Không khí dường như ngưng đọng.
Hàn Văn Văn thậm chí còn hơi nghi ngờ mình nghe nhầm, lại hỏi một lần nữa: “Tiểu Tình Tình, ngươi nói gì vậy?”
Tiểu Hà Tình cũng chỉ có khoảnh khắc vừa rồi là có dũng khí cực lớn, bảo nàng nói lại lần thứ hai thì nàng không thể nói ra được.
Mặt nàng đỏ bừng, nín rồi lại nín, ấp a ấp úng cũng không thốt ra được câu thứ hai, mãi cho đến khi ngồi lại trên giường, quấn chăn quanh người, bọc kín như một cái bánh chưng, chỉ để lộ cái đầu nhỏ đáng yêu mới dám lên tiếng:
“Ta nói... ta định mùa đông này sẽ tỏ... với Lâm Chính Nhiên... ta muốn ở bên cạnh hắn...”
Hàn Văn Văn chớp mắt nhìn nàng, dựa vào bên cạnh nàng, tò mò hỏi lại: “Ta vẫn chưa nghe rõ, nói lại lần nữa đi.”
Tiểu Hà Tình xấu hổ đến mức đầu sắp bốc khói, chui cả đầu vào trong chăn, giọng nói bị nghẹn lại càng nhỏ hơn: “Ta nói là ta định mùa đông này đi... ta muốn cùng... hu hu, Văn Văn, ngươi đừng hỏi nữa, ta không nói ra được đâu, rõ ràng là ngươi đã nghe thấy ta nói gì rồi mà.”
Chọc cho Hàn Văn Văn phải bụm miệng cười, ngón tay thon dài của nàng chọc chọc vào cái chăn, Tiểu Hà Tình hé ra một khe hở để nhìn nàng.
Hàn Văn Văn nhỏ giọng: “Vào trong nói chuyện một lát nhé?”
Tiểu Hà Tình gật đầu, thế là hai cô bạn thân cùng nhau trốn vào trong chăn, biến thành một cái bánh chưng lớn cực kỳ an toàn.
Hàn Văn Văn ngồi bên trong, cái đuôi hồ ly vô hình phe phẩy sau lưng, rất hóng hớt nhìn cô bạn thân: “Tiểu Tình Tình sao đột nhiên lại có dũng khí như vậy? Định kết thúc trận đấu luôn à?”
Tiểu Hà Tình ngồi xổm trên giường, bàn tay nhỏ vẽ vòng tròn trên ga giường: “Không phải ta có dũng khí, ta cũng hết cách rồi mà, từ lúc lên sơ trung Văn Văn ngươi không phát hiện mọi người đều đang bàn tán chuyện yêu đương sao? Hồi tiểu học còn không có ai nói về chủ đề này, nhưng sau khi lên sơ trung thì nhiều hơn hẳn.”
Nàng ngơ ngác nhìn tiểu hồ ly: “Toàn là ai với ai ở bên nhau, ai thích ai, ai tỏ tình với ai các loại chủ đề.”
Hàn Văn Văn dùng tay chọc vào má: “Cái này ta cũng phát hiện ra, trong sách nói đây là do tuổi dậy thì phải không? Tuổi này chính là lúc tâm tư con gái nhạy cảm nhất, hơn nữa nếu đặt ở thời cổ đại, tuổi của chúng ta đã có thể gả đi rồi.”
Nàng ngại ngùng:
“Chắc là vậy... cái này ta cũng không rõ lắm, nhưng gần đây chủ đề này thật sự quá nhiều, ta nghe rất nhiều người nói ai với ai là thanh mai trúc mã từ nhỏ, kết quả một trong hai người thay lòng đổi dạ, thích một cô gái lớp khác, còn nữa gần đây không phải có mấy bộ phim truyền hình rất nổi sao?”
Nàng trở nên có chút sợ hãi: “Ta cũng rảnh rỗi không có việc gì nên xem thử, phát hiện trong phim hình như thanh mai vĩnh viễn đều là người thua cuộc... người thắng cuối cùng đều là cô gái đột nhiên xuất hiện!”
Hàn Văn Văn không phủ nhận điểm này, nàng xem tiểu thuyết, anime và phim truyền hình rất nhiều, thanh mai không địch lại trời giáng đã thành định luật.
Tiểu Hà Tình ấm ức hu hu, đầu tựa vào đầu gối, rất không vui chu cái miệng nhỏ nhắn lẩm bẩm:
“Dựa vào cái gì chứ? Theo lý mà nói thanh mai trúc mã hẳn là có tỷ lệ thắng cao nhất chứ, tại sao hai người lớn lên cùng nhau từ nhỏ lại không địch lại một người đột nhiên xuất hiện?”
“Có lẽ vẫn là vấn đề ta đã nói trước đây, quan hệ quá thân thuộc.” Hàn Văn Văn giải thích: “Nhưng mà Giang Tuyết Lị cũng không được tính là trời giáng nhỉ? Nàng và bạn học Lâm Chính Nhiên cũng là thanh mai trúc mã mà, nói một cách nghiêm túc thì ngươi mới được tính là trời giáng.”
Tiểu Hà Tình giật nảy mình, đầu óc rối loạn: “Hả? Ta là trời giáng? Ta và hắn là thanh mai trúc mã mà.”
Tiểu hồ ly giơ ra hai ngón tay, trước tiên chỉ vào một ngón nói một nửa: “Ngươi là thanh mai” rồi lại chỉ vào ngón còn lại: “cộng thêm trời giáng, thuộc tính nhân đôi, bởi vì ngươi là người đột nhiên xuất hiện vào hồi sơ trung mà!”
Tiểu Hà Tình đột nhiên vô cùng vui vẻ, mở to mắt thò đầu ra khỏi chăn: “Đúng vậy! Bị Văn Văn nói như vậy hình như ta đúng là trời giáng thật!”
Hàn Văn Văn cũng “tách” một tiếng thò đầu ra khỏi chăn: “Không phải ngươi cũng, mà là chỉ có ngươi thôi, bạn học Giang Tuyết Lị vẫn luôn ở bên cạnh bạn học Lâm Chính Nhiên, nàng lấy đâu ra thuộc tính trời giáng?”
Tiểu Hà Tình toe toét miệng: “Vậy nói như thế chẳng phải ta có ưu thế rất lớn sao?!”
Hàn Văn Văn nhắm mắt mỉm cười: “Cho nên ta vẫn luôn cảm thấy Tiểu Tình Tình sẽ thắng.”
Ý chí chiến đấu vừa được nhen nhóm của Tiểu Hà Tình đột nhiên nghĩ đến chuyện năm ngoái luôn chọc giận Lâm Chính Nhiên lại tụt xuống: “Vậy không đúng nha, đã là ta có ưu thế, tại sao quan hệ của ta và hắn không có tiến triển? Mà bạn học Giang Tuyết Lị lại ngày càng thân với hắn?”
Nàng ôm lấy đùi lại co rúm vào một góc tối tăm: “Nghĩ đến chuyện nửa đầu năm nay ta lại hối hận, rõ ràng ta muốn chủ động làm một số việc để tiến thêm một bước với hắn, kết quả ngược lại toàn chọc hắn tức giận, gần đây hắn còn hung dữ hơn trước.”
“Cái này...” Hàn Văn Văn đổ mồ hôi: “Về chuyện này, đến giờ ta vẫn không hiểu tại sao những cách đó của ta lại khiến bạn học Lâm Chính Nhiên tức giận, theo lý mà nói cho dù không thể tăng tiến độ thì cũng không nên có tác dụng ngược.”
Hà Tình không nói gì, bởi vì nàng biết những việc trong kế hoạch nàng luôn không thể làm được hoàn toàn:
“Có lẽ vẫn là không hợp với ta, ta cảm thấy vẫn nên dùng cách của mình mới được, cho nên ta định tận dụng mùa đông này để đan cho hắn một chiếc khăn quàng cổ, sau đó tỏ tình.” Nàng nhớ đến những chủ đề yêu đương ngọt ngào mà các bạn học hay bàn tán.
Vừa nghĩ đến những chuyện như được hắn hôn hôn ôm ôm là lại rất kích động: “Ta cũng muốn yêu đương với hắn, muốn hắn dành nhiều thời gian cho ta hơn.”
Hàn Văn Văn nhìn chằm chằm vẻ mặt có vẻ nhút nhát nhưng thực ra lại rất kiên định của Tiểu Hà Tình, dựa vào bên cạnh nàng: “Tiểu Tình Tình thật sự trưởng thành rồi nhỉ? Ngươi đã quyết định rồi, ta sẽ cổ vũ cho ngươi, chúc ngươi sớm ngày hoàn thành tâm nguyện.”
Tiểu Hà Tình đỏ mặt, giọng lí nhí như muỗi kêu: “Cảm ơn Văn Văn...”
Nói xong nàng đột nhiên có chút không kìm được, nói hết những phiền muộn trong lòng ra, nhắm mắt nắm chặt hai nắm tay nhỏ:
“Nhưng ta thật sự không có dũng khí đâu, chủ yếu là gần đây thời gian hắn ở bên ta ngày càng ít, trước kia còn 2 tuần một lần, bây giờ đã thành 3 tuần một lần, thậm chí trong lớp bọn họ còn có rất nhiều cô gái thích hắn! Ta thật sự ngày càng sợ hắn bị những cô gái khác...”
Hàn Văn Văn mỉm cười lắng nghe bạn thân than thở, thầm nghĩ Tiểu Tình Tình thật sự rất thích bạn học Lâm Chính Nhiên.
Một người vốn nhút nhát như nàng vậy mà cũng luôn tìm cách chủ động.
Chỉ là...
Ánh mắt của Hàn Văn Văn nhìn ra ngoài cửa sổ, đôi mắt hồ ly không biết đang suy nghĩ điều gì.
Rất nhanh lại đến cuối tuần, tuần này chính là tuần thứ ba trong chu kỳ 3 tuần một lần mà Tiểu Hà Tình nói, tuần mà Lâm Chính Nhiên không ở bên mình cũng không ở bên Giang Tuyết Lị.
Không biết hắn đi làm gì.
Sáng thứ bảy, bốn người tụ tập lại, Lâm Chính Nhiên cầm cặp sách đi về nhà: “Tuần này ta không đi cùng hai ngươi, hai ngươi cứ tự mình luyện tập, coi như là tuần nghỉ ngơi cũng được.”
Giang Tuyết Lị nhìn theo bóng lưng rời đi của Lâm Chính Nhiên, rất tò mò:
“Tên ngốc to xác gần đây rốt cuộc đang bận cái gì vậy? Trước đây không phải là 2 tuần đi cùng một lần sao, bây giờ đã thành 3 tuần, từ kỳ nghỉ hè lần trước đã như vậy rồi.” Nàng quay đầu hỏi Hà Tình: “Hà Tình, ngươi có biết gần đây tên ngốc to xác đang làm gì không?”
Tiểu Hà Tình lắc đầu, nếu nàng biết thì tốt rồi, chính vì không biết nên mới nghĩ ra chiêu lớn, nếu không tỏ tình nữa.
Sẽ thành 4 tuần một lần, thậm chí sau này có thể sẽ không còn gặp được hắn nữa.
“Ta cũng không biết, cũng không dám hỏi hắn.”
Giang Tuyết Lị thở dài một hơi, nàng thì đã ngạo kiều hỏi rồi, nhưng cách hỏi đó căn bản không hỏi ra được gì.
Nàng vẫy tay với hai người: “Vậy ta cũng về nhà, tuần sau gặp lại Hà Tình, Hàn Văn Văn.”
Hàn Văn Văn và Hà Tình vẫy tay chào tạm biệt nàng.
Sau khi Giang Tuyết Lị đi, Hà Tình hỏi Hàn Văn Văn: “Tuần này Văn Văn ngươi còn đi làm video không?”
Chuyện Hàn Văn Văn quay video game Tiểu Hà Tình đều biết, tiểu hồ ly vừa khai giảng đã nói cho Tiểu Hà Tình.
Là một người bạn thân, Tiểu Hà Tình đại khái biết được tình hình kinh tế và gia đình của Hàn Văn Văn.
Cho nên chưa bao giờ làm phiền nàng làm việc kiếm tiền.
Hàn Văn Văn cười nói: “Ừm, tuần này còn phải quay mấy cái, ban ngày không thể ở ký túc xá với Tiểu Tình Tình được.”
“Không sao, nhưng trước đây ta chưa từng hỏi, Văn Văn ngươi toàn quay video ở đâu vậy? Quán net à? Nhưng nơi đó chúng ta chưa đủ tuổi vị thành niên không vào được đâu nhỉ? Hơn nữa ta luôn cảm thấy những nơi như quán net rất đáng sợ.”
“Không có, cậu ta thuê cho ta một căn nhà, ta chuyên dùng để quay video, đợi lúc nào ta không bận có thể dẫn Tiểu Tình Tình đến tham quan.”
Tiểu Hà Tình kinh ngạc: “Hóa ra ngươi thuê nhà à? Được thôi, vậy khi nào ngươi không bận thì dẫn ta đi xem.”
Hàn Văn Văn gật đầu nói không vấn đề gì, tạm biệt Hà Tình: “Vậy ta cũng đi đây, Tiểu Hà Tình ở ký túc xá ngoan nhé, tối gặp.”
“Ừm, Văn Văn tối gặp.”
Hàn Văn Văn vẫy tay chào tạm biệt nàng.
Lén lút đi đến căn nhà thuê để gặp Lâm Chính Nhiên.