Virtus's Reader
Ta Tại Bệnh Viện Tâm Thần Học Trảm Thần

Chương 937: Chương 937 - Con đường thành thần bất hủ

STT 937: CHƯƠNG 937 - CON ĐƯỜNG THÀNH THẦN BẤT HỦ

"... Nàng không phải vợ của ta."

"Lúc ta thấy hai người xuất hiện trong khoang thuyền, tay còn nắm chặt lấy nhau. Ta đã phải loay hoay một lúc lâu mới tách hai người ra được, thế mà còn không phải vợ à?" Kỷ Niệm hồ nghi nhìn Lâm Thất Dạ một lượt, "Ngươi không phải là một tên cặn bã đấy chứ?"

Lâm Thất Dạ: ...

"Tình hình của nàng thế nào rồi?" Kỷ Niệm hỏi.

"Các dấu hiệu sinh tồn đều rất bình thường, nhưng vẫn luôn trong trạng thái hôn mê, nguyên nhân cụ thể thì vẫn chưa rõ."

"Hôn mê không rõ lý do?"

Kỷ Niệm đi đến bên cạnh Già Lam, đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên trán nàng.

Nàng chậm rãi nhắm mắt lại, dường như đang cảm nhận điều gì đó.

"Ngươi đang làm gì vậy?" Lâm Thất Dạ nghi hoặc hỏi.

"Kiểm tra cho nàng." Kỷ Niệm bình tĩnh đáp, "Chỉ dựa vào những thiết bị y tế này thì không nhìn ra được nhiều thứ đâu."

"Dùng tay đặt lên trán là có thể kiểm tra cơ thể nàng sao? Đây cũng là năng lực của ngươi à?"

"... Ừm."

Một lát sau, Kỷ Niệm thu tay về, đôi mày hơi nhíu lại.

"Sao rồi?"

"Có chút kỳ lạ." Kỷ Niệm trầm ngâm nói, "Trong cơ thể nàng có một loại năng lượng thần bí, thuộc tính của nó đã gần với sự vĩnh hằng, có thể bảo vệ bản thân khỏi ảnh hưởng từ bên ngoài..."

"【Bất Hủ】?" Lâm Thất Dạ thốt lên.

"Chắc là vậy, nhưng bây giờ, những năng lượng này đã vỡ vụn rồi." Kỷ Niệm quay đầu nhìn về phía Lâm Thất Dạ, "Trước đó, nàng có phải đã từng chịu loại thương tích nào đó không?"

Trong đầu Lâm Thất Dạ nhanh chóng hiện lên cảnh tượng ở Cao Thiên Nguyên, khi cỗ xe ngựa 【Bất Hủ】 bị thanh kiếm Kusanagi chém vỡ, và cả lần thứ hai tấm khiên hộ thân 【Bất Hủ】 trên người hắn cũng bị chém nát...

【Bất Hủ】 của Già Lam đã vỡ tan hai lần trong một khoảng thời gian cực ngắn.

"Phải."

"Vậy thì đúng rồi." Kỷ Niệm khẽ gật đầu, "Cái gọi là 【Bất Hủ】 của ngươi hẳn là một dạng khác của việc ngưng đọng thời gian, chỉ là xét từ góc độ pháp tắc, sự ngưng đọng này đã vượt ra khỏi khái niệm Thời gian, tiệm cận vô hạn với Vĩnh hằng.

Mà loại năng lượng trong cơ thể nàng, vốn dĩ đã có xu hướng âm thầm ngưng kết thành pháp tắc của riêng mình."

"Ngưng kết thành pháp tắc của riêng mình?"

Nghe thấy lời miêu tả này, Lâm Thất Dạ chết sững tại chỗ, trong đầu hắn lại hiện lên cảnh tượng Chu Bình năm đó tự sáng tạo Kiếm pháp tắc, đăng lâm Thần vị.

Hắn như nghĩ đến điều gì đó, kinh ngạc há hốc miệng, đôi mắt tràn đầy vẻ khó tin:

"Ngươi nói là..."

"Nàng sắp thành thần."

Kỷ Niệm đặt tay lên trán Già Lam, không khỏi cảm thán, "Tổng lượng tinh thần lực trong đầu nàng còn khổng lồ hơn cả ta... Hẳn là từ rất lâu về trước, nàng đã bước vào cảnh giới trần nhà nhân loại, chỉ là vẫn luôn bị kẹt ở bước ngưng kết pháp tắc để đăng lâm Thần cảnh mà thôi."

Già Lam là trần nhà nhân loại?!

Một tia sét như đánh trúng vào đầu Lâm Thất Dạ.

Trong đầu hắn, hình ảnh từ lúc đưa Già Lam ra khỏi quan tài cho đến tận hôm nay nhanh chóng lướt qua... Nghĩ kỹ lại, hắn chưa từng thấy Già Lam đột phá cảnh giới, cũng chưa bao giờ thấy nàng phóng ra uy áp cảnh giới, ngay cả tổng lượng tinh thần lực của nàng rốt cuộc lớn đến mức nào, hắn cũng hoàn toàn không có khái niệm.

Già Lam, luôn luôn là gặp mạnh thì mạnh, gặp yếu thì yếu.

Một quyền của nàng có thể còn không đánh chết nổi một cường giả "Hải" cảnh, nhưng thân thể nàng lại có thể chống đỡ được đòn tấn công của thần minh.

Nếu 【Bất Hủ】 không phải là phòng ngự tuyệt đối, vậy nói cách khác, giới hạn phòng ngự cao nhất của nó được quyết định bởi cảnh giới của chính Già Lam. Việc nàng có thể chống lại đòn tấn công của thần minh đã chứng tỏ cảnh giới của nàng đã đạt tới một trình độ cực cao.

Mà thanh kiếm Kusanagi có thể chém vỡ 【Bất Hủ】 cũng có nghĩa là, Già Lam chắc chắn vẫn chưa đạt tới cấp độ thần minh.

Nàng đang ở cảnh giới đỉnh phong của trần nhà nhân loại.

"Vậy tại sao bây giờ nàng lại hôn mê bất tỉnh?" Lâm Thất Dạ quay về với câu hỏi ban đầu.

"Bởi vì sức mạnh 【Bất Hủ】 trong cơ thể nàng đang tái cấu trúc."

"Việc này thì có liên quan gì đến hôn mê?"

"Như ta vừa nói, 【Bất Hủ】 của nàng về bản chất là một loại ngưng đọng thời gian bắt nguồn từ pháp tắc thời gian, mà quá trình tái cấu trúc 【Bất Hủ】 cũng chính là quá trình ngưng kết thời gian đang trôi chảy xung quanh thành thời gian của riêng nàng."

Thấy Lâm Thất Dạ vẫn còn mờ mịt, Kỷ Niệm suy nghĩ một chút rồi nói thêm:

"Ngươi có biết về thủy điện không?"

"Biết."

"Nguyên lý của thủy điện là chuyển hóa động năng chứa trong dòng nước đang chảy thành điện năng, tình huống của nàng hiện tại cũng giống như vậy.

Nàng muốn tái cấu trúc 【Bất Hủ】 và ngưng kết nó thành pháp tắc của riêng mình, thì phải hấp thụ sức mạnh thời gian từ dòng sông thời gian đang trôi chảy xung quanh, sau đó chuyển hóa thành thời gian ngưng đọng của bản thân, đó chính là 【Bất Hủ】.

Nói cách khác, nàng đang 'ăn' thời gian.

Và đây, chính là con đường duy nhất để nàng ngưng kết pháp tắc của riêng mình.

Trong quá trình này, ý thức của chính nàng cũng sẽ chìm vào quên lãng, tất nhiên là không thể tỉnh lại.

Ta nghĩ, để tu luyện 【Bất Hủ】 của bản thân đến mức này, nàng chắc chắn đã phải hao tốn một khoảng thời gian cực kỳ dài đằng đẵng... Phải rồi, ta còn chưa hỏi ngươi, nàng bao nhiêu tuổi?"

Lâm Thất Dạ im lặng một lát, "Cũng chỉ mới hơn hai nghìn tuổi thôi."

Kỷ Niệm: ...

Giờ phút này, trong đầu Lâm Thất Dạ lại hiện lên cảnh tượng Già Lam nằm trong quan tài.

Hóa ra, Già Lam nằm trong quan tài hai nghìn năm nay là để hấp thụ sức mạnh thời gian, ngưng tụ ra phôi thai pháp tắc trong cơ thể?

Tốn hai nghìn năm mà vẫn chưa thể ngưng tụ ra pháp tắc thành thần... Con đường thành thần của 【Bất Hủ】 lại gian nan đến thế sao?

"Nói cách khác, chỉ khi 【Bất Hủ】 trong cơ thể nàng hoàn thành việc tái cấu trúc, nàng mới có thể tỉnh lại?"

"Không sai."

"Vậy sẽ mất khoảng bao lâu?"

"Không biết." Kỷ Niệm lắc đầu, "Nếu lấy hai nghìn năm ngủ say trước đó của nàng để tham chiếu, thời gian để nàng tỉnh lại, e là phải tính bằng đơn vị trăm năm.

Có điều, khi nàng tỉnh lại lần nữa, pháp tắc trong cơ thể hẳn cũng đã ngưng tụ gần như hoàn chỉnh...

Nàng, cũng sẽ thành thần."

Mấy trăm năm?

Thân thể Lâm Thất Dạ chấn động.

Mấy trăm năm sau, hắn e rằng đã hóa thành tro bụi, đến lúc đó, Già Lam có lẽ mới vừa tỉnh lại?

Bãi bể nương dâu, vật đổi sao dời, đến lúc đó đừng nói là hắn, Người Gác Đêm có còn tồn tại hay không, thế giới có còn như xưa hay không, đều là chuyện khó nói... Khoảnh khắc nàng mở mắt ra lần nữa, có lẽ thế gian đã là một khung cảnh hoàn toàn khác.

Mấy trăm năm còn như thế, hai nghìn năm dài đằng đẵng lại đến nhường nào?

Chúng sinh luân hồi, vương triều thay đổi... Lâm Thất Dạ lần đầu tiên cảm nhận một cách trực quan rằng, trước mặt 【Bất Hủ】, thời gian lại tái nhợt và bất lực đến thế.

Nói cách khác, đời này hắn sẽ không còn cơ hội gặp lại Già Lam nữa?

Trong cơn hoảng hốt, câu nói cuối cùng mà Già Lam nói với hắn cứ vang vọng mãi trong đầu:

"Lần sau, ta muốn nghe chính miệng ngươi nói với ta... Ngươi thích ta."

Hắn có thích nàng không?

Sau khi biết được chân tướng về mũi tên của thần tình yêu, trong lòng Lâm Thất Dạ không còn chút mờ mịt nào, đáp án của hắn chỉ còn lại một:

Thích!

Hắn thích Già Lam.

Nhưng cho đến khoảnh khắc cuối cùng, hắn vẫn không thể nói ra câu đó với Già Lam, hắn đã từng nghĩ mình vẫn còn cơ hội để bù đắp, nhưng bây giờ hắn mới nhận ra...

Cơ hội để nói ra câu nói này, cũng không còn nữa rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!