Chỉ thấy u quang trắng bệch phóng đại, trên dòng sông pháp tắc đầy sóng dữ phong ba lập tức xuất hiện một tòa xương sọ chồng chất tạo thành một chiếc cầu bằng xương, nối thẳng đến chỗ sâu. Sau khi làm xong hết tất cả, mấy người không hề do dự mà bước lên chiếc cầu xương.
Trong khoảng thời gian này, Hỗn Thiên lão tổ còn nháy mắt với mấy người, bảo bọn họ nhìn chằm chằm vào thuyền Bạch Cốt Huyết đề phòng Cố Thanh Phong chạy trốn.
Theo bước chân mấy người tiến lên, trên cầu bắt đầu xuất hiện sương mù đầy quỷ khí âm trầm, bốn phía đều biến thành cảm giác vô cùng không chân thực, giống như là có chút sai lệch.
Mặt trời đã hoàn toàn biến mất vào bên trong sương mù, bốn phía đều đen như mực.
Trong đám sương mù bốc lên, giống như có vô số ánh mắt đang nhòm ngó đám người.
Có điều mấy người Hỗn Thiên lão tổ không hề hoảng hốt một chút nào, có vẻ xe nhẹ đường quen với tình cảnh này. Hiển nhiên không phải lần đầu đến Sâm La Quỷ Vực.
Sự thật đúng là như vậy. Đối với người khác mà nói thì Sâm La Quỷ Vực chính là cấm khu khủng khiếp của người sống, nhưng đối với mấy người tà tu như bọn họ mà nói thì nơi đây chính là bảo địa. Bất kể là tu luyện hay là sưu tầm tài liệu để luyện chế tài nguyên, đều là nơi quá tốt đẹp.
Đương nhiên, đây cũng không có nghĩa là bọn họ có thể hoành hành bên trong Sâm La Quỷ Vực, chỉ là minh chứng cho việc bọn họ càng có thể thích ứng với hoàn cảnh của nơi này, chẳng những có thể tự tăng cường chiến lực lên mấy phần, còn có thể thu hoạch không ít chỗ tốt.
Nhưng điều kiện tiên quyết là không thể đụng vào quỷ thần cường đại, không thể đi vào chỗ sâu của Sâm La Quỷ Vực, bằng không thì cũng phải chết không nghi ngờ.
Trong lúc mấy người đang hành tẩu thì đột nhiên!
Gầm gừ!
Một tiếng rồng ngâm kinh khủng vang lên từ chỗ sâu trong sương mù.
Bỗng dưng, trong làn sương mù không ngừng phun trào bất ngờ xông ra một con hung vật, đúng là một đầu long thi rất lớn!
Con rồng này rõ ràng đã chết không biết được bao lâu, tử khí quấn quanh người, không có chút sự sống nào. Hốc mắt trống rỗng, rõ ràng chỉ còn là hai lỗ thủng lớn, cả người treo đầy thịt thối, không ít vị trí đã lộ ra xương trắng âm u, dáng vẻ khiến người ta sợ hãi vô cùng.
Long thi này giống như bị hơi thở trên người những người sống hấp dẫn, gầm thét lao về phía thuyền Bạch Cốt Huyết.
Nhóm người Hỗn Thiên lão tổ thấy thế, không hề kinh sợ mà còn cảm thấy vui mừng.
Mặc dù long thi này nhìn qua thì dọa người, nhưng thực lực toàn thân cũng không phải là quá mạnh, ước chừng chỉ tương đương với Chuẩn Tiên Vương sơ kỳ, thậm chí bởi vì không còn thần trí nên công kích không có kết cấu gì, đến mức là bất kể một vị cường giả Chuẩn Tiên Vương sơ kỳ nào chỉ cần bỏ ra một chút công phu cũng có thể giải quyết được.
Mấy người Hỗn Thiên lão tổ trong nháy mắt khi nhìn thấy Long thi lập tức không hẹn mà cùng dâng lên một dự định trong lòng.
Họ muốn lợi dụng Long Thi để thăm dò sức mạnh của Cố Thanh Phong.
Đối mặt với Long Thi to lớn đang đánh tới, Hỗn Thiên lão tổ trực tiếp dẫn ngựa đi đầu, chủ động nghênh tiếp.
“Nghiệt súc! Đừng có làm càn!” Hỗn Thiên Lão Tổ quát to một tiếng, lập tức duỗi bàn tay như cây khô ra, hung hăng vỗ về phía Long thi.
Một chưởng hạ xuống có thanh thế kinh người, chấn động đến cả hư không khiến dòng sông Pháp tắc xao động. Tử khí cả người long thi kia suýt nữa bị đập tan.
Nhưng tất cả chỉ là tượng trưng, thật ra long thi cũng không nhận bao nhiên tổn thương, nhưng mà hướng vọt tới đã thay đổi.
Bởi vì Hỗn Thiên Lão Tổ giống như đá quả bóng da, một chưởng vỗ vào bên trên đầu rồng, chụp về phía Cố Thanh Phong trên thuyền Bạch Cốt Huyết.
Lúc này, Hỗn Thiên lão tổ vội vàng khoang tay kêu thảm một tiếng: “Không ổn! Trên người long thi này có độc!”
Sau đó sắc mặt của ông ta trở nên đen nhánh, giống như là trúng độc rất nặng, vội vàng vận công điều tức nhưng thật ra là đang bí mật quan sát hướng của Long thi.
Chỉ thấy Long thi như đá bóng vào gôn, đá vào chính giữa cửa khoang của thuyền Bạch Cốt Huyết, mà ở chỗ sâu trong cửa khoang chính là nơi nghỉ ngơi của Cố Thanh Phong.
Tất cả mọi người chăm chú nhìn chằm chằm cảnh tượng này, muốn nhìn Cố Thanh Phong ra tay để phán đoán thực lực thật sự bên trong hắn.
Thậm chí Hỗn Thiên Lão Tổ đã có dự tính ra tay cứu người.
Mặc dù chỉ cần một vị Chuẩn Tiên vương cũng có thể tùy tiên đánh bại long thi này, nhưng long thi vẫn là cấp bậc Chuẩn Tiên Vương, tuyệt không phải thứ mà một vị Đại La nào đó có thể trêu chọc.
Cho nên, một khi Cố Thanh Phong không địch lại được thì Hỗn Thiên lão tổ sẽ ngay lập tức ra tay cứu người.
Đừng hiểu lầm, không phải là hắn ta có ý tốt, chỉ là không muốn Cố Thanh Phong tùy tiện chết như này thôi.
Cuối cùng, toàn bộ Long thi to lớn đã chui vào bên trong cửa khoang của thuyền Bạch Cốt Huyết.
Mặc dù thuyền Bạch Cốt Huyết không quá lớn nhưng trong cửa khoang chứa càn khôn, có động tiên khác chính là một tòa cung điện xa hoa do chính Cố Thanh Phong chế tạo có diện tích cực lớn, chứa đựng long thi cũng không vấn đề.
Thấy Long thi vào trong, khóe miệng Hỗn Thiên lão tổ lộ ra một ý cười mang sự chờ mong.
Nội tâm nói thầm: “Đừng để lão tổ ta nhìn thấy sự yếu đuối của ngươi, không thì bổn lão tổ sẽ cho ngươi biết cái gì gọi là tàn nhẫn!”
Chương 1052 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]