìn gương mặt u buồn kia của Bragi, Lâm Thất Dạ nhất thời sa sầm mặt.
Hay thật, ta chữa trị cho bao nhiêu bệnh nhân tâm thần như vậy, đây là lần đầu tiên thấy thanh tiến độ còn có thể thụt lùi! Hơn nữa lý do này cũng quá vô lý đi?
Cứ theo đà này, tiến độ trị liệu mà Bragi vất vả lắm mới tích lũy được, e là chưa qua mấy tháng sẽ lại tụt về...
Không được, tuyệt đối không được!
Đại não của Lâm Thất Dạ vận hành hết tốc lực.
Trong sân phía xa, Tôn Ngộ Không và Gilgamesh đang đánh nhau trời long đất lở, liếc mắt nhìn đồng hồ treo tường ở đằng xa, Kim Cô Bổng và Kiếm Vương Quyền lại va chạm lần nữa. Dưới luồng khí khuấy động, hai người đồng thời lùi về sau, ăn ý dừng tay.
Ánh mắt kiêu ngạo bất kham và ánh mắt uy nghiêm chạm nhau trong không trung một lát, trên mặt cả hai đồng thời lộ ra vẻ khinh bỉ, rồi không thèm quay đầu lại mà đi ra ngoài sân.
Hai người đi chưa được mấy bước, một đôi tay đã lần lượt đặt lên vai của bọn họ.
Tôn Ngộ Không và Gilgamesh đồng thời quay đầu lại, liền thấy gương mặt nghiêm túc của Lâm Thất Dạ, hắn chậm rãi nói với bọn họ:
"Hai ngươi theo ta một lát, ta có chuyện muốn nói với các ngươi."
...
Bragi nhìn ba người đang thì thầm bàn bạc ở phía xa, chỉ thấy Lâm Thất Dạ dường như đang nói gì đó, Tôn Ngộ Không và Gilgamesh thì có vẻ mặt kỳ quái, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía hắn...
Bragi không khỏi rùng mình một cái.
Sau một thoáng do dự, hắn đứng dậy khỏi bậc thang, có chút bối rối rời khỏi khu vực gần sân, đi thẳng về phòng bệnh trên lầu hai, tiện tay đóng cửa phòng lại.
Nhìn căn phòng trống rỗng, Bragi thở dài một hơi, quay lại ngồi trước bàn sách.
Hắn lấy giấy bút từ trong ngăn kéo ra, bắt đầu nghiêm túc viết:
"Eden thân mến của ta:
Như ta đã nói với ngươi trong thư trước, vị tiền bối ở phòng sát vách của ta đã đi rồi. Hắn là một người mà ta vô cùng kính trọng, trí tuệ, mạnh mẽ, và luôn luôn đáng tin cậy như vậy.
Sau khi hắn rời đi, ta cảm thấy có chút gò bó, dường như không có cách nào hòa nhập được với nơi này..."
Bragi nghiêm túc viết hết ba trang thư, theo thông lệ, hắn lại thêm một câu vào cuối thư: "Ta rất nhớ ngươi, không biết khi nào chúng ta mới có thể đoàn tụ?".
Hắn cất lá thư vào trong phong bì, đặt vào hòm thư ở góc bàn, rồi một mình ngồi trên ghế, trầm tư xuất thần.