Lâm Chính Nhiên lấy một quả táo bên cạnh ra ăn, sự tò mò nguyên thủy của con người khiến hắn cũng liếc nhìn một cái.
Không mang theo bất kỳ tình cảm nào mà đánh giá, rôm rốp nhai táo: “Ừm, rất xinh đẹp.”
Ba nữ hài tử lập tức đều đồng loạt nhìn về phía Lâm Chính Nhiên.
Người nào người nấy đều ghen tuông.
Lão mụ Lâm Tiểu Lệ nhếch miệng, khâm phục sự can đảm của con trai: “Trước mặt bọn họ mà Nhiên Nhiên ngươi cũng dám đánh giá thật à.”
Lâm Chính Nhiên vẻ mặt tùy ý trả lời lão mụ: “Ta chỉ nói thật mà thôi, với lại sao các ngươi nói xinh đẹp thì được, ta nói xinh đẹp lại không được?”
Tiểu Hà Tình không vui bĩu môi, Giang Tuyết Lị tức giận quay đầu hừ một tiếng, Hàn Văn Văn thì nhìn chằm chằm Lâm Chính Nhiên rồi lườm hắn một cái, ra vẻ không muốn để ý đến hắn.
Do buổi chiều Tiểu Hà Tình phải bắt xe rời đi, nên dù có chuyện này thì bốn người cũng không ở nhà trì hoãn bao lâu.
Trước khi ra ngoài, cả bọn tạm biệt ông nội, Lâm Chính Nhiên liền cùng Hàn Văn Văn và Giang Tuyết Lị ra ga tàu tiễn nàng.
Lúc sắp đi, Tiểu Hà Tình kéo vali, nhìn Lâm Chính Nhiên một mình đến cổng soát vé tiễn mình: “Vậy hẹn gặp lại ở trường cấp ba nhé Lâm Chính Nhiên.”
Lâm Chính Nhiên ừ một tiếng coi như tạm biệt: “Đi đường cẩn thận, về đến nhà thì nhắn tin cho ta.”
Tiểu Hà Tình gật đầu, kết quả vừa kéo vali đi được vài bước, nàng bỗng do dự quay lại, đến trước mặt Lâm Chính Nhiên, dùng âm lượng chỉ hai người nghe thấy mà nhỏ giọng hỏi:
“Ngươi thật sự thấy nữ sinh kia xinh đẹp à? Ta mặc váy trắng đội mũ che nắng cũng rất xinh, không có xấu đâu, nếu ngươi thích xem, đến lúc đó ta sẽ mặc cho ngươi ngắm từ từ.”
Lâm Chính Nhiên vã mồ hôi: “Ta rảnh rỗi lắm chắc? Với lại đó chỉ là một lời nhận xét bình thường thôi, ta biết ngươi cũng rất xinh đẹp, mau lên xe đi.”
Tiểu Hà Tình “ồ” một tiếng, vẫn có chút ghen tuông, nhưng nghe hắn khen mình xinh đẹp thì tâm trạng cũng tốt hơn một chút, đôi mắt hạnh tha thiết nhìn Lâm Chính Nhiên: “Vậy hẹn gặp lại ở trường cấp ba, tạm biệt.”
Nàng vẫy tay với Lâm Chính Nhiên, rồi lại vẫy tay với Hàn Văn Văn và Giang Tuyết Lị ở phía xa: “Văn Văn! Giang Tuyết Lị! Ta đi đây, hẹn gặp ở trường mới.”
Mọi người tạm biệt nhau, Tiểu Hà Tình liền lên chuyến tàu cao tốc về nhà.
Còn về phần Giang Tuyết Lị, Lâm Chính Nhiên quay đầu lại nhìn dáng vẻ ghen tuông của nàng, bèn đi tới bên cạnh khẽ gõ đầu nàng.
“Muộn thế này rồi, ngươi cũng về nhà đi.”
Giang Tuyết Lị ôm đầu quay đi: “Đánh ta làm gì chứ, đi thì đi.”
Hai bím tóc vung lên, nàng quay đầu lại nói: “Mấy ngày nữa ngươi đừng quên đến tìm ta luyện hát cùng ta đấy!”
Lâm Chính Nhiên ừ một tiếng.
Giang Tuyết Lị đi gọi taxi, kết quả khi xe đã tới, nàng cũng đột nhiên quay trở lại, đứng trước mặt Lâm Chính Nhiên nắm chặt quả đấm nhỏ.
Nhắm mắt lại trút giận: “Ngươi cứ lăng nhăng chết đi!”
Nói xong liền vội vàng chạy về xe taxi rồi chuồn mất dạng.
Lâm Chính Nhiên cạn lời, cuối cùng chỉ còn lại Hàn Văn Văn.
Hàn Văn Văn che mặt, kỳ lạ là không còn vẻ ghen tuông như vừa rồi, chỉ có cách xưng hô là thay đổi: “Bạn học Lâm Chính Nhiên không thể đuổi ta về được đâu nhỉ? Theo lý thì tuần này là thời gian ngươi phải chơi game cùng ta đó nha.”
Tiểu hồ ly đã hắc hóa.
Lâm Chính Nhiên mệt mỏi: “Ngươi mà còn giữ vẻ mặt này là ta về nhà đấy, ta cũng đâu có nhất thiết phải chơi cùng các ngươi.”
Hàn Văn Văn lập tức mất hết công lực, ghen tuông mở to đôi mắt hồ ly đầy mê hoặc rồi quay đầu đi không vui: “Ai bảo Chính Nhiên ca ca khen nữ hài tử khác xinh đẹp làm gì? Lại còn có cả hôn ước từ nhỏ gì đó mà ngay cả ta cũng không biết.”
“Ta không biết thì chắc chắn ngươi cũng không biết rồi, với lại thời đại nào rồi, có hôn ước từ nhỏ cũng đâu có nghĩa là ta nhất định sẽ thế nào với nàng ta?”
Hàn Văn Văn bỗng sững sờ, đi đến bên cạnh Lâm Chính Nhiên nghiêng đầu: “Chính Nhiên ca ca vậy mà lại giải thích với ta, đây có phải là Chính Nhiên ca ca sợ ta ghen nên đang dỗ dành ta không?”
Lâm Chính Nhiên thật sự muốn châm chọc, mạch não của nha đầu này luôn thanh kỳ hơn người khác.
“Dù sao ta cũng nghĩ như vậy.” Hàn Văn Văn đột nhiên lại nói rất nghiêm túc:
“Nhưng mà Chính Nhiên ca ca quá xem thường sức hấp dẫn của mình rồi, theo ta thấy nếu có nữ hài tử nào đó nảy sinh mối liên hệ với Chính Nhiên ca ca, có thể đối phương vì vấn đề tính cách, từng trải mà một hai ngày sẽ không thích ngươi, nhưng nếu về lâu về dài, ngay cả ta cũng không chống đỡ nổi, nữ hài tử khác có thể chống đỡ được sao?”
Ngón tay thon dài của Hàn Văn Văn chọc vào ngực Lâm Chính Nhiên: “Chỉ một thời cấp hai thôi mà ta đã không biết chặn được bao nhiêu hồ ly tinh rồi.”
Lâm Chính Nhiên không đôi co với nàng nữa mà bước ra khỏi nhà ga: “Ngươi mà cũng nói người khác là hồ ly tinh được à.”
Lâm Chính Nhiên gọi một chiếc taxi: “Với lại ngươi nghĩ nhiều rồi, cho dù những gì ngươi nói đều đúng, ta cũng không rảnh rỗi đến mức gặp nữ sinh nào cũng bắt chuyện vài câu đâu? Ta sẽ chỉ tiếp xúc với mấy người mà ta để tâm thôi.”
Hàn Văn Văn không phục: “Thiên hạ lại chẳng phải chỉ có một con hồ ly tinh, ta nhiều nhất cũng chỉ là con hồ ly mà Chính Nhiên ca ca thích nhất thôi.” Nàng nói được nửa chừng thì đột nhiên phát hiện ra điểm mấu chốt, sững người dừng bước, mặt đỏ lên: “Chờ đã? Để tâm?”
Lâm Chính Nhiên thật sự không muốn nói chuyện với con hồ ly này: “Cứ coi như ta chưa nói gì đi.”
“Chính Nhiên ca ca nói rõ đi, để tâm có ý gì vậy? Lẽ nào Chính Nhiên ca ca tuy miệng không thừa nhận, nhưng trong lòng quả nhiên vẫn rất để tâm đến bọn ta sao? Hửm?”
Trong phòng tắm của một biệt thự nào đó ở thành phố Tử Đằng.
Nữ sinh mặc bộ đồ ngủ màu đen túm tóc lại thành một lọn, đôi mắt lạnh lùng nhìn bản thân trong gương.
Nàng đang dùng lược chải tóc.
Phía sau, một nữ sinh xinh đẹp buộc tóc đuôi ngựa lệch nhưng không có biểu cảm gì đang cầm một tờ giấy:
“Bảng điểm cấp ba trường đã gửi cho chúng ta rồi, lần này vẫn là ngài làm đại diện nữ sinh phát biểu, còn nam sinh là một người tên Lâm Chính Nhiên.”
Nữ sinh đang chải tóc tên là Tưởng Thiến, nàng khẽ ừ một tiếng.
Nữ sinh buộc tóc đuôi ngựa lệch có chút do dự: “Chỉ là…”
“Sao vậy?”
“Chỉ là bảng điểm cho thấy, thành tích của ngài xếp sau hắn, nhưng ngài và hắn cũng không chênh lệch bao nhiêu điểm.”
Động tác chải tóc của Tưởng Thiến khựng lại: “Đưa ta xem.” Nàng đưa tay nhận lấy bảng điểm.
Nàng phát hiện thành tích của nam sinh tên Lâm Chính Nhiên này cũng giống mình, gần như đứng đầu tất cả các môn, chỉ có môn Ngữ văn là điểm của mình thấp hơn hắn một chút.
Nữ sinh phía sau nói: “Ngoài ra vừa rồi ông nội có gửi cho ngài một email, nói là gửi thông tin của chàng trai có hôn ước từ nhỏ với ngài qua, ngài có muốn xem không? Ông nội nói hắn cũng học cùng trường cấp ba với ngài, ngài có thể gặp mặt hắn trước.”
Tưởng Thiến nhìn chằm chằm cái tên trên bảng điểm:
“Không có hứng thú, thời đại nào rồi mà ông nội còn định cho ta thứ đó, nhưng vì lịch sự nên sau này gặp mặt nam sinh kia, ta sẽ từ chối thẳng mặt. Còn về người tên Lâm Chính Nhiên này, thành tích cao hơn ta cũng chẳng sao cả, ta không quan tâm lắm đến chuyện này, có lẽ hắn chỉ gặp may thôi, dù sao sau khi khai giảng vẫn còn một kỳ thi xếp lớp nữa, đến lúc đó thành tích của hắn thế nào sẽ rõ.”
Nữ sinh tóc đuôi ngựa lệch nhận lại bảng điểm, thầm nghĩ nếu ngài không quan tâm thì sao trước đó ngày nào cũng hỏi có điểm chưa...
“Vâng, đến lúc đó ngài nhất định sẽ vượt qua hắn.”