Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 1061: CHƯƠNG 1060: TA NÓI ĐÂY CHỈ LÀ HIỂU LẦM, NGÀI TIN KHÔNG? (2)

“Các hạ, nếu như ta nói trước kia đều chỉ là hiểu lầm mà thôi, ngài có tin không?” Hư Thanh Vân toát mồ hôi lạnh, chắp tay nói. Cố Thanh Phong cười gằn nhìn hắn một cái: “Ngươi cảm thấy thế nào?”

“Ừm… Ta cảm thấy… Chạy mau!”

Hư Thanh Vân đột nhiên quát lớn một tiếng rồi ra tay trong nháy mắt.

Hắn ném ra một viên hỏa chủng hỗn độn sắc.

Đây là vật bảo mệnh áp dưới đáy hòm của hắn, quý giá cực kỳ, nhưng bây giờ cũng không suy nghĩ được nhiều như vậy nữa.

Hỗn độn hỏa chủng tạo nên hỗn độn hỏa diễm sức mạnh kinh khủng, mang hơi thở cấm kỵ mà thần bí, tản mát ra khí ức cổ lão nguyên thủy.

Nó vừa xuất hiện, hư không xung quanh lập tức bị hòa tan trong nháy mắt, nhật nguyệt thất sắc, giữa trời đất chỉ còn lại một vòng ánh sáng, sức mạnh pháp tắc trong hư không điên cuồng thiêu đốt náo động.

Sau khi làm xong tất cả, đến kết quả Hư Thanh Vân cũng không thèm nhìn chút nào đã dùng pháp lực hóa thành bàn tay lớn, vớt bốn người đang trọng thương quay đầu bỏ chạy.

Mà hướng mà hắn chạy chính là Hoàng Tuyền quỷ thành.

Hư Thanh Vân hiểu rất rõ đối mặt với loại cường giả cấp bậc thế này, nếu muốn chạy trốn thì cũng không thể nào thoát khỏi lòng bày tay đối phương được, chỉ khi có thể tiến vào Hoàng Tuyền quỷ thành rồi mới còn vớt được chút hi vọng sống.

Bởi vì trong Hoàng Tuyền quỷ thành có tồn tại cấm kỵ, không ai dám đánh nhau trong đó, nếu không một khi bị chú ý rồi thì hẳn là sẽ phải chết không thể nghi ngờ.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao Tiên Vương điện bọn họ vẫn luôn vây quanh Hoàng Tuyền quỷ thành mà không vào thành bắt tiên vương của tinh khư thứ sáu.

Bởi vì bên trong quá nguy hiểm, hơn nữa không một ai dám gây nên động tĩnh lớn cả.

Cho nên mới nói chuyện đời lạ thường, Tiên Vương điện lùng bắt tiên vương của tinh khư thứ sáu, ép họ đến Hoàng Tuyền quỷ thành, bây giờ bọn họ lại vì né tránh Cố Thanh Phong mà bất đắc dĩ cũng phải tiến vào Hoàng Tuyền quỷ thành.

Đối mặt với sự tấn công điên cuồng của hỗn độn sắc hỏa chủng cùng với ngọn lửa phô thiên cái địa kia, vẻ mặt Cố Thanh Phong lạnh nhạt, trực tiếp há mồm.

Sau đó ngọn lửa đầy trời kia hóa thành một dòng sông lửa, giống như bị nuốt chửng vậy, chui hết vào trong miệng hắn.

Đến lúc này, hỏa diễm đầy trời đã tiêu tan không còn gì.

Mà đám người Hư Thanh Vân cũng đã chạy vào trong Hoàng Tuyền quỷ thành từ lâu.

Cố Thanh Phong cũng không ngăn cản mà chỉ đánh giá họ một cách đầy hứng thú.

Sau đó một hồi lâu hắn mới cười một tiếng khe khẽ: “Bị bổn đế truy sát rồi chạy ngược vào trong nhà bổn đế? Đúng là… Tự chui đầu vào lưới mà.”

Đang lúc hắn dự định cất bước về nhà thì một bóng hình xinh đẹp nhanh chóng bay tới.

Chính là Nhan Linh Ngọc, nữ tử áo trắng đã chạy trốn lúc trước.

Thì ra trước đó khi nhìn thấy tình hình không ổn, Nhan Linh Ngọc đã trực tiếp bỏ chạy, hình như cô nàng này có phương pháp hộ thân gì đó nên vừa rồi mới may mắn đào thoát sống sót từ trong dư âm kia.

“Cố tiền bối, có thể mang tiểu nữ cùng vào không?” Trên mặt Nhan Linh Ngọc đầy vẻ cầu xinh.

Cố Thanh Phong lườm nàng một chút: “Ta xem mặt.”

Trong mắt Nhan Linh Ngọc hiện ra một chút đắn đo, nàng đã nhìn thấy phong cách làm việc của Cố Thanh Phong từ trước rồi, đúng là còn tàn ác hơn so với tên tà tu Hỗn Thiên lão tổ nữa, nàng rất sợ sau khi mình lộ khuôn mặt ra rồi thì sẽ là dê vào miệng cọp.

Nhưng nghĩ đến tỷ tỷ vẫn còn chờ mình cứu, nàng lập tức cắn răng hạ quyết tâm.

Bàn tay trắng nõn như ngọc nhẹ nhàng quét qua mặt.

Sau một trận tiên quang lóe lên, những vết sẹo dữ tợn trên mặt Nhan Linh Ngọc lập tức biến mất không thấy tâm hơn, lại khôi phục lại dung mạo ban đầu.

Đó là một khuôn mặt tuyệt sắc khuynh thành, mày ngài mắt phượng mi mục thanh tú, má như ngọc môi tựa anh đào, đúng là diễm lệ.

Thấy Cố Thanh Phong nhìn chằm chằm mình, theo bản năng, Nhan Linh Ngọc né tránh ánh mắt của hắn, khuôn mặt xinh đẹp cũng ửng đỏ.

“Cố tiền bối…”

“Ừ, đúng là có vài phần xinh đẹo, miễn cưỡng có tư cách đi cùng bổn đế.” Cố Thanh Phong gật đầu mang theo chút thưởng thức, sau đó lập tức nhàn nhã cuốc bộ về phía Hoàng Tuyền quỷ thành.

Nhan Linh Ngọc đứng tại chỗ do dự một chút rồi liền vội vàng đuổi theo sau lưng Cố Thanh Phong.

Lúc này, Cố Thanh Phong là chỗ dựa duy nhất mà nàng có thể dựa vào, dù cho cuối cùng có thể sẽ dâng cả bản thân cho ma thì nàng cũng không còn sự lựa chọn nào khác.

Cửa Hoàng Tuyền quỷ thành cao chừng trăm trượng, trước mặt nó, những người đi đường tựa như sâu kiến đang bò, cực kỳ nhỏ bé.

Khoảnh khắc bước vào trong cửa thành, họ liền cảm thấy như bước vào một thế giới khác, cảm giác phân cách hết sức rõ ràng.

Nhan Linh Ngọc có cảm giác như mình đã rơi vào trong nước, đến cả thở cũng thấy khó khăn. Đây là vì quỷ khí trong thành quá mức đậm đặc.

Nàng bỗng nhiên quay người thì phát hiện, cửa thành… Biến mất rồi.

Ngay vào lúc bọn họ bước vào trong, cửa thành cũng theo đó mà đột ngột biến mất không thấy đâu nữa.

Đường đến đã biến thành một vùng đen tối quỷ dị sâu không thấy đáy.

Trong phút chốc, Nhan Linh Ngọc hốt hoảng, từ lâu nàng đã nghe nói Hoàng Tuyền quỷ thành là cấm địa trong cấm địa, trong lòng cũng có chuẩn bị kỹ càng, nhưng nàng không ngờ rằng vừa bước vào thành thì đã gặp phải cảnh tượng quỷ dị như vậy.

Chương 1060 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!