Lời vừa thốt lên, người của Tiên Vương Điện trong nháy mắt đã tập trung hết ánh mắt về phía thuyền Bạch Cốt Huyết. Mặc dù bọn họ xem thường tà tu dã lộ như Hỗn Thiên lão tổ, nhưng hắn ta tốt xấu gì cũng là cường giả Tiên Vương sơ kỳ. Có thể được cường giả cấp Tiên Vương sơ kỳ gọi là tiền bối, chẳng lẽ người ngồi bên trong là Tiên Vương Trung kỳ, thậm chí là cường giả cấp hậu kỳ?
“Hahaha… Xem ra bổn đế tìm đúng nơi rồi!”
Bên trong thuyền Bạch Cốt Huyết, bỗng nhiên truyền ra một trận cười âm u khủng khiếp.
Nghe thấy điệu cười quen thuộc này, trong nháy mắt Lý Phật của điện Tiên Vương đổi sắc mặt.
“Tiếng cười này… Chẳng lẽ là…”
Dưới ánh mắt nhìn chăm chú của đám người Tiên Vương điện, một vị nam tử cao lớn mặc áo đen như bóng đên chầm chậm bước ra từ thuyền Bạch Cốt Huyết.
Thân thể hắn dần dần bước ra khỏi cửa thuyền tối tăm, cao lớn mà thẳng tắp, ánh mắt bễ nghễ thản nhiên như thần linh, giống như có chứa nhật nguyệt và các vì sao trong đó.
“Là ngươi! Cố Thanh Phong!” Lý Phù nói với vẻ hoảng sợ.
Ba chữ Cố Thanh Phong vừa dứt, đám người Tiên Vương điện cũng khẽ cau mày, dù sao trước đó không lâu bọn họ vừa mới phát lệnh toàn vực truy nã Cố Thanh Phong xuống.
Bây giờ chính chủ ngay trước mắt, sao có thể không quen được.
Cố Thanh Phong thản nhiên nhìn Lý Phù một cái: “Ngươi là tên nào vậy?”
Ánh mắt Lý Phù đơ ra, xém chút nữa là chửi ầm lên.
Mẹ nó ngươi cướp Lãnh Thi Tình đi trước mặt ta mà bây giờ còn hỏi ta là ai ư?
Chẳng qua Lý Phù cũng không mắng hắn, bởi vì hắn biết hôm nay Cố Thanh Phong xuất hiện ở đây thì hắn chết là cái chắc rồi.
Các tinh nhuệ Tiên Vương điện đều ở đây cũng đã cho Lý Phù thêm mười phần tự tin.
Chỉ nghe Lý Phù cười lạnh: “Cố Thanh Phong, đừng làm ra vẻ nữa, món nợ lần trước ngươi đánh lén ta rồi bắt Lãnh Thi Tình đi, vừa lúc hôm nay tính luôn đi!”
Tinh Vân điện chủ Hư Thanh Vân lãnh đạm nhìn Cố Thanh Phong: “Ngươi chính là Cố Thanh Phong? Vốn bổn tọa định giải quyết xong tiên vương của Tinh khư thứ sáu rồi sẽ đến tìm ngươi, không ngờ thế mà ngươi lại tự chui đầu vào lưới, thế cũng đúng lúc, đỡ cho bổn tọa phải phí nhiều công sức.”
Nghe những câu nói của đám người này, Cố Thanh Phong còn chưa nói chuyện thì Hỗn Thiên lão tổ đã trở nên luống cuống.
Ông ta cảm thấy mình đứng sai phe rồi.
Mấy người Tiên Vương điện này rõ ràng có quen biết Cố Thanh Phong, đồng thời trong lời nói còn hiện lên vẻ cực kỳ khinh miệt, rõ ràng là không xem hắn vào mắt.
Cùng lúc này, ba chữ Cố Thanh Phong cũng khiến ông ta cảm thấy vô cùng quen tai. Hỗn Thiên lão tổ ngồi nghĩ kĩ lại, lại thấy càng bối rối thêm.
Chuyện Tiên Vương lệnh đã lan truyền ra rộng khắp, chỉ là Cố Thanh Phong vẫn mãi không nói tên mình cho nên ông ta chưa từng liên tưởng đến.
Bây giờ đám người Hư Thanh Vân đến nói vài câu xem như đã khiến Hỗn Thiên lão tổ hoàn toàn biết được thân phận của Cố Thanh Phong.
Hắn không phải là người lúc trước gây rối loạn ầm ầm, là Cố Thanh Phong bị Tiên Vương điện hạ lệnh cho toàn thành truy nã đó sao?
Nghĩ kĩ các điểm quan trọng lại xong, Hỗn Thiên lão tổ lại thấy vừa sợ vừa giận.
Có nghĩa là trên đường đi nãy giờ Cố Thanh Phong vẫn đang gạt ông ta, hắn chỉ giả vờ làm lớn khí thế mà thôi!
Quỷ thần chó má cái khỉ gì, cái gì mà chỉ có tiên vương mới có tư cách kéo xe cho, mẹ nó đều là đang cố tình làm ra vẻ!
Nếu như hắn thật sự mạnh mẽ như vậy, sao Tiên Vương điện lại có thể tùy tiện truy nã hắn được?
Theo lời đồn thì Cố Thanh Phong dựa vào đại đạo chi độc và đánh lén mới lần lượt đánh bại được Lãnh Thi Tình và Lý Phù.
Không chừng Hắc Sơn Quỷ tướng quân trước đó cũng chết vì đại đạo chi độc, vậy trong thuyền Bạch Cốt Huyết chắc chắn cũng đầy đại đạo chi độc cho nên người nào đi vào thì chết người đó.
Đương nhiên lời đồn này truyền ra từ chỗ Lý Phù.
Lý Phù thua trong tay Cố Thanh Phong, lại không cứu được Lãnh Thi Tình, vì che giấu cho sự vô năng của mình, hắn chỉ có thể cố hết sức gièm pha Cố Thanh Phong.
“Không ngờ thế mà Văn Hoa lão đạo lại để cho tên này chạy được đến đây, lão già kia đúng là càng già càng thụt lùi, sau khi trở về nhất định ta sẽ chế nhạo hắn một phen.” Vị nữ tử duy nhất trong Tiên Vương điện cười nói.
Bọn họ đến Sâm La quỷ vực vây quét tiên vương Tinh khư thứ sáu, tất nhiên là không thể nào dốc hết toàn lực được, vốn dĩ Lý Phù ở lại giữ nhà nhưng sau khi nhận được tin cầu viện từ Lãnh Thi Tình, hắn đã nghĩ cách đi cứu viện, sau khi thất bại thì vội vàng đuổi tới Sâm La quỷ vực cầu viện.
Hư Thanh Vân thấy vậy nên mới sắp xếp Văn Hoa đạo nhân, cường giả tiên vương trung kỳ trở về làm chủ mọi chuyện, mà Lý Phù thì thay thế chỗ trống của Văn Hoa đạo nhân, tham dự vào chuyện vây bắt nhóm tiên vương Tinh khư thứ sáu.
Lúc này bọn họ còn chưa biết Văn Hoa đạo nhân đã chết, bởi vì Sâm La quỷ vực ngăn cách với bên ngoài, theo bọn họ nghĩ, chắc chắn là Cố Thanh Phong đã trốn thoát từ trong tay Văn Hoa đạo nhân, đến Sâm La quỷ vực này để tị nạn, kết quả là tự chui đầu vào lưới.
Nhưng thật ra họ không biết rằng Cố Thanh Phong đến đây vì bọn họ.
“Ồ?” Cố Thanh Phong bình tĩnh nhìn vị nữ tiên vương kia một chút, thản nhiên nói: “Vậy ngươi chỉ có thể xuống địa ngục để chế nhạo hắn thôi.”
Vẻ mặt nữ tiên vương thay đổi: “Ngươi có ý gì đây?”
“Khặc khặc khặc… Có ý gì à? Đương nhiên là Văn Hoa đạo nhân chết rồi!”
Chương 1057 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]