Lâm Chính Nhiên nhìn Tưởng Thiến nhanh chóng rời đi, sờ một cái lên má.
Nghi hoặc: “Vậy nên việc không ưa và hôn ta có quan hệ gì?”
Hắn thở dài một hơi rồi cũng quay về nhà thi đấu.
Nhưng cũng là quay về nhà thi đấu, Tưởng Thiến đã không thấy đâu, nhị tiểu thư bây giờ đã chạy vào nhà vệ sinh điên cuồng rửa mặt, sau đó lại tìm một chỗ bất kỳ bên ngoài nhà thi đấu ngồi ngẩn người.
Dáng ngồi đoan trang, vẻ mặt cao ngạo lạnh lùng, nhưng trong lòng lại không ngừng hồi tưởng lại khoảnh khắc hôn lên má Lâm Chính Nhiên vừa rồi.
Vô số bong bóng màu hồng bay lên trên đầu rồi lại vỡ tan.
Lâm Chính Nhiên quay lại nhà thi đấu bận rộn thêm một lúc, vì mọi người đều vội về nhà nên Lâm Chính Nhiên cảm thấy một vài việc đã xử lý gần xong liền cho mọi người giải tán.
Cuối cùng trong nhà thi đấu chỉ còn lại Phương Mộng và Lâm Chính Nhiên đang xử lý nốt chút công việc cuối cùng.
Phương Mộng kiểm kê xong số lượng của tất cả mọi thứ: “Đạo cụ bên này cũng đã ghi lại xong, không thiếu cái nào.”
Lâm Chính Nhiên "ừ" một tiếng, nhìn vào tờ danh sách trong tay:
“Được, vậy là tất cả mọi thứ đều đã thống kê xong, ta tự mình kiểm tra lại cửa nẻo xem còn chỗ nào quên khóa không, ngươi có thể về trường.”
Phương Mộng "ừ" một tiếng, nhưng nàng không định đi: “Không vội, dù sao cũng chỉ vài phút, ta đi kiểm tra cửa nẻo cùng ngươi.”
Lâm Chính Nhiên không để tâm: “Được thôi, sao cũng được.”
Nhưng nàng tò mò: “Đúng rồi bạn học Lâm Chính Nhiên, Thiến Thiến đâu? Sao không thấy nàng ấy?”
Lâm Chính Nhiên bước lên bậc thang nhìn những ô cửa sổ xung quanh: “Chắc là đi rồi? Mười phút trước đã không thấy nàng ấy đâu.”
Phương Mộng thầm nghĩ cũng có khả năng, nhưng để cho chắc thì nên gọi điện thoại cho Thiến Thiến.
Kết quả lúc nàng lấy điện thoại ra định gọi đi thì lại nhìn nhà thi đấu trống trải chỉ có Lâm Chính Nhiên và mình, nàng do dự một lúc.
Cuối cùng nàng cất điện thoại đi, đi theo bên cạnh Lâm Chính Nhiên cùng hắn kiểm tra cửa ra vào và cửa sổ.
Lâm Chính Nhiên hỏi: “Ngươi nhắn tin cho nàng ấy à?”
“Không, nhưng chắc Thiến Thiến chỉ là không biết đã đi đâu thôi, nếu nàng ấy về thì chắc sẽ nhắn tin cho ta, lát nữa ta gọi điện cho nàng ấy là được.”
Lâm Chính Nhiên đóng lại một ô cửa sổ chưa đóng.
Phương Mộng nhìn lại nhà thi đấu không một bóng người, cảm thán:
“Không ngờ mà đã tốt nghiệp cấp ba rồi, cảm giác như kỳ quân sự ba năm trước mới chỉ như ngày hôm qua, vậy mà hôm nay đã kết thúc cả rồi.”
Lâm Chính Nhiên liếc nhìn nàng một cái, mỉm cười:
“Thời gian cấp ba trôi qua rất nhanh, dù sao phần lớn thời gian ngoài học hành ra cũng không có quá nhiều ký ức, nhưng bây giờ sắp rời trường rồi mới cảm thán thì có phải hơi muộn không? Rõ ràng kỳ thi đại học đã kết thúc mấy ngày rồi.”
Phương Mộng nhìn chằm chằm vào gò má nghiêng của Lâm Chính Nhiên lúc hắn kiểm tra cửa sổ, lại nhớ tới cảnh Lâm Chính Nhiên hát ở quán karaoke lần đó.
“Trước đây tốt nghiệp ta chẳng bao giờ cảm thán gì cả, dù sao ở trường nào cũng vậy, tiểu học hay trung học thì Thiến Thiến vẫn luôn đứng nhất, ta cũng sẽ mãi mãi ở bên cạnh Thiến Thiến, chỉ là không ngờ mọi thứ lại thay đổi ở cấp ba, lúc tốt nghiệp ta lại có chút hoài niệm.”
Phương Mộng thành thật nói:
“Lúc đầu ta thật sự không ngờ ta và Thiến Thiến lại có thể trở thành bạn bè với ngươi, ban đầu ta cứ nghĩ ngươi cùng lắm cũng chỉ là một đối thủ trong cuộc đời của Thiến Thiến, sau khi thắng được ngươi thì bọn ta và ngươi sẽ không bao giờ qua lại nữa.”
Lâm Chính Nhiên cười cười: “Ta cũng không ngờ.”
“Nếu như…” Phương Mộng khẽ mở đôi môi đỏ mọng, nhẹ giọng nói: “Nếu như kỳ quân sự hồi cấp ba được làm lại lần nữa, ta nghĩ Thiến Thiến chắc chắn cũng sẽ tặng trà sữa cho ngươi, ta cũng vậy.”
“Hửm?” Ngay khoảnh khắc hắn quay đầu lại.
Phương Mộng không biết đã đến bên cạnh Lâm Chính Nhiên từ lúc nào, một bàn tay ngọc ngà níu lấy ống tay áo của hắn.
Nàng nhón gót chân lên, nhắm mắt lại rồi nhẹ nhàng hôn một cái lên bên phải khóe miệng Lâm Chính Nhiên.
Hôn xong, Phương Mộng đỏ mặt từ từ hạ gót chân xuống.
Nàng nhìn chằm chằm Lâm Chính Nhiên.
Lâm Chính Nhiên thầm nghĩ đôi bạn thân này hôm nay định làm gì đây.
Phương Mộng ngượng ngùng mỉm cười:
“Không có ý gì khác đâu, chỉ đơn thuần là muốn hôn ngươi một cái thôi, tốt nghiệp cấp ba không phải nên làm những chuyện như vậy sao? Để không phải hối tiếc.”
Không lâu sau, Lâm Chính Nhiên khóa cửa rồi rời khỏi nhà thi đấu.
Hắn cảm thán hai ngày nay xảy ra thật nhiều chuyện.
Chỉ là chưa đi được mấy bước đã thấy Hàn Văn Văn, Giang Tuyết Lị và Hà Tình đi cùng nhau tới.
Lâm Chính Nhiên nghi hoặc: “Sao ba người các ngươi lại quay lại đây? Sau lễ tốt nghiệp không phải ta đã bảo các ngươi về ký túc xá thu dọn đồ đạc chờ sao? Ta dọn dẹp xong nhà thi đấu sẽ gọi điện cho các ngươi mà?”
Giang Tuyết Lị ngạo kiều nói: “Trong ký túc xá có bao nhiêu đồ mà phải dọn dẹp chứ, đồ đạc lỉnh kỉnh đã dọn xong từ mấy hôm trước rồi.”
Tiểu Hà Tình rụt rè nói: “Bọn ta ở ký túc xá cũng không có việc gì làm, nên nghĩ đến đây giúp ngươi một tay.”
Hàn Văn Văn khoác tay tiểu Hà Tình, nghiêng đầu mỉm cười, không nói gì nhưng ánh mắt lại đầy ẩn ý.
Lâm Chính Nhiên bất đắc dĩ:
“Cần gì các ngươi giúp chứ? Thầy giáo để lại khá nhiều người mà, đây chẳng phải chưa đến 20 phút đã dọn xong rồi sao? Nhưng các ngươi dọn xong đồ là được rồi, ta trả chìa khóa nhà thi đấu cho thầy giáo rồi chúng ta về nhà nhé?”
Ba cô gái nhỏ đồng thanh đáp lại.
Lâm Chính Nhiên liền cầm điện thoại gọi cho giáo viên chủ nhiệm báo rằng nhà thi đấu đã xong việc.
Hắn đi trả chìa khóa.
Trả chìa khóa xong, bốn người cùng nhau đi ra ngoài trường, hôm nay rời đi rồi, dù cho kỳ nghỉ kết thúc cũng sẽ không quay trở lại nữa.
Chỉ là trên đường đi, Hàn Văn Văn đột nhiên khịt khịt mũi, nghi hoặc nhìn Lâm Chính Nhiên một cái.
Trên người Chính Nhiên ca ca hình như có mùi của không ít cô gái, hơn nữa hai loại mùi đó lại quen thuộc đến lạ.
Sau khi Lâm Chính Nhiên rời đi, Phương Mộng đỏ mặt ngồi ở một góc bên ngoài nhà thi đấu cũng ngẩn người một lúc.
Vừa rồi sau khi hôn Lâm Chính Nhiên trong nhà thi đấu, nàng liền rời đi, trái tim cứ đập thình thịch không ngừng.
Bất chợt chuông điện thoại vang lên, Phương Mộng lấy điện thoại ra xem thì thấy là Tưởng Thiến gọi tới.
Phương Mộng bắt máy: “Alô? Thiến Thiến ngươi ở đâu vậy?”
Vừa dứt lời, ở phía bên kia góc tường, Tưởng Thiến đột nhiên xuất hiện: “Tiểu Mộng ta ở đây.”
Phương Mộng cũng bất ngờ nhìn Tưởng Thiến: “Thiến Thiến? Sao ngươi lại ở bên đó?”
“Ta vẫn luôn ngồi ở đây, vừa rồi gọi cho ngươi thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại của ngươi.”
Thì ra hai người lại trốn ở cùng một chỗ để ngẩn người, chỉ là ở hai bên trái phải của một góc tường mà thôi.
Phương Mộng giật mình, may mà mình không có thói quen tự lẩm bẩm.
Nếu không chuyện vừa hôn Lâm Chính Nhiên, lỡ như mình cứ tự nói linh tinh thì có lẽ Thiến Thiến đã biết rồi.
Nói đi cũng phải nói lại, mình và Tưởng Thiến lại cùng thích một chàng trai… chuyện này sau này phải giải quyết thế nào đây?
Tưởng Thiến chìa tay ra: “Chúng ta về nhà đi? Ta có chuyện muốn bàn với ngươi.”
Phương Mộng cũng đưa tay ra để đối phương kéo dậy: “Vậy sao? Thật ra ta cũng có một chuyện muốn bàn với Thiến Thiến.”
Hai cô bạn thân nhìn nhau.
Bỗng nhiên cùng mỉm cười.
Dường như đều biết đó là chuyện gì.
Sau một hồi bàn bạc đơn giản, Tưởng Thiến và Phương Mộng cũng rời khỏi trường, Tưởng Thiến gọi điện cho ba mẹ:
“Alô ba? Có chuyện này con phải nói với ba, con không muốn học đại học ở Stanford gì đó đâu, trường kiểu đó con có đến cũng chẳng tiến bộ được gì, con và Tiểu Mộng định đi học trường khác.”