Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 1007: CHƯƠNG 1006: KHÔNG ĐƯỢC NUÔNG CHIỀU CON NÍT

“Làm càn! Bổn đế luôn có thiện chí giúp đỡ người, kết nhặt thiện duyên, thiện danh của ta rất nổi danh trong tinh khư, sao lại khiến cho người ta sợ hãi đến nỗi không dám đến đây, theo bổn đế thấy thì rõ ràng là có ác nhân nào đó đang cản trở, không ngờ người trong thiên hạ đều có thể độ kiếp, nhất định là những người địa vị cao ngồi không ăn bám kia, bọn họ đang có ý đồ ngăn chặn đường lên cao của mình, muốn chiếm mãi vị trí đầu, hưởng thụ tài nguyên trong thiên hạ, khiến tất cả mọi người đều làm công cho bọn họ!” “Nghĩa phụ đại nhân, gần đây hài nhi có nghe được một vài lời đồn…”

“Nhanh nói ra đi.”

“Vâng, nghĩa phụ đại nhân, hài nhi nghe nói mấy thế lực nhà các tiên vương còn lại âm thầm tản ra tin tức, nói ngài… Nói ngài…” Cố Vô Ưu ấp úng muốn nói lại thôi.

Cố Thanh Phong trừng mắt, nói với giọng lạnh lùng: “Bọn họ nói cái gì?”

“Hài nhi không dám nói.”

“Nói thẳng đi, bổn đế tha cho ngươi vô tội.”

Cố Vô Ưu nuốt một ngụm nước bọt, do dự nói: “Bọn họ nói nghĩa phụ ngài chỉ là một con tôm tép nhãi nhép, tiểu nhân hèn hạ, thừa dịp Trọng Minh tiên vương không ở đây nên mới dám đánh đến cửa chứ gì, một khi Trọng Minh tiên vương trở về, ngài sẽ giống như chuột trong rãnh nước bẩn, tiu nghỉu bỏ chạy, cho nên những người kia mới không dám tìm ngài để độ kiếp, bọn họ sợ sau khi tiên vương trở về sẽ bị tính sổ.”

“Cái gì!”

Cố Thanh Phong tức giận tím mặt, bật một cái từ trên ghế đứng thẳng lên.

Không kịp ứng phó chuyện này, mâm trái cây chuẩn bị sẵn cho Hi Hòa tiên hậu bị hất bay lên, các loại kỳ hoa dị quả quý giá rơi đầy đất.

Hi Hòa tiên hậu kinh ngạc hô lên một tiếng, vội vàng cúi người xuống nhặt.

Cố Vô Ưu bị dọa đến rung lẩy bẩy, vội vàng nói: “Nghĩa phụ đại nhân bớt giận đi! Đây không phải là điều mà hài nhi nói, đều là do các thế lực tiên vương kia nói đó, bọn họ ghen ghét người, sợ ân, cho nên mới làm vậy để vu hại người, trong mắt hài nhi, nghĩa phụ tuyệt đối là đại anh hùng hạng đầu trên đời này! Nghĩa phụ bớt giận, tức giận quá thì thân thể sẽ không tốt.”

“Hạng giá áo túi cơm như các ngươi, thế mà lại dám chửi bới sau lưng bổn đế, ha ha, tiên vương thì thế nào chứ? Cho dù ngũ đại tiên vương có liên thủ lại thì bổn đế cũng vô địch thế gian như thường!”

“Không sai, nghĩa phụ đại nhân, pháp lực vô biên, vũ nội cộng tôn, vô địch thiên hạ!” Cố Vô Ưu vội vàng vuốt mông ngựa nói vậy.”

“Người đâu!” Cố Thanh Phong hô to một tiếng.

Rất nhanh sau đó, hai tên nô bộc Trọng Minh tộc nhân tiến vào cung điện, hai bọn họ đều là Đại La kim tiên, bị chọn làm thị vệ của Cố Thanh Phong.

“Bái kiến đế quân.”

“Ừ.” Cố Thanh Phong khẽ gật đầu, lập tức ra một mệnh lệnh hướng về phía Cố Vô Ưu bên cạnh: “Mang tên này xuống đánh vào Vô Gian trọng ngục, chừng nào đột phá Đại La thì khi đó thả ra.”

“Vâng, đế quân.” Hai tên thị vệ liếc nhìn nhau, trong mắt đều hiện lên vẻ vui mừng.

Những ngày qua, Cố Vô Ưu đã cáo mượn oai hùm không ít lần, la lối quát tháo bọn họ, lại thêm thân phận phản đồ, điều này làm cho rất nhiều người thống hận Cố Vô Ưu, không ít hơn Cố Thanh Phong chút nào, bây giờ thấy Cố Vô Ưu bị đưa vào ngục, tất nhiên bọn họ thấy vui rồi.

Cố Vô Ưu sợ quá trời quá đất, vội hỏi: “Vì sao vậy nghĩa phụ?”

“Ngươi cảm thấy là vì sao?” Cố Thanh Phong nói với vẻ thản nhiên.

Trong lòng Cố Vô Ưu thầm mắng Cố lão ma đáng chết nói không giữ lời, là ngươi bảo ta nói rồi nói xong lại bắt ta vào ngục, ngươi sẽ chết không được yên thân!

“Nghĩa phụ đại nhân, những lời vừa rồi kia đâu phải hài nhi nói, là thế lực các tiên vương kia nói mà, hơn nữa trước đó không phải ngài đã nói sẽ tha cho ta vô tội hay sao?”

Cố Thanh Phong bình tĩnh khẽ gật đầu: “Bổn đế biết không phải ngươi nói.”

“Vậy người còn…”

Chẳng qua bổn đế cảm thấy lúc ngươi thuật lại những chuyện này, ít nhiều gì cũng có mang theo chút cảm xúc cá nhân.”

Cố Vô Ưu sững sờ, lập tức hô to oan uổng: “Lòng dạ hài nhi với nghĩa phụ trời đất chứng giám, nhật nguyệt làm chứng, sao có thể mang theo cảm xúc cá nhân được? Cho dù đó có là cảm xúc thì đó cũng là phẫn nộ, phẫn nộ vì bọn chúng đã sỉ nhục nghĩa phụ.”

“Ồ? Nói như vậy, ngươi cho rằng bổn đế phán đoán sai sao?”

“Ừm… Cái này…” Trên trán Cố Vô Ưu hiện lên hột mồ hôi to chừng hạt đậu, câu trả lời này nói đúng vậy cũng không đúng, mà nói không đúng cũng không đúng.

“Được rồi, lôi xuống đi.”

Thế là Cố Vô Ưu đã bị kéo đi như vậy đấy, bị nhốt vào trong Vô Gian Trọng Ngục.

Vô Gian trọng ngục là nơi mà Trọng Minh tiên tộc chuyên dùng để giam giữ phạm nhân, trọng lực bên trong mạnh hơn bên ngoài rất nhiều, đồng thời thỉnh thoảng còn có lôi phạt.

Trong tình huống thông thường, phạm nhân bị đánh vào đó đều sẽ bị phế bỏ tu vi, ngày đêm chịu đựng trọng lực đè nặng lên mình và nỗi khổ lôi phạt, nhưng nếu như không phế bỏ tu vi thì Vô Gian trọng ngục kia được xem là một bảo địa tu luyện.

Bất luận là trọng lực hay là lôi phạt thì đều có thể luyện thể và chiết ra pháp lực, nhờ đó mà tu hành sẽ làm ít công to, nhưng mà cần phải chịu chút xíu đau khổ mới được.

Cố Thanh Phong tin rằng Cố Vô Ưu thân là con trai của mình, nhất định sẽ kế thừa truyền thống ưu lương của mình, sao có thể không chịu nổi chút đau khổ ấy được?

Hơn nữa, người nếu trải được đau khổ mới là người trên người, con nít, không thể nương chiều.

Chương 1006 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!