“Cứu ta!!” Cuối cùng hắn ta chỉ có thể cầu cứu đồng bạn của mình, nhưng hai vị quỷ thần khác làm sao để ý tới hắn ta, bản thân bọn họ còn chưa lo kịp cho mình.
Nhìn thấy mình bị vứt bỏ, bóng ma tử vong bao phủ toàn thân, hắn ta vội vàng nhìn về phía Cố Thanh Phong, hoảng sợ cầu xin tha nói: “Cố đại nhân! Ta nguyện ý làm nô lệ, ta nguyện làm thần dân…”
Lời còn chưa dứt, vô số xúc tu thô chắc đã vây quanh đầu hắn ta giống như xác ướp.
Ngay sau đó xúc tu kịch liệt co rút lại, không ngừng vang lên tiếng răng rắc, quỷ thần tu la trực tiếp bị nghiền ép thành bột mịn, sau đó bị vô số xúc tu chia phân ăn sạch.
Hai người còn lại thấy thế, hồn xiêu phách lạc, điên cuồng bỏ chạy, ý đồ chạy trốn lên đỉnh núi Huyết Nguyệt, đi tìm Quỷ Mẫu cầu cứu.
Nhưng mà, thế hợp vây của Quỷ Thần Chi Xúc đã được hoàn thành, trên trời dưới đất không còn lối thoát nào nữa.
Cuối cùng hai người cũng giống như quỷ thần tu la bị xúc tu quấn chặt lấy.
“Không!!”
Kèm theo hai tiếng rống giận đầy tuyệt vọng không cam lòng, hai người cũng lần lượt nối tiếp nhau theo gót quỷ thần Tu La.
Giải quyết xong ba người, sức mạnh trong cơ thể Cố Thanh Phong lại lần nữa tăng vọt, tuy nhiên tu vi của hắn lại kẹt ở cảnh giới Chuẩn Tiên Vương.
Chỉ có lĩnh ngộ ý nghĩa sâu sắc của pháp tắc, vượt qua Tiên Vương Kiếp, mới có thể chứng thực đạo Tiên Vương.
Hắn cũng không thèm để ý, dù sao chả phải vấn đề lớn.
Xúc tu đầy trời bắt đầu từ từ co rút lại, dần dần không nhìn thấy trong hư không.
“Đi thôi, đi gặp tỷ tỷ của ngươi.” Cố Thanh Phong thản nhiên nói với Nhan Linh Ngọc.
Nhưng mà dường như Nhan Linh Ngọc không nghe thấy, khuôn mặt cực kỳ tái nhợt giống như mất hồn, ngơ ngác đứng ngay tại chỗ.
Rõ ràng là Cố Thanh Phong đã đánh giá thấp sức đề kháng của nữ tử đối với xúc tu.
Vì thế hắn trực tiếp ôm Nhan Linh Ngọc vào trong ngực, khiến đối phương kinh ngạc hét lên, nhưng không dám phản kháng.
Sau đó hai người đi thẳng lên trên đỉnh Huyết Nguyệt.
Khi bọn họ đến, Quỷ Mẫu cũng chính là Nhan Linh Tuyết đã chờ đợi từ lâu, nàng ta xinh đẹp đứng ở trên đỉnh núi, ánh trăng máu chiếu vào giá y đỏ của nàng ta, lộ ra quỷ dị cùng nhợt nhạt.
“Cuối cùng ngươi cũng tới.” Nhan Linh Tuyết bình tĩnh nói.
“Soa vậy? Mỹ nhân chờ không nổi muốn bị bổn đế quất roi?” Cố Thanh Phong cười tà nói.
Thần sắc Nhan Linh Tuyết không thay đổi, vẫn bình tĩnh nói: “Đúng là ngươi rất mạnh, nhưng vẫn chưa chạm tới cảnh giới trên tiên vương, chỉ dựa vào ngươi của bây giờ, không phải là đối thủ của bổn cung.”
“Khặc khặc khặc… Không sao đâu, chẳng bao lâu nữa thôi.”
Nhan Linh Tuyết kinh ngạc nhìn Cố Thanh Phong một cái: “Xem ra ngươi rất tự tin.”
“Đương nhiên rồi, là ngươi cho ta sự tự tin đó mà mỹ nhân.”
Nhan Linh Tuyết lắc đầu, tựa hồ có chút tiếc nuối nói: “Đáng tiếc với thực lực cường đại này của ngươi thì ra chẳng qua chỉ là nô lệ của sức mạnh.”
Hiển nhiên là sự ngông cuồng và kiêu ngạo của Cố Thanh Phong đã làm cho nàng ta sinh ra hiểu lầm.
Cố Thanh Phong lúc này lại hứng thú nói: “À? Nô lệ của sức mạnh là gì?”
“Giống như ngươi, điên cuồng theo đuổi sức mạnh, bất chấp tất cả hậu quả, trong đầu ngông cuồng vọng tự đại, muốn làm gì thì làm nấy, vô pháp vô thiên, chính là nô lệ của sức mạnh.”
Cố Thanh Phong ngông cuồng cười to: “Thì ra người tự do như bổn đế gọi là nô lệ à? Khặc khặc khặc… Có phải nô lệ của sức mạnh hay không không quan trọng, quan trọng là rất nhanh thôi ngươi sẽ trở thành nô lệ của bổn đế!”
“Xem ra ngươi cho đến bây giờ vẫn chưa đoán được vì sao bổn cung không trực tiếp ra tay, mà lại liên tục phái thủ hạ đến để mất mạng.”
“Sao bổn đế phải để ý suy nghĩ đến đám con kiến hôi đó chứ? Ngươi nghĩ gì làm gì thì có liên quan gì tới bổn đế? Cho dù ngươi sử dụng mưu ma chước quỷ, đủ loại mưu kế thì có sao đâu chứ? Ở trước mặt sức mạnh tuyệt đối, tất cả những gì ngươi làm chẳng qua cũng là tăng thêm trò cười mà thôi.
Khặc khặc khặc… Nhưng mà là người lên núi, sao dám cười nhạo thần xuống núi vậy?”
Nhan Linh Tuyết khẽ nhíu mày, hiển nhiên bị sự ngông cuồng kiêu ngạo của Cố Thanh Phong chọc giận.
Nàng ta nói thẳng: “Bổn cung cố ý cho ngươi cắn nuốt những quỷ thần kia, ta chuyển thế trọng sinh ở Hoàng Tuyền quỷ thành, lĩnh ngộ được ý nghĩa sâu sắc của luân hồi, nhưng ta lại lún sâu vào nguyền rủa nơi này, không có cách nào có thể thoát thân, nguyền rủa phân tán trên người mỗi vị quỷ thần, ngươi giết bọn họ chẳng khác nào trợ giúp ta thoát khỏi vây khốn, ngươi giết càng nhiều thì trói buộc trên người bổn cung càng ít, sức mạnh cũng càng lúc càng cường đại.
Vì vậy, ngươi có biết việc ngươi làm bây giờ buồn cười như thế nào không? Tất cả chẳng qua cũng chỉ là làm lợi cho bổn cung mà thôi.
Quỷ thần ở trong Hoàng Tuyền quỷ thành bất tử bất diệt, nhưng ngươi lại có thể giết chết bọn họ triệt để, ngươi đúng là được ông trời phái xuống giúp bổn cung, nói như vậy, bổn cung nên phải cảm tạ ngươi thật tốt.”
Trong lời nói của Nhan Linh Tuyết mang theo sự châm chọc không thể diễn tả được, ánh mắt nhìn Cố Thanh Phong giống như nhìn một gã hề đang nhảy nhót bị mình đùa bỡn trong lòng bàn tay.
Nàng ta cố ý nói cho Cố Thanh Phong biết nguyên nhân lý do, là bởi vì nhìn thấy Cố Thanh Phong quá mức ngông cuồng kiêu ngạo, cho nên nàng ta muốn nhìn xem sau khi hắn biết chân tướng thì sẽ có biểu tình đặc sắc đến mức nào.
Tuy nhiên đã định trước nàng ta phải thất vọng rồi.
Chỉ thấy Cố Thanh Phong nhướng mày: “Hoàng Tuyền quỷ thành còn quỷ thần không?”
Chương 1082 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]