“Khặc khặc khặc… các ngươi sớm có thái độ như vậy thì tốt biết bao, cũng đỡ cho bổn đế phải hao tổn tâm trí, nói thử xem nào, các ngươi sẽ bồi thường cho bổn đế như thế nào? Người nhà của bổn đế chết bởi vì các người! Các ngươi có biết hay không, bởi vì ông ta đã chết, còn ta phải gánh vấc cái đống hỗn độn do ông ta để lại, bất luận là Hi Hòa Tiên hậu, hay là nghĩa tử tộc nhân của ông ta, đều phải bổn đế tự mình gánh vác.”
Trát Chỉ Tượng nhìn thấy mọi người bắt đầu thương lượng bồi thường, không ai để ý tới mình, ông ta đã hoàn toàn tức giận đến mức bùng nổ.
Theo ông ta thấy Cố Thanh Phong có mạnh đến đâu thì sao chứ?
Còn có thể mạnh hơn chủ nhân của ông ta sao?
Trong lòng ông ta đầy lửa giận trực tiếp đi đến bên kiệu, cung kính nói: “Chủ nhân, lão nô vô năng, không làm gì được tên nhãi ranh này, kính xin chủ nhân ra tay.”
“Bổn cung cũng đã lâu không gặp qua người thú vị như vậy, hahaa…”
Trong kiệu hoa đỏ sẫm truyền ra một tiếng cười khanh khách khiến người khác sởn tóc gáy.
Đó là nụ cười khanh khách vui vẻ của thiếu nữ, nhưng không biết vì sao, tất cả mọi người nghe thấy tiếng cười này chỉ cảm thấy giống như rơi vào địa ngục vô tận, trước mắt xuất hiện vô số cảnh tượng đáng sợ.
Các tiên vương và Cố Thanh Phong đang thương lượng đột ngột dừng lại.
Sau một khắc, chỉ thấy một bàn tay ngọc trắng như tuyết chậm rãi thò ra từ rèm kiệu, lại nhẹ nhàng vén rèm cửa lên, một vị tuyệt mỹ nữ tử mặc áo cưới đỏ thắm, người mặc hà y mũ phượng bước ra.
(Hà y: Chiếc áo màu đỏ như màu ráng trời)
Vẻ đẹp rung động lòng người của vị mỹ nhân này, mỗi một đường nét dường như đều dược ông trời tỉ mỉ điêu khắc, không chỗ nào phải chê.
Điều đáng tiếc nhất trong vẻ đẹp trời ban này là làn da của nàng ta không có chút huyết sắc nào, nó chỉ tái nhợt, trắng bệch như tuyết.
Trong nháy mắt khi nữ tử này xuất hiện, Cố Thanh Phong ngay lập tức quay người lại, không thèm để ý tới chúng tiên vương nữa.
Suy cho cùng ai có thể từ chối một mỹ nhân da trắng như tuyết chứ?
Cố Thanh Phong nhìn về phía nữ tử mặc giá y, chỉ cảm thấy trong lòng nóng rực, hắn đã từng song tu với rất nhiều tuyệt thế mỹ nữ, hơn nữa những tuyệt thế mỹ nữ kia đều rất trắng, nhưng cũng chưa có một nữ tử nào trắng như mỹ nhân mặc giá y trước mắt hắn lúc này.
Hắn còn chưa từng hưởng thụ mỹ nhân trắng nõn như tuyết như này, đây cũng xem như là đặc trưng.
Theo quan điểm của hắn bây giờ, nữ nhân xinh đẹp vẫn chưa đủ mà nhất định phải có đặc trưng nào đó.
Nữ tử mặc giá y này chắc chắn được xem như có đặc trưng riêng.
Nữ tử mặc giá y chậm rãi đi về phía mọi người, đột nhiên xuất hiện một cảnh tượng thần kỳ.
Chỉ thấy trên bầu trời lại có mưa hoa rơi xuống, từng đóa hoa bỉ ngạn đẹp đẽ từ trên trời giáng xuống, dưới sự dẫn dắt của một sức mạnh vô hình nào đó, chúng hội tụ dưới đôi giày thêu hoa màu đỏ thanh tú của nữ tử mặc giá y, hình thành một con đường.
Dường như một con đường đi tới bờ bên kia, loé lên ánh sáng rực rỡ như mộng ảo, giống như ánh sáng dẫn độ vong hồn, xua tan u ám khắp xung quanh.
Nàng ta chậm rãi đi tới trước người đám người, chúng tiên vương ngay cả thở cũng không dám thở mạnh.
Chỉ vì bọn họ cảm nhận từ trên người nữ tử mặc giá y này có một luồng khí tức khó hiểu, luồn khí tức này vừa huyền bí, lúc có lúc không khó xác định, nhưng lại làm cho người khác có một loại cảm giác chí cao vô thượng, áp đảo chúng sinh, đó là khí tức trên tiên vương!!
Cố Thanh Phong nhìn nàng ta, trong lòng càng lúc càng cảm thấy hài lòng, nữ tử này không tệ, giống như một người mẫu, còn có thể đi trên bệ thang.
“Ngươi, rất đặc biệt.” Nữ tử mặc giá y thản nhiên nói với Cố Thanh Phong.
Cố Thanh Phong mỉm cười trả lời: “Khặc khặc khặc… đúng là một mỹ nhân da trắng như tuyết, thật không uổng công bổn đế đến Hoàng Tuyền quỷ thành này, không thể ngờ tới một vùng quê hẻo lánh như này, lại còn có thể thu hoạch đến mức độ này!”
Nữ tử mặc giá y nhíu mày, đang muốn mở miệng, đột nhiên bên cạnh vang lên một tiếng nữ tử kinh nghi.
“Tỷ tỷ!?”
Người nói chuyện chính là Nhan Linh Ngọc, trong giọng nói của nàng ta mang theo kinh ngạc vui mừng, đồng thời lại có vài phần không chắc chắn.
Dường như nàng ta không dám tin người trước mắt này là tỷ tỷ của mình.
Nữ tử mặc giá y nhìn về phía Nhan Linh Ngọc, ánh mắt vô cùng bình tĩnh, như thể đang nhìn một vị người xa lạ.
“Ta không phải tỷ tỷ của ngươi.”
Nhan Linh Ngọc trong nháy mắt trở nên kích động: “Muội không thể nào nhận nhầm được! Tỷ chính là tỷ tỷ Nhan Linh Tuyết của muội!
Tỷ ơi, có chuyện gì với tỷ vậy? Sao tỷ không nhận ra muội? Muội là muội muội Linh Ngọc của tỷ đây!”
Ánh mắt của nữ tử mặc giá y vẫn bình tĩnh như cũ: “Tỷ tỷ của ngươi là ta, nhưng ta không phải tỷ tỷ của ngươi.”
Nhan Linh Ngọc ngẩn người, hiển nhiên không hiểu đó là ý gì.
Cố Thanh Phong cũng không biết vì sao, sau khi nghe những lời này, đã cảm giác tay ngứa ngáy, rất muốn vỗ làm da trắng như tuyết của mỹ nhân này.
“Tỷ tỷ, rốt cuộc tỷ có ý gì? Có phải tỷ bị quỷ thần nhập vào cơ thể hay không, trăm năm trước tỷ không nói lời nào đã biến mất, tỷ có biết muội đã tìm tỷ bao lâu không, tỷ…”
Lời của nàng ta còn chưa nói hết, đã bị nữ tử mặc giá y cắt ngang nói: “Tỷ tỷ của ngươi chẳng qua chỉ là nhục thân chuyển thế của ta mà thôi, ta đã thức tỉnh ký ức của kiếp trước, cho nên ta của hiện tại, tương đương với kiếp trước của tỷ tỷ ngươi.”
Chương 1075 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]