Bùm! Tiên uy cùng ma diễm đan xen, điên cuồng bùng phát, hóa thành mưa sáng đầy trời, ma uy tàn sát cuồng nộ, bóng dáng của Văn Hoa đạo nhân đột nhiên lùi lại mấy dặm.
Cả người ông ta khí huyết bốc lên, phun một ngụm máu tươi ra, vẻ mặt hoảng sợ.
Ma này lại cường đại đến mức này, bổn tọa ngay cả hủy diệt tiên vương binh cũng không thể thương tổn, chạy trốn thôi! Phải chạy trốn!
Suy nghĩ đến đây, Văn Hoa đạo nhân ngay cả lời nói cảnh cáo cũng không dám nói, quay đầu bỏ chạy.
Cả người hóa thành một luồng lưu quang trong nháy mắt biến mất ở trong hư không.
“Ha ha ha… Giả ngầu xong rồi lại muốn bỏ chạy? Nào có chuyện dễ dàng như vậy, ở lại đây cho bổn đế đi! ”
Ầm đùng!
Trong lúc nhất thời, trong cơ thể Cố Thanh Phong giống như có dòng sông lớn đang cuồn cuộn, có lôi đình diệt thế đang nổ vang, khí thế cả người hắn dùng tốc độ mắt thường có thể thấy được liên tiếp tăng lên.
Mỗi một tấc da, đều có ma văn quấn quanh.
Trên dưới toàn thân, có ma uy vô tận đang sôi trào, sinh sôi không ngừng, quay quanh tứ phía.
Đôi mắt kêu ngạo lại tràn ngập ma tính kia, trong lúc quét nhìn, thiên địa biến đổi!
Hắn đột nhiên vung tay lên, một luồng ma lực giống như ngân hà từ trên trời rơi xuống, tràn ngập ma văn vô tận, hóa thành rất nhiều cảnh tượng địa ngục khó tin.
Trong nháy mắt, mười phương hư không nổ tung.
Bóng người Văn Hoa đạo nhân đột nhiên từ trong hư không rơi xuống, máu rơi dài trên không trung.
“Ngươi…. Ngươi, làm sao có thể làm được! ”
“Hừ, con kiến hôi, ngoan ngoãn trở thành chất dinh dưỡng của bổn đế đi! Ha ha ha…”
Trong hư không truyền khắp tiếng cười ngông cuồng của Cố Thanh Phong, ngay sau đó lực hút khủng bố hình thành từ trong tay hắn, thân hình Văn Hoa đạo nhân không kiềm được bay về phía hắn.
“Không!!”
Cho dù Văn Hoa đạo nhân có phản kháng như thế nào, tất cả cũng đều vô ích, cuối cùng ông ta vẫn rơi vào trong tay Cố Thanh Phong.
Cố Thanh Phong bóp cổ Văn Hoa đạo nhân, điên cuồng rút nội tình tu vi của ông ta ra.
Theo thời gian trôi qua, Văn Hoa đạo nhân giãy dụa càng ngày càng yếu, cuối cùng hoàn toàn không thể nhúc nhích.
Khí như tơ bắn, khí thế khủng bố lúc nảy tiêu tán không còn, tóc trở nên hoa râm, trên mặt cũng dày đặc nếp nhăn, giống như phàm nhân.
Ngược lại Cố Thanh Phong, ma uy cả người tăng vọt, hắn chỉ đứng ở nơi đó, cũng đủ để cho thiên địa thay đổi, hư không chấn động, ma quang cuồn cuộn từ trên người hắn từ từ tỏa ra, thẳng hướng lên trời.
Cả Huyền Minh thủy vực đều bao phủ dưới ma uy ngập trời của hắn, hàng tỷ sinh linh tâm linh bị chấn nhiếp, lạnh run.
“Giết…. Giết ta đi! “Văn Hoa đạo nhân vô lực nhướn mí mắt lên, suy yếu vô cùng.
Tu vi toàn thân của ông ta đã bị Cố Thanh Phong rút ra, hơn nữa căn cơ đan điền kinh mạch toàn bộ bị hủy, ngay cả thần hồn cũng bị lấy đi, trở nên tàn tạ khô héo, lúc này đã là phế nhân từ đầu đến chân, đối với tiên vương cường giả từng cao cao tại thượng, mất đi tu vi so với mất đi sinh mệnh còn thống khổ hơn.
“Ha ha ha… Muốn chết? Đâu có dễ dàng như vậy!” Cố Thanh Phong há miệng cười, lập tức đưa một đạo ma khí tiến vào trong cơ thể Văn Hoa đạo nhân.
“Ngươi… Ngươi đang làm gì ta vậy? ”
“bổn đế ban cho ngươi một đạo hộ thể ma khí, chỉ cần có đạo ma khí này, gặp phải bất kỳ nguy cơ uy hiếp sinh mệnh của ngươi, đều có thể giúp ngươi hóa hiểm thành lành, bao gồm cả tự sát nha.”
“Ma đầu ngươi! Có bản lĩnh thì ngươi giết ta đi! Giết ta đi! ! “Văn Hoa đạo nhân giống như hồi quang phản chiếu, vẻ mặt kích động gào to.
“Ngươi không phải coi trời bằng vung sao? Ngươi không phải rất kiêu ngạo sao? Bổn đế ngược lại muốn nhìn xem, ngươi sau khi mất đi thực lực, còn có thể cao ngạo đứng lên hay không! Mang theo phần kiêu ngạo của ngươi, làm một phế nhân mãi mãi sống đi!
Từ hôm nay trở đi, hãy là một phàm nhân kiêu ngạo đi. Ha ha ha…”
Cố Thanh Phong nói xong, căn bản không để ý phản kháng của Văn Hoa đạo nhân, trực tiếp ném ông ta ra ngoài.
Về phần ném đến nơi nào, Cố Thanh Phong cũng không thèm để ý, dù sao cũng có đạo ma khí hộ thân kia, ông ta căn bản không chết được, trừ phi có tiên vương cấp cường giả ra tay.
Sau khi làm xong tất cả, Cố Thanh Phong hướng ánh mắt về phía nơi cực đông xa kia, giống như xuyên thấu qua tầng tầng hư không.
Căn cứ theo quét hồn Văn Hoa đạo nhân biết được, người của Điện Tiên Vương sở dĩ không có dốc toàn lực mà ra, là bởi vì mấy vị tiên vương đang vây hãm Tinh khư thứ sáu ở Sâm La Qủy Vực.
Sâm La Quỷ Vực là một cấm khu trong chiến trường bất tử, trong năm tháng vô tận, không biết đã có bao nhiêu cường giả táng tiên thân ở chiến trường bất tử này, mà tàn hồn của những cường giả đã chết dưới sự dẫn dắt của lực lượng quỷ dị nào đó, toàn bộ hội tụ tại Sâm La Quỷ Vực, hơn nữa bởi vì bị pháp tắc trong đó ảnh hưởng, những tàn hồn cường giả này đều sinh ra dị biến với những cấp bậc khác nhau.
Sâm La Quỷ Vực có thể nói là cấm khu của người sống.
Người của Điện Tiên Vương vì cướp đoạt vật chất siêu thoát, mai phục chúng tiên vương ở giữa đường đi Tinh khư thứ sáu, cuối cùng, mấy người mất đi tiên vương binh không địch lại, vì tự bảo vệ mình, chạy trốn vào Sâm La Quỷ Vực.
Mà người của Điện Tiên Vương căn bản không dám động thủ ở Sâm La Quỷ Vực, sợ kinh động quỷ thần trong đó.
Cho nên hai bên chỉ giằng co như vậy, người của Điện Tiên Vương vừa không dám động thủ, cũng không muốn rời đi, thả đi mất mấy người.
Chương 1047 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]