Cố Thanh Phong giống như dịch chuyển tức thì xuất hiện bên cạnh ông ta, mặt mày trắng trẻo nở nụ cười đầy vẻ nham hiểm. “Ngươi làm thức ăn ngon nhất, làm sao bổn đế có thể để cho ngươi chạy thoát?”
“Cút đi!”
Trát Chỉ Tượng kinh ngạc phẫn nộ hét lớn, điên cuồng ra tay.
Quỷ khí khủng bố ngưng tụ thành một vầng trăng đen quỷ dị trước người ông ta, trong hắc nguyệt mạnh mẽ nứt ra một vết nứt, giống như dựng thẳng đồng tử, sức mạnh cấm kỵ quỷ dị như mực từ trong đó không ngừng tuôn ra.
Sức mạnh cấm kỵ bắt đầu lan tràn, khí tức hủy diệt khuếch tán như thủy triều.
Trong một khoảng khắc đó trời long đất lở, những ngọn núi cao lớn gần đó ầm ầm sụp đổ, đá rơi xuống như mưa, giống như tòa nhà sắp sập đổ.
Nhưng mà còn chưa đợi chiêu này hoàn toàn triển khai phát huy hết sức mạnh của nó.
Cố Thanh Phong há to miệng, trong miệng ngưng tụ ra một cái lỗ đen xuyên thấu, lập tức một ngụm cắn nuốt hắc nguyệt quỷ dị này.
Hắn nhai từng miếng từng miếng, thần thái rất thỏa mãn: “Hương vị rất ngon, một chút giống như sandwich sô cô la.”
Trát Chỉ Tượng thấy đại chiêu của mình đã bị hắn ăn như thế, sợ tới mức hồn xiêu phách tán, ngay lập tức quay đầu bỏ chạy.
Nhưng còn chưa chạy được hai bước, đã cảm giác sau gáy đau.
Ma trảo của Cố Thanh Phong trực tiếp nắm lấy cổ ông ta, sức mạnh to lớn làm cho cổ ông ta trong nháy mắt vặn vẹo biến hình.
“Chết đi! Khặc khặc khặc…”
Ma khí như thủy triều bao bọc lấy Trát Chỉ Tượng, không ngừng tràn vào miệng, mũi, hốc mắt, cuối cùng từ từ co rút lại.
Đến lúc này, Trát Chỉ Tượng hoàn toàn biến mất trên thế gian.
Sau khi Trát Chỉ Tượng chết, đám quỷ thần mất khống chế ngay lập tức chạy tán loạn, bọn họ tuy rằng là quỷ thần, nhưng không phải kẻ ngốc, mất đi khống chế tất nhiên phải chạy trốn.
Nhưng Cố Thanh Phong liên tiếp thôn phệ mấy vị tiên vương cùng với vô số quỷ thần, thực lực của hắn sớm đã đạt tới trình độ khó có thể tưởng tượng được, có thể nói vượt qua cấp độ tiên vương, có thể tiện tay nghiền ép tiên vương đỉnh phong, chỉ là không biết có thể sánh ngang trên tiên vương hay không.
Thực lực khủng bố bây giờ, chỉ có trăm triệu quỷ thần, ngay cả cấp bậc Tiên Vương cũng chẳng có mấy, làm sao là đối thủ của hắn chứ?
Bàn tay to của hắn vung lên, sáu cái lỗ đen phía sau trong nháy mắt hội tụ trên đỉnh đầu, dung hợp thành một cái lỗ đen siêu lớn khủng bố.
“Thôn Thiên Phệ Địa!”
Lực hút cường đại không thể ngăn cản từ trong lỗ đen tuôn ra, điên cuồng cắn nuốt hết tất cả xung quanh, những quỷ thần kia không thể khống chế bay ngược ra, từng người một bị lỗ đen cắn nuốt.
Một lúc lâu sau, Cố Thanh Phong ở chỗ này không còn quỷ thần nào sống sót, trước mắt hoang tàn.
“Khặc khặc khặc… mỹ nhân da thịt trắng như tuyết, bổn đế tới đây!” Cố Thanh Phong nhe răng cười nham hiểm, cả người hóa thành một đạo tàn ảnh, đi thẳng lên trên đỉnh Huyết Nguyệt.
Hắn xuyên qua đường phố lúc trước rất náo nhiệt, hiện giờ đường phố đã trở nên vô cùng hoang vắng, khắp nơi đều là đổ nát, hơn nữa tất cả quỷ thần đều biến mất không thấy đâu, chuẩn xác mà nói là bị ăn rồi.
Chẳng bao lâu hắn dừng lại ở phía trước của một ngọn núi lớn.
Ngọn núi này cao vút vào mây, nối trời với đất, trên ngọn núi treo một vầng trăng máu quỷ dị, trơn bóng trong suốt, phiêu bạt một mảnh huyết quang, trên thân núi tràn ngập sương đen nồng đậm, giống như một lớp mạng che mặt thần bí.
Những hắc vụ kia chỉ đến giữa sườn núi đã ngừng khuếch tán, dường như đang sợ hãi ánh sáng trên huyết nguyệt.
“Đây là đỉnh núi Huyết Nguyệt sao? Cảnh đẹp như vậy rất xứng với mỹ nhân, quả nhiên là tuyệt xứng! Khặc khặc khặc…”
“Cố tiền bối, ngài nhất định phải cứu tỷ tỷ ta.” Nhan Linh Ngọc ở một bên bi thương cầu khẩn.
Cố Thanh Phong không kiêng nể gì đánh giá nàng ta, mỉm cười nói: “Yên tâm, tỷ tỷ ngươi chỉ là bị quỷ chiếm thân mà thôi, trùng hợp bổn đế am hiểu nhất trừ tà cho thân thể, dưới cây gậy trừ tà của bổn đế, bất luận yêu ma quỷ quái nào cũng chỉ có thể kêu thảm thiết cầu xin tha!”
“Đa tạ tiền bối.” Nhan Linh Ngọc nhìn đôi mắt tràn ngập ma tính của Cố Thanh Phong, nàng ta luôn cảm thấy xin giúp đỡ hắn là sai lầm, nhưng chuyện cho tới bây giờ đã không còn lựa chọn nào khác.
“Được rồi, đi thôi, đi gặp tỷ tỷ tốt của ngươi.”
Đang lúc Cố Thanh Phong chuẩn bị cất bước.
Ầm ầm!
Một thanh cốt đao (đao làm bằng xương cốt) tái nhợt từ trên trời giáng xuống, cắt qua bầu trời đêm, hung hăng bổ xuống.
Ầm!
Cốt đao chém vào vai Cố Thanh Phong, trong lúc nhất thời hỏa tinh bắn ra bốn phía, xương vụn văng tung tóe.
Cố Thanh Phong nhìn quần áo có chút nếp gấp của mình, lại nhìn nam tử cầm đao đột nhiên xuất hiện trước mắt, bỗng nhiên nhướng mày.
Nam tử này có dáng vẻ trung niên, rất cao, thân hình gầy yếu giống như cây gai dầu, hai mắt đỏ tươi, tóc dài xõa vai.
Sau khi nhìn thấy một đao của bản thân không có kết quả, nam tử kia lộ vẻ kinh hãi, lập tức lắc mình một cái muốn rời đi.
Tốc độ của hắn ta rất nhanh, nhưng Cố Thanh Phong còn nhanh hơn, bàn tay to mạnh mẽ thò ra ngay lập tức bắt lấy đầu hắn ta.
Cố Thanh Phong hơi dùng sức, sau đó chỉ nghe một tiếng, đầu nam tử cầm đao kia nổ tung, toàn bộ thân thể như bùn lầy xụi lơ trên mặt đất.
Cố Thanh Phong phủi phủi vết máu trên tay, sau đó tiếp tục đi về phía trước.
Về phần thi thể của hắn ta, Cố Thanh Phong chẳng thèm để ý tới.
Chương 1079 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]